Góc Review • Bí mật bị thời gian vùi lấp • Đồng Hoa – Thật xin lỗi!

Góc Review • Bí mật bị thời gian vùi lấp • Đồng Hoa – Thật xin lỗi!

Cảnh báo spoil, mọi người cân nhắc trước khi đọc nhé!

 Click vào đây để xem các truyện đã được review

Đường đường là fan cứng Đồng Hoa đã bao năm, những cuốn nổi đình đám như “Bộ Bộ Kinh Tâm”, “Vân Trung Ca”, “Thời niên thiếu không thể quay lại ấy”, v.v.. tôi đều từng đọc qua, nhưng lại chưa bao giờ đọc bộ này. Nhân dịp cơn “cuồng” Đồng Hoa của tôi lại nổi lên, cùng chút hiếu kỳ về bộ truyện hiện đại hiếm hoi của Nhiên tình thiên hậu, tôi bèn đọc thử “Bí mật bị thời gian vùi lấp”.

“ Mỗi người tất cả chúng ta, dù ít hay nhiều, cũng đều có những mối tình cảm bí mật không muốn ai biết tới … ”

Cảm nhận bắt đầu có chút … khôi hài. Lần đầu đọc truyện Đồng Hoa lại thấy đầy nét trào phúng như vậy. Sự dí dỏm, tinh nghịch trong từng câu chữ, cách chị miêu tả tình bạn của Tô Mạn và Ma Lạt Năng khiến người ta phì cười. Ngay cả những phân đoạn stress, tráng lệ, Đồng Hoa vẫn biết cách khôn khéo chèn vào đôi câu bông đùa. Không khí bộ truyện thật tự do, không đượm màu hụt hẫng như văn phong thường thấy của Đồng Hoa mà nhẹ nhàng, sung sướng hơn hẳn. Phải đến gần cuối truyện mới Open vài sóng gió. Có mất, có được, có người thắng, có người thua nhưng so với tôi, đây không phải câu truyện quá bi thương .
Để chứng tỏ cho quan điểm của mình, tôi xin được dành đôi lời nhận xét về nhân vật mà tôi ưa thích nhất trong truyện, Lục Lệ Thành. Thú thực, theo tôi nghĩ, phỏng chừng Lục Lệ Thành mới chính là nhân vật chính của “ Bí mật bị thời gian vùi lấp ”. Đất diễn của anh khá nhiều, thậm chí còn còn hơn cả Tống Dực, nam chính của bộ truyện. Người kể là Tô Mạn, nhưng những chi tiết cụ thể tương quan đến anh lại được miêu tả vô cùng kỹ lưỡng, dù anh Open vô tình hay hữu ý, từ hành vi cho tới điệu bộ, từ cái nhăn mặt cau mày cho tới chiếc xe Mục Mã Nhân Open với tần xuất chi chít .
Anh chẳng phải chàng trai ấm cúng như ánh mặt trời, lúc trước còn luôn bày ra vẻ lãnh đạm, nghiêm nghị. Anh tức giận hay thống khổ, khó mà nhận ra. Tuy nhiên, tôi không nghĩ anh là người thâm trầm. Hai từ “ thâm trầm ” khiến tôi liên tưởng đến những người tâm cơ, kiểu người khiến người ta không muốn đắc tội như Mạnh Giác, Bát gia ví dụ điển hình. Thay vì vậy, tôi sẽ miêu tả anh là một người lặng lẽ. Lục Lệ Thành trong mắt tôi, là một người thực tinh ý cũng thực dịu dàng êm ả. Sự tinh ý của anh, sự chăm sóc của anh dành cho Tô Mạn, fan hâm mộ hẳn cũng nhận ra được. Những lần anh giúp Tô Mạn đều là “ tiện đường rảnh rỗi ”. Nhưng nếu không có lòng, có nhiều cái “ tiện đường ” như vậy sao ?

“ Người ta nói đen bạc đỏ tình, đen tình đỏ bạc, tôi thì cả tình và bạc đều thua cả. ”

Người trong mộng đang tương tư về một nơi nào khác, anh không khỏi đau lòng hỏi “ Cô lại nhớ tới Tống Dực sao ? ”. Bị hiểu nhầm thích người con gái khác, anh cũng chỉ nhẹ phủ nhận “ Tôi không nhớ tới Hứa Liên Sương ”. Có lẽ, anh cũng từng không ít lần muốn thổ lộ với nàng, nhưng khi nghe nàng nói yêu người ta lại không cách nào nói ra lòng mình. Tôi không rõ, Lục Lệ Thành sẽ có cảm nhận gì, sự đau lòng của anh lớn tới mức nào. Lời của Helen chỉ là một phần nhỏ của bí mật. Đồng Hoa cũng thực “ ưu tiên ” anh, từ đầu tới cuối, mặc dầu là lúc Tô Mạn tương tư Tống Dực, lúc hai người đã ở bên nhau hay tới khi Tô Mạn đau khổ vì tình, anh vẫn luôn ở đó, tận mắt chứng kiến hết thảy …
Nhưng nói sao nhỉ, tôi nghĩ Đồng Hoa là một người rất công minh .
Trên đời không phải khi nào mọi thứ cũng hoàn toàn có thể diễn ra như ý ta muốn. Lục Lệ Thành thật tốt, tình yêu của anh cũng thật đẹp nhưng Tô Mạn lại không nhìn thấy điều đó. Cũng không hề trách nàng được, mối tình đơn phương dài đằng đẵng của nàng, đâu phải nói bỏ là bỏ được, huống chi nàng còn là người hết lòng thủy chung với tình yêu. Tôi thấy thương anh, nhưng kết cục mà Đồng Hoa đặt ra không khiến tôi kinh ngạc, chỉ mong rằng anh sớm tìm được bến đỗ của mình. Một người nào đó cùng anh nấu cơm, chân thành chiêm ngưỡng và thưởng thức tài nghệ của anh, cùng anh ra đời mái ấm gia đình, giúp anh bỏ thuốc. Một người nào đó toàn tâm, toàn ý yêu anh .
Tôi tự nhận bản thân cũng là một người rất công minh, tôi thích Lục Lệ Thành, không có nghĩa là tôi không thích Tống Dực. Tống Dực không Open quá nhiều, và phần đông là qua dòng hoài niệm của Tô Mạn. Dưới tác động ảnh hưởng từ góc nhìn của Tô Mạn ( và cả Ma Lạt Năng ), với tôi, anh đích thị là nam nhân trong mộng, tỏa sáng tỏa nắng rực rỡ. Đáng tiếc, về sau anh lại không còn quá chói sáng .

“Công việc hiện tại trong nước, cường độ làm việc của đầu óc thì chậm lại, nhưng cường độ làm việc của trái tim thì lại phải tăng cường.”

Tống Dực có chút lãnh đạm, anh so với mọi người tưởng gần mà xa, rồi lúc yêu đương với Tô Mạn thì tình cảm khó dò, ngay cả đoạn cuối câu truyện, hai người quay lại cũng nhanh tựa chớp mắt. Nhân vật Tống Dực, một là quá khó hiểu không thì quá dễ đoán. Điểm này càng khiến tôi vững tin Lục Lệ Thành mới là linh hồn của bộ truyện, không phải Tô Mạn cùng chuyện yêu đương của cô ấy, bất kể người kể chuyện là ai hay Lục Lệ Thành có nhận được sự chú ý quan tâm của fan hâm mộ hay không .
Tuy nhiên, ván cờ tình yêu này, tôi cơ bản không đứng về phía ai, chỉ tò mò muốn biết Đồng Hoa giải quyết và xử lý mớ bòng bong này thế nào. Lúc đọc truyện tôi thấy có chút thiêu thiếu, không muốn nói là tuyệt vọng, nhưng quả thực, đây không phải bộ truyện mà tôi nhìn nhận cao nhất của Đồng Hoa .
Tôi không ngại chủ đề tình đơn phương, toàn cảnh truyện được miêu tả cũng không quá tệ ( điểm mà Đồng Hoa vẫn luôn làm khá tốt ). Nhưng nội dung truyện lại không để lại ấn tượng quá thâm thúy. Một số diễn biến hơi dư thừa. Cảnh ưa thích khan hiếm của tôi hẳn là khi Tô Mạn về nhà Lục Lệ Thành, đọc qua khiến tôi liên tưởng đến Tết ở quê nhà, thật ấm cúng làm thế nào .

“ Tình yêu là như vậy đấy. Cho dù đau đớn đến vậy, nếu hoàn toàn có thể nói từ bỏ là từ bỏ, thì đâu phải tình yêu thật lòng. ”

Chốt lại, Bí mật bị thời gian vùi lấp là một câu truyện hay, nhưng không phải câu truyện tôi sẽ đọc lại nhiều lần để thấm thía như những “ Vân Trung Ca ”, “ Thời niên thiếu không hề quay lại ấy ”. Hy vọng mọi người hoàn toàn có thể chiêm ngưỡng và thưởng thức câu truyện này. Biết đâu được, ngày nào đó tôi đọc lại vào thời gian đang đơn phương ai đấy lại thích hợp hơn =))
Chúc mọi người sớm được ở bên người trong mộng của mình .
Người viết : Yoongie Phạm
P.s. Tôi đọc truyện tại đây. Lưu ý nho nhỏ với mọi người là có 1 số ít chương đoạn đầu chính là hightlight của chương đấy luôn. Lúc đầu đọc cứ thấy thiêu thiếu, mãi về sau mới hiểu. Mọi người đọc chú ý một chút ít là được, không tác động ảnh hưởng đến nội dung câu truyện cho lắm .

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *