Review “Ai gửi cánh thư vào trong mây” – Ảnh Chiếu

Tình hình là tại bộ Bạc Hà sắp hết rồi, nên mình ham hố ôm đồm thêm bộ này. Truyện này thì xuất bản rồi và có cả trên mạng từ rất lâu, nhưng mình vẫn muốn làm lại. Đơn giản chính do mình rất thích nó .

Mình viết topic này nhằm giới thiệu tới những ai chưa biết đến “Ai gửi cánh thư vào trong mây” để có thể thưởng thức nó. Cá nhân mình cảm thấy truyện rất hay, nhẹ nhàng và tình cảm, chỉ đơn giản là một cô gái kể về thời niên thiếu luôn có bóng hình của một người con trai. Mình không có thời gian nên không thể tự mình viết review được, nên đành trích một phần review của bạn keepsmiling414 gửi tới các bạn vậy.

Hãy đọc “Ai gửi cánh thư vào trong mây” đi, chắc chắn bạn sẽ không phải thất vọng đâu 🙂

“ Khi bạn đang niềm hạnh phúc, bạn có từng quay đầu nhìn lại sau sống lưng không ? Câu vấn đáp có hay không cũng không quan trọng .

Một điều mà tôi phải nói rõ đó là tôi chưa đọc hết câu truyện này. Nói đúng mực là tôi chỉ mới đọc văn án và ngoại truyện. Cáo lỗi vì sự sợ sệt khi tôi biết kết thúc của nó là SE trước khi đọc. ( Thật ra cũng chẳng phải là SE, vì còn tùy theo cách mỗi người nhìn nhận, nhưng ở đây quả thật đúng là SE dành cho anh – Lục Tây Dương ! )

Vì mình chỉ đọc mỗi văn án và phiên ngoại nên cái nhìn của mình phần đông chỉ tập trung chuyên sâu vào nhân vật Lục Tây Dương .

Cảm xúc tiên phong của tôi chỉ có một chữ – tiếc. Tôi tiếc cho anh, anh yêu cô từ bé, anh vì cô mà làm rất nhiều thứ trong thầm lặng, không muốn cô biết, cũng giống như cái tình yêu thầm lặng đến phút ở đầu cuối của anh. Anh vì lời hứa chăm nom cô mà học y, vì thương nhớ cô mà viết biết bao lá thư không gửi ( có lẽ rằng những lá thư ấy không phải anh muốn gửi cho cô mà là anh muốn gửi cho nỗi nhớ nhung của mình chăng ). Hàng loạt những hành vi trong bí mật. Thử hỏi, khi anh làm tổng thể mà vẫn không được cô chọn thì sẽ đau khổ vô vọng đến mức nào. Thất bại chăng ?

Tất cả những thứ ấy chỉ được lý giải trong mấy chữ là vì “ anh yêu cô ”. Tôi tin ai cũng sẽ rất quý cái tình yêu của anh, nhưng anh à, hoàn toàn có thể là anh đúng khi yêu cô, nhưng trong tình yêu không phải chỉ cần yêu thôi là đủ, những cái nên anh đã không làm, còn những cái không nên thì anh đã quá phạm, và quan trọng là khi anh từng là bạn trai của cô bạn thân của cô ấy .

Anh về nước nhưng cũng không kịp nói lời yêu cô, vì lúc ấy cô đã có bạn trai .

Anh rất giỏi rất xuất sắc nhưng người mà anh muốn họ nhìn thấy đã không nhìn thấy, có thành công xuất sắc đến đâu đi chăng nữa, có lẽ rằng trong anh không chỉ đơn thuần có sự đơn độc trống trải thôi. Thử nghĩ, vì một người mà làm hết toàn bộ, thà là thất bại có đôi lúc còn thoải mái và dễ chịu hơn nhiều .

Đến năm năm trời, anh vẫn nhìn ảnh của cô mà thương nhớ mà mỉm cười đủ thấy tình yêu trong anh đã không gì thay thế sửa chữa được nữa rồi. Nghĩ tới cảnh anh ngồi cầm tấm ảnh, trong lòng tôi tự hỏi, anh có rơi nước mắt không .

Không hiểu sao đọc đoạn trước khi về Hồng Công anh nói : “ Nếu cô ấy không niềm hạnh phúc, thì anh sẽ ở lại bên cô ấy, đem lại niềm hạnh phúc cho cô ấy. ” Tôi thật cầu mong cho họ không niềm hạnh phúc biết bao. Thật sự rất mong. Không biết anh có mong như vậy không !

Và đều tôi tự hỏi ( không biết có xảy ra trong truyện không ), nếu như anh kịp nói lời yêu cô ấy thì kết thúc có đến vậy không ? Hai người có thành đôi không ? Truyện mà, viết rồi thì chả có nếu như đâu, trừ khi là viết lại ! Nhưng đời sống thì làm thế nào viết lại đây !

Tôi không theo dõi tính cách và từng cung bậc cảm hứng của nhân vật nữ chính trong truyện nên tôi cũng chẳng biết cô ấy có yêu anh không, chắc như đinh là đã từng có, nhưng nó vẫn không đủ để vượt qua mọi chuyện để làm ra một kết thúc hoàn mỹ. Đứng ở góc nhìn người đọc, tôi thấy tiếc cho Lục Tây Dương, còn ở góc nhìn của cô, nếu là tôi, tôi cũng không dám quay đầu nhìn lại .

Cuối cùng, lời tôi muốn nói đó là tôi rất cảm kích tác giả, vì đã để cho anh chết mà không để cho anh đi tìm niềm hạnh phúc mới với nhân vật Kathy ví dụ điển hình. Mặc dù cái chết của anh là sự hụt hẫng lớn nhất mà tôi cảm thấy ở truyện. Anh chết như mang đi toàn bộ tình yêu, kỳ vọng và mong ước của mình theo. Anh chết đi, tình yêu của anh là mãi mãi ! Nếu tôi là anh, nhìn thấy người mình yêu niềm hạnh phúc bên người khác còn mình chỉ là một người qua đường ngoáy đầu lại nhìn, vui thì vui cho người đó thật, nhưng nỗi đau khổ trong lòng còn kinh hoàng hơn. Đến đây, cái chết có lẽ rằng cũng là một sự giải thoát dành cho tình yêu của anh. ”

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.