Lại vài góc nhìn về A Mạch tòng quân – Tiên Chanh

Nguyên cớ của bài nghiên cứu và phân tích A Mạch tòng quân version upgraded này là bởi đã đi đọc A Mạch lần 2, xong tự đọc lại bài review trước và tự khâm phục trình độ dông dài của bản thân =)). Bài này những ý đơn cử về nhân vật không có nữa, vì đã đồng ý dông dài kể hết ở bài trước, chỉ có 1 số ít thứ mới mẻ và lạ mắt vừa vỡ vạc ra .

Thương Dịch Chi

Tui đã hiểu ông cháu nhà Hoán – Thịnh giống nhau chỗ nào, đó là hành vi thích đứng trong bóng tối lặng lẽ ngắm người mình mến, khi người ta nhận ra thì giật mình quay đi. Để chữa thẹn, ta đành giả bộ tức bực / tức tối / dằn giọng / phẩy tay áo bỏ đi =)). Sao giống mấy đứa thiếu nam học cấp 2 cấp 3 quá vậy =)) .

Quyển 3 Cất vang tiếng hát rất là đặc sắc, vì nó khiến người ta thấy đau lòng thay cho Thương Dịch Chi. Mọi người hay chỉ trích chàng tàn nhẫn, lợi dụng A Mạch, nhưng mình chỉ thấy ở chàng cái lạnh lùng bất nhẫn của người không chỉ hiểu chính mình, mà còn hiểu, thực sự rất hiểu A Mạch, hay là hiểu lòng người. Khi đọc lại Quyển 1 Quyển 2 ừ thì cái nét nóng tính, mặt lạnh lại hay giả vờ ở người này là có, thậm chí còn truyền lại cho Tề Thịnh, đến cuối Quyển 2 đầu Quyển 3 mình mới nhận ra thật sự chàng vẫn rất dịu dàng, từ lời nói, hành động đến nụ cười. Và là một người rất tinh tế. Tình yêu trong truyện này không thể gọi là tình yêu, vì không đạt đến mức ấy, chỉ có thể nói các nhân vật dành tình cảm cho nhau mà thôi. Cái tình của Dịch Chi, vừa là yêu đương nam nữ, vừa là mến trọng người tài. Chàng trọng thị A Mạch nhưng muốn tôi rèn nàng thành kẻ thay mình lèo lái con thuyền Giang Bắc bằng cách trực tiếp nhất: đẩy nàng ra chiến trường, làm mồi nhử, chịu đòn roi đánh đập, gần như nỗi đau thể xác nào cũng phải trải qua. Nhưng có lẽ, chính chàng không thể ngờ nổi A Mạch chẳng khác nào con gián, bị đẩy vào hiểm cảnh lại luôn lạc vào chỗ hung hiểm nhất của hiểm cảnh, mà nàng vẫn có thể mạnh mẽ quật cường hơn cả những gì chàng nghĩ nàng có thể. Nên cuối cùng chàng hiểu, người con gái đó như con chim muốn sải rộng cánh bằng. Nàng nói không thích Thịnh Đô, vốn dĩ chẳng có tình, chàng đành buông tay, thả cho đôi cánh con chim ấy vươn ra trời cao. Chàng từng thử giữ lại A Mạch khi chiến cuộc kết thúc, nhưng chẳng phải khi biết mình không thể giữ nổi, lại vẫn buông tay đó sao. Dịch Chi đã nói, chàng không nỡ, cũng không thể nhìn người đó với thân phận nữ nhi. Nhưng tình cảm kia là có thật. Nên trong quân, lúc nào chàng cũng phải giấu đi xúc cảm trong ánh mắt mình; chỉ có những ngày rong thuyền trên Uyển Giang, rồi ở Thịnh Đô, khi nàng khoác lên người bộ trang phục nữ nhi, khi rượu say, tâm thần bất định, chàng mới có thể nhìn nàng bằng ánh mắt vương chút dịu dàng mơ màng. Có lẽ A Mạch sợ Thương Dịch Chi lắm, nhưng một điều nữa mà mình chắc chắn, nàng, dù có đã từng, rất kính trọng Dịch Chi. Không có tình yêu, nhưng nàng thần phục cái tài của người đó. Chàng là người đầu tiên nàng đã thực tâm vái một vái dài. Câu hát của Từ Tĩnh nghe bông đùa mà sao quá đúng: Đừng trách sao lang quân vô tình, vì lòng chàng vẫn còn vướng bận đại cục.

Dịch Chi là một nhân vật hay rất hay rất hay của Tiên Chanh .
Người ta nói con người chỉ biết quý trọng thứ mình không có trong tay thôi. Nói đi cũng phải nói lại, Dịch Chi cả đời không gặp người con gái nào như A Mạch nữa, nên cả đời chàng ngưỡng vọng và xem đó là tri kỉ đáng mơ ước, nhưng nếu có được rồi, e rằng chàng sẽ chỉ thấy stress. Vậy nên hồi đó mình với bạn mình có rút ra một Tóm lại, Lâm Tắc Nhu trông vậy thôi nhưng hợp với Dịch Chi, rất biết tiến lùi, ở với chàng này mà cương cường chỉ có thiệt thòi .

Thường Ngọc Thanh

Điều làm cho nhân vật này cao hơn hẳn Trần Khởi một bậc, ấy là coi tình cảm cá thể không dính líu đến nợ nước thù nhà. Đại nghĩa vương quốc hay lý tưởng bản thân đã từng làm anh ta giao động ; nhưng rất nhanh anh ta đã nghĩ thông, quyết đoán cho rằng cái đại nghĩa đó với tình cảm riêng tư là hai phạm trù không tương quan đến nhau, không hề nhập nhằng, vì cái này làm tổn thương cái kia, nên anh ta mới hoàn toàn có thể nói những câu nghe ngây thơ kiểu “ lấy về rồi thì làm vợ thôi ” mặc kệ đối tượng người dùng là chủ tướng quân địch, rồi tự tin kiêu ngạo đến thế trước mặt Trần Khởi. Kể ra thì Trần Khởi cũng tội, đi từng bước một lên nhưng khi nào cũng bị Thường Ngọc Thanh coi thường, xem như cái gai trong mắt. À nhưng mà điều này chứng tỏ là anh Thanh có mắt nhìn người chuẩn. Duyên của ảnh với A Mạch có thành hay không hầu hết là bởi A Mạch đó .
Thương Dịch Chi khi nhìn thấu mối quan hệ giữa Thường Ngọc Thanh với A Mạch đã từng nhận xét, dù tình riêng của Ngọc Thanh dành cho nàng có lớn hơn nữa, cũng tuyệt đối không đi ngược lại hai chữ vương quốc. Câu này nói đúng thì cũng đúng, mà sai thì cũng sai. Chẳng ai nghĩ được tay sát tướng lắm mưu nhiều kế kia tâm lý lại thuận tiện thông suốt tới vậy =)) .

Thường Ngọc Thanh hay Đường Thiệu Nghĩa?

Lại nói về việc chọn Thường Ngọc Thanh hay Đường Thiệu Nghĩa. Mình đọc lại Quyển 1 cảm thấy ngờ ngợ, rằng lối tâm lý của Thanh và Mạch bị giống nhau, lối hành vi cũng giống nhau ( hay chơi trò mặt dày =))), cho nên vì thế hai đứa mới hay lâm vào cảnh kỳ phùng đối phương đi guốc trong bụng nhau mà vẫn phải anh đánh tôi tôi đánh anh. Nếu Thường Ngọc Thanh giống A Mạch, thì Đường Thiệu Nghĩa khác A Mạch trọn vẹn. Thật thà, không giả dối. Trung nghĩa, không gian giảo. Một tấm gương nam tử hán đích thực của thời phong kiến. Đến đây lại phải nói, theo tình cảm thiếu nữ thông thường, mình chọn anh Thanh vì mình chỉ tin tình yêu có sự tương đương và đồng cảm nhau thâm thúy cực độ ( điểm này Thương Dịch Chi có với A Mạch nhưng ngược lại thì không, nên anh mới phải về tay trắng trong tình cảm ), nhưng sẽ có người nói trong thực tiễn bù trừ mới là chính nghĩa, và hai cực trái dấu thì hỗ trợ, hút nhau blah blah blah … Đó đó, đại thể là ý niệm mỗi người một khác, giờ đây bảo chị Chanh nhả cái kết ra thật chỉ có làm cái bị bông đệm mặt trận quánh nhau u đầu sứt trán của những bên fan tương quan =)) .
Theo quan điểm nhi nữ thường tình, tui vẫn thấy nàng Mạch hợp với tình yêu thật sự hơn. Chỉ là tui không biết, khi đến một cái tuổi nhất định nào đó, liệu có thật người ta hoàn toàn có thể bỏ lỡ tình cảm đã-từng mà chọn một tình cảm khác mình cho rằng bình yên hay không. Trong khi, làm thân nữ nhi, ai bảo đến sau cuối không hề chọn chính mình ? Vả lại tự do thanh thản, A Mạch chẳng cần bất kể ai cho, tự nàng hoàn toàn có thể cho mình khá đầy đủ. Mặc dù, tui đồng ý chấp thuận rằng A Mạch chẳng thể trở lại lại đời sống thông thường. Ở mặt này không hề đem so với cha A Mạch, bởi ông ấy có người yêu – người thân trong gia đình – người chiến sỹ đồng cảnh là vợ ở bên, còn A Mạch chẳng có một ai thật sự được như vậy .

  • Hôm trước đọc bên gacsach mọi người comment, bảo đừng loại Trần Khởi và Thương Dịch Chi ra vòng chiến loạn chứ. Vì nếu Trần Khởi nhiều dã tâm hơn chúng ta có Ngủ cùng sói version Tiên Chanh (nam giết cả nhà nữ xong nuôi nữ thì nữ vẫn yêu nam =))); nếu Dịch Chi mạnh tay hơn chúng ta có Phế hậu tướng quân version Tiên Chanh (nữ chính vừa là tướng vừa là vợ bị hành lên bờ xuống ruộng =))). Cơ mà đời nó éo le thế, A Khởi muốn mình là quân tử, còn A Chi lại đầu lạnh tim lạnh.

Thường Ngọc Thanh và Thương Dịch Chi

Mình luôn tiếc khi Thương Dịch Chi và Thường Ngọc Thanh không có thời cơ đấu với nhau nhiều hơn ngoài một trận trong núi Ô Lan. Chỉ một trận chiến đó thôi đủ làm tinh thần bất định rồi, cứ nhớ mãi cái cảnh bạn Thanh bắn vun vút từng mũi tên đấu đầu với bạn Chi bắn một lúc 10 phát tên theo hình rẻ quạt, rốt cuộc lửa và vụn gỗ tóe ra chỉ làm khổ bạn Mạch nằm sấp trên ngựa thấy như có sấm nổ trên đầu =)). Đoạn này quân sĩ nhất tề ồ lên một tiếng nhưng mà lòng mình thì cũng ồ như vậy đó. Chi tiết thứ hai là cảnh Dịch Chi giương cung định bắn Thường Ngọc Thanh, nhưng khi Ngọc Thanh phát giác quay lại nhìn thấy, chàng ta chỉ vừa chém giết vừa liếc nhìn mỉm cười ngạo nghễ, Dịch Chi cũng cười mà tự hạ cung xuống. Cái màn đấu mắt này đã bộc lộ hai anh là người trẻ tuổi cứng. Trận chiến này rất là vừa khéo, miêu tả kĩ năng của cả hai khá chi rực rỡ, lại cân tài cân sức, kẻ tám lạng người nửa cân. Nói chung chỉ khổ fangirl =)). Đã có A Mạch rồi mà hai bên vẫn còn đấu nhau qua lại theo kiểu “ Bọ ngựa bắt ve sầu / Chim sẻ ở phía sau ” như vậy, khi không có A Mạch mà để hai người họ đấu nhau, quả là không biết mèo nào cắn mỉu nào =)). Bênh anh Thanh một tí thì, trận đấy anh thua ngoài yếu tố giật mình là A Mạch còn do có lão già Từ Tĩnh yểm trợ cho anh Chi. Cứ cho là vậy đi =)). Mà trận nào sau này cũng thế =)) .
Thực ra, mình nhìn nhận Dịch Chi cao hơn ở điểm chàng là người toàn tài, vừa giỏi chính trị vừa giỏi quân sự chiến lược. Ngọc Thanh giỏi đa phần trên mặt trận thôi. Thứ nhất vì chàng sinh ra đã là cục cưng cậu ấm trong nhà tướng, không có bất kể lợn cợn gì về thế lực, xuất thân ; không như bạn Chi đẻ ra ba tuổi đã biết quân địch của mình là ai, chỗ mình phải ngồi là đâu. Thứ hai bạn Thanh năng lực lỗi lạc hiển hiện từ sớm, lại không bị ngưng trệ vì bất kỳ nguyên do gì, nên dù giỏi thật vẫn sinh tính quân tử kiêu ngạo, ở mảng chính trị hẳn là không có thống kê giám sát thâm trầm .
À khởi đầu theo miêu tả của Chanh thì bạn Thanh “ không quá 20 ”, mình đoán là nhỏ hơn bạn Chi. Sau này chính trong ngoại truyện Thường Ngọc Thanh chị í chứng minh và khẳng định lại là năm truyện khởi đầu anh Thanh 23, bằng tuổi anh Chi, có ý đồ gì không, hay định bảo năm đấy cát tường quá nên sinh ra toàn trai đã có cái mặt cái tướng lại có cái đầu =)) .

Câu hỏi “Tại sao?” của A Mạch đối với hành động của Trần Khởi

Trước đây mình luôn rất mù mờ về câu vấn đáp cho câu hỏi “ Tại sao ? ” A Mạch luôn canh cánh trong lòng. Mặc dù mình nhận ra, nàng không cần Trần Khởi vấn đáp câu ấy nữa, vì nàng đã có đáp án cho mọi thắc mắc, chỉ với một dòng chữ : Ta là người Nam Hạ .
Thuở khởi đầu khi A Mạch mới vào quân Giang Bắc, sở nguyện của nàng từ trở thành soái tướng cạnh tranh đối đầu ngang hàng với Trần Khởi ; đến gìn giữ niềm vinh quang của cha, đánh đuổi giặc dã, bảo vệ quốc gia ; sau cuối lại thành chiến đấu vì niềm tự hào mình cũng là người con của dân tộc bản địa Nam Hạ. Hồi đó nàng không hề cho rằng Thường Ngọc Thanh sai khi trực tiếp dẫn quân phá vỡ ba mươi vạn quân biên giới Tịnh Dương. Nàng nghĩ rằng tướng lính chẳng qua chỉ là thanh đao trong tay kẻ nắm quyền bính, không tự mình quyết định hành động, không đáng phải đưa ra làm khiên đỡ miệng lưỡi người đời thay cho những kẻ ở trên cao. Trong lần trò chuyện với Đường Thiệu Nghĩa, A Mạch đã bày tỏ tâm lý này, và nàng có lẽ rằng cười mỉa trong lòng, khi Thiệu Nghĩa nói nhất định sẽ báo thù quân Bắc Mạc nếu nàng chết trận. Báo thù ai cho đúng được giờ đây ? Mình đồ rằng tâm lý này cũng xuất phát từ việc cha mẹ dân làng A Mạch bị Trần Khởi giết chết. Gã vỗ ngực nói rằng mọi điều mình làm vì nợ nước thù nhà, nhưng nếu nói báo thù, cha nàng có phải kẻ trực tiếp ra tay sát hại mái ấm gia đình gã đâu, vậy mà vẫn bị giết bất kể công ơn dưỡng dục .

Mình không thích Đường Thiệu Nghĩa, nhưng không thể phủ nhận tư tưởng trung nghĩa cứng nhắc của Đường Thiệu Nghĩa là nguồn cơn cho A Mạch đốn ngộ. Khi những người anh em đồng chí thân thích lần lượt ngã xuống, A Mạch cuối cùng hiểu ra, người lính chiến đấu không phải chỉ vì họ là thanh đao nằm trong tay cấp trên, mà họ chiến đấu vì người thân, vì đất nước, vì tình cảm và niềm tự hào của chính bản thân. Nên mối thù dân tộc chính là mối thù chung, là mỗi cá nhân phải gánh vác, không thể bàng quan cho rằng mối thù đó không phải của mình.

Có lẽ vì vậy nên dù ( tất yếu ) không hề tha thứ cho Trần Khởi, A Mạch không còn buồn truy cứu tới lương tâm của hắn nữa. Trần Khởi đáng bị xem thường, là vì hắn đã lấy cái cớ nợ nước thù nhà, vừa để tự ru ngủ mình là “ chính nhân quân tử ”, vừa để làm bình phong cho tham vọng cá thể. Đến trận sau cuối ở ải Tịnh Dương thì chẳng biết tờ giấy thư trắng phau anh ta gửi về cho A Mạch có phải là ý đã nhận ra tâm ý yếu hèn của bản thân, muốn tạ tội nhưng không nói được lời nào, hay là cương cường đến phút cuối vẫn không cho rằng mình sai ?
Cũng có lẽ rằng vì nguyên do này mà hố sâu ngăn cách tình cảm giữa Thường Ngọc Thanh với A Mạch lại lớn đến thế .
Hồi đó A Mạch không chấp thuận đồng ý về bên Thường Ngọc Thanh, phần nào do nàng đã tìm ra tham vọng lớn của đời mình : tiếp nối hào quang xán lạn từ cha, đánh đuổi giặc dã, bảo vệ quốc gia. Nàng hơn đàn bà con gái thông thường ở chỗ, tư tình nhi nữ thì không làm người ta bỏ đi tham vọng được .
Vấn đề lớn hơn ở chỗ, nếu như nàng chưa hiểu ra mối thù dân tộc bản địa là mối thù chung, A Mạch vẫn sẽ giữ tình cảm với Ngọc Thanh, nhưng vì nàng đã rõ mối thù ấy là chung rồi, nên tình yêu bị vô vàn thứ tình thân, tình người, tình vương quốc đè nặng, nên nàng không quên được những bạn bè tử sĩ trên mặt trận, những người dân vô tội bị đồ sát trong thành Hán Bảo, không quên được vết dao mang tiếng “ đại nghĩa vương quốc ” Thường Ngọc Thanh Tặng mình. Éo le, thật là éo le .

Tình cảm của A Mạch

Bỏ qua tình đầu gây không dễ chịu với Trần Khởi thì mình chỉ thừa nhận A Mạch có thích Thường Ngọc Thanh thôi, hơn nữa là rất thích. Vì thích nên trên đường phố, trong mặt trận, giữa ngàn người vẫn nhận ra, vẫn linh cảm thấy sự Open của người đó. Hơn nữa nàng tin cậy Thường Ngọc Thanh, gần như là tuyệt đối. Khi chàng trúng tên trên con thuyền, nàng cho rằng gã này không hề chết thuận tiện như vậy. Năm lần bảy lượt quần thảo với nhau, nhưng khi nào có chàng ở cạnh A Mạch cũng ngủ ngon. Lần A Mạch bị Thường Ngọc Thanh đâm một nhát, nguyên do cũng là do nàng đã vô tình quá tin người ta mà lơ là phòng bị. Nàng cứ nghĩ lui về phía hắn thì sớm muộn cũng thoát được thân, chẳng ngờ lại dính một dao. Thế nên suốt mấy hôm sau nàng nhất quyết chịu đau, tá hỏa trước sự sơ suất của chính mình, rồi sau này không còn dám như vậy nữa, đành phải ghìm chặt mọi thứ xúc động. Nếu như không thích, có lẽ rằng nàng đã dám nhìn thẳng vào mắt người ta trong lần lừa nhau sau chót, và chẳng khi nào để lại lời hứa mập mờ sẽ quay về Tịnh Dương .

Một sự chênh lệch nho nhỏ giữa nội dung hai tập

Ba quyển đầu ( Tập 1 ) Tiên Chanh viết thật sự xuất sắc. Quyển 1 quyển 2 là mặt trận tơi bời khói lửa, đau đớn thể xác lẫn niềm tin đều có cả, chiến trận tỉ mỉ sinh động giật mình, đọc nghe tim đập thình thịch, những bạn nam lại uy phong ngời ngời, kẻ tám lạng người nửa cân. Quyển 3 xoáy sâu một chút ít về background của Dịch Chi, mặc dầu ngắn nhất cả bộ, nhưng lại làm tim người thổn thức. Ba quyển đầu này đọc nghe nhiều xúc cảm hơn một phần cũng bởi tình hình địa lý – chiến trận rõ ràng hơn, thậm chí còn rõ ràng đến mức người đọc hoàn toàn có thể tự cầm bút vẽ lại map tác chiến. Ba quyển sau có diễn đạt đơn cử vài trận, nhưng không trận đánh nào hào hùng bi tráng được như vậy nữa, những diễn biến quân sự chiến lược phần nhiều được thuật lại, cộng với rất nhiều mưu tính của ba bên, thành ra không riêng gì tên tuổi nhân vật mà ngay cả vị trí địa lý của những thành trấn, đồng bằng, hẻm núi cũng bị mất đi sự link với nhau, chỉ còn hiện lên hơi rời rạc qua lời nhân vật và lời tác giả, khiến người đọc cảm thấy khó khăn vất vả khô khan hơn trong việc theo dấu đoàn quân Giang Bắc. Bù lại Quyển cuối gãy gọn, kết ổn .

Về bản dịch

Mình thích bản dịch, mặc dầu đoạn đầu rất lung tung lộn xộn, câu cú không rõ chấm phẩy, ý tứ thiếu sót và lại còn dịch sai logic ở 1 số ít địa điểm, cánh quân … Càng về sau dịch càng thoát hơn ( dù vẫn sai … ), và khá thuần Việt, không chỉ có vậy cũng nhờ cách dịch mà những đoạn ngắn ngắn trích từ những thể loại sử mới làm người ta mắc cười văng răng, bởi làm nổi rõ tính thích hợp giữa căn nguyên sâu xa thực tiễn với văn vẻ vẽ vời thấp một cách đáng ngại … Sự thật có thô bỉ thế nào thì qua gọt giũa của bên thắng lợi cũng sẽ lộng lẫy nhiệm màu lên hết đó. Đấy là nguyên do sách sử luôn chỉ hoàn toàn có thể nửa tin nửa ngờ, đâu ai biết sự thực đã từng thực sự là gì .
Một điểm nữa ở bản dịch là dùng xưng hô rất đắt, ở Quyển 3 mỗi một từ “ nàng ” Dịch Chi gọi A Mạch đều đúng tâm cảnh, tinh xảo đến mức khiến lòng người ta cũng phải tan ra =)). À bạn mình còn nói từ “ có ý ” Thanh nói với A Mạch cũng hay ho như vậy đó .

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *