Anh sẽ phải yêu em – Hân Hân Hướng Vinh

Dưới ánh mặt trời ấm cúng, âm nhạc nhẹ nhàng chầm chậm, ngoài hành lang cửa số nước sông yên tĩnh xuôi dòng chảy ra biển, những nhành dương liễu đong đưa theo gió như muốn khoe dáng xuống mặt nước bát ngát, giống như một diễn viên múa lượn tài ba, dịu dàng êm ả xinh đẹp, uyển chuyển, ngẫu nhiên vài cơn gió nhẹ nhè thổi tung lên những cánh hoa, điều này càng làm dạt dào ý sắc xanh tươi của mùa xuân, nhuộm màu bùng cháy rực rỡ cho sự thanh xuân lãng mạn. Đây là tiệm cafe ven sông, rất có phong thái, mặc dầu Chi tiêu xa xỉ, nhưng vẫn khiến số thành phần tri thức, tiểu tư nhân đổ xô vào, nhất là khu vực xem mặt thật là tốt. Sau buổi chiều, ánh mặt trời từ hành lang cửa số chiếu vào trong, hoàn toàn có thể tận mắt chứng kiến một đôi nam nữ, nam mặc u phục mang giày da, sang bóng, áo sơ mi, nữ tư thế đắn đo bưng tách cafe, hé miệng cười khẽ, cố gắng nỗ lực đạt tới tiêu chuẩn tiểu thư khuê những thời cổ đại, hoàn toàn có thể nắm được trái tim của toàn bộ những nam nhân, nhưng chính bới tận lực quá mức, nên lộ ra vài phần cứng ngắc. Đối diện hành lang cửa số trong góc phòng, một người sĩ quan đang ngồi, ngoài bộ u phục nghiêm chỉnh, đáng chú ý quan tâm hơn là tư thế ngồi đầy tráng lệ của anh, còn có anh hình thức bề ngoài anh tuấn của anh, độc lạ với vẻ khôi ngô tuấn tú thông dụng giờ đây, trọn vẹn có nét cứng cỏi đầy phong thái của một người đàn ông, mày không hề xem là quá thô, nhưng cũng nhiều, sắc bén như lưỡi kiếm vừa tuốt ra khỏi vỏ bay thằng vào tóc mai, ánh mắt sáng ngời, có khí phách nghề nghiệp sắc bén, phía dưới mũi thẳng, có thói quen mím chặt đôi môi mỏng dính. Mặt anh nhìn nghiêng ẩn vào quang cảnh bên trong, hình dáng càng thêm lôi cuốn, trên vai mang hai quân hàm hai sao sáng lấp lánh lung linh, dưới sự khúc xạ của ánh mặt trời hiện ra vẻ rắn rỏi can đảm và mạnh mẽ của người đàn ông, chức nghiệp quân nhân, những yếu tố này, dung hòa ở trên người anh trọn vẹn tốt đẹp, khiến cô gái khởi đầu gặp mặt không thể nào bình tĩnh được, chỉ nhiều lúc lộ ra một vài nụ cười e thẹn. Bưng lên tách cafe nhẹ nhàng nhấp một miếng, chỉ vừa đủ thấm môi, liên tục động tác nỗ lực đạt vẻ thanh nhã, cô gái khẽ ho nhẹ nhàng một tiếng, mở miệng “ Người trình làng nói anh là trưởng một doanh trại, hiện tại thị xã quân khu B, nhà của quân đội, xe cũng là quân đội có phải không ? Quân nhân đối lập gật gật đầu, dùng lời giản dị và đơn giản ý sâu xa : ” Phải ” Cô gái giống như không hề thỏa mãn nhu cầu, bắt bẻ nói : “ Em không muốn rời khỏi thành phố, đi làm không tiện, nhất định phải mua nhà ở nội thành của thành phố, tiền tài thì bên nhà trai ra, sau khi kết hôn bên anh sẽ trả góp lần, đương nhiên, nếu có điều kiện kèm theo, thì trả hết một lần cũng được … … … .. ” Đại khái cảm thấy được trong lời nói của mình quá mức trực tiếp, lại lý giải : ” Mong anh hiểu cho sự trực tiếp của em, tất cả chúng ta cũng đã quá tuổi nam nữ, cũng không thiết yếu phải đi theo trình tự yêu nhau gì đó, đều là lấy kết hôn làm điều kiện kèm theo tiên quyết kết giao, nếu như kết hôn, thì chuyện nhà, chuyện xe là yếu tố hàng đâu, em nói điều kiện kèm theo của em trước, nếu anh cảm thấy hoàn toàn có thể đảm nhiệm, tất cả chúng ta sẽ liên tục qua lại bằng không vẫn là không nên tiêu tốn lãng phí thời hạn thì của nhau tốt hơn. Lời của cô vừa mới nói ra, chợt nghe két một trận tiếng vang giầy cao gót truyền đến, rất thanh thúy, cô gái phát hiện ánh mắt nam nhân trước mặt, giống như chợt sáng rực, nghi ngại quay về phía sau nhìn lại, không khỏi ngây người một lúc. Cô gái đang đi tới, không, phải nói là cô bé, chính bới tuổi còn trẻ thêm trên khuôn mặt phấn khởi của tuổi thanh xuân, vì thế không hề bỏ lỡ được, tuổi thanh xuân như vậy đã Tặng Kèm cho cô một vầng sáng chói mắt, tóc dài xõa xuống sau sống lưng, phía đuôi có chút uốn cong tự nhiên, mày cong môi thắm, cặp mắt phảng phất bùng cháy rực rỡ tươi đẹp mộng mị, môi mỏng dính hồng nhạt, khóe môi hơi có chút vểnh, cong lên một vẻ đầy nghịch ngợm, cô đẹp tinh xảo linh động, ngồi ở chỗ kia giống như người mẫu nhất, khi đứng lên vận động và di chuyển lại giống như mây trôi, không chỉ có vậy khí chất của cô, là thật chính thanh nhã, từ trong nội tâm lộ ra sự thanh nhã thích mắt. Đó quả nhiên mỹ nữ khó gặp, gần như là trong nháy mắt liền mê hoặc những ánh mắt trong tiệm cafe, nhưng cô cũng không để ý nghĩ đến, hiển nhiên lúc này đang nhìn chú ý, tiềm năng cô thực rất rõ ràng, thẳng tắp dừng ở một bàn trong góc. Quân nhân đối lập với cô gái còn không kịp hoài nghi, cô bé liền chạy tới trước mắt đặt mông ngồi bên cạnh quân nhân, duỗi cánh tay ôm : ” Ki ca ca, sao anh lại đến đây, cũng không gọi điện thoại thông minh cho em, làm hại người ta tìm hết mấy chỗ gần đây … … ” Động tác giọng điệu đều thân thương quen thuộc như thế, cô gái đối lập trong lòng có chút buồn, không tin hỏi câu : ” Đây là em gái anh ? ”. Ánh mắt của Phương Manh Manh ranh mãnh nhìn một vòng trên người cô gái đối lập : ” Em họ Phương, anh ấy họ Phùng, hồi nhỏ anh ấy đã từng ôm em, hôn em, lấy nụ hôn đầu của em, em liên tục ở lại nhà anh ấy, anh ấy cũng thường qua nhà em, lúc em sáu tuổi đã thề phải gả cho anh ấy ”. Manh Manh nói chưa xong, sắc mặt cô gái từ hồng sang trắng, lề mề chút rồi đứng lên “ Xin lỗi không tiếp chuyện được ”. Phương Manh Manh lại giữ chặt tay áo cô ta, ngón tay xinh đẹp chỉ chỉ ly cafe trước mặt : ” Chị ơi, đừng quên trả tiền phần của chị, tiền lương Kì ca ca của em không cao, không nhà, không xe, người thì nhiều lắm chỉ mặc áo phông thun ! Nếu có thiện tâm giúp sức người nghèo, như vậy trả luôn giùm ly cafe của Ki ca ca em luôn nhé ! ” Sắc mặt cô gái thoáng chốc biến thành màu đen, hừ một tiếng, phẩy tay bỏ đi, bất quá chỉ có hai tách cafe, trả thì trả, cô gái đầy tức giận, bóng hình liền biến mất trong tầm mắt, Phương Manh Manh mới quay đầu lại hướng Phùng Ki tươi cười thâm thúy nói : ” Lần này, dáng dấp thì tạm trải qua, nhưng thật sự không có phong thái. ” Phùng Ki mân mê mái tóc cô, khóe môi vểnh vểnh, cong lên một cái, thản nhiên tươi cười, vì nụ cười làm má trái hiện lên lúm đồng xu tiền, làm trên người anh hòa tan đi chút hờ hững cao ngạo, thoạt nhìn rất ôn nhu : ” Tiểu nha đầu, sao lại chạy đến đây ? ” Trong giọng nói tự nhiên đầy cưng chiều như vậy, ngón tay Phương Manh Manh phất phất một cái chìa khóa trước mặt anh ” Lái xe tới, trong ngày hôm qua mới lấy được bằng lái, lát nữa lên xe em, tất cả chúng ta đi dạo một vòng ”. Phùng Ki nhăn mày rậm lại, duỗi tay đem chìa khóa trên tay cô đoạt lấy : ” Đi hóng mát ? Giao thông nội thành của thành phố loạn như vậy, em mới lấy bằng lái đã dám tự mình lái xe ra ngoài, xảy ra chuyện thì làm thế nào giờ đây ? Nói cách khác, mặc dầu em không đụng người ta, người ta đụng em thì làm thế nào đây hả ? Về sau không có anh, không được phép lái xe một mình, lát gọi điện thoại cảm ứng cho công ty luân chuyển kéo xe về, em, lên xe anh ”. Phương Manh Manh chớp chớp đôi mắt to, nhu thuận gật đầu, ở trong mắt Ki ca ca, cô thủy chung vẫn luôn là con bé mặc váy sum sê, quy củ ngồi ghế trên, là một tiểu nha đầu yếu ớt dính sát vào anh, chỉ cần anh ở, sẽ không được cho phép cô chạm được bất kỳ thứ gì anh cho là nguy khốn, anh bảo vệ cô quá cẩn trọng, giống như cô là búp bê thủy tinh, hơi chút va chạm liền nát. Thật tình không ngờ, cô đã tu luyện thành một cô gái nhỏ cứng rắn như sắt, chẳng qua Phương Manh Manh cảm thấy con gái cũng nên yếu ớt một chút ít, mới hoàn toàn có thể được chàng trai yêu, tựa như mẹ của cô, người lớn như vậy, lại tiếp tục thấy ba ba đem mẹ ôm đến ôm đi, lời nói ôn tồn nhỏ nhẹ, nếu mình quá can đảm và mạnh mẽ, trong mắt nam nhân sẽ trở thành cô gái thoát khỏi sự bảo vệ của nam nhân, cô cũng không muốn như vậy, đây là do cô của cô từng trải công bố. Nhưng muốn bắt gọn thuộc về mình, lúc cần dịu dàng êm ả thì nên dịu dàng êm ả, lúc cần cứng rắn thì nên cứng rắn, lúc nên dùng mưu kế thì không cần nương tay, nam nhân, trước mặt anh ấy nên làm ra vẻ bị động, nhưng thời gian có rủi ro tiềm ẩn khủng hoảng cục bộ, nhất định thứ nhất phải vô hiệu từ bên trong, Phương Manh Manh không khi nào muốn xảy ra chuyện giống như ba năm trước đây, đoạn ngoài ý muốn kia tuy là ở đầu cuối cũng dựa theo mong đợi của cô, nhưng trong lòng cô từ đầu đến giờ vẫn không dễ chịu. Phùng Ki vỗ vỗ đầu cô : ” Đi thôi, tiểu nha đầu, muốn đi chỗ nào, ngày hôm nay đến chiều mai là khoảng chừng thời hạn của em. ” Mắt Phương Manh Manh sáng lên, mở to nhìn anh : ” Thật sao ạ ? ” Phùng Ki gật đầu : ” Thật ” Phương Manh Manh đứng lên, lẩm bẩm lại ngồi trở lại, ngẩng mặt bĩu môi làm nũng : ” Nhưng chân người ta bị đau, làm thế nào giờ đây ? ” Phùng Ki ngồi xổm xuống, đem giầy của cô cởi ra, Manh Manh có thói quen không sơn móng chân, móng chân no đủ màu hồng nhạt, trên đôi chân trắng nõn của cô, xinh đẹp khác thường, nhưng gót chân cùng ngón út bên cạnh có nhiều vết sưng đỏ nổi lên. Phùng Ki nhìn đôi giày cao gót bảy phân kia rồi nhìn cô chằm chằm, hạ lệnh : ” Về sau không được mang giày cao gót “ Nói xong, bế Phương Manh Manh lên, Phương Manh Manh nhanh gọn vòng quanh cổ anh, ừ một tiếng nhu nhuận, tươi cười sau sống lưng anh đạt được mưu kế. Manh Manh so với những phương diện của bản thân mình đều hài lòng, đắc ý nhất là mẹ của cô tư sắc xinh đẹp, cô cũng thừa kế nét xinh đẹp dịu dàng êm ả như dòng nước mùa xuân của những mỹ nữ Giang Nam, từ nhỏ đến lớn, ai trông thấy cô đều cũng phải tán thưởng vài câu, khi cô soi gương cũng tự biết mình rất xinh, tối thiểu cho cô có vẻ như hình thức bề ngoài có năng lực lừa gạt mọi người, nhưng cô càng như mong muốn là mình cũng có gien cường mạnh như ba ba. Manh Manh yêu mẹ cũng yêu ba ba, nhưng cô không thích tình cảm yếu ớt giống như mẹ, lại thích quân nhân in như ba ba, nhiệt huyết sôi sục tràn trề sức mạnh, ý chí sắt thép, nhưng không hề không nói, cô có nhiều chỗ rất giống mẹ, tỷ như tế bào nghệ thuật và thẩm mỹ, cô không thừa nhận chính mình là một thiên tài, nhưng có rất nhiều chuyện, xác nhận cô chỉ cần nghe một chút ít đã thông suốt, tỷ như hội họa, tỷ như âm nhạc, tỷ như ngôn từ, lời nói. Hồi nhỏ trà trộn trong doanh trại ba ba, người đã nhanh gọn trở thành một đứa bé ngang tàng, khi đó cô muốn làm lính, nhưng ở đầu cuối không thành, nguyên do cũng vì Phùng Ki. Phùng Ki lớn hơn cô mười tuổi, lúc cô sáu tuổi, anh đã mười sáu, khi cô mười sáu thì anh đã hai mươi sáu rồi, năm nay cô mười chin tuổi, anh đã sắp vào tuổi 30. Nhiều năm trước, Phùng Ki thủy chung đóng giữ bên ngoài, năm ngoái mới khởi đầu điều vào quân khu B, đây là Phương Manh Manh đánh cược thắng ông nội. Trước kia, đều là Phương Manh Manh nghỉ đông và nghỉ hè đi tìm Phùng Ki, xem doanh trại anh là chỗ để đi nghỉ mát, gần như là mọi người toàn quốc tế đều hiểu rõ, chỉ có Phùng Ki không hiểu rõ cũng vô dụng. Ở trong mắt anh, mình mãi mãi là một tiểu nha đầu, nhưng tiểu nha đầu cũng sẽ trưởng thành, mà sau khi cô lớn cô nhất định sẽ làm cô gái nhỏ của anh, đây là lời thề mà Phương Manh Manh đã lập ra từ năm sáu tuổi, thế nhưng tới năm nay rồi, cô còn không có chút tiến triển, Phùng Ki đích thật là một tảng đá ương ngạnh phiền phức nhất trên quốc tế, đập như thế nào cũng không thông suốt. Bất quá cô không vội, cô quyết định hành động trước sinh nhật anh 30 tuổi, đem anh lừa gạt về nhà, anh sẽ yêu cô, không thương không được, đây là kế hoạch Manh Manh đang từng bước triển khai .Phùng Ki ôm Manh Manh vừa ra khỏi quán cafe, liền nhìn đến ánh mặt trời chiếu lấp lánh lung linh trên chiếc Lamborghini, Phùng Ki cúi đầu nhìn tiểu nha đầu liếc mắt một cái : “ Đây là xe của cô em ? ” Phương Manh Manh vô tội nhìn anh : “ Nằm trong gara của cô, xe của anh Hiểu Phong, cũng coi như của cô đi ! ” Phùng Ki trừng mắt nhìn cô liếc một cái, ôm cô đi đến xe của chính mình, đem cô bỏ vào vị trí phụ lái, lên xe, Phương Manh Manh cúi người qua, mềm giọng nói : “ Ki ca ca, ta đổi chỗ đi ? ” Mắt to chớp chớp rất là đáng yêu. Phùng Ki chỉ biết từ lúc anh còn rất nhỏ, anh trọn vẹn không hề cự tuyệt bất kể nhu yếu gì của nha đầu kia, mỗi lần cô dùng đôi mắt xinh đẹp này làm người ta tim đập nhanh, đôi mắt vô tội đến người người oán trách, thời gian nhìn anh, anh trọn vẹn vô lực chống đỡ. Manh Manh là con cưng của trời, người chung quanh từ già đến trẻ, không ai không thích cô chìu cô, vẻ bên ngoài xinh đẹp, thế lực hiển hách, cùng với cô có tài văn chương trác tuyệt, khiến cô một đường xuôi gió xuôi nước đi tới. Phùng Ki phải thừa nhận, trong nhóm tình nhân chìu cô, mình cũng là một trong đó, hơn nữa là một người có phân lượng rất nặng, trước đây, anh thích cô nhất, thường kể chuyện cổ tích cho cô nghe, chuyện trò cùng cô, khi đó cô rất nhỏ, còn quấn tã lót, nhưng đã là đứa trẻ con xinh đẹp. Sau đó cha anh thăng chức đổi nơi đóng quân, lúc gặp lại cô, tiểu nha đầu đã thành tiểu cô nương xinh đẹp, mặc đầm xòe công sở hồng nhạt, tóc dài đen bóng cột phía sau, đính một cái kẹp tóc nhỏ hình con bướm, giống công chúa nhỏ trong truyện cổ tích, anh ôm cô, cõng cô, nơi nơi chơi đùa, không muốn đem cô thả trên mặt đất. Cũng là khi đó, tiểu nha đầu nhón mũi chân hôn anh, hiện tại nhớ tới bất giác mỉm cười, lại nói, tiểu nha đầu nói không sai, đó là nụ hôn tiên phong của bọn anh. Phùng Ki nghiêng đầu nhìn cô, ánh mặt trời chiếu xuyên qua khuôn mặt nhỏ bé trắng nõn, giống như một khối thủy tinh trong suốt, khóe môi cô nở rộ tươi cười, Phùng Ki vô luận như thế nào cũng không hề miễn dịch. Phùng Ki đưa tay sờ sờ đỉnh đầu cô, xuống xe … Manh Manh ngồi xuống vị trí tinh chỉnh và điều khiển, liền thuần thục khởi động, xoay bánh lái, xe vững vàng rời khỏi nơi dừng xe, trượt đi ra ngoài. Phùng Ki có chút ngoài ý muốn phát hiện, nha đầu kia lái xe vô cùng thuần thục, một chút ít cũng không giống người mới biết, hơn thế nữa tư thế tiêu sái mê người, cô gái xinh đẹp uyển chuyển hàm súc như vậy, lái xe nhà binh, khiến cho người ta có một loại cảm hứng kinh ngạc, lại xinh đẹp vô cùng. Phùng Ki tự nhận là so với Manh Manh vô cùng hiểu biết, nhưng lúc này không khỏi sinh ra một tia nghi ngại kỳ quái, tiểu nha đầu ở trong lòng anh nhiều năm như vậy, cũng không phải anh vẫn cho rằng cô nhu nhược, nhưng giờ khắc này, tiểu nha đầu có một loại khí thế oai hùng. Khi dừng ở đèn đỏ, Manh Manh nghiêng đầu, phát hiện Phùng Ki bình tĩnh nhìn mình, còn thật sự chuyên chú như vậy, Manh Manh thích anh nhìn mình như vậy, giống như trong quốc tế, trời đất vạn vật đều biến mất, trong mắt của anh chỉ có mình cô. Manh Manh thừa nhận mình thực bá đạo, cô muốn nam nhân này, phải từ đầu đến chân, một sợi tóc cũng phải thuộc về cô, huống chi, anh là Ki ca ca của cô đó ! Chính là Ki ca ca của cô … Manh Manh rướn người qua, cái miệng nhỏ xíu ở trên môi anh, chạm vào một chút ít, trước khi anh tức giận, nhanh gọn rút về, ánh mắt gian xảo chợt lóe rồi biến mất. Phùng Ki sửng sốt một chút ít, hoàn hồn, bất đắc dĩ mím môi, từ lúc tiểu nha đầu còn rất nhỏ, cô liền thích quấn quít lấy anh, loại động tác thân thiện nhỏ này, giống như cũng thành thói quen, cho tới nay, Phùng Ki thực không đổi khác, Manh Manh giống như em ruột của anh, nhưng thời điểm ngày hôm nay, không biết tại sao, tự nhiên sinh ra chút cảm xúc không như lúc trước. Phùng Ki khước từ, đưa tay nhéo hai má của cô một chút ít : “ Mau lớn lên đi ! Sao không kết giao bạn trai trẻ tuổi ? ” Manh Manh chu miệng : “ Bạn trai cái gì ? Chỉ là lũ nhóc chưa dứt sữa. ” Phùng Ki không khỏi nở nụ cười, ở nơi nào đó trong lòng không hiểu sao ‘ thịch ’ một cái. Manh Manh xoay qua ý kiến đề nghị : “ Ki ca ca, em nấu cơm cho anh ăn thì thế nào ? ” Phùng Ki ngắm cô liếc mắt một cái, ý tứ là cô biết làm thế nào ? Phương Manh Manh bĩu môi : “ Anh đã quên người mẹ mỹ nhân nhà em là một đầu bếp giỏi sao, làm con gái của mẹ, đệ tử chân truyền, đương nhiên cũng sẽ không kém ! ” Phùng Ki tự nhiên nhớ tới, năm nha đầu kia mười tuổi, nghỉ hè đến ở nhà anh, khi mẹ có việc, không ai nấu cơm, sau cuối chính là tiểu nha đầu xung phong nhận việc, nói muốn nấu cho anh ăn, thiếu chút nữa thiêu hủy phòng nhà bếp nhà bọn họ, từ khi đó, anh sẽ không trông cậy vào việc cô làm cơm, cho nên vì thế, lúc cầm bát cơm nhìn đồ ăn ngon bày ra trên bàn, Phùng Ki kinh ngạc không ngờ được. Manh Manh mặc tạp dề hình mặt trời đáng yêu, ngồi ở đối lập anh, hai tay giao nhau đặt ở trên bàn, nhìn anh, ánh mắt trong suốt lóe sáng, Phùng Ki cầm lấy chiếc đũa gắp một đũa cà tím bỏ vào trong miệng, từ tốn nhấm nuốt, Manh Manh nháy ánh mắt hỏi : “ Thế nào ? Ăn được không ? ” Giống như một học viên tiểu đang nhiệt huyết chờ thầy giáo khen ngợi, Phùng Ki không khỏi bật cười, thực nể tình gật gật đầu : “ Ăn ngon. ” Rồi nhíu mày nói : “ Anh nhớ trước kia tiểu nha đầu em nấu ăn là hoàn toàn có thể thiêu hủy phòng nhà bếp, hiện tại sao lại lợi hại như vậy ? ” Phương Manh Manh nở nụ cười ha ha : “ Ki ca ca không phải nói con gái là phải tề gia nội trợ sao, phải nhỏ nhẹ, hiền lành, dịu dàng êm ả, có năng lực, thế nào ? Em hiện tại đạt tiêu chuẩn của Ki ca ca hay không ? ” Bộ dáng kia vô cùng tráng lệ, Phùng Ki không khỏi bật cười, đưa tay xoa khuôn mặt bé nhỏ của cô : “ Ừ ! Tiểu nha đầu nhà ta vô cùng tề gia nội trợ, được chưa ! ” Bát đũa là Phùng Ki dọn, hai người phối hợp rất hợp tác ăn ý, quét dọn xong, ngồi ở phía trước hành lang cửa số sát đất trong phòng khách uống trà, kỳ thật Manh Manh là muốn mở chai rượu đỏ, nhưng dưới ánh mắt nghiêm khắc của Phùng Ki, trực tiếp đổi thành trà, tuy rằng bầu không khí thiếu chút lãng mạn, nhưng cũng có một loại ái muội khác chậm rãi nhộn nhạo mở ra. Áo khoác quân phục của Phùng Ki đã cởi ra, cổ áo bên trong rộng mở, tay áo kéo tới chỗ khủy tay, quần vẫn cẩn trọng tỉ mỉ, dưới chân lại không có mang giầy, tất cũng không có, khoanh chân ngồi ở trên thảm phía trước hành lang cửa số, Manh Manh tựa vào trong lòng của anh. Manh Manh mặc thực tùy ý, quần áo vải hoa nhuộm bằng sáp dân tộc bản địa mặc ở nhà, rộng thùng thình, mặc ở trên người cô lại không trống rỗng, mà có một loại quyến rũ quỷ dị. Váy không dài, lòe xòe che khuất mông tròn xinh đẹp, một đôi chân dài trắng nõn thẳng tắp, phía dưới là hai bàn chân nhỏ xinh đẹp, quần áo thực thông thường, nhưng mặc ở trên người tiểu nha đầu vẫn phong tình như cũ, hơn thế nữa, cổ áo tay áo đều rộng thùng thình, giống kiểu quần áo người hán, tiểu nha đầu ở nhà lại không có thói quen mặc nội y ( hơ hơ, sắc dụ ), Phùng Ki chỉ cần cúi đầu, hoàn toàn có thể thấy cảnh sắc bên trong cổ áo như ẩn như hiện. Phùng Ki tự nhiên cảm thấy, trên người có chút khô nóng, đây là chuyện trước kia tuyệt không có, anh lặng lẽ đẩy tiểu nha đầu ra, đứng lên : “ Anh đi toilet … ” Nói xong, hấp tấp vội vàng vào toilet. Phương Manh Manh đưa mắt chăm chăm nhìn bóng hình anh biến mất, quay đầu, vén cổ áo cúi đầu nhìn nhìn bộ ngực của mình đã phát dục tốt, do cô có ý thức rèn luyện, cô so với dáng người chính mình thực tin yêu, hơn thế nữa có vẻ như có chút hiệu suất cao, tối thiểu Ki ca ca không giống như trước như cái đầu gỗ không hề phản ứng. Manh Manh giống như thấy ánh rạng đông, cô thì thấy ánh rạng đông, Phùng Ki lại cảm xúc trước mắt có chút biến thành màu đen, dùng nước lạnh rửa mặt, mới bình phục rối loạn vừa có trong lòng, cô là Manh Manh, cô là tiểu nha đầu của anh, Phùng Ki mi không phải cầm thú, sẽ không có cái loại sáng tạo độc đáo này so với em gái của mình … Phùng Ki tự trấn an tâm lý vài lần, mới từ toilet đi ra, lại phát hiện tiểu nha đầu đã nằm ngủ trên thảm, tiểu nha đầu ngủ thực không thành thật, là tư thế nằm nghiêng, quần áo ở nhà vốn rộng thùng thình, vạt áo xốc lên, quần lót bằng ren nhỏ màu trắng, bao lấy cái mông nhỏ xinh đẹp tạo nên một độ cong khêu gợi, cơ bản che không được cảnh xuân ẩn ẩn hiện hiện … Phùng Ki cảm thấy, cổ khô nóng giống như bị thiêu đốt, nhanh gọn chuyển ánh mắt, sau một lúc lâu mới quay quay trở lại, lại phát hiện tiểu nha đầu xoay người, một bên cổ áo chảy xuống, lộ ra vai tuyết trắng rất tròn cùng xương quai xanh quyến rũ, bên dưới xương quai xanh, phập phồng đường cong rất đẹp … Phùng Ki ánh mắt gần như là không hề dời được, chưa khi nào biết, tiểu nha đầu xinh đẹp này, lại gây ấn tượng trong anh, cô từ đầu đến giờ vẫn luôn là tiểu nha đầu chưa lớn, tối nay, Phùng Ki lần đầu cảm xúc, tiểu nha đầu của anh đã trưởng thành … Gió đêm phất qua rèm hành lang cửa số, mang theo ánh trăng màu trắng bạc lọt vào, chiếu trên người tiểu nha đầu, Phùng Ki tự nhiên có một loại như nhìn thấy thiên sứ, chẳng qua không phát hiện, trên đầu thiên sứ còn có hai cái sừng nhỏ. Phùng Ki sợ run trong chốc lát, mới xoay người đem tiểu nha đầu ôm lấy, tiểu nha đầu thực ngoan, ước đạt rất quen thuộc ôm ấp của anh, hai má ở trong lòng anh cọ hai cái, than phiền hai câu, ngủ say trong lòng anh, Phùng Ki ôm cô, đi vào trong phòng ngủ, vô cùng cẩn trọng đem cô đặt ở trên giường. Hơi hơi xoay người trên khuôn mặt nhỏ bé đỏ bừng của cô hôn một cái, vừa muốn đứng lên, lại bị tiểu nha đầu một phen ôm lấy, tiểu nha đầu từ từ nhắm hai mắt, lực tay lại lớn. Phùng Ki không khỏi buồn cười, đành phải nằm ở bên cạnh cô, mắt tiểu nha đầu không mở, thân thể lại giống như tự có chủ ý, tay chân cùng sử dụng, gác lên trên người anh, giống như một cái gối ôm. Phùng Ki kéo chăn đắp cho hai người, đã có chút ngủ không được, cúi đầu nhìn nhận tiểu nha đầu trong lòng, dưới ngọn đèn ấm cúng, tiểu nha đầu xinh đẹp động lòng người, giống như một giấc mộng. Cô thích quấn quít lấy anh, từ nhỏ đến lớn, thời gian hai người ở cùng một chỗ, cô đều ngủ cùng anh, sau lại thành thói quen, cứ như thế đến giờ. Chính Phùng Ki cũng biết, làm như vậy là không ổn, nhưng anh lại không hề cự tuyệt cô, chỉ cần cô chu cái miệng nhỏ xíu, nháy ánh mắt ngập nước nhìn anh, anh thậm chí còn muốn vì cô gom ánh sao trên trời, cô đáng yêu như vậy, ngây thơ, xinh đẹp như vậy, anh nghĩ, chính mình sẽ vĩnh viễn che chở cô, cho đến khi tìm được một người mà chính mình hoàn toàn có thể tiếp đón mới thôi. Phùng Ki cúi đầu nhìn tiểu nha đầu, tiểu nha đầu đã trưởng thành, có lẽ rằng không còn lâu lắm, nghĩ đến đây, thế nhưng có một tia buồn bã không buông, nổi lên trong lòng Phùng Ki …

12

Có bài mới Re: [ Hiện đại ] Anh sẻ phải yêu em – Hân Hân Hướng Vinh – Điểm:

Đang tải Player đọc truyện…

Tốc độ đọc truyện:

0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 3

“Cô à, lúc trước cô làm thế nào mà thành công gả cho dượng, bà nội nói, lúc trước dượng là thầy giáo của cô mà?” Phương Manh Manh ôm cánh tay Phương Nam quấn trên người cô, mắt to chớp chớp, hết sức đáng yêu.

Phương Nam gõ lên cái trán của cô: “Thế nào? Tiểu Manh Manh nhà chúng ta sốt ruột, muốn gạt khối đầu gỗ Phùng gia kia lừa về nhà rồi sao?” Manh Manh chu miệng, đứng trước mặt Phương Nam xoay một vòng: “Cô à, cô nói con có phải rất đẹp hay không, hay là còn khiếm khuyết hương vị phụ nữ, vì sao Ki ca ca một chút phản ứng cũng không có?”

Phương Nam làm như thật sự đánh giá cháu gái một vòng, nói thật, tiểu nha đầu xinh đẹp có điểm khiến người hận, tư sắc ngũ quan hoàn toàn thừa kế nhà mẹ đẻ cô, bộ dáng nhỏ nhắn này đi đến chỗ nào cũng đều vô cùng gây chú ý, nói đến hương vị phụ nữ, tiểu cô nương mười chín tuổi, thì đương nhiên thiếu một chút hương vị phụ nữ rồi, nhưng cái loại thanh xuân vô hạn này, càng toả sáng loá mắt ở trên người cô.

Từ lúc mới đi học, đã trêu chọc không ít nam sinh, mà nha đầu kia dáng dấp rất uyển chuyển nhẹ nhàng, tính tình ẩn bên trong lại thật sự là… Phương Nam không khỏi thở dài. Bà nội Manh Manh nói tiểu nha đầu giống cô, Phương Nam cảm thấy, nha đầu kia hoàn toàn là trò giỏi hơn thầy, khí thế áp đảo, ít nhất cô khi đó vẫn là có vẻ uyển chuyển, không giống nha đầu kia có thể đem người đả kích đến ngập trong bùn.

Cô còn nhớ, lúc tiểu nha đầu học trung học, lúc đầu có nam sinh thích con bé, trên đường tan học ngăn con bé lại mà thổ lộ, lúc ấy bản thân đúng lúc tiện đường đi đón nó, nhìn thấy thật rõ ràng.

Lại nói, nam sinh kia thực rất xuất sắc, mặc dù lộ chút vẻ ngây ngô, nhưng cũng không phải nam sinh bình thường, chọn thời gian đó, tất nhiên không phải phàm phu tục tử, chỉ tiếc gặp gỡ phải tiểu nha đầu, chắc đời trước không đốt nhang thơm, nên mới lưu lại một bóng ma thế này.

Tiểu Manh Manh đùa nghịch đầu quai ba lô ở trên vai, đánh giá đối phương một vòng từ trên xuống dưới, đầu ngón út xinh đẹp vươn ra, nói thẳng: “Bạn muốn theo đuổi tôi?”

Phương Nam ngồi ở trong xe, cũng có thể thấy khuôn mặt nam sinh tuấn tú kia đỏ bừng, nhưng vẫn cố lấy hết dũng khí gật gật đầu, ánh mắt thẳng tắp dừng ở trên mặt Tiểu Manh Manh, ánh mắt nóng bỏng chân thành như thế, mà Manh Manh lại ôm cánh tay lạnh lạnh nói: “Dựa vào cái gì…”

Phương Nam bi ai thay nam sinh kia hồi lâu, gặp gỡ tiểu ma nữ nhà cô, xem như cậu ta xui xẻo. Tiểu Manh Manh bề ngoài giống mẹ, nội tâm lại cùng mình có được ý chí mạnh mẽ của anh trai, giống nhau như đúc, từ nhỏ đã biết mình muốn cái gì, làm như thế nào, người khác nói cái gì, khuyên cái gì, cũng không nghe, chỉ nhận thức đúng một con đường có thể đi đến.

Dĩ nhiên, tính cách đó nó thực giống cha nó, Tiểu Manh Manh cũng rất giống cô của mình, tóm lại, là một thể tổng hợp, rất sớm, Phương Nam đã biết, nam nhân thuần phục được tiểu ma nữ nhà cô, trên thế giới này căn bản không có, trừ phi cô nhỏ tự nguyện bị thuần phục, tựa như thằng nhóc của Phùng gia.

Trong nhà, ông bà nội của Manh Manh đều buồn bực, tiểu ma nữ tính tình hoạt bát như vậy tại sao lại thích đầu gỗ ngốc nghếch nhà họ Phùng, nói đầu gỗ ngốc nghếch một chút cũng không sai, từ nhỏ đến lớn, bị Manh Manh quấn lấy nhiều năm như vậy, tiểu tử kia cũng không hiểu được, không phải đầu gỗ ngốc nghếch là cái gì, không chỉ là đầu gỗ ngốc nghếch, mà là đầu gỗ ngốc nghếch ngàn năm.

Năm đó, cha của cậu ta – Hiểu Phong so với tiểu tử này thông minh hơn nhiều. Phương Nam đem Manh Manh túm đến bên người mình, nhìn cô nói: “Con cần cái hương vị phụ nữ để làm gì, tiểu nha đầu mới lớn này, vị nữ nhân có thể theo thời gian chồng chất đi ra, mà thanh xuân thì không quay lại, cho nên càng đáng giá, càng phải quý trọng.”

Phương Manh Manh chu miệng: “Nhưng con thấy mẹ như vậy, cô xem ánh mắt của cha mỗi lần nhìn mẹ đều ôn nhu, giống như nâng trên tay sợ rớt, con cũng muốn khiến cho Ki ca ca nhìn con như vậy.”

Phương Nam bất giác mỉm cười: “Cho nên con ở trước mặt tiểu tử Phùng gia, ngụy trang thành bộ dáng ôn nhu hiền lành, là cảm thấy thằng nhóc đó thích con gái như vậy?”

Manh Manh gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp xẹt qua một tia ảm đạm: “Cô đã thấy rồi đó, Thiệu Tình cũng là dạng người giống mẹ, lúc trước Ki ca ca rất thích cô ta.”

Phương Nam thương tiếc sờ sờ đỉnh đầu cô: “Manh Manh, tình yêu có đôi khi cần tranh thủ, nhưng không thể miễn cưỡng, nếu cậu ta vô luận thế nào cũng không phải là của con, con phải học cách buông tay.”

Phương Nam có đôi khi cảm thấy, cuộc sống ước chừng đều rất công bằng, ông trời ban cho Manh Manh vẻ xinh đẹp cùng tài văn chương, có lẽ sẽ không cho con bé một đoạn tình yêu thuận buồm xuôi gió.

Manh Manh lại như đinh đóng cột nói: “Ki ca ca là của con, con chắc chắn thế.” Kỳ thật Phương Nam cũng buồn bực hiểu được, mấy năm nay, Manh Manh cùng thằng nhóc Phùng gia thủy chung ở cùng một nơi, nói thật, tuy nói chức vị cha Phùng Ki hiện nay không thấp, nhưng dù sao cũng không có nền tảng gì, xét dòng dõi, cùng Phương gia tuyệt đối không môn đăng hộ đối.

Hơn nữa Manh Manh còn xuất sắc như vậy, là một khối bảo vật trong lòng ông bà Phương gia, từ nhỏ đến lớn với tiểu nha đầu không có nửa điểm không vừa ý, đối với con bé cùng anh trai lại nghiêm khắc dạy dỗ, đến khi Manh Manh lớn lên, một chút cũng không giảm, cũng may tiểu nha đầu không chịu thua kém, có chủ ý của mình, rất có nguyên tắc.

Theo ý ông bà Phương gia, quét mắt đảo qua, toàn thế giới cũng không thấy có một tiểu tử nào có thể xứng với cháu gái bảo bối này, càng đừng nói đến tiểu tử Phùng gia, chẳng qua chuyện tiểu nha đầu quyết định, Thiên Vương lão tử cũng không sửa được, điểm ấy không khác gì cha con bé – Phương Chấn Đông.

Ông bà Phương gia không phản đối, nhưng cũng chưa tán thành, lại nói năm trước, theo ý Manh Manh đem Phùng Ki đưa vào quân khu B, đây cũng coi như ngầm đồng ý đi! Cho nên mới nói nguyên tắc của Ông bà Phương gia, ở trên người nha đầu kia cho tới bây giờ đều không có giá trị.

Đối với đoạn tình cảm lưu luyến ngoài ý muốn của Phùng Ki ba năm trước đây, Phương gia rất rõ ràng, dù sao người Manh Manh muốn gả ở trong quân đội, mọi người trong quân khu làm sao có thể nhìn như không thấy, tuy rằng cuối cùng đã giải quyết, nhưng chuyện này, Phương Nam cảm thấy, sẽ là một khối chướng ngại trên đường Manh Manh truy đuổi tình yêu, dù sao cũng không quang minh lỗi lạc.

Tính tình Phùng Ki lại không hề có chuyển biến, cho nên, hiện tại Phương Nam cho là tiểu nha đầu nên có dự phòng, miễn cho đến lúc đó lại ngã đau không đứng dậy nổi.

Phương Nam quyết định không cùng tiểu nha đầu thảo luận việc này nữa, dù sao Manh Manh mới mười chín, còn chưa tốt nghiệp đại học, việc yêu đương kết hôn còn rất sớm, nói tránh sang đề tài khác: “Nghe Hiểu Phong nói, con tham gia Câu lạc bộ leo núi, thế nào? Có cần cô tài trợ một chút tài chính hay không?”

Mắt Manh Manh sáng lên vội vàng gật đầu: “Dạ! Cần, cần, cô là tốt nhất!” Phương Nam vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của con bé: “Nhóc nịnh hót, trách sao bà nội nói con là tiểu tham tiền, tiền mừng tuổi hàng năm của con, học bổng, đi đâu hết rồi, cũng không thấy con mua cái gì.”

Manh Manh chu miệng: “Đây là đồ cưới của người ta, không thể động vào, chuẩn bị cho tương lai sống cùng Ki ca ca.” Phương Nam bật cười: “Nghĩ đến lâu dài thật nhỉ, con sợ còn thiếu nhiều tiền sao, yên tâm, đồ cưới tương lai cô ra cho con, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.” Manh Manh lắc đầu: “Cô thương con, con biết, Nhưng con muốn tự mình để dành tiền, dùng năng lực của mình kiếm tiền, Ki ca ca cũng như thế, anh ấy cho tới bây giờ cũng không lấy của cô chú một đồng nào, nếu con gả cho anh ấy, phải tôn trọng anh ấy.”

Phương Nam thở dài: “Tiểu nha đầu, con hành động điên rồ a! Đến đây, nói cho cô nghe, Câu lạc bộ leo núi các con có hoạt động gì…”

Phương Manh Manh không nghĩ mình hành động điên rồ, vì cô thích Phùng Ki, không có đạo lý, không có nguyên nhân, cô chỉ biết, cô muốn gả cho anh, cùng anh cả đời bên nhau, cô không biết đây là cố chấp, hay là tình yêu của cô.

“Phương Manh Manh!” Manh Manh từ trong lớp học đi ra, liền thấy ở đối diện một nam sinh lớp trên đứng dưới ánh mặt trời, mặc dù bên người Manh Manh chưa từng thiếu qua nam sinh điển trai, nhưng Sài Tử Hiên vẫn làm Manh Manh kinh diễm một trận như cũ.

Sài Tử Hiên là đàn anh năm ba, cũng liên tục là trợ giảng ba năm, danh tiếng như cồn, vô cùng tài giỏi, người ngưỡng mộ vô số, nhân vật tinh anh của trường Luật, cũng là nhóm trưởng của Câu lạc bộ leo núi.

Lúc trước Manh Manh lựa chọn Câu lạc bộ leo núi, hoàn toàn là vì thích vận động leo núi, Manh Manh thích cái loại cảm giác chinh phục núi cao này, có một loại thỏa mãn cực hạn, tựa như cha cô nói, đứng ở đỉnh núi nhìn xuống, thiên quân vạn mã đều ở dưới chân.

Cha cô là quân nhân, xứng với danh phận quân nhân, mang quân hàm tướng quân, mẹ từng nói qua nhiều lần, nếu hiện tại là thời kì chiến tranh, cha cô khẳng định sẽ ra chiến trường chém giết, nam nhi là phải ra roi giục ngựa, đánh đông dẹp bắc, đây là kiểu người của cha cô, cũng là của Ki ca ca.

Cha cô mang dòng máu quân nhân, trong thân thể cô cũng có, nhưng mà so sánh với Ki ca ca, lại bé nhỏ không đáng kể, nghĩ mông lung, Manh Manh phục hồi tinh thần lại, có chút không kiên nhẫn nhìn qua Sài Tử Hiên.

Lúc trước thật không biết nhóm trưởng Câu lạc bộ leo núi chính là vị trợ giảng danh tiếng như cồn này, nếu biết, cô sẽ trốn xa tám thước, trong mắt cô hiện lên vẻ không kiên nhẫn, Sài Tử Hiên cũng không xem nhẹ.

Có đôi khi Sài Tử Hiên thực cảm thấy, Phương Manh Manh là ông trời cố ý phái xuống trừng phạt anh, trừng phạt anh mấy năm nay mắt cao hơn đầu, lần đầu tiên nhìn thấy Manh Manh, anh liền chấn động, áo thun quần jean đơn giản trên người cô, cũng có thể tỏa ra một loại xinh đẹp không thể bỏ qua, cô đẹp khiến ánh mặt trời tháng chín lúc ấy cũng nhạt đi rất nhiều, mà đón người mới đến bằng một khúc đàn cello (đàn violong loại lớn) chuyên nghiệp linh động, gần như gây ngỡ ngàng tất cả thầy trò ở đây.

Yêu cô gái như vậy, dường như rất dễ dàng, Sài Tử Hiên cũng không ngoại lệ, Sài Tử Hiên lập lớp học leo núi, là chiêu bài của Câu lạc bộ, tuy rằng không thể nói không hấp dẫn nữ sinh, nhưng đối với thể chất có yêu cầu rất cao, bởi vậy, mặc dù có Sài Tử Hiên – một đại soái ca hấp dẫn như vậy, hội viên thu vào hàng năm cũng không nhiều, mà Manh Manh vào lại tương đối dễ dàng.

Sài Tử Hiên không khỏi tự giễu, thì ra mình cũng có lúc lấy việc công mưu tính việc tư như vậy, nhưng Sài Tử Hiên rất nhanh liền phát hiện, cho dù Manh Manh và anh sinh hoạt trong cùng Câu lạc bộ, anh cũng không chiếm nhiều ưu thế lắm, phải nói, Phương Manh Manh đối đãi với tất cả nam sinh theo đuổi cô cũng không khác gì nhau, bao gồm cả anh, một năm trôi qua, nam sinh khác do Manh Manh đối xử lạnh nhạt, đều lùi xa trăm bước, chỉ có Sài Tử Hiên thủy chung bám riết không tha.

Sài Tử Hiên đi tới, đưa tay muốn đỡ cặp sách trên vai Manh Manh, bị Manh Manh cười tủm tỉm tránh ra: “Đàn anh à, em tự mình mang được, em cũng không muốn bị người hận vì được đàn anh ngưỡng mộ đâu.”

Sài Tử Hiên không cho là phải, rất có phong độ cười cười: “Anh đến thông báo với em, cuối tuần này Câu lạc bộ leo núi có hoạt động, địa điểm tập hợp có hơi xa, anh sẽ lái xe đến đón em!”

Manh Manh nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt sáng lên như ngọc, làm Sài Tử Hiên có một chút thất thần: “Đàn anh à, chỉ số thông minh của em thấp như vậy sao, anh nói cho em biết địa điểm tập hợp là được, em sẽ bảo anh họ đưa đi.”” Cô à, lúc trước cô làm thế nào mà thành công xuất sắc gả cho dượng, bà nội nói, lúc trước dượng là thầy giáo của cô mà ? ” Phương Manh Manh ôm cánh tay Phương Nam quấn trên người cô, mắt to chớp chớp, rất là đáng yêu. Phương Nam gõ lên cái trán của cô : ” Thế nào ? Tiểu Manh Manh nhà tất cả chúng ta lo âu, muốn gạt khối đầu gỗ Phùng gia kia lừa về nhà rồi sao ? ” Manh Manh chu miệng, đứng trước mặt Phương Nam xoay một vòng : ” Cô à, cô nói con có phải rất đẹp hay không, hay là còn khiếm khuyết mùi vị phụ nữ, vì sao Ki ca ca một chút ít phản ứng cũng không có ? ” Phương Nam làm như thật sự nhìn nhận cháu gái một vòng, nói thật, tiểu nha đầu xinh đẹp có điểm khiến người hận, tư sắc ngũ quan trọn vẹn thừa kế nhà mẹ đẻ cô, bộ dáng nhỏ bé này đi đến chỗ nào cũng đều vô cùng gây quan tâm, nói đến mùi vị phụ nữ, tiểu cô nương mười chín tuổi, thì đương nhiên thiếu một chút ít mùi vị phụ nữ rồi, nhưng cái loại thanh xuân vô hạn này, càng toả sáng loá mắt ở trên người cô. Từ lúc mới đi học, đã trêu chọc không ít nam sinh, mà nha đầu kia dáng dấp rất uyển chuyển nhẹ nhàng, tính tình ẩn bên trong lại thật sự là … Phương Nam không khỏi thở dài. Bà nội Manh Manh nói tiểu nha đầu giống cô, Phương Nam cảm thấy, nha đầu kia trọn vẹn là trò giỏi hơn thầy, khí thế áp đảo, tối thiểu cô khi đó vẫn là có vẻ như uyển chuyển, không giống nha đầu kia hoàn toàn có thể đem người đả kích đến ngập trong bùn. Cô còn nhớ, lúc tiểu nha đầu học trung học, lúc đầu có nam sinh thích con bé, trên đường tan học ngăn con bé lại mà thổ lộ, lúc ấy bản thân đúng lúc tiện đường đi đón nó, nhìn thấy thật rõ ràng. Lại nói, nam sinh kia thực rất xuất sắc, mặc dầu lộ chút vẻ ngây ngô, nhưng cũng không phải nam sinh thông thường, chọn thời hạn đó, tất yếu không phải phàm phu tục tử, chỉ tiếc gặp gỡ phải tiểu nha đầu, chắc đời trước không đốt nhang thơm, nên mới lưu lại một bóng ma thế này. Tiểu Manh Manh đùa nghịch đầu quai túi balo ở trên vai, nhìn nhận đối phương một vòng từ trên xuống dưới, đầu ngón út xinh đẹp vươn ra, nói thẳng : ” Bạn muốn theo đuổi tôi ? ” Phương Nam ngồi ở trong xe, cũng hoàn toàn có thể thấy khuôn mặt nam sinh tuấn tú kia đỏ bừng, nhưng vẫn cố lấy hết dũng khí gật gật đầu, ánh mắt thẳng tắp dừng ở trên mặt Tiểu Manh Manh, ánh mắt nóng bỏng chân thành như vậy, mà Manh Manh lại ôm cánh tay lạnh lạnh nói : ” Dựa vào cái gì … ” Phương Nam bi ai thay nam sinh kia hồi lâu, gặp gỡ tiểu ma nữ nhà cô, xem như cậu ta rủi ro xấu. Tiểu Manh Manh hình thức bề ngoài giống mẹ, nội tâm lại cùng mình có được ý chí can đảm và mạnh mẽ của anh trai, giống nhau như đúc, từ nhỏ đã biết mình muốn cái gì, làm như thế nào, người khác nói cái gì, khuyên cái gì, cũng không nghe, chỉ nhận thức đúng một con đường hoàn toàn có thể đi đến. Dĩ nhiên, tính cách đó nó thực giống cha nó, Tiểu Manh Manh cũng rất giống cô của mình, Tóm lại, là một thể tổng hợp, rất sớm, Phương Nam đã biết, nam nhân thuần phục được tiểu ma nữ nhà cô, trên quốc tế này cơ bản không có, trừ phi cô nhỏ tự nguyện bị thuần phục, tựa như thằng nhóc của Phùng gia. Trong nhà, ông bà nội của Manh Manh đều buồn chán, tiểu ma nữ tính tình linh động như vậy tại sao lại thích đầu gỗ ngốc nghếch nhà họ Phùng, nói đầu gỗ ngốc nghếch một chút ít cũng không sai, từ nhỏ đến lớn, bị Manh Manh quấn lấy nhiều năm như vậy, tiểu tử kia cũng không hiểu được, không phải đầu gỗ ngốc nghếch là cái gì, không riêng gì là đầu gỗ ngốc nghếch, mà là đầu gỗ ngốc nghếch ngàn năm. Năm đó, cha của cậu ta – Hiểu Phong so với tiểu tử này mưu trí hơn nhiều. Phương Nam đem Manh Manh túm đến bên người mình, nhìn cô nói : ” Con cần cái mùi vị phụ nữ để làm gì, tiểu nha đầu mới lớn này, vị nữ nhân hoàn toàn có thể theo thời hạn chồng chất đi ra, mà thanh xuân thì không quay lại, vì vậy càng đáng giá, càng phải quý trọng. ” Phương Manh Manh chu miệng : ” Nhưng con thấy mẹ như vậy, cô xem ánh mắt của cha mỗi lần nhìn mẹ đều ôn nhu, giống như nâng trên tay sợ rớt, con cũng muốn khiến cho Ki ca ca nhìn con như vậy. ” Phương Nam bất giác mỉm cười : ” Cho nên con ở trước mặt tiểu tử Phùng gia, ngụy trang thành bộ dáng ôn nhu hiền lành, là cảm thấy thằng nhóc đó thích con gái như vậy ? ” Manh Manh gật đầu, khuôn mặt bé nhỏ xinh đẹp xẹt qua một tia ảm đạm : ” Cô đã thấy rồi đó, Thiệu Tình cũng là dạng người giống mẹ, lúc trước Ki ca ca rất thích cô ta. ” Phương Nam thương tiếc sờ sờ đỉnh đầu cô : ” Manh Manh, tình yêu có nhiều lúc cần tranh thủ, nhưng không hề miễn cưỡng, nếu cậu ta vô luận thế nào cũng không phải là của con, con phải học cách buông tay. ” Phương Nam có nhiều lúc cảm thấy, đời sống ước đạt đều rất công minh, ông trời ban cho Manh Manh vẻ xinh đẹp cùng tài văn chương, có lẽ rằng sẽ không cho con bé một đoạn tình yêu thuận buồm xuôi gió. Manh Manh lại như đinh đóng cột nói : ” Ki ca ca là của con, con chắc như đinh thế. ” Kỳ thật Phương Nam cũng buồn chán hiểu được, mấy năm nay, Manh Manh cùng thằng nhóc Phùng gia thủy chung ở cùng một nơi, nói thật, tuy nói chức vị cha Phùng Ki lúc bấy giờ không thấp, nhưng dù sao cũng không có nền tảng gì, xét dòng dõi, cùng Phương gia tuyệt đối không môn đăng hộ đối. Hơn nữa Manh Manh còn xuất sắc như vậy, là một khối bảo vật trong lòng ông bà Phương gia, từ nhỏ đến lớn với tiểu nha đầu không có nửa điểm không vừa lòng, so với con bé cùng anh trai lại nghiêm khắc dạy dỗ, đến khi Manh Manh lớn lên, một chút ít cũng không giảm, cũng may tiểu nha đầu không chịu thua kém, có chủ ý của mình, rất có nguyên tắc. Theo ý ông bà Phương gia, quét mắt hòn đảo qua, toàn quốc tế cũng không thấy có một tiểu tử nào hoàn toàn có thể xứng với cháu gái bảo vật này, càng đừng nói đến tiểu tử Phùng gia, chẳng qua chuyện tiểu nha đầu quyết định hành động, Thiên Vương lão tử cũng không sửa được, điểm ấy không khác gì cha con bé – Phương Chấn Đông. Ông bà Phương gia không phản đối, nhưng cũng chưa ưng ý, lại nói năm trước, theo ý Manh Manh đem Phùng Ki đưa vào quân khu B, đây cũng coi như ngầm chấp thuận đồng ý đi ! Cho nên mới nói nguyên tắc của Ông bà Phương gia, ở trên người nha đầu kia cho tới giờ đây đều không có giá trị. Đối với đoạn tình cảm lưu luyến ngoài ý muốn của Phùng Ki ba năm trước đây, Phương gia rất rõ ràng, dù sao người Manh Manh muốn gả ở trong quân đội, mọi người trong quân khu làm thế nào hoàn toàn có thể nhìn như không thấy, tuy rằng sau cuối đã xử lý, nhưng chuyện này, Phương Nam cảm thấy, sẽ là một khối chướng ngại trên đường Manh Manh truy đuổi tình yêu, dù sao cũng không quang minh lỗi lạc. Tính tình Phùng Ki lại không hề có chuyển biến, cho nên vì thế, hiện tại Phương Nam cho là tiểu nha đầu nên có dự trữ, miễn cho đến lúc đó lại ngã đau không đứng dậy nổi. Phương Nam quyết định hành động không cùng tiểu nha đầu bàn luận việc này nữa, dù sao Manh Manh mới mười chín, còn chưa tốt nghiệp ĐH, việc yêu đương kết hôn còn rất sớm, nói tránh sang đề tài khác : ” Nghe Hiểu Phong nói, con tham gia Câu lạc bộ leo núi, thế nào ? Có cần cô hỗ trợ vốn một chút ít kinh tế tài chính hay không ? ” Mắt Manh Manh sáng lên hấp tấp vội vàng gật đầu : ” Dạ ! Cần, cần, cô là tốt nhất ! ” Phương Nam vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ bé đỏ bừng của con bé : ” Nhóc nịnh hót, trách sao bà nội nói con là tiểu tham tiền, tiền mừng tuổi hàng năm của con, học bổng, đi đâu hết rồi, cũng không thấy con mua cái gì. ” Manh Manh chu miệng : ” Đây là đồ cưới của người ta, không hề động vào, sẵn sàng chuẩn bị cho tương lai sống cùng Ki ca ca. ” Phương Nam bật cười : ” Nghĩ đến lâu bền hơn thật nhỉ, con sợ còn thiếu nhiều tiền sao, yên tâm, đồ cưới tương lai cô ra cho con, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. ” Manh Manh khước từ : ” Cô thương con, con biết, Nhưng con muốn tự mình để dành tiền, dùng năng lượng của mình kiếm tiền, Ki ca ca cũng như thế, anh ấy cho tới giờ đây cũng không lấy của cô chú một đồng nào, nếu con gả cho anh ấy, phải tôn trọng anh ấy. ” Phương Nam thở dài : ” Tiểu nha đầu, con hành vi điên rồ a ! Đến đây, nói cho cô nghe, Câu lạc bộ leo núi những con có hoạt động giải trí gì … ” Phương Manh Manh không nghĩ mình hành vi điên rồ, vì cô thích Phùng Ki, không có đạo lý, không có nguyên do, cô chỉ biết, cô muốn gả cho anh, cùng anh cả đời bên nhau, cô không biết đây là cố chấp, hay là tình yêu của cô. ” Phương Manh Manh ! ” Manh Manh từ trong lớp học đi ra, liền thấy ở đối lập một nam sinh lớp trên đứng dưới ánh mặt trời, mặc dầu bên người Manh Manh chưa từng thiếu qua nam sinh điển trai, nhưng Sài Tử Hiên vẫn làm Manh Manh kinh diễm một trận như cũ. Sài Tử Hiên là đàn anh năm ba, cũng liên tục là trợ giảng ba năm, nổi tiếng như cồn, vô cùng có tài năng, người ngưỡng mộ vô số, nhân vật tinh anh của trường Luật, cũng là nhóm trưởng của Câu lạc bộ leo núi. Lúc trước Manh Manh lựa chọn Câu lạc bộ leo núi, trọn vẹn là vì thích hoạt động leo núi, Manh Manh thích cái loại cảm xúc chinh phục núi cao này, có một loại thỏa mãn nhu cầu cực hạn, tựa như cha cô nói, đứng ở đỉnh núi nhìn xuống, thiên quân vạn mã đều ở dưới chân. Cha cô là quân nhân, xứng với danh phận quân nhân, mang quân hàm tướng quân, mẹ từng nói qua nhiều lần, nếu hiện tại là thời kì cuộc chiến tranh, cha cô khẳng định chắc chắn sẽ ra mặt trận chém giết, đàn ông là phải ra roi giục ngựa, đánh đông dẹp bắc, đây là kiểu người của cha cô, cũng là của Ki ca ca. Cha cô mang dòng máu quân nhân, trong thân thể cô cũng có, nhưng mà so sánh với Ki ca ca, lại nhỏ bé không đáng kể, nghĩ mông lung, Manh Manh hồi sinh ý thức lại, có chút không kiên trì nhìn qua Sài Tử Hiên. Lúc trước thật không biết nhóm trưởng Câu lạc bộ leo núi chính là vị trợ giảng nổi tiếng như cồn này, nếu biết, cô sẽ trốn xa tám thước, trong mắt cô hiện lên vẻ không kiên trì, Sài Tử Hiên cũng không xem nhẹ. Có nhiều lúc Sài Tử Hiên thực cảm thấy, Phương Manh Manh là ông trời cố ý phái xuống trừng phạt anh, trừng phạt anh mấy năm nay mắt cao hơn đầu, lần tiên phong nhìn thấy Manh Manh, anh liền chấn động, áo phông thun quần jean đơn thuần trên người cô, cũng hoàn toàn có thể tỏa ra một loại xinh đẹp không hề bỏ lỡ, cô đẹp khiến ánh mặt trời tháng chín lúc ấy cũng nhạt đi rất nhiều, mà đón người mới đến bằng một khúc đàn cello ( đàn violong loại lớn ) chuyên nghiệp linh động, gần như gây ngỡ ngàng tổng thể thầy trò ở đây. Yêu cô gái như vậy, có vẻ như rất thuận tiện, Sài Tử Hiên cũng không ngoại lệ, Sài Tử Hiên lập lớp học leo núi, là giải pháp của Câu lạc bộ, tuy rằng không hề nói không mê hoặc nữ sinh, nhưng so với sức khỏe thể chất có nhu yếu rất cao, thế cho nên, mặc dầu có Sài Tử Hiên – một đại soái ca mê hoặc như vậy, hội viên thu vào hàng năm cũng không nhiều, mà Manh Manh vào lại tương đối thuận tiện. Sài Tử Hiên không khỏi tự giễu, thì ra mình cũng có lúc lấy việc công mưu tính việc tư như vậy, nhưng Sài Tử Hiên rất nhanh liền phát hiện, mặc dầu Manh Manh và anh hoạt động và sinh hoạt trong cùng Câu lạc bộ, anh cũng không chiếm nhiều lợi thế lắm, phải nói, Phương Manh Manh đối đãi với tổng thể nam sinh theo đuổi cô cũng không khác gì nhau, gồm có cả anh, một năm trôi qua, nam sinh khác do Manh Manh đối xử lạnh nhạt, đều lùi xa trăm bước, chỉ có Sài Tử Hiên thủy chung bám riết không tha. Sài Tử Hiên đi tới, đưa tay muốn đỡ cặp sách trên vai Manh Manh, bị Manh Manh cười tủm tỉm tránh ra : ” Đàn anh à, em tự mình mang được, em cũng không muốn bị người hận vì được đàn anh ngưỡng mộ đâu. ” Sài Tử Hiên không cho là phải, rất có phong độ cười cười : ” Anh đến thông tin với em, cuối tuần này Câu lạc bộ leo núi có hoạt động giải trí, khu vực tập hợp có hơi xa, anh sẽ lái xe đến đón em ! ” Manh Manh nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt sáng lên như ngọc, làm Sài Tử Hiên có một chút ít thất thần : ” Đàn anh à, chỉ số mưu trí của em thấp như vậy sao, anh nói cho em biết khu vực tập hợp là được, em sẽ bảo anh họ đưa đi. “

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.