Review Sách chiến binh cầu vồng

Quyển này khá nổi tiếng, rất nhiều người đã review rồi nên mình sẽ không review lại những gì mà mọi người đã nói rồi, mình sẽ chỉ nói về cảm xúc cá nhân của mình khi mình đọc cuốn sách này.
* Đầu tiên, đó là cảm giác ” thương nhớ tuổi thơ”… Không biết các bạn thế nào chứ hồi bé mình là gái quê chính hiệu. Hồi đó nghịch như quỷ cướp, chả có trò gì là không quậy. Lúc đó thế giới người lớn không hề hiện diện, chỉ có mình, đồng bọn của mình, đồng ruộng, ao hồ, cây trái, châu bò lợn gà cá mú… là hiện hữu, vô cùng tươi đẹp và vui vẻ.
Lớn lên, những điều đó gần như biến mất dần trong trí nhớ của mình, đầu óc chỉ còn toàn chuyện thực tế, tiêu cực, ngay cả cảm xúc cũng chai cứng, lạnh lùng, không còn dễ dàng cảm thụ được những niềm vui trong sáng, đơn giản. Cảm thấy càng ngày càng tách rời với tự nhiên, con người càng ngày càng khô cứng.

NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ NHƯNG KHIẾN NGƯỜI TA ẤM LÒNG

Vậy mà khi đọc sách “Chiến binh cầu vồng”, mọi thứ lại ùa về. Cảm thấy vui lây với những suy nghĩ ngô nghê, những trò nghịch tai quái, những câu thoại và triết lý ẩm ương của bọn trẻ trong đó. Hơn 30 cái xuân xanh rồi, vậy mà ngồi đọc truyện cứ cười 1 mình, ông con trai thì cứ ve ve xung quanh mẹ, thấy lạ lắm, vì chả bao giờ thấy mẹ vừa đọc sách vừa cười rúc rích.

Review sách chiến binh cầu vồng
Có thể người khác đọc sẽ không thấy buồn cười như mình, vì khi đọc, mình không chỉ cười vì bọn trẻ trong sách, mình còn cười vì nhớ lại tuổi thơ của mình. Nhớ lại cảnh mỗi lần đi học qua cánh đồng, có cây cột điện cao thế rất to, cứ sợ nó đổ vào người nên lần nào đi qua đấy cũng cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh, bao giờ chạy qua khỏi cái bóng nó đổ xuống đất mới dám dừng lại thở, yên tâm là nếu nó có đột nhiên đổ xuống thì cũng k đổ vào người mình nữa….
Rồi cảnh giữa trưa nắng chang chang, xắn quần đứng giữa ao, úp rổ lên đầu nín thở rình bắt cá công đem về nuôi. Rồi cảnh 2 chú cháu ( ông chú ruột mình hơn mình có vài tuổi) đi hái trộm trứng cá nhà hàng xóm, tranh nhau quả to nhất, ông chú rơi thẳng xuống hố ủ phân bên dưới, còn mình tỉnh bơ leo xuống chuồn thẳng về nhà trèo lên giường đánh 1 giấc, chiều dậy ra giếng vẫn thấy ông chú 2 tay 2 bàn chải đang kì cọ từ đầu đến chân…😃 Rồi bắt sâu, câu cá, đuổi trâu, chăn lợn, đánh nhau, móc đất… chả thiếu trò gì, vui không tả xiết!
Review sách chiến binh cầu vồngCó thể người khác đọc sẽ không thấy buồn cười như mình, vì khi đọc, mình không chỉ cười vì bọn trẻ trong sách, mình còn cười vì nhớ lại tuổi thơ của mình. Nhớ lại cảnh mỗi lần đi học qua cánh đồng, có cây cột điện cao thế rất to, cứ sợ nó đổ vào người nên lần nào đi qua đấy cũng cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh, khi nào chạy qua khỏi cái bóng nó đổ xuống đất mới dám dừng lại thở, yên tâm là nếu nó có đùng một cái đổ xuống thì cũng k đổ vào người mình nữa …. Rồi cảnh giữa trưa nắng chang chang, xắn quần đứng giữa ao, úp rổ lên đầu nín thở rình bắt cá công đem về nuôi. Rồi cảnh 2 chú cháu ( ông chú ruột mình hơn mình có vài tuổi ) đi hái trộm trứng cá nhà hàng xóm, tranh nhau quả to nhất, ông chú rơi thẳng xuống hố ủ phân bên dưới, còn mình tỉnh bơ leo xuống chuồn thẳng về nhà trèo lên giường đánh 1 giấc, chiều dậy ra giếng vẫn thấy ông chú 2 tay 2 bàn chải đang kì cọ từ đầu đến chân … 😃 Rồi bắt sâu, câu cá, đuổi trâu, chăn lợn, đánh nhau, móc đất … chả thiếu trò gì, vui không tả xiết !

CẢM XÚC THẬT CỦA TÁC GIẢ LÀM CHO CUỐN SÁCH TRỞ NÊN CHÂN THẬT

Trong sách “Chiến binh cầu vồng”, khi tác giả nói về tuổi thơ của mình, đó là giọng điệu và suy nghĩ của 1 người lớn kể lại câu chuyện của 1 đứa trẻ chứ không phải là suy nghĩ cảm xúc thực sự của 1 đứa trẻ. Vì trong câu chuyện của cậu bé 6,7 tuổi này, ta đã thấy đề cập đến bất công, đến sự phân biệt giàu nghèo, đã thấy sự chua xót cho thân phận con người.

Review sách chiến binh cầu vồng
Mình tin rằng tất cả những điều đó đều là cảm xúc và nhận định mà sau khi tác giả lớn lên mới có và rồi lồng ghép nó vào ký ức tuổi thơ của mình. Chứ còn khi mới 6,7 tuổi, bọn trẻ con sẽ chẳng để ý hay suy nghĩ gì về điều đó đâu, trong đầu chúng chỉ có 1 thế giới đầy màu sắc để khám phá và vui chơi mà thôi.
Mình biết điều ấy vì mình … cũng thế, khi bằng tuổi những đứa trẻ này, hoàn cảnh mình cũng chẳng vui vẻ gì, bố mẹ li dị, mình sống với ông bà nội, chả ai quan tâm chăm sóc cả. Nhưng giờ nhớ lại, mình nhớ là hồi đó mình chả suy nghĩ gì đâu, chỉ suốt ngày chạy nhảy nghịch ngợm, nghĩ ra đủ trò tai quái, vui k tả xiết, đầu chả vướng bận gì về cái ” hoàn cảnh” của mình cả. Đến độ mà hôm bố mình lấy vợ mới, đi nghịc chán chê về, thấy nhà sao đông vui thế, lại nhiều đồ ăn nữa. Đang ăn vụng bị túm được lôi ra chụp ảnh với cô dâu chú rể. Cái ảnh đó giờ mình vẫn giữ, một con bé gày quắt queo đen nhẻm, mặt mũi lem luốc nhưng tươi roi rói đứng cạnh cô dâu chú rể…: chụp xong lại chạy biến đi nghịch tiếp, chả để ý gì.
Còn tất cả những nhận thức về cái gọi là ” hoàn cảnh thiệt thòi”, những cảm xúc chua xót, oán trách… chỉ sau này lớn lên mới có, và rồi ta quay nhìn lại tuổi thơ, nó không còn trong suốt toàn niềm vui nữa mà đã nhuốm màu tối với những nhận thức và cảm xúc của người lớn cài thêm vào. Mình đã không nhận thức được điều đó cho đến khi đọc ” Chiến binh cầu vồng”. Mải oán trách, than thân trách phận quá mà không nhận ra rằng chả có gì để oán trách cả, vì thực sự mình đã có 1 tuổi thơ vui vẻ và đẹp đẽ nhường nào.
Bọn trẻ trong ” Chiến binh cầu vồng” cũng như mình vậy, lúc đó chắc chúng chả ý thức gì về bất công, về sự trớ trêu của số phận đâu. Chúng chỉ có niềm vui, và có thể, đó chính là cách mà bọn trẻ con dễ dàng vượt qua được những khó khăn, thử thách to lớn mà người lớn cũng khó mà vượt qua được, vì còn mải vướng mắc vào cảm xúc và suy nghĩ về đúng sai, được mất.
Review sách chiến binh cầu vồngMình tin rằng tổng thể những điều đó đều là xúc cảm và đánh giá và nhận định mà sau khi tác giả lớn lên mới có và rồi lồng ghép nó vào ký ức tuổi thơ của mình. Chứ còn khi mới 6,7 tuổi, bọn trẻ con sẽ chẳng chú ý hay tâm lý gì về điều đó đâu, trong đầu chúng chỉ có 1 quốc tế đầy sắc tố để mày mò và đi dạo mà thôi. Mình biết điều ấy vì mình … cũng thế, khi bằng tuổi những đứa trẻ này, thực trạng mình cũng chẳng vui tươi gì, cha mẹ li hôn, mình sống với ông bà nội, chả ai chăm sóc chăm nom cả. Nhưng giờ nhớ lại, mình nhớ là hồi đó mình chả tâm lý gì đâu, chỉ suốt ngày chạy nhảy nghịch ngợm, nghĩ ra đủ trò tai quái, vui k tả xiết, đầu chả vướng bận gì về cái ” thực trạng ” của mình cả. Đến độ mà hôm bố mình lấy vợ mới, đi nghịc chán chê về, thấy nhà sao đông vui thế, lại nhiều đồ ăn nữa. Đang ăn vụng bị túm được lôi ra chụp ảnh với cô dâu chú rể. Cái ảnh đó giờ mình vẫn giữ, một con bé gày quắt queo đen nhẻm, mặt mũi lem luốc nhưng tươi roi rói đứng cạnh cô dâu chú rể … : chụp xong lại chạy biến đi nghịch tiếp, chả chú ý gì. Còn toàn bộ những nhận thức về cái gọi là ” thực trạng thiệt thòi ”, những xúc cảm chua xót, oán trách … chỉ sau này lớn lên mới có, và rồi ta quay nhìn lại tuổi thơ, nó không còn trong suốt toàn niềm vui nữa mà đã nhuốm màu tối với những nhận thức và xúc cảm của người lớn cài thêm vào. Mình đã không nhận thức được điều đó cho đến khi đọc ” Chiến binh cầu vồng ”. Mải oán trách, than thân trách phận quá mà không nhận ra rằng chả có gì để oán trách cả, vì thực sự mình đã có 1 tuổi thơ vui tươi và xinh xắn nhường nào. Bọn trẻ trong ” Chiến binh cầu vồng ” cũng như mình vậy, lúc đó chắc chúng chả ý thức gì về bất công, về sự trớ trêu của số phận đâu. Chúng chỉ có niềm vui, và hoàn toàn có thể, đó chính là cách mà bọn trẻ con thuận tiện vượt qua được những khó khăn vất vả, thử thách to lớn mà người lớn cũng khó mà vượt qua được, vì còn mải vướng mắc vào xúc cảm và tâm lý về đúng sai, được mất .

CUỘC ĐỜI CÓ CẦN BẤT CÔNG ĐẾN VẬY

* Đọc sách “ Chiến binh cầu vồng ” đến đoạn cuối nói về kết cục của bọn trẻ khi lớn lên, thì kẻ chai sạn như mình cũng đã k cầm được nước mắt. Chắc cỡ vài thiên niên kỉ rồi mới có quyển sách làm cho mình xót xa đến vậy. Xót xa cho bọn trẻ, nhất là Lintang, cậu bé thiên tài với nghị lực khác thường, hàng ngày đạp xe 80 km vượt qua bao khu rừng và đầm lầy đầy cá sấu để đi học, vậy mà ở đầu cuối cũng phải đầu hàng sự nghèo khó, bất công của xã hội trở thành 1 anh cu li trên thuyền chở cát .Quyển này khá nổi tiếng, rất nhiều người đã review rồi nên mình sẽ không review lại những gì mà mọi người đã nói rồi, mình sẽ chỉ nói về cảm hứng cá thể của mình khi mình đọc cuốn sách này. * Đầu tiên, đó là cảm xúc ” thương nhớ tuổi thơ ” … Không biết những bạn thế nào chứ hồi bé mình là gái quê đúng thương hiệu. Hồi đó nghịch như quỷ cướp, chả có trò gì là không quậy. Lúc đó quốc tế người lớn không hề hiện hữu, chỉ có mình, đồng bọn của mình, đồng ruộng, ao hồ, cây trái, châu bò lợn gà cá mú … là hiện hữu, vô cùng tươi đẹp và vui tươi. Lớn lên, những điều đó gần như biến mất dần trong trí nhớ của mình, đầu óc chỉ còn toàn chuyện thực tiễn, xấu đi, ngay cả cảm hứng cũng chai cứng, lãnh đạm, không còn thuận tiện cảm thụ được những niềm vui trong sáng, đơn thuần. Cảm thấy ngày càng tách rời với tự nhiên, con người ngày càng khô cứng .

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *