[Cảm nhận] Bích tiêu cửu trùng xuân ý vũ

f09f2426f4e211e28ec622000aa8030b_7

Tên sách: Bích tiêu cửu trùng xuân ý vũ

Tác giả: Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Số tập: 2 (đã hoàn thành)

Dịch giả: Phan Lưu Ly

Hiệu đính: Tỏa Nhị Kiều

Đơn vị phát hành: Sách Việt và NXB Văn học

Mua bộ truyện này đến giờ đã gần một năm, cách đây gần 3 tuần mới chính thức đọc xong. Lý do mua đơn thuần lắm, hôm đó đi chơi với Rin chan san, đập vào mắt một bộ sách có màu xanh trông rất mê hoặc, giở qua thấy dịch thuật khá ổn, nội dung khá hợp với sở trường thích nghi ( thích ngôn tình cổ trang ), tích hợp cùng với sự xúi giục xấu xa của Rin chan san, thế là xách về .

Đọc xong Bích tiêu cửu trùng xuân ý vũ, cái đọng lại là một cảm giác nhẹ nhàng, tương đối sạch sẽ, êm ả. Ở trong câu chuyện này, thấy cả yếu tố “thật” và cả những yếu tố tình cảm hoang đường thuần túy ngôn tình. Thế nên, nếu chỉ phiêu theo cảm xúc, đây là câu chuyện tôi cho rằng rất khéo léo để cuốn người đọc theo nhịp chảy trôi của mạch truyện, theo thế giới, tâm tư của từng nhân vật. Vì bị cuốn theo nên thấy dù tình cảm không phải nhất kiến chung tình, cả đời chỉ yêu một người, tình cảm có thể đổi thay, từ chỗ ngỡ là thâm sâu, sống chết đến chỗ có thể bị đem đổi chác nhưng vẫn thuyết phục. Còn, nếu dùng lý trí, Bích tiêu cửu trùng xuân ý vũ làm tôi vừa thích vừa không thích.

Ở đây, tiên phong tôi muốn viết vài dòng cho nhân vật tôi thích nhất, nhìn nhận cao nhất. Cái nhìn nhận cao ở đây không phải vì người ấy làm gì cũng đúng, nói cái gì cũng phải, là một hình mẫu tốt đẹp, tử tế. Tôi nhìn nhận cao bởi nhân vật đó có cái “ chân thực ”, gần với hiện thực mà tôi tìm kiếm và hợp với nhân sinh quan của tôi. Người ta dễ bị hớp hồn, dễ liêu xiêu vì mối thâm tình, vì tính cách “ bá đạo ” của Đường Thiên Trọng. Người ta dễ mê sự anh tuấn, nho nhã mà cũng rất can đảm và mạnh mẽ, đạo mạo của Trang Bích Lam. Còn tôi, tôi lại thích Đường Thiên Tiêu .

Một Hoàng đế nhàn nhã, lười biếng với vẻ mặt khi nào cũng tươi cười .

Một Hoàng đế trông tiêu dao tự tại nhưng ấp ủ bên trong những mưu mô lớn, những oán thù chẳng hề nhỏ bé cùng với cái dã tâm, hoặc nói như cách của tôi là cái lãnh đạm, quyết đoán của quân vương trị vì thiên hạ .

Một người con trai sẵn sàng chuẩn bị buông tay người con gái thanh mai trúc mã của mình để giữ lấy cơ đồ, để kế hoạch đoạt lại triều chính từ tay hai cha con người họ hàng ruột thịt không đi sai dù chỉ một nước .

Một người con trai sẵn sàng chuẩn bị ở cạnh một cô gái xinh đẹp với lời hứa để hai người mãi mãi là bạn hữu chốn thâm cung. Dù trong lòng về sau không tránh khỏi si mê. Dù trong lòng về sau không tránh khỏi lợn gợn khi người bạn ấy lại đi yêu quân địch của mình – Đường Thiên Trọng, thậm chí còn còn có con với kẻ đó .

Một người chuẩn bị sẵn sàng đẩy cô gái bản thân đã hứa sẽ trân trọng vào tay kẻ khác, để kẻ đó giết đi đứa con của cô ấy và Đường Thiên Trọng .

