Review Bất Dạ Thành (Bất Dạ – Phối Thái Thái Hàm).

Cảnh báo: Nếu ai chưa đọc truyện thì chỉ nên đọc phần “Kết” của review này, bởi review sẽ spoil nội dung.

Như văn án đã nói, Bất Dạ Thành là một câu truyện buồn tẻ với 80 % thực sự, không cao trào không điểm nhấn, kể về hành trình dài dài tìm được “ duyên phận ” của một người con trai tên Lý Dĩ Thành .
Lý Dĩ Thành là một người không lãnh đạm, nhưng cũng chẳng nồng nhiệt. Cậu hoàn toàn có thể giúp sức bạn, hoàn toàn có thể vui tươi mà chuyện trò, hoàn toàn có thể làm bạn, nhưng cậu không khi nào là đối tượng người dùng dữ thế chủ động, không khi nào cố tìm hiểu và khám phá về ai đó hay cố ghi nhớ về một ai, toàn bộ đều thuận theo tự nhiên, muốn đến thì đến mà muốn đi thì đi. Có thể nói, cậu là người nhìn tưởng vui tươi hòa đồng, nhưng thực ra sâu bên trong lại lãnh đạm lạnh nhạt, vui tươi ngày thời điểm ngày hôm nay, ngày mai đã hoàn toàn có thể chẳng nhớ bạn là ai. Người hoàn toàn có thể coi là bạn của cậu, duy nhất chỉ có Khưu Thiên .

Giữa cậu và thế giới này vĩnh viễn tồn tại một sự ngăn cách, cậu là kẻ lạ quê, và buông mình ở một nơi không bao giờ là của cậu.

Kỳ thực, khi phát hiện nhân vật Lý Dĩ Thành này, bản thân mình có vẻ như giật mình. Bởi bản thân cũng luôn là kẻ không khi nào dữ thế chủ động trong một mối quan hệ nào đó, hay mặc kệ được thì được mà không được thì thôi. Vậy nên, đôi lúc, cảm thấy trong hàng trăm hàng vạn người mình quen, ai cũng như ai, cô độc và lạ lẫm .
Lại nói về nhân vật Khưu Thiên, có vẻ như là người có tính cách ngược lại với Dĩ Thành. Không giống như kẻ trong ngoài bất nhất như Lý Dĩ Thành, Khưu Thiên sôi nổi, linh động, có gì bộc lộ vậy, lắm mối tình vắt ngang. Nhưng, cũng giống như cái tên mình, anh giống như mùa thu, đẹp tươi dịu dàng êm ả, đa tình mà vô tâm. Mình đã đọc trong fic của một bạn ( Trời mưa thì cầm dù vàng – Shim YuLee ) có đoạn :
“ Trên đời này có 2 dạng người rất khó để trở thành người quan trọng trong lòng họ .
Một là người tốt với toàn bộ mọi người .
Hai là người chỉ tốt với những người mình chăm sóc. ”
Với mình, Khưu Thiên chính là dạng 1 còn Dĩ Thành chính là dạng 2. Mà thôi, mình sẽ nói về Khưu Thiên nhiều hơn trong review cho bộ Thu vũ vi lương sau : 3 cũng là một tác phẩm hay tuyệt của Phối Thái Thái Hàm : D .
Y như lời thầy bói nói cậu là kẻ “ phận bạc duyên khan ”, nếu như Khưu Thiên cứ một thời hạn lại dẫn tình-yêu-đích-thực đến ra đời cậu thì đến hết năm thứ 2 Đại học, Lý Dĩ Thành vẫn không có lấy một mảnh tình vắt vai .
Trong mắt người khác, Lý Dĩ Thành là một người trẻ tuổi rực rỡ ưa văn nghệ, bất quá bọn họ không biết, bóc hết hàng lớp vỏ văn nghệ màu mè, kỳ thật cái gì cũng không còn. Cậu là một chiến binh đất sét sống sờ sờ trên đời, vẻ bên ngoài tinh xảo hơn người, bên trong chỉ có rỗng không. Vốn không phải cậu muốn giả bộ, chẳng qua cậu không cảm thấy nhiệt tình mà thôi .
Ấy vậy mà, năm thứ 3 cậu yêu. Tình yêu ấy làm cho cậu hiểu hóa ra mình cũng có nhiệt tình, hóa ra bản thân cũng là người bị mê hoặc, không hề chống cự bởi một ai đó, hóa ra mình cũng hoàn toàn có thể rung động đến thế. Yêu đến hết sạch tâm can, hận không hề lôi tim gan mình ra cho đối phương, cậu đã kỳ vọng vào tình yêu ấy bao nhiêu, dồn hết tận tâm vào nó thế nào, vậy mà sau cuối tan vỡ ngay trước sinh nhật của cậu .
Sự tan vỡ của mối tình đầu cũng ghi lại sự tan vỡ trong tâm hồn Lý Dĩ Thành “ cả tuổi người trẻ tuổi ngờ nghệch của cậu chỉ tâm tâm niệm niệm với tình yêu đó, cậu hoàn toàn có thể chết vì cô ấy, hoàn toàn có thể lao vào cho cô ấy, và giờ bao nhiêu điều chỉ biết mải miết cho đi đã bị buộc phải kết thúc. ” Lý Dĩ Thành có vẻ như không gượng dậy được, cậu đau thấu tim thấu gan. Lòng cậu trống hoác, hoang mang lo lắng vô định, không biết bản thân sẽ rơi về đâu, cứ thế rơi vào hố sâu hun hút không có điểm dừng .
Mọi thứ xung quanh đến khiến cậu thấy phiền muộn, đêm nào cũng mất ngủ, đầu ê ẩm đau, hai tay vô thức run rẩy, mỗi lần đứng chờ đèn đỏ, lại cảm xúc như con đường thênh thang trước mắt đang chực xé toác ruột gan mình, có những buổi cậu ngồi xổm co ro trên vệ đường, hoảng sợ bấm điện thoại cảm ứng gọi Khưu Thiên, rồi nói đến cứu tôi đến cứu tôi đi … Có hôm cậu bật đèn sáng choang khắp nhà, để cơn đau trong lòng chiếu loang tứ phía, nhiều bữa cậu nhốt mình trong phòng, ngồi hút thuốc, hút đến khói dày nồng nặc, để hơi nóng thiêu sém tóc mình, xông cho hai mắt ứa lệ .
Tình yêu ba năm kết thúc bằng một lời chia tay ngắn ngủn, cảm xúc niềm hạnh phúc của sinh nhật chưa kịp trải qua thì đau đớn đã ập tới, bất thần chẳng cho cậu kịp phòng bị, quấn chặt lấy cậu, kéo cậu vào hố sâu vô vọng, mất phương hướng, chông chênh như con tàu sắp đắm, bi thương đến tột cùng. Hẫng hụt, choáng váng, tựa như không còn điểm tựa, đâu đâu cũng là đường cùng, bủa vây, bao chặt lấy cậu, siết lấy từng hơi thở của cậu khiến cậu đau đớn đến không thở nổi .
Tìm cách viết ra lòng mình để nguôi ngoai, chằng ngờ những tâm sự đậm chất “ sầu bi ” của Lý Dĩ Thành lại khiến nhiều người chú ý, trong đó có Võ Đại Lang .
Võ Đại Lang Open khi vết thương lòng của Lý Dĩ Thành đang từ từ Phục hồi, và trùng hợp thay, chính thời gian gặp Lý Dĩ Thành, Võ Đại Lang cũng vừa trải qua cơn hồng thủy đau đớn của cuộc chia tay. Hai kẻ cô tịch mang vết thương lòng gặp gỡ, cùng xâm nhập vào đời sống của nhau, cùng ở cạnh nhau, cùng nhau xoa dịu nỗi đau. Từ những lần gặp gỡ cùng chung bạn hữu của cả 2, đến lần tiên phong đi riêng với nhau, rồi đồng ý mở lòng với nhau, rồi những thứ “ không hề san sẻ ” cũng trao gửi cho nhau, họ phát hiện ra giữa cả 2 có sự đồng điệu đến kỳ lạ, lời nói ra chưa kịp lý giải đối phương đã hiểu ngay, hay thậm chí còn hoàn toàn có thể chưa nói hết câu người đối lập đã hiểu, ngay cả nỗi đau tan vỡ trong tình yêu cũng có sự tương đương “ Loại người như tất cả chúng ta, quá đắm chìm, lại quá tin cậy vào tình yêu, từ đầu đã định trước sẽ có kết cục bi thảm. ”. Ở bên nhau, họ cảm thấy dễ chịu và thoải mái tự do không hề tìm thấy bởi ai khác, cũng không thiết yếu phải giấu giếm nỗi đau mà hoàn toàn có thể tự nhiên trình diện cho đối phương nhìn thấy “ chỉ có duy nhất Dương Tiếu Văn khiến cậu chú ý quan tâm, cậu đặc biệt quan trọng có tình cảm với tính cách của Dương Tiếu Văn, kể cả đụng chạm tay chân với anh ta cũng không thấy ghét, lắm khi cậu tưởng tượng cảnh mình với Dương Tiếu Văn trên giường … ừ cũng chẳng có gì không dễ chịu, thậm chí còn còn thấy hơi hơi tò mò, sở trường thích nghi của bọn họ giống nhau, tâm hồn cũng tương đương, hoàn toàn có thể thuận tiện nhận ra những tâm sự dù rất thoáng qua của nhau, yên lặng ngồi bên nhau chỉ khiến cậu thấy thật yên bình thoải mái và dễ chịu ”. Đối với tính tình không khi nào chịu dữ thế chủ động như Lý Dĩ Thành, Võ Đại Lang cũng không cảm thấy phiền, anh luôn là người dữ thế chủ động, đi ăn đi uống cũng luôn nhiệt tình Giao hàng cậu, lại rất nhớ sở trường thích nghi và điểm quan tâm của Lý Dĩ Thành, làm cho Lý Dĩ Thành không khỏi cảm động .
Những tưởng chỉ đơn thuần là hai kẻ đồng bệnh tương lân gặp nhau để bầu bạn cho quên hết buồn sầu, ai dè từ từ giữa họ không chỉ coi đối phương như phao cứu sinh mà còn hơn thế, họ đã phát sinh tình cảm. Thứ tình cảm này, có lẽ rằng xuất phát từ phía Võ Đại Lang nhiều hơn, bởi toàn bộ mọi thứ đều do anh dữ thế chủ động. “ Cậu giống như một người ngoài cuộc đứng bên lề, để Dương Tiếu Văn dữ thế chủ động đến trước mặt cậu nhu yếu, và cậu sẽ quyết định hành động mình hoàn toàn có thể cho bao nhiêu. ” Có lẽ chính vì thế, cho nên vì thế Võ Đại Lang luôn cảm thấy không bảo đảm an toàn hay anh cho rằng, Lý Dĩ Thành không thực sự có tình cảm với mình, mà toàn bộ cử chỉ thân thiện chỉ là cảm hứng do sự lâu ngày quen thuộc đem lại. Nhưng, Võ Đại Lang không hiểu rằng thực ra Lý Dĩ Thành cũng đã chênh vênh chao đảo với thứ tình cảm này. Khi những thứ xúc cảm không nên có như sợ hãi, như đau đớn, như sự không trấn áp nổi bản thân phát sinh, cậu đã biết, bản thân mình đã xong rồi. Hay có lẽ rằng khi mà cậu sẵn sàng chuẩn bị sẻ chia nỗi đau của bản thân với người ấy, chuẩn bị sẵn sàng sẻ chia thứ gọi là “ bí hiểm ” với người ấy thì cậu đã rung động mất rồi, đã không hề khước từ, không hề cứu vãn mình thoát khỏi thứ dịu dàng êm ả ẩn nhẫn chăm sóc chu đáo từng chút một của Võ Đại Lang mất rồi. Sự dịu dàng êm ả của Dương Tiếu Văn giống như mặt giấy ráp, khẽ khàng chà lau trên bức tượng đất sét, là cậu .
Dù cả 2 người nhận ra tình cảm của bản thân, giữa họ vẫn có sự mập mờ không rõ ràng. Bạn bè không phải nhưng tình nhân thì cũng chưa. Hình như, cả 2 đang chần chừ điều gì đó mà không dám bước tới, vạch rõ mối quan hệ với nhau. Một chút, một chút nữa thôi là hoàn toàn có thể ở bên nhau, nhưng họ cứ thế để thứ một chút ít tưởng nhỏ bé ấy đẩy nhau ra xa vạn dặm, để rồi không cách nào hoàn toàn có thể hàn gắn lại. Nếu như ở Lý Dĩ Thành là sự chần chừ vì không muốn bản thân tổn thương lần nữa “ dư âm đau khổ còn trong cậu cùng nỗi sợ hãi và bản năng trốn tránh, hình như đêm qua chúng lại bị khơi dậy, trở thành một con thú dữ khổng lồ, nhăm nhe dồn cậu về bờ diệt trừ. “ Mình không hề yêu ai nữa. ” Lý Dĩ Thành rỉ tai một mình, “ Thêm một lần nữa, nhất định mình sẽ chết. ”, cũng một phần thiếu đi sự tin cậy ở thứ tình cảm của Võ Đại Lang “ nhưng anh muốn đến với tôi không phải vì anh thích tôi, chỉ là vì anh đau khổ, nỗi đau còn đang leo bám trong lòng anh, đau khổ cùng với thương tổn, thương tổn trở thành ham muốn được yêu ”, thì ở phía Võ Đại Lang có lẽ rằng là bởi anh thật sự chưa buông được hình ảnh tình nhân cũ. Nói đến đây, có lẽ rằng có rất nhiều người sẽ phản bác rằng, Võ Đại Lang đã vài lần dữ thế chủ động bày tỏ muốn ở bên nhau với Lý Dĩ Thành đó thôi, nhưng Lý Dĩ Thành đều gạt đi phủ nhận. Nhưng bạn thấy đấy, sự tỏ tình của Võ Đại Lang khi nào cũng dừng lại ngay khi Lý Dĩ Thành khước từ. Anh không níu kéo hay nỗ lực, không truy đuổi hay bộc lộ rõ sự nhiệt tình của bản thân mình. Hình như anh khá hờ hững, nói khó nghe một chút ít, mình cảm thấy, anh như đang đánh cược vậy, được thì tốt mà không thì sẽ buồn, cũng sẽ hụt hẫng nhưng cũng sẽ không đến mức khiến bản thân đau đớn. Anh chỉ cần có người bên cạnh, lấp đầy chỗ trống, xoa dịu trái tim anh, giảm đau đớn cho vết thương còn đang bưng mủ. Anh chắc như đinh có tình cảm với Lý Dĩ Thành, điều đó không ai hoài nghi. Nhưng tình cảm đó chưa đủ đậm sâu, chưa đủ để anh vứt bỏ tổng thể mà truy cầu, nó chưa trải qua khảo nghiệm, sẽ rất dễ vỡ vụn bất kể khi nào. Và sự Open trở lại của tình nhân cũ anh – A Tả, chính là thứ khảo nghiệm đầy đau thương ấy .
Bản thân mình cho rằng, Lý Dĩ Thành thực sự là con người rất tỉnh táo. Cậu luôn xác lập rõ ràng mọi chuyện, không hấp tấp vội vàng làm bất kể chuyện gì, luôn nhã nhặn bình tĩnh. Mọi thứ cậu làm tuy đều thuận theo xúc cảm của bản thân, nhưng cũng vẫn giữ lại sự tỉnh bơ và lý trí. Nhưng, những con người càng tỉnh táo, càng thận trọng, khi lâm vào bể tình, khi bị phản bội hay tổn thương, thì nỗi đau có vẻ như nhân lên gấp bội, họ có vẻ như không chỉ chịu cảm xúc đau đớn mà còn trải qua sự sợ hãi bàng hoàng. Bên cạnh đó, sự êm ả dịu dàng kiên trì tinh xảo của Võ Đại Lang như bào mòn từng chút sự tỉnh táo của Lý Dĩ Thành, khiến cho cậu không hề trấn áp được tâm tình của bản thân. Càng mất bình tĩnh, cậu càng dặn mình phải cứng rắn lý trí, dặn mình phải xem xét kỹ lưỡng, có lẽ rằng chính bởi vậy nên cậu mới phủ nhận hết lần này đến lần khác lời tỏ tình của anh. Nhưng, cũng chính vì sự tỉnh táo ấy lại làm cho cậu xích míc không thôi, đau đớn không ngừng, dằn vặt bản thân bởi thực sự, thứ tình cảm cậu dành cho Võ Đại Lang so với cậu mà nói, từ khi nào đã là “ yêu ” mất rồi. “ Vì sao lại là anh ? Vì sao phải đến giờ tất cả chúng ta mới gặp nhau ? Vì sao tất cả chúng ta lại gặp nhau lúc này ? ” Tự vấn mình liên tục, tại sao lại gặp nhau đúng lúc trái tim tôi còn chông chênh như vậy, khi bản thân tôi còn chưa chuẩn bị sẵn sàng yêu một ai hết, khi tôi còn chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng đảm nhiệm bất kể tình yêu nào, thì anh đã xộc thẳng vào, không cho tôi kịp trở tay mà cứ thế chiếm cứ trái tim tôi rồi hoành hành, như dây leo len lỏi quấn quanh, không chừa lại bất kể lối thoát nào .
Đúng như Khưu Thiên cảnh báo nhắc nhở, vết thương mang tên tình nhân cũ trong lòng Võ Đại Lang chưa lành, hay người cũ – A Tả với anh vẫn còn là cái dằm cắm sâu chưa nhổ ra được, nên dù có tình cảm với Lý Dĩ Thành, anh vẫn không khỏi bị tác động ảnh hưởng bởi người cũ, vẫn không khỏi đau đớn bởi thứ tình cảm từng ấy năm của mình, vẫn lưu luyến hụt hẫng. Gặp được Lý Dĩ Thành cũng như gặp được phao cứu sinh trong đời Võ Đại Lang, anh cảm thấy như mình sống lại, nhưng quá khứ đau thương ấy vẫn ám ảnh anh từng hồi, để rồi khi A Tả quay lại, anh đã không hề làm ngơ, không hề dứt khoát, và lại lần nữa vuột mất người mà anh yêu thương – Lý Dĩ Thành .
Những cú điện thoại cảm ứng thưa dần, những lần gặp nhau càng thêm rất ít, những đêm nằm không còn ôm nhau mà đã vội cách xa, khoảng cách Open rồi cứ thế lớn dần, loang rộng chảy tràn mãi không dừng, thứ tình yêu chưa kịp gọi tên cứ thế mà vuột mất, rồi tan biến hẳn. Kỷ niệm ngọt ngào đầy ăm ắp, nhưng lòng như rạn vỡ, sự lưu luyến đã chẳng thể vượt qua được sự lãnh đạm hờ hững bàng quan của hiện tại, họ cứ rời xa nhau như thế. “ Qua ngày hôm đó, vẫn có nhiều lúc Lý Dĩ Thành chợt nghĩ đến những mẩu đối thoại giữa họ, rồi một chút ít nhớ nhung vu vơ, hoặc lắm khi cậu liên tưởng lại khuôn mặt anh ta đứng xấp bóng giữa bao đốm đèn trôi nổi trên cầu vượt, nhưng mặc kệ tổng thể, trong lòng Lý Dĩ Thành Dương Tiếu Văn đã từ từ bị đẩy lùi trở lại vị trí “ người lạ ”. Nuối tiếc đấy, nhưng lại bất lực chẳng thể làm gì, chỉ hoàn toàn có thể lặng lẽ đứng nhìn thứ tình cảm ấy cứ thế biến mất dần, tưởng như hờ hững lãnh cảm như người qua đường, nhưng trong lòng lại đang là từng vết rạn, cào xé tâm can. Để rồi đến một thời gian, Lý Dĩ Thành không đợi được Võ Đại Lang nữa, cậu buông tay. “ Quay lưng tạm biệt … để tôi làm vậy, còn một chút ít tự chủ đây, để tôi làm. Mùa mưa dài lê thê này, tình cảm đè nén bao lâu đã không hề trở lại nguyên lành như buổi đầu được nữa, là cậu tự nguyện lao vào vào, thì cậu sẽ buông tay đầu hàng trước. ”
Hai tiếng “ buông tay ” nhẹ tựa lông hồng nhưng thực ra lại nặng ngàn cân. Lý Dĩ Thành chính thức “ tan vỡ ” lần nữa khi thấy Võ Đại Lang dẫn tình nhân cũ đến nơi “ bí hiểm ” của cả 2 người. Lòng đau đớn thổn thức, run rẩy lạnh lẽo, lúc ấy cậu chính thức nhận ra, mọi thứ đã hết thật rồi. Thứ tình cảm cậu trân trọng run rẩy còn không dám chạm ấy, vào khoảng thời gian ngắn ấy, đã vỡ tan cứ thế mà tiêu biến ngay trước mắt cậu .
“ … đùng một cái Lý Dĩ Thành cảm xúc như có gì vừa tan vỡ, cậu bặm môi đi lên lầu, đẩy toang cửa nhà, bước vào, ngừng hoạt động lại, phút chốc body toàn thân nghe trống rỗng, đèn còn chưa kịp bật đã ngồi phịch xuống thềm, túi bánh đa buộc kín rơi bịch trên sàn, ánh trăng ngoài ban công rọi vào phòng khách, ướp một tầng óng vàng mờ ảo trên cái sô pha nơi bọn họ hôn nhau lần tiên phong. ”
“ Lý Dĩ Thành khóc như một con thú thương tâm vô vọng, nước mắt thoáng cái đã thấm đẫm áo Khưu Thiên, cậu cảm xúc như trong mình có thứ gì vừa gãy vụn, rồi độc địa thọc sâu vào tim gan, cậu không biết tại sao lại thế, cậu đã nỗ lực bình tâm đến vậy, tại sao còn phải thấy tan nát thế này. ”
“ Lý Dĩ Thành vẫn rên rỉ khóc, cậu đã không còn biết gì nữa, chỉ vô vọng rền rĩ, như một con thú đau đớn gầm gừ chờ chết, body toàn thân cậu nhức nhối, đau mà … tôi đau lắm … tình yêu đích thực bất tử phải không, vậy tôi đi tự tử, tôi đi tự tử … ”
Sự việc đó đã chính thức lưu lại chấm hết cho mối tình thứ 2 của Lý Dĩ Thành. Tình cảm theo nước mắt tuôn rơi, cứ thế mà buông tay, cứ thế mà kết thúc. Cậu bỏ lại Võ Đại Lang, lặng lẽ bước tiếp con đường cô độc của mình, lòng lạnh lẽo, thôi thì, cứ thế là người dưng đi. Không oán không hờn, không trách không cứ, tôi làm tôi chịu, tôi yếu ớt nên rơi vào thứ hơi ấm êm ả dịu dàng của anh, chính tôi khiến bản thân tàn tạ, tự nguyện cam tâm chịu trói, tôi không trách anh, tôi chỉ hối hận. Nhưng thời hạn chẳng thể quay ngược, vậy nên, cứ thế mà quên lãng nhau vậy đi .
Thời gian dần khiến vết thương lành sẹo trong lòng Lý Dĩ Thành, “ Lý Dĩ Thành rất ít khi nhớ tới Dương Tiếu Văn, cứ vậy là thời hạn trôi, một năm sau Dương Tiếu Văn đã trọn vẹn bị điệu vào tủ kiếng, như một cuốn tạp chí lỗi thời, một khúc nhạc nền đã bị quên béng, và lòng cậu lại dần yên ổn tỉnh táo như trước ”. Lý Dĩ Thành cũng dần đổi khác, cậu dần làm mới mình, khởi đầu học làm quen thích nghi với những thứ mà bản thân luôn nghĩ rằng không hề. Con người cậu từ từ trở nên mới lạ, tỏa nắng rực rỡ hơn, không còn u buồn sầu muộn. Mọi dấu vết quá khứ như đã trôi sạch chẳng còn đọng lại chút vết tích, Lý Dĩ Thành cứ thế thản nhiên mà sống tiếp, người tên “ Võ Đại Lang ” cứ như vậy bứt ra khỏi sinh mệnh cậu. Giờ đây, có lẽ rằng nếu gặp lại, cậu hoàn toàn có thể bình thản mà cười với Võ Đại Lang, chìa tay ra bắt như hai người bạn, điềm nhiên mà dửng dưng .

Việc người bạn tình của cậu mất đi khiến Lý Dĩ Thành chợt thấu hiểu sâu sắc thứ “phận bạc duyên khan” của bản thân, làm cậu hoang mang bàng hoàng, nhận ra rằng dường như thế giới này, sau cùng chỉ còn lại cậu đơn độc, lạc lõng trôi nổi. Sau cùng, Lý Dĩ Thành quyết định bỏ việc, vừa làm tự do vừa đi du lịch, quyết tâm thu hết cảnh đẹp vào đáy mắt, để lòng mình hòa với thiên nhiên, “trước vẻ đẹp thiên nhiên bất tận cậu cũng không cần che đậy, thậm chí cậu sẵn sàng khơi mọi khoảng trống rỗng trong mình ra tắm dưới ánh mặt trời, cậu biết sẽ chẳng ai để ý, giờ thì dù chút duyên trần bạc bẽo có lỡ bị xài hết trơn, cậu vẫn còn bao nhiêu phong cảnh rực rỡ trong lòng đây.”, coi thiên nhiên là bạn đời của mình, tri âm tri kỷ của mình. Có lẽ, đó cũng chính là vỏ bọc hay là phương thuốc cho mọi vết thương của cậu, cậu cảm thấy rằng, mình sẽ không bao giờ có thể tan vỡ được nữa, dẫu cho có bị thương tổn.

Và có vẻ như càng ngày Lý Dĩ Thành càng lãnh cảm với cuộc sống. Cậu lãnh đạm với tình cảm bản thân, với sự đến và đi của những mối tình, không buồn, không nuối tiếc, được đến đâu hay đến đó, có cũng được mà không cũng chẳng sao. Trưởng thành làm cậu hờ hững ngay cả với thứ đã từng làm cậu đau đến tê tâm liệt phế, thậm chí còn còn thấy buồn cười, sao rất lâu rồi mình hoàn toàn có thể đa sầu đa cảm dữ vậy ? Nhưng “ Lý Dĩ Thành biết tận sâu trong lòng mình cậu vẫn chờ mong có một tình cảm đích thực nào đó len lỏi đến, khiến mình rung động, còn nếu chung quy vẫn phải cô độc, thì thôi coi như là số phận. Bất kể thế nào cậu vẫn kỳ vọng mình hoàn toàn có thể sống thật tốt cho chính mình. ”
Rồi, Lý Dĩ Thành gặp lại Võ Đại Lang. Trong khi Võ Đại Lang đã ngơ ngơ ngẩn ngẩn, có vẻ như không hề tin mình đã gặp lại Dĩ Thành, trải qua hết giật mình này đến giật mình khác, còn đang chưa hoàn hồn thì Lý Dĩ Thành lại vô cùng hồn nhiên cười nói vô tư. Cuộc gọi của Khưu Thiên với tên “ tình nhân ” làm cho Võ Đại Lang câm nín, thói quen ẩm thực ăn uống của bạn Thành cũng biến hóa làm anh vừa cảm thấy lạ lẫm lại vừa cảm thấy cô độc, nhưng chung quy lại, hẳn vẫn là cảm hứng đau xót. Sự biến hóa của Lý Dĩ Thành hẳn làm cho Võ Đại Lang cảm thấy hoang mang lo lắng, do tại anh có vẻ như không hề “ chạm ” vào cậu được nữa. Cậu đã trọn vẹn lành lặn, đã tự do phóng khoáng, đã là chính cậu đầy sắc tố sức sống, không còn là kẻ bi thương đồng điệu mang cùng nỗi đau với anh, không còn là kẻ mà anh hoàn toàn có thể đơn thuần dùng thứ đồng điệu để kéo xuống nước được nữa. Hình như, cậu đã là ánh dương rực rỡ tỏa nắng, mà kẻ cô tịch là anh chỉ hoàn toàn có thể đứng một lên lặng lẽ dõi theo, không hề chạm tới được .
Ai đã đọc tới những chương này hẳn thấy thương anh Võ Đại Lang lắm luôn 😥 À, nhưng mà cũng đáng kiếp anh, ai bảo anh làm Dĩ Thành đau nhiều như vậy, khóc đến thương tâm như vậy, nhưng hẳn là, trong những năm vừa mới qua, anh cũng không vui tươi gì, cũng dằn vặt đau đớn lắm, cũng nuối tiếc cũng tự trách bản thân nhiều lắm. Khi anh bật ra câu nói “ Mấy năm nay anh nghĩ, chỉ cần gặp lại em một lần, không cần gì khác nữa, chỉ cần gặp một lần, một lần là đủ rồi, nhìn từ rất xa cũng được, đổi lại phải đơn độc đến hết đời cũng được. ” là mình đã kìm không nổi lòng mề, ruột gan nháo nhào thành một đoàn. Phải biết ở Đài Bắc lâu như vậy, 4 năm mà không hề gặp nhau, cứ thế bỏ lỡ lướt qua nhau, vậy mà vô tình gặp lại người thương ở nơi lạ lẫm này, tâm tình của Võ Đại Lang hẳn phải phức tạp rối bời lắm .
Giờ đây, tâm tình của Lý Dĩ Thành vô cùng bình tĩnh. Nếu như với Võ Đại Lang, Lý Dĩ Thành là hồi ức, là hụt hẫng, cũng là thứ bản thân khao khát có lại, thì với Lý Dĩ Thành, Võ Đại Lang không ngoài hai chữ “ người quen ”, dửng dưng lạnh nhạt bao nhiêu có đủ. Hai người trở thành bạn sát cánh du lịch của nhau, giữa họ lại tìm lại được thứ cảm hứng đồng điệu quen thuộc rất lâu rồi, vẫn là sự quen thuộc đến kỳ lạ mà không ai hoàn toàn có thể đem lại cho họ. Thứ “ quen thuộc ” ấy làm cho Lý Dĩ Thành cảm thấy rung động từ tận sâu thẳm, nhưng cũng cảm thấy vô cùng đớn đau. “ Sao lại là anh ? Cậu tự hỏi. Sao lại là anh, ở Đài Bắc gặp anh chưa đủ, giờ đến Thượng Hải lại vẫn là anh … Cậu không hiểu, mãi cho đến giờ cậu vẫn không hề hiểu. ” Hình như người này chính là cái “ duyên ” mà cậu vẫn mải miết kiếm tìm, dù cậu có nhất quyết phủ nhận tới đâu, thì người ấy vẫn mang thứ “ duy nhất ” đặc biệt quan trọng, thứ đồng điệu về tâm hồn, sự êm ả dịu dàng đồng cảm tinh xảo khiến cậu không hề cưỡng lại mà chìm vào .
Nếu như năm tháng khiến Lý Dĩ Thành trưởng thành và can đảm và mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn thì hẳn thời hạn cũng khiến Võ Đại Lang càng thêm chín chắn, càng rõ ràng mình cần gì và muốn gì. Anh không hề che giấu khát vọng “ yêu lại từ đầu ” với Dĩ Thành, thậm chí còn còn không ngại đối thủ cạnh tranh nặng ký “ Trước kia anh từng nghĩ chỉ cần được gặp lại em, gặp lại rồi lại nghĩ chỉ cần biết em vẫn niềm hạnh phúc là tốt rồi, nhưng càng ở cùng nhau, càng không hề buông tay được, anh không thể nào ở bên cạnh làm như bạn hữu nhìn em yêu đương ai khác nữa, trước kia anh sai lầm đáng tiếc một lần, rồi hối hận bốn năm, anh không muốn sai một lần nữa. ” “ Nếu chờ không được, tự tay anh sẽ giành lấy. ” Đọc đến đây là mình lăn ra giãy chết với anh Võ Đại Lang. Thực sự thích thứ tình cảm kinh khủng thiết tha của anh, dù có đầu rơi máu chảy cũng phải nỗ lực tới cùng, quyết không buông tay thuận tiện. Biết sai biết sửa, không sửa được thì phải văn minh, cố chấp chấp nhất hết lòng vì thứ tình cảm của mình, thật sự khiến bản thân mình rung động .
Lần nữa xâm nhập vào đời sống của Dĩ Thành, vẫn là chiêu thức “ làm dây leo chậm rãi len quấn trong lòng cậu, rồi quay quồng đâm rễ nảy mầm, ở đầu cuối cậu sẽ bị bủa vây tứ phía, giống như hàng lan can bị đan kín dây thường xuân trong con ngõ cậu dẫn Dương Tiếu Văn đi qua ngày nào. ” Chỉ có điều, lần này, Dĩ Thành tuy đã nhận thức rõ nhưng vẫn mặc kệ, vẫn lẳng lặng để sợi dây ấy quấn lên người mình, không sợ trầy không sợ xước. Điều cậu chần chừ duy nhất đó là, có nên cho mình thêm thời cơ ? Hơn ba mươi năm cô độc, tình thoáng qua vãng lai, đậm sâu nhạt nhòa có cả, người đến người đi, chỉ duy nhất anh là người quay lại, nắm tay nỗ lực kéo cậu ra khỏi con đường đơn độc ấy. Gặp gỡ lại lần này, như thể duyên phận, khẳng định chắc chắn rõ ràng rằng “ Dương Tiếu Văn rất khác, khác với tổng thể mọi người, không tương quan đến giới tính hay những gì họ từng trải qua, chỉ là người đó là số mệnh của cậu, là lời chú lên cuộc sống cậu, là người cậu nhất định phải gặp gỡ giữa ngàn vạn hồng trần này. ” Thôi vậy, nếu đã là duyên thì “ cứ cho nhau một thời cơ, để tiến lại gần nhau lần nữa, thử xem họ hoàn toàn có thể lội qua đồng hoang hay không, để bước vào giấc mộng của nhau, và coi nhau như trạm dừng chân ở đầu cuối trong đời. ”

Đọc đến chương Lý Dĩ Thành ngồi chuyện trò thẳng thắn với Võ Đại Lang mà lòng mình phấn khích lắm luôn. A, ở đầu cuối cũng đến được đây rồi, ở đầu cuối cũng hoàn toàn có thể mà cho nhau thời cơ, hoàn toàn có thể mà thẳng thắn theo đuổi rồi, chậm rãi mở màn lại từ đầu rồi .
Quá trình theo đuổi của bạn Tiếu Văn dĩ nhiên ngọt ngào vô cùng : 3 Làm tan chảy tâm hồn của đứa “ không hề cưỡng lại những thứ đáng yêu và dễ thương đáng yêu ” như mình. Nào là học nấu ăn vì nghĩ “ Lúc đó cũng nghĩ em thích ăn món này món kia, nếu có thời cơ tự mình nấu cho em ăn, không chừng em sẽ mềm lòng, lại coi anh là bè bạn lần nữa. ”, rồi học nấu cà-ri vì “ Anh xem thấy trên tivi, món này có cho cả sữa, ăn thấy ngọt ngọt có vị sữa, nên anh đi học. ” ( nếu bạn nào vướng mắc thì sở trường thích nghi của Dĩ Thành đó là món ăn có vị ngọt, nhiều vị sữa và thịt nguội ), rồi lại còn hay có những cử chỉ đáng yêu và dễ thương siêu cư tê như cọ cọ ôm ấp bạn Thành T ^ T, chưa đón được bạn Thành vào nhà nhưng đã dành riêng phòng cho bạn Thành còn sắp xếp sao cho tương thích với việc làm của bạn, còn biết nịnh đầm bạn Thành, biết nói siêu ngọt ngào “ Những người ấy không phải không tốt, nhưng họ không đúng, từng gặp biển xanh sao còn muốn là sông nhỏ, trò chuyện với họ ba ngày vẫn không bằng nhìn em một ánh mắt mình đã hiểu ý nhau. ”, thiệt chứ cảm tưởng mình là đứa nghe mấy lời sến súa đã nổi cả da gà mà không hiểu sao nghe câu này lại thấy cưng anh Tiếu Văn qua trời, anh Tiếu Văn đúng mực là thê nô công luôn đó ; v ;
Lý Dĩ Thành cũng không phủ nhận sự êm ả dịu dàng ấy của anh, cậu để mặc cho “ hơi thở của Dương Tiếu Văn lặng yên len lỏi vào đời sống của mình, rồi từ tốn đổ bóng, xòe tán rộng khắp mỗi nơi cậu dừng chân, và cứ thế đợi chờ Dương Tiếu Văn gọi tình yêu đã bỏ quên của cậu quay trở lại, để dòng sông ánh sáng dưới cầu vượt chậm rãi nối mạch từ ánh mắt một người tới trái tim người kia, giống như tuyết đầu mùa Bắc Kinh, cùng lúc rơi giữa vận mệnh cả hai người. ”. Cậu cũng học cách chăm sóc anh chứ không còn lãnh đạm lạnh nhạt như trước, tận hưởng từng cử chỉ chăm sóc của anh cũng để cho mình học cách yêu thương chăm sóc nhiệt thành với đối phương .
Dải dung tích được tăng dần từ 60 % đến 90 % rồi được tô nốt 10 % còn lại, lưu lại sự trưởng thành trong tình yêu của họ cho đến khi thứ tình yêu toàn vẹn được hình thành. “ Họ khởi đầu yêu đương, vừa yêu vừa tập tành học yêu, mọi dòng chảy tình ý đều quanh co trở về nơi nhau. Mà tình yêu giống như một người ngồi xé sách, mỗi lúc mỗi cầm đến một chương khác nhau, có khi mỉm cười thỏa mãn nhu cầu, có khi mắt rơm rớm lệ, có khi để mặt trời rọi ấm vách tường, cũng có khi Open cho gió đêm ùa vào vuốt lạnh khung tranh. ”

Kết.

Bất Dạ Thành là bộ đam mỹ mình đọc khi nó đã sinh ra khá lâu và cũng rất nổi tiếng rồi. Đọc qua review, mình đã không khỏi mong đợi ở nó và quả thực, nó không hề làm mình tuyệt vọng một chút ít nào, thậm chí còn còn làm mình cảm thấy vô cùng như mong muốn vì đã phát hiện mà đọc được .
Thực sự, mình cảm thấy, ý nghĩa của Bất Dạ Thành rất nhiều, những triết lý được ẩn sâu trong từng câu chữ, bình thản nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm mùi vị đời sống. Rõ ràng thể loại không phải là “ hiện thực hướng ” nhưng những tình cảm, xúc cảm trong Bất Dạ Thành lại được miêu tả vô cùng vô cùng “ thật ”, rất thân thiện, khiến cho người đọc như mình nhiều lúc sẽ như phát hiện chính mình trong đó, và mình tin, hẳn ai cũng sẽ cảm thấy vậy. Thứ tình yêu, khát khao trong Bất Dạ Thành hẳn cũng sẽ làm bạn cảm thấy quen thuộc, bởi trong cuộc sống, có rất nhiều người lướt qua ta, nhưng để tìm được một người đồng điệu tâm hồn thật sự khó, nhiều khi như mò kim đáy bể. Và tình bạn tuyệt vời như tay chân của Dĩ Thành với Khưu Thiên cũng làm mình cảm thấy thêm yêu quý câu truyện này .
Bắt gặp Lý Dĩ Thành trong bộ đam mỹ này, mình coi nó như cái “ duyên ” bởi thực sự, mình phát hiện hình ảnh của bản thân trong cậu rất nhiều. Có lẽ cũng chính vì thế, mà mình càng thêm yêu dấu cậu hơn. Bên cạnh đó, như mình đã từng viết, Lý Dĩ Thành với mình là con người vô cùng tỉnh táo nhưng ẩn sâu sâu thẳm bên trong cậu vẫn là thứ tình cảm nóng rực, là sự khát khao yêu thương đến cháy bỏng. Hơn nữa, cậu còn là người biết chịu nghĩa vụ và trách nhiệm với tình cảm của bản thân, biết chịu nghĩa vụ và trách nhiệm với hành vi của mình, và là người dám yêu dám ghét, dám buông bỏ dám theo đuổi, cũng là người biết gạt quá khứ đi để nhìn tới tương lai, và hơn cả, cậu với mình, là một người thật sự vị tha rộng mở, không vì quá khứ mà bỏ lỡ tương lai của bản thân, cũng không lấy quá khứ để dằn vặt người khác, tinh xảo và đồng cảm .
Đã nói, đọc từng câu từng chữ của Bất Dạ Thành, câu nào cũng khiến bản thân giật mình vì nó toàn nói đúng tâm trạng và tâm lý của bản thân. Nó giản dị và đơn giản như một bát cơm trắng vậy, từng hạt từng hạt đều đặn, ấm cúng thơm ngon, êm ả dịu dàng nồng ấm, hoàn toàn có thể không đầy sắc tố mùi vị điệu đàng, nhưng lại hữu thực thiết yếu, không hề không có trong đời sống này .
Cuối cùng, nói về bản edit, thì không còn từ nào diễn đạt ngoài 2 tiếng “ tuyệt vời ”. Bản edit không chỉ thuần Việt mà còn có phong thái rất riêng, dí dỏm mà không mất đi sự tráng lệ, mạnh nhẹ vừa tay, biến chuyển linh động, khiến cho tình cảm và tính cách của nhân vật hiện lên vô cùng sinh động. Cảm xúc buồn thương hay vui tươi được diễn đạt một cách thuần thục và từ ngữ sử dụng đa dạng chủng loại mê hoặc vô cùng .
Nào, hãy cùng thử đọc bộ đam mỹ này với mình nhé 😉

Review Bất Dạ Thành. Hết. 10|11|2015.

Những đoạn in nghiêng được trích dẫn từ nhà edit : Minh Du .

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *