Anh có thích nước Mỹ không?

“Mến tặng tác phẩm này cho những năm tháng thanh xuân sẽ mất, hoặc đã mất của chúng ta” – Tân Di Ổ.

Tên gốc của tác phẩm này là “Gửi cho tuổi thanh xuân đã qua của chúng ta”. Tôi nghĩ nhan đề này hoàn toàn làm nổi bật không khí của truyện. Nó gợi cảm giác hoài niệm, suy ngẫm và tiếc nuối. Trong khi đó, tựa Anh có thích nước Mỹ không? của Việt Nam nghe lạc lõng hơn hẳn. Không rõ vì lí do gì mà nhà xuất bản đổi tên như vậy.

Anh có thích nước Mỹ không? là tác phẩm được yêu thích nhất của Tân Di Ổ.

“Mến tặng tác phẩm này cho những năm tháng thanh xuân sẽ mất, hoặc đã mất của chúng ta” – Tân Di Ổ.

Tên gốc của tác phẩm này là “Gửi cho tuổi thanh xuân đã qua của chúng ta”. Tôi nghĩ nhan đề này hoàn toàn làm nổi bật không khí của truyện. Nó gợi cảm giác hoài niệm, suy ngẫm và tiếc nuối. Trong khi đó, tựa Anh có thích nước Mỹ không? của Việt Nam nghe lạc lõng hơn hẳn. Không rõ vì lí do gì mà nhà xuất bản đổi tên như vậy.

Anh có thích nước Mỹ không? là tác phẩm được yêu thích nhất của Tân Di Ổ. Người này truyền tai người kia, tái bản nhiều lần, vô số review trên mạng. Bên cạnh đó, tác phẩm đã được chuyển thể thành phim điện ảnh và sắp tới là dự án phim truyền hình. Khỏi phải nói, sức hút của Anh có thích nước Mỹ không? lớn tới mức nào.

Vậy, điều gì đã tạo nên sức hút đó?

Điểm đầu tiên là nữ chính của truyện : Ngọc diện Tiểu Phi Long Trịnh Vi. Trịnh Vi là cô gái hoạt bát, năng nổ, thẳng thắn. Hầu hết những ai gặp Trịnh Vi, ngay từ lần đầu tiên, đều có thiện cảm với cô gái xinh xắn, tràn đầy sức sống này. Sau này nhìn lại, chính Trịnh Vi phải thừa nhận rằng, cô hồi đó vốn dĩ là một đứa trẻ được nuông chiều thành hư, tự cho mình là trung tâm của vũ trụ. Nhưng, chẳng phải khi còn trẻ, chúng ta luôn đề cao cái tôi của bản thân đó sao? Chính sự tự đề cao đó đã hình thành tính kiên gan, lì đòn, và cũng khiến chúng ta không tránh khỏi những sai lầm, những dại dột, nông nổi, và vấp ngã trong cuộc đời.

Có nhiều độc giả nói với tôi, họ thích sinh viên Trịnh Vi hơn thư kí Trịnh Vi. Bản thân tôi cũng vậy. Nhưng nếu nhìn nhận một cách tích cực, chúng ta sẽ thấy Trịnh Vi đang từng bước trưởng thành. Cô không còn cẩu thả, bừa bãi. Cô được rèn giũa để trở thành một thư kí chuyên nghiệp. Cô vẫn là Trịnh Vi nhiệt tình, thẳng thắn của ngày nào, chẳng qua những nét đó đã được mài cho bớt nhọn hơn.

Ai cũng vậy, sớm muộn gì rồi sẽ lớn lên.

Điểm thứ hai tạo nên sức hút của truyện là hai nhân vật nam: Trần Hiếu Chính và Lâm Tĩnh. Tôi phát hiện ra một điều thú vị: rất nhiều bạn thích có người yêu như Trần Hiếu Chính, nhưng nếu lấy chồng, họ sẽ chọn Lâm Tĩnh. Tuy Trần Hiếu Chính và Lâm Tĩnh là hai con người khác nhau, nhưng tôi nghĩ, họ từng có chung một mắt xích.

Khi Lâm Tĩnh biết chuyện của cha mẹ anh và cha mẹ Trịnh Vi, anh lập tức sang Mỹ du học, không để lại một lời nhắn nhủ nào cho Tiểu Phi Long. Dù là người già dặn trước tuổi, khi gặp sự cố chấn động này, anh cũng sẽ hoang mang, lạc lối, chẳng biết cư xử thế nào cho phải. Còn Trần Hiếu Chính, anh cũng từng hoang mang, lo sợ, không tin tưởng bản thân sẽ giữ đôi tay của Trịnh Vi luôn sạch sẽ, mềm mại. Cả hai chàng trai đó đều từng trải qua sự chênh vênh của tuổi trẻ. Và cũng chính hai người họ, sau này mới nhận ra Ngọc diện Tiểu Phi Long Trịnh Vi đáng quý ngần nào. Cả hai đều quay trở về tìm Trịnh Vi và hi vọng mình sẽ là người đàn ông gắn bó đến cuối đời với cô. Chỉ có điều, Lâm Tĩnh đã tìm được sự thăng bằng, còn Trần Hiếu Chính, anh mãi chênh vênh như vậy.

Chẳng thế mà Lâm Tĩnh rất tự tin nói với Trịnh Vi thế này:

“Có thể Trần Hiếu Chính là người có tài nhưng một người ngay cả bản thân cậu ta cũng không có cảm giác an toàn thì làm sao có thể đem lại hạnh phúc cho em.”

Một trong số những điều khiến Anh có thích nước Mỹ không? gây “ám ảnh” lên bạn đọc là kết thúc của Nguyễn Nguyễn. Dù Nguyễn Nguyễn xinh đẹp, thông minh, khéo léo đến mấy thì cô cũng không tránh khỏi những cay đắng, bi đát trong chuyện tình cảm. Từ một cô gái giỏi giang, tiền đồ rộng mở, cô đã tự đặt dấu chấm cho mình bằng cuộc sống nhàm chán, ngày một cũ kĩ của bà nội trợ. Kết thúc của Nguyễn Nguyễn tuy đau đớn và tàn nhẫn nhưng đó là một sự giải thoát tốt nhất dành cho cô.

Tôi cho rằng điều đó đúng nhưng chưa đủ.

Khi đọc cái kết của Nguyễn Nguyễn, tôi thấy nó quá nhảm nhí và drama. Chỉ khi đọc đến những dòng cuối cùng của truyện, tôi mới vỡ lẽ. Tuổi trẻ của Trịnh Vi sẽ phai nhạt dần theo thời gian. Đến một ngày nào đó, tuổi trẻ của cô sẽ kết thúc, cô sẽ già và quên đi ít nhiều những kỉ niệm của thời thanh xuân.

Chỉ có tuổi xuân của Nguyễn Nguyễn là mãi mãi bất hủ.

Bên cạnh đó, Tân Di Ổ cũng rất biết cách chăm chút những nhân vật khác trong truyện. Đó là năm cô bạn chung phòng trong kí túc xá của Trịnh Vi, mỗi người mỗi vẻ; lão Trương luôn hết lòng hết sức vì bạn bè; Triệu Thế Vĩnh mãi chưa chịu trưởng thành, … Tất cả những nhân vật đó đã tạo nên một bầu trời thanh xuân rạng rỡ nhưng không kém phần bi thương. Tất cả những câu chuyện của họ khiến chúng ta ngậm ngùi, đôi lúc bất giác thốt lên, à, trước đây mình cũng từng cư xử như thế, có những ước mơ, hoài bão như thế, cũng đã từng lỡ làng như vậy.

Đối với tôi, Anh có thích nước Mỹ không? chưa phải là tác phẩm đặc sắc nhất của Tân Di Ổ nhưng đây chắc chắn sẽ là truyện đầu tiên tôi giới thiệu cho bạn bè mình khi họ muốn thưởng thức một câu chuyện về tuổi trẻ hoặc khi họ có hứng thú tìm đọc các tác phẩm của Tân Đại.

…more

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *