Mười hai năm, kịch cố nhân

Gấp quyển truyện lại mà trong lòng chỉ có thốt lên ba từ “ Quá tuyệt vời ”. Mình luôn thích truyện có những câu thơ hoàn toàn có thể khái quát đại khái nội dung của truyện, và của cuốn này chính là
Thân thể trao nước nhà, trái tim trao em
Tâm tư đôi bên hai ta đồng cảm

Ôi, đây chắc chắn cũng chính là tâm tư của hàng trăm hàng ngàn chí sĩ yêu nước năm đó, hết lòng vì nước và vì một tình yêu khắc cốt ghi tâm. Nổi bật trong thời Dân quốc vô cùng loạn lạc ấy, giữa kinh thành, nổi lên một câu ba Phó, Phó Đồng Văn. Anh là một sự kết hợp của kiểu công tử cũ thời phong kiến, phong lưu, hào hoa phong nhã, văn thơ đầy mình; và một chàng trai tri thức thời đại mới, đi du học nước ngoài, có tư tưởng cởi mở, nắm trong tay thương nghiệp nhưng trong lòng vẫn đau đáu về số mệnh của đất nước. Anh từng trải, không phải con đường cứu nước nào cũng bằng phẳng, bao nhiêu hiệp định, bao nhiêu mạng người phải nằm xuống vì thái bình đất nước. Cho đến phút cuối, có lẽ anh cũng không chờ được đến khi Trung Hoa thống nhất, tất cả thuộc địa trở về tay đại lục.

Giai nhân bên cạnh anh không thiếu, đủ mọi những tầng lớp, Lever nhưng người anh chọn yêu cả đời chắc như đinh phải là một người xuất sắc, Thẩm Hề, Thẩm Uyển Ương. Cô xuất thân dòng họ thư hương, ba đời làm quan ở triều đại cũ, nhưng trong thời quốc gia loạn lạc, nhà cô đều theo cách mạng. Đáng tiếc thay, vì phe thất thế, cả nhà cô trong một buổi tối đầu rơi thây vùi, chỉ còn một mình cô sống sót. Lưu lạc khắp nơi, lớn lên trong động thuốc phiện thấp kém nhất kinh thành Bắc Kinh, qua một vụ án, lại trở mình thành bà tư Phó, vợ của câu tư đã chết. Sau đó nhờ sự trợ giúp của cậu ba, Phó Đồng Văn mà sang quốc tế du học y, cùng cậu trở lại cứu nước mà hai người phát sinh tình cảm, cả đời không quên, không rời xa nhau .
Tình yêu của hai người, tự nhiên mình lại nhớ đến hai câu thơ trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh :
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Họ yêu nhau rất nhẹ nhàng, khởi đầu từ một câu nói “ Sau này đi theo anh ba, được không em “, chỉ vậy thôi. Họ hoàn toàn có thể ở xa nhau về mặt địa lý, vì chút hiểu nhầm ( nhưng đa phần cũng vì anh ba muốn bảo vệ cô ) mà cách xa nhau, nhưng “ tâm tư nguyện vọng đôi bên, hai ta đồng cảm “. Mức độ tình cảm của hai người hoàn toàn có thể gọi là tri kỷ, cả đời người chỉ cầu được gặp một lần thôi là đủ mãn nguyện .
Nhưng cũng không kém phần “ kinh hoàng và ồn ào “, khi xoay quanh họ là mối thù gia tộc, là thời cuộc loạn lạc của quốc gia. Cả nhà cô bị diệt vong chính là vì cha và anh cả của anh ba. Ngay trong tích tắc toàn bộ bị trình diện, anh ba đau, cô cũng đau, tưởng chừng như mọi thứ đã kết thúc. Nhưng suôn sẻ thay, cô cũng là thành phần tri thức mới, mối thù gia tộc nằm lại với sự kết thúc của triều đại cũ. Khoảnh khắc cô nhớ lại người nhà của mình, nhớ lại lời anh hai căn dặn, Thẩm Hề khóc, người đọc cũng khóc theo. Gia đình Thẩm Hề nằm xuống cũng là đại diện thay mặt cho hàng vạn những gia tộc yêu nước khác, vì thời thế mà phải hi sinh thân mình .
Là background “ kinh hoàng ” cho câu truyện tình không hề không nói đến tình hình loạn lạc của Trung Quốc thời ấy. Những sự kiện lịch sử dân tộc được tác giả tìm hiểu và khám phá khá kĩ và đưa vào trong mạch truyện một cách khôn khéo, việc kết thúc triều đại phong kiến, việc lập đảng mới, việc phiến quân cách mạng nổi dậy thắng lợi, việc Trung Hoa dành lại Sơn Đông từ tay Nhật Bản, etc, toàn bộ giúp cho người đọc hoàn toàn có thể khám phá cũng như đồng cảm hơn với niềm vui, nỗi xót thương của những nhân vật trong truyện .
Đoạn cuối của truyện, anh ba dùng một đoạn thơ tóm gọn lại chuyện tình yêu vượt muôn sóng gió, thậm chí còn đã bước đến cửa Quỷ Môn Quan của cả hai người họ, cũng là đoạn kết cho câu nói khi khởi đầu tình yêu của anh :
Vừa gặp đã thương, non mòn biển cạn
Duyên hồng dẫn lối, thân anh trao em
Sống chết bao lần, núi xanh không đổi
Non nước thái bình, nghĩa tình trăm năm
Giọng văn nhẹ nhàng, mềm mại và mượt mà như nước, trước giờ không thích đọc thơ vì liên tục không hiểu nhưng những bài thơ sử dụng trong bài, ý trên mặt chữ, tâm ý để trong tim ; đọc một chút ít sẽ cảm nhận được hết tình cảm trong từng ý thơ. Bìa minh họa đẹp, đúng chủ đề, một tập là cô, một tập là anh, đứng hai bên bờ nhìn nhau. Nội dung xuất sắc, bộc lộ đủ hỉ nộ ái ố của người dân cũng như những vị chí sĩ yêu nước trong thời đại ấy. Không phải yêu nước là chỉ có cầm súng là mặt trận ; chiến đấu trên thương trường để mang về quyền lợi cho quốc gia, để tiền mình làm ra đến tay tiền tuyến cũng là một đại chiến cân não. Quá xuất sắc, 9,75 / 10 .

Thêm một chuyện nữa, đọc bộ truyện này mà cứ nhớ đến tình hình của Việt Nam. Chắc chắn vào thời loạn lạc chống Pháp, chống Mỹ, chúng ta không thiếu những cậu thiếu gia tư tưởng mới, yêu nước, từ nước ngoài mang tiền về ủng hộ cách mạng. Nhưng tiếc thay, chúng ta lại chưa truyền tải được tinh thần của họ, truyện của mình, vẫn thường đặt chiến tranh bằng súng đạn lên đầu mà quên mất thành phần trí thức cũng là bộ phận nòng cốt cho chiến thắng oanh liệt. Nếu có một tác giả chắc tay, có tâm và người kiểm duyệt dễ thở, chắc là nhiều chuyện tình thời chiến sẽ ra đời hơn. Nhưng mà nhờ có bộ truyện này, mình là càng thấm bài thơ tình Sóng của Xuân Quỳnh hơn, ngày xưa học không cảm nhận nhiều lắm nhưng nay thì hiểu ý tình cảm giữa dòng thời chiến của bà rồi.

— — — — — — — — — — — — — — –
Trong cả truyện, ngoài ấn tượng với những phương pháp mà anh ba chuyển tiền ra mặt trận để ủng hộ đại chiến bằng súng đạn, tôi còn ấn tượng thâm thúy với đại chiến chống thuốc phiện. Anh ba tuy ra vào chốn thanh lâu kỹ viện nhưng vẫn luôn giữ mình không sa ngã vào thứ ấy, và em trai anh ấy, cậu tư Phó Đồng Quyến cũng là một chí sĩ kinh khủng trong việc chống lại thuốc phiện. Họ cùng nhau ủng hộ những cuộc thanh trừng, tất công kinh khủng vào những động thuốc thấp kém. Nhưng đáng tiếc thay, cái chết của Đồng Quyến, cũng là đại diện thay mặt cho những tầng lớp ấy, chính là một đòn giáng tâm ý nặng nề vào anh ba, chứng tỏ rằng thuốc phiện tuy đã giảm, nhưng vẫn còn ở ngoài kia, giết chết hàng trăm hàng triệu còn người khác .
Trong cả bộ truyện, ngoài lòng yêu nước của anh ba, mình thích nhất chính là cách anh đối xử với phụ nữ. Anh ba ở ngoài, là người lạnh nhạt, quyết đoán nhưng với phụ nữ, toàn bộ phụ nữ, anh quá hiểu họ. Anh hiểu tâm ý nên biết cách dùng lời nói để khen ngợi những cô thư nghệ một cách tế nhị nhất ; anh như một gentleman kiểu Anh ( chuyện, anh du học ở Anh mà LOL ), luôn luôn nhường nhịn phụ nữ, ngay cả trong tình cảm. Anh đã giao hẹn với Thẩm Hề, bất kể khi nào cô muốn dừng lại, anh đều tôn trọng, anh đã hứa không khi nào to tiếng hay hung ác với cô, suốt cả truyện, anh đều làm được. Cả truyện, anh chỉ duy nhất một lần nói câu “ anh yêu em ” với Thẩm Hề, còn lại anh đều bộc lộ qua hành vi, nhưng mình vẫn ấn tượng nhất đoạn anh bị cha giam lỏng, bị bệnh nặng tưởng như sắp chết, Thẩm Hề vượt vạn dặm xa xôi đến tìm anh, anh nói “ Em đừng khóc, tim anh ba sẽ không chịu nổi mất “. Ôi mẹ ơi, chính anh ba nói câu ấy em mới không chịu nổi đây này .
Tuy thích hình mẫu anh ba thật, nhưng nhân vật ấn tượng nhất với mình lại là bác sĩ Đàm Khánh Hạng. Anh là bác sĩ riêng, phụ tá, trợ lý kiêm nhiệm quản gia của tam thiếu gia họ Phó. Ban đầu, lúc mới tiếp xúc, cứ nghĩ anh là một người tráng lệ khó gần nhưng khi đã tiếp xúc nhiều và thân thiện hơn, anh là một người vui tính, hay nói đùa, hay càm ràm nhiều lời nhưng cũng rất giàu sang, hay tìm cho mình những cô bạn gái không tên không tuổi, cứ đến rồi đi. Anh xuất thân không cao quý bằng cậu ba, cậu tư ; anh ôm một mối tình si với cô nàng chốn thanh lâu không cùng chí hướng. Anh đi theo cậu ba, tiên phong là vì cậu tư, sau này vì anh cảm phục và muốn đi trên con đường Phó Đồng Văn đi, đem tri thức và sức lực lao động đi giúp quốc gia. Đáng tiếc là đến cuối truyện, tác giả vẫn không cho một hồng nhan nào đến làm bạn sát cánh cùng anh cả. Nói tóm lại, anh là nhận vật hội đủ yếu tố làm một nam phụ dễ thương và đáng yêu khiến người gặp người thích .
Bên cạnh bác sĩ Đàm, mình còn ấn tượng với cô gái thanh lâu anh ta yêu, Tiểu Tô Tam – Tô Khánh. Không phải ai trong thời đại đó cũng chuẩn bị sẵn sàng hi sinh tình nhân, chồng mình cho quốc gia. Họ không ích kỷ, chỉ là chí hướng khác nhau. Tô Khánh như mọi phụ nữ khác, chỉ mong tìm cho mình một người chồng, có một mái ấm gia đình thông thường, ấm cúng sống một đời. Cô ấy, có tâm lý khá giống mình nếu mình có vô tình ở thời gian đó ( chắc vậy ) .
— — — — — — — — — — — — — — –
À tiện thể thì nói thêm, mình luôn luôn dành một tình cảm đặc biệt quan trọng cho thời Dân quốc của Trung Quốc. Không hiểu nữa, nhưng từ nhỏ đến giờ vẫn mê hình ảnh những quý cô tóc xoăn, mặc sườn xám, uyển chuyển, thướt tha ; những quý ông mặc phục trang, và cả những người lính mặc phục trang kiểu Tôn Trung Sơn năm đó nữa. Đó giờ cũng tìm đọc những bộ truyện lấy toàn cảnh thời này, nhưng cũng chưa thỏa mãn nhu cầu được lắm. một là ít, hai là truyện ngắn vãi, chưa kịp cảm nhận hết không khí thời hạn đó thì hết cmnr, nên bộ truyện, đến rất đúng lúc .
Để đọc được bộ truyện này là cả một quy trình gian truân. Ban đầu là đọc trực tuyến, đọc đến chương 15 thì ngừng, lục tung cả cái internet này lên cũng toàn link đặt sách chứ không có link đọc trực tuyến hay ebook. Sau đó lại đọc cả chục cái review chỉ để chắc như đinh khi vung tiền ra mua, sẽ có được một bộ truyện ( trước giờ chỉ nhắm mắt pre order sách của bác Nguyễn Nhật Ánh và 1 số ít cuốn sách tâm ý dễ hiểu thôi ) và như mong muốn rằng, đó là một quyết định hành động đúng .

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.