Đường Thiên Tiêu chính là một nhân vật như vậy. Cười đùa, hòa nhã nhưng hờ hững, kinh khủng. Si mê nhưng không vì tình yêu mà lưu luyến để đến nỗi mất đi cơ đồ xứng danh thuộc về tay. Từ đầu đến cuối, Đường Thiên Tiêu cũng tỉnh táo giống như Ninh Thanh Vũ, như Trang Bích Lam, như Nam Nhã Ý. Biết giữ gì, biết bỏ gì, biết nhấn đến đâu và trước sau chưa từng dồn những người mình yêu thương, mình có lời hứa hẹn vào chân tường, đó chính là nguyên do tôi nhìn nhận cao, rất cao Đường Thiên Tiêu .

Người ta ghét chàng vì chàng dám quyết tử Nam Nhã Ý. Nam Nhã Ý tuyệt vọng vì chàng. Ninh Thanh Vũ cũng tuyệt vọng vì chàng .

Hình như, toàn bộ bọn họ đã quên mất rằng, Đường Thiên Tiêu là Thiên tử. Thiên tử được cả thiên hạ thì cái mất đi cũng chẳng hề rất ít. Được nhiều thì phải quyết tử nhiều, lẽ đời là thế. Huống hồ, trong cái vòng hạn hẹp của mình, trong đời sống không có tự do, không hề tùy ý định đoạt, Đường Thiên Tiêu đã hết lòng hết dạ, tận tậm tận lực làm tổng thể những việc trong khoanh vùng phạm vi hoàn toàn có thể của bản thân. Đế vương trên đời liệu được bao nhiêu người có tấm lòng đến thế ?

 

Cách yêu của Ninh Thanh Vũ, của Nam Nhã Ý không sai, có điều đó là cách yêu của những cô nương suốt đời suốt kiếp đi tìm một người chung thủy, chỉ yêu mình mình, chỉ biết đến mình mình. Cách yêu đó với một người có vị thế, có thực trạng như Thiên Tiêu đâu hoàn toàn có thể thành hiện thực ? Vì không hề như vọng tưởng nên sinh ra tuyệt vọng, sinh ra ghét bỏ, cho rằng người ấy phản bội hay sao ? Cũng như nói trong đời sống của tất cả chúng ta giờ đây, đem lòng yêu một bác sĩ đa khoa, với đặc trưng việc làm của người ấy, chẳng có nhẽ lại đòi người ấy cư xử như một nhân viên cấp dưới văn phòng, như một giảng viên ĐH ngày làm 8 tiếng ? Ai trên đời chẳng có số lượng giới hạn của mình, huống hồ tim của đế vương chỉ yêu một người vốn chỉ có trong tiểu thuyết hư cấu .

Có trách thì trách không đủ lòng để bao dung quốc tế của Đường Thiên Tiêu như cách Đường Thiên Tiêu bao dung hai cô gái ấy. Nói cho cùng, tình nhân đế vương đâu thể là một người đàn bà thông thường .

Người ta ghét chàng vì chàng đẩy Thanh Vũ và đứa con chưa sinh ra của cô vào tay Đường Thiên Kỳ, hại đứa bé mất mạng. Chàng cũng đểu lắm bởi bản thân không nỡ xuống tay với Thanh Vũ nên đẩy việc đó Thiên Kỳ. Hành động nay của chàng, xét dưới góc nhìn nhân văn thì chẳng có điểm nào bào chữa được. Nhưng cũng phải thấy, Đường Thiên Tiêu chưa từng cố ý dồn Thanh Vũ vào đường cùng, rõ ràng đã để cho nàng lựa chọn. Còn, nếu nhìn dưới góc nhìn chính trị, đó là việc phải làm để đoạt lấy quyền lực tối cao. Hoàng đế thì cần đủ lạnh tình .

Có thể vì tôi đồng cảm được với tâm lý của Thiên Tiêu, của Bích Lam, của Nam Nhã Ý, thậm chí còn là của cả Thiên Kỳ nên tôi yêu quý họ, cảm nhận được con người họ. Còn với hai nhân vật chính, trọn vẹn không có mấy cảm hứng .

Một Đường Thiên Trọng đi đúng vào hình mẫu nam chính của tiểu thuyết ngôn tình, không có điểm nào cải tiến vượt bậc, cũng chỉ đóng mỗi vai trò đi yêu nữ chính. Còn quyền mưu, còn tâm cơ, còn trí tuệ đều chỉ hiện qua vài câu trần thuật lại vô thưởng vô phạt. Nói cho cùng, đâu thể yên cầu quá nhiều ở một cuốn tiểu thuyết thuần túy tình cảm, đúng không ? Có điều, tôi không hiểu nguyên do Đường Thiên Trọng si mê Thanh Vũ. Đúng là khi người ta thực lòng yêu nhau, nguyên do không hề nói ra miệng. Nhưng trước lúc đó, phải có một điểm gì chứ ? Chẳng nhẽ chỉ vì Ninh Thanh Vũ đẹp ?

Những lời Đường Thiên Trọng nói muốn Đường Thiên Tiêu bị báo ứng vì buông tay Nam Nhã Ý, phản bội Nam Nhã Ý …

Cái gì mà nói Đường Thiên Trọng hơn vì dám bỏ giang sơn chọn mỹ nhân còn Đường Thiên Tiêu thì không ?

Khang hầu Đường Thiên Trọng vốn đâu có tư cách để nói ra những lời ấy, nhận những ngợi khen ấy .

Một người mù quáng bảo vệ người mẹ xấu xa của mình, mù quáng hận thù và cũng mù quáng tranh đoạt vì một cô gái .

Một người vốn không có tư cách để tranh thiên hạ ( tài năng thì sao ? Thiên hạ thời xưa định bằng huyết thống, huống hồ Đường Thiên Tiêu không hề là hôn quân mà cần ai dẹp bỏ ) thì buông thiên hạ để chọn người mình si mê thì có gì đáng để ngợi ca ?

Nếu là một người đàn ông thông thường, quyết tử mái ấm gia đình, người thân trong gia đình vì sự nghiệp là chuyện không gật đầu được thì ngược lại, một Hoàng đế lại hy sinh cơ nghiệp tổ tiên, sơn hà xã tắc vì một cô gái là điều thực tiễn mà nói, vô cùng đáng phỉ nhổ. Vậy thì sẽ thật nực cười khi khen Thiên Trọng và chê Thiên Tiêu, đúng không ?

Một Ninh Thanh Vũ sắc nước hương trời, tài nữ đế đô, có một mối tình thanh mai trúc mã – motif tầm cỡ không cần bàn nhiều. Điểm khiến tôi có tình cảm nhất với nhân vật này chính là quyết định hành động buông tay Trang Bích Lam, là những lời cô nói vào mặt Đường Thiên Tiêu sau cái chết của đứa con. Lúc đó là lúc Ninh Thanh Vũ “ người ” nhất, thật nhất. Nhưng cũng chỉ thế thôi, không hơn được, càng không hề đồng cảm được .

Một mối tình chỉ có điểm thuyết phục duy nhất là sự lựa chọn của Thanh Vũ, chọn tình nhân nàng – Đường Thiên Trọng thay vì mỏi mệt chờ đón Trang Bích Lam. So ra còn chẳng bằng tình bạn, sự trân quý của Đường Thiên Tiêu, còn không bằng cái hận của Đường Thiên Kỳ, càng chẳng bằng được mối nhân duyên của hai kẻ lỡ dở Trang Bích Lam và Nam Nhã Ý. Được cái tình yêu của họ, hình tượng của hai nhân vật ấy đúng thật là chuẩn ngôn tình, chuẩn và còn đẹp nữa. Nhưng chuẩn thôi thì chưa đủ, chuẩn thôi thì quá nhàm, huống hồ tôi còn chẳng cảm được, chẳng hề thấy chân thực như những nhân vật kia .

 

Nếu bạn hỏi tôi có nên mua Bích tiêu cửu trùng xuân ý vũ không, tôi khuyên là nên. So với những tiểu thuyết khác, hành văn rất ổn, đẹp, mượt, nhân vật có cách lựa chọn tự nhiên, thuyết phục. Đấu đá cung đình không thể như trong các tiểu thuyết lịch sử nhưng cũng đóng được vai trò làm nền, làm lý do để khắc họa tình cảm con người.

Tôi đã mua, đã đọc và cũng nhờ cuốn tiểu thuyết này phát sinh vài tâm lý mang tính “ hiện thực ” dù hiện thực nhiều khi rất phũ phàng và khô cứng : D .

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *