Cô vợ bác sĩ của tổng giám đốc hắc đạo – Ruby Joy

Chương 1 : Cứu sống Thành phố S một thành phố phồn hoa, lớn bậc nhất nước, buổi tối những tầng nhà cao ngút trời, cả thành phố đều tràn ngập ánh đèn bùng cháy rực rỡ sinh động người đi qua kẻ đi lại, một cô gái mặc áo sơ mi trắng đơn thuần phối với quần tây màu đen chân mang giày cao gót màu đen tóc buộc cao lộ rõ khuôn mặt trắng trẻo, mịn màng đôi mắt to tròn, trong trẻo, cái mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mộng, ngọt ngào, dáng vóc tuyệt vời chỗ cần lồi thì lồi chỗ cần lõm thì lõm trông cô như một bước tranh tuyệt mĩ. Cô đi ngang qua một con hẻm tối tăm, vừa đi ngang cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc truyền ra từ con hẻm, mũi cô rất nhạy hoàn toàn có thể ngửi ra bất kỳ mùi nào, từ rất xa cô đã hoàn toàn có thể ngửi được. Cô bước vào trong con hẻm âm u ấy, mùi máu càng nồng hơn, thấp thoáng cô nhìn thấy bóng người đang nằm dưới đất, cô tiến lại gần hơn nữa nhìn thấy người đang nằm dưới đất kia là một người đàn ông body toàn thân máu me, khuôn mặt anh ta ngũ quan tinh xảo, nước da trắng ngần đôi mày lưỡi kiếm, hàng mi dài, cong vút hoàn toàn có thể nói vẻ đẹp của anh chính là bức tranh tuyệt tác của thần thánh. Cô ngồi xổm xuống lay nhẹ người anh ta, anh ta có chút phản ứng mắt hé mở trong mờ ảo anh nhìn thấy một cô gái vô cùng xinh đẹp động lòng người, môi mấp máy gì đó rồi rơi vào hôn mê. “ Nè ! Anh kia ! Anh kia. ” Cô chú ý quan sát người anh thấy anh có rất nhiều vết thương toàn là bị bắn, cô quan sát kỹ những chỗ đạn bắn. Cô xốc người anh dậy, vì bệnh viện rất gần nên cô cõng anh đi nhanh đến bệnh viện, cô còn có một điểm rất khác với những người phụ nữ thông thường khác là cô rất khỏe cô ăn rất nhiều một bàn ăn ba người cô hoàn toàn có thể ăn hết đó là một chuyện vô cùng thông thường so với cô. Bệnh viện Ái Tâm, mấy y tá thấy cô đang cõng anh liền đi đến giúp, cô cau mày nói với y tá : “ Mấy cô mau lấy băng ca đến đây mau. ” Y tá lập tức lấy băng ca đến để anh nằm xuống, gấp gáp nói : “ Mau đẩy anh ta vào phòng cấp cứu anh ta bị trúng đạn. ” Mấy y tá nhanh gọn đẩy anh vào phòng cấp cứu, cô thay đồ phẫu thuật rồi bước nhanh vào phòng. Suốt mấy tiếng trôi qua, cô cẩn trọng, tỉ mỉ lấy từng viên đạn trên người anh, anh bị trúng tổng số bốn viên đạn. Anh được đẩy vào chăm nom đặc biệt quan trọng, cô quay về phòng thao tác của mình ngã người ra ghế nghỉ, tiếng chuông điện thoại cảm ứng reo lên trong túi áo cô lấy ra chiếc điện thoại cảm ứng đang reo, là của anh ta, Hạo Phú ? Cô bấm nút nghe, chưa kịp nói gì thì bên kia một giọng đàn ông lo ngại, khẩn trương vang lên : “ Lão đại ! Anh không sao chứ ? Hiện tại anh đang ở đâu để chúng tôi đến đón. ” Lão đại ? Anh ta là người của hắc đạo sao ? Cô giọng nói nhẹ nhàng cất lên : “ Lão đại của những anh đang ở bệnh viện, anh ta bị trúng đạn. ” Hạo Phú cau mày, giọng phụ nữ ? Anh không chăm sóc hiện tại quan trọng nhất vẫn là lão đại, anh lãnh đạm hỏi : “ Bệnh viện nào ? ” Hạ Tử Quyên lạnh nhạt nói ngắn gọn rồi cúp máy : “ Bệnh viện Ái Tâm. ” Hạo Phú nhanh gọn cùng những người khác lái xe đến bệnh viện, Hạ Tử Quyên stress đi về nhà, căn nhà nhỏ nhưng rất đầy đủ tiện lợi, tự do bên trong ngôi nhà vô cùng thật sạch cô đi thẳng vào phòng lấy đồ thay rồi nằm dài lên giường ngủ. Tại bệnh viện, tổng thể bác sĩ, y tá những người trong bệnh viện một phen rối loạn vì sự Open của rất nhiều người mặc đồ đen, đeo kính râm, khuôn mặt dữ tợn. Một chàng trai khuôn mặt thư sinh, nho nhã nhưng ánh mắt hoàn toàn sắc lạnh anh là Hạo Dương, anh trừng mắt hỏi y tá : “ Người mới vừa trúng đạn được đưa vào đây hiện tại đang ở đâu ? ” Cô y tá hoảng sợ, lắp bắp nói : “ Ở … Ở phòng chăm nom đặc biệt quan trọng phòng 401, ở lầu ba. ” Tất cả bọn họ nhanh gọn đi đến, Open phòng nhìn thấy anh khuôn mặt xanh lè, nằm trên giường bệnh, cô y tá nhìn thấy bọn họ có chút hoảng sợ liền hỏi : “ Các anh là người nhà của bệnh nhân này sao ? ” Hạo Dương gật đầu, cô y tá đưa Hạo Dương chiếc điện thoại thông minh, cố rặng ra một nụ cười, che lấp hoảng sợ : “ Đây là điện thoại thông minh của bệnh nhân. ” Hạo Dương cầm lấy điện thoại thông minh, cô y tá vội bước nhanh ra ngoài cô không hề ở trong đó thêm được nữa, quá đáng sợ đi. Sáng hôm sau, Dạ Thành Đông body toàn thân đau nhức, khẽ cau mày tỉnh dậy, anh đưa mắt nhìn xung quanh anh nhớ lại cô gái tối qua, Hạo Phú thấy anh đã tỉnh khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng : “ Lão đại ! Anh đã tỉnh ? ” Hạo Dương liền đi gọi bác sĩ, bác sĩ nhanh gọn Open kiểm tra cho anh, thấy anh đã không còn gì không bình thường, cười nhẹ nói : “ Đã không còn gì nguy hại hoàn toàn có thể chuyển sang phòng bệnh thường được rồi. ” Vị bác sĩ ấy nhìn anh có vẻ như là đang quan sát : “ Cậu trai trẻ ! Cậu rất như mong muốn đó. ” Dạ Thành Đông cau mày khó hiểu, giọng nói lạnh tanh : “ May mắn ? Ông nói vậy là sao ? ” Vị bác sĩ kia thành thật nói với anh : “ Cậu trúng tận bốn viên đạn toàn ngay chỗ hiểm, nói thật ngay cả tôi và những bác sĩ khác mặc dầu có cố gắng nỗ lực rất là thì cũng khó hoàn toàn có thể giữ được tính mạng con người của cậu nhưng cậu rất như mong muốn khi gặp bác sĩ Hạ. Chắc cậu không biết cô ấy là một cô gái tuy còn rất trẻ nhưng lại tài năng hơn người, chúng tôi vẫn còn thua xa cô ấy, bác sĩ Hạ là một bác sĩ rất kì khôi không giống với những bác sĩ khác cô ấy thích chữa bệnh cho ai thì chữa, nhưng một khi được cô ấy chữa thì Diêm vương cũng không dám bắt, những người mắc bệnh nặng, nguy khốn đều đến tìm cô ấy cầu cứu đưa rất nhiều tiền cho cô ấy nhưng cô ấy lại không hề chú ý lãnh đạm quay người đi, trừ khi cô ấy có hứng thú còn nếu không mặc dầu trời có sập cô ấy cũng không cứu, cho nên vì thế mới nói cậu rất suôn sẻ, giờ đây cả bệnh viện đều biết đến cậu. ” Dạ Thành Đông càng tò mò, hứng thú với vị bác sĩ Hạ này : “ Vậy hiện tại cô ta đang ở đâu ? ” “ Anh đang tìm tôi ? ” Hạ Tử Quyên bước vào phòng dựa sống lưng vào tường khoanh tay nhìn anh. Vị bác sĩ ấy mỉm cười nhìn Hạ Tử Quyên : “ Bác sĩ Hạ đến rồi tôi không còn trách nhiệm nữa. ” Nói xong, bác sĩ kia đi ra ngoài Dạ Thành Đông dùng ánh mắt sắc bén quan sát cô, trong mắt hiện lên tia hứng thú : “ Tại sao cô lại cứu tôi ? Nghe nói cô là người rất tùy hứng muốn chữa cho ai thì chữa vậy tại sao cô lại chữa cho tôi ? ” Hạ Tử Quyên lấy từ trong túi áo ra một viên đạn, nhếch nhẹ môi : “ Vì tôi hứng thú với viên đạn anh trúng, nhìn sơ qua viên đạn này có cấu trúc rất lạ, theo tôi thấy người bị trúng loại đạn này sẽ phải chịu đau đớn hơn khi trúng những viên đạn thông thường. ” Dạ Thành Đông nheo mắt nhìn cô : “ Cô vì hứng thú với viên đạn nên mới cứu tôi ? ” Hạ Tử Quyên bình thản, sống lưng vẫn dựa vào tường nói : “ Đúng vậy, giờ đây anh cũng đã không sao rồi, tôi cũng đã giải đáp vướng mắc của anh rồi, hết trách nhiệm tôi rồi tôi đi đây. ”

10Có bài mới Re: [Sưu tầm – Hiện đại] Cô vợ bác sĩ của tổng giám đốc hắc đạo – Ruby Joy – Điểm:

Đang tải Player đọc truyện…

Tốc độ đọc truyện: 0.90 x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 2: Tôi muốn cô làm người phụ nữ của tôi
      

Dạ Thành Đông quay đầu nhìn Hạo Phú, Hạo Phú lập tức hiểu ý bước nhanh đến chặn cô lại, Hạ Tử Quyên cau mày quay người lại trừng mắt nhìn anh:“Còn chuyện gì nữa?”

Hạo Phú, Hạo Dương cùng những thuộc hạ khác của anh kinh ngạc, họ là lần đầu tiên trông thấy có người cả gan dám trừng mắt, hung hăng với lão đại của họ, anh càng lúc càng hứng thú với cô:“Dạ Thành Đông tôi trước giờ không muốn mắc nợ ai nên cô hãy nói đi cô muốn gì?”

Hạ Tử Quyên bỗng đứng thẳng người, đôi mày cau lại:“Dạ Thành Đông? Anh là thủ lĩnh của Dạ Tử Môn?”

Dạ Thành Đông nâng mày, nhếch môi cười nhẹ:“Đúng vậy! Cô hãy nói đi cô muốn như thế nào?”

Hạ Tử Quyên bĩu môi, lườm lườm anh:“Tôi không muốn gì cả, tuy tôi không giàu như anh nhưng tôi không thiếu tiền với lại tôi không muốn dây dưa có bất kì quan hệ nào với anh để tránh những tai họa, phiền phức, tôi không muốn chết sớm. Còn hỏi gì nữa không? Không thì tôi xin phép được rời đi.”

Hạ Tử Quyên lạnh lùng rời khỏi phòng, Dạ Thành Đông gương mặt lạnh như băng, giọng nói đều đều:“Điều tra cô gái này cho tôi.”

Hạo Phú cúi đầu, dáng vẻ nghiêm túc:“Vâng.”

Bạch gia, Hạ Tử Quyên bước ra từ chiếc Ferrari màu đỏ rượu cô mặc một cái đầm voan màu vàng nhạt, tóc xõa dài tới thắt lưng cô mang đôi giày cao gót màu trắng cô trông dịu dàng, thanh lịch nhưng không kém phần sang trọng, vệ sĩ đứng canh ở cổng thấy cô đến nhanh chóng đi vào báo.

Bên trong một cô gái gương mặt đáng yêu, hai má phúng phính nhưng vóc dáng lại quyến rũ chết người mặc một bộ đồ bó sát màu đen, đang ngồi uống trà dáng vóc đầy nữ quyền, vệ sĩ bước vào báo:“Tiểu thư! Hạ tiểu thư đến.”

Bạch Nhã Băng vừa nghe cô đến liền vui vẻ đứng dậy bước nhanh ra ngoài, nhìn thấy Hạ Tử Quyên Bạch Nhã Băng chạy đến vui vẻ ôm Hạ Tử Quyên:“Dạo này tại sao lại không đến gặp tớ, tớ tìm cậu cũng không được.”

Hai người các cô vui tươi bước vào trong, Hạ Tử Quyên ngồi xuống chân vắt chéo Bạch Nhã Băng ngồi xuống cạnh cô, Hạ Tử Quyên nhìn cô bạn của mình rồi lấy viên đạn trong túi xách ra:“Tớ hôm nay đến đây là để cho cậu một món quà.”

Bạch Nhã Băng nhíu nhíu mày cầm lấy viên đạn ngắm nghía, đôi mắt sáng rực:

“Đây là viên đạn của Liễu gia? Tại sao cậu lại có chứ? Bọn chúng dám đụng đến cậu sao?”

Hạ Tử Quyên lắc đầu, kể cho Bạch Nhã Băng nghe:“ Tối qua, tớ đã cứu mạng của Dạ Thành Đông theo tớ đoán chắc là anh ta bị truy sát bị bắn bốn phát đạn chính là loại đạn này.”

Bạch Nhã Băng kinh ngạc, tròn mắt hét to:“Dạ Thành Đông? Ý cậu là thủ lĩnh của Dạ Tử Môn?”

Hạ Tử Quyên chớp mắt, khẽ gật đầu:“Chẳng phải cậu luôn hứng thú với loại đạn này sao? Tớ đem đến cho cậu nghiên cứu.”

Bạch Nhã Băng ôm chằm lấy Hạ Tử Quyên ánh mắt cún con:“Quyên Quyên của tớ là tốt nhất.”

Tại phòng bệnh VIP, Hạo Phú bước vào cung kính chào Dạ Thành Đông rồi đưa toàn bộ thông tin của Hạ Tử Quyên cho anh xem:“Lão đại! Bác sĩ Hạ năm nay 22 tuổi có cha là đầu bếp nổi tiếng thế giới, mẹ là nhà thiết kế thời trang có danh tiếng còn có một người chị là nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng bọn họ đều sống ở thành phố A. Bác sĩ Hạ còn có một người bạn thân tên là Bạch Nhã Băng người đứng đầu Bạch gia.”

Dạ Thành Đông chăm chú nhìn thông tin của Hạ Tử Quyên khóe mắt lộ rõ ý cười.

Hạ Tử Quyên quay trở lại bệnh viện, vừa mới bước vào bệnh viện cô đã bị Hạo Dương kéo đi đến gặp Dạ Thành Đông, cô bị kéo vào phòng bên ngoài có hai vệ sĩ canh chừng, bên trong lại có Hạo Dương và Hạo Phú cô căn bản không đi ra ngoài được, Hạ Tử Quyên hất mặt nhìn anh, lạnh nhạt hỏi:“Rốt cuộc anh muốn cái gì?”

Dạ Thành Đông mỉm cười quỷ dị nhìn cô lời nói đầy sự bá đạo:“Tôi muốn cô làm người phụ nữ của tôi.”

Hạ Tử Quyên nghe xong muốn ngã ngửa, anh ta bị điên sao? Bị người ta truy sát xong mất não luôn rồi à? Cô nhớ lúc cô phẫu thuật cô đâu có lấy não của anh ta đâu chứ? Cô nhìn anh phán một câu xanh rờn:“Nằm mơ đi.”

Hạo Dương tức giận, trừng mắt nhìn Hạ Tử Quyên:“Cô dám nói với lão đại như vậy sao? Cô có biết có bao nhiêu phụ nữ muốn ở bên cạnh của lão đại không hả? Cô đừng có mà không biết tốt xấu.”

Hạ Tử Quyên trừng mắt, nghênh mặt không biết sợ là gì:“Tôi không biết tốt xấu thì đã sao? Anh làm gì được tôi?”

Dạ Thành Đông không những không tức giận mà sự hứng thú đối với cô càng tăng chứ không giảm, giọng nói đều đều của anh vang lên:“Cô có biết chống đối với tôi thì sẽ không có kết quả tốt đẹp không?”

Hạ Tử Quyên nở nụ cười như không rồi thu lại nhìn anh:“Vậy tôi cũng muốn xem tôi sẽ có kết quả gì khi chống đối anh?”

Dạ Thành Đông dần dần mất kiên nhẫn đối với cô, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo:

“Cô nên nhớ chỉ cần một lời nói của tôi thì sẽ khiến cho ba mẹ và chị gái của cô không còn gì cả, kể cả cô cũng không ngoại lệ.”

Hạ Tử Quyên điềm tĩnh như không có chuyện gì, những lời nói của anh đối với cô chỉ là gió thoảng qua tai, cô nở nụ cười khiêu khích:“Tùy anh, anh muốn làm gì thì cứ làm tôi biết lời nói của anh không chỉ đơn giản là đe dọa nhưng tôi không phải là người thích bị người khác đe dọa, anh đe dọa nhầm người rồi.”

Hạ Tử Quyên quay người rời khỏi, Hạo Phú bước nhanh đến cản cô, cô thân thủ nhanh nhẹn, trừng mắt ánh mắt vô cùng lạnh lùng tay trái của cô bóp chặt lấy cổ của Hạo Phú, Hạo Dương kinh hãi, Hạo Phú là một người nhanh nhẹn, đối thủ của Hạo Phú chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, Hạo Dương cùng Dạ Thành Đông không ngờ một cô gái lại có sức mạnh đáng gờm như vậy?

Hạ Tử Quyên cả người toát ra sự lạnh lẽo khiến người khác không rét mà run:

“Tôi rất ghét người khác cản đường.”

Nói xong tay của cô rời khỏi cổ của Hạo Phú, Hạo Phú lấy tay mình sờ nhẹ vào cổ cổ anh hằng rõ dấu tay, đau rát vô cùng, anh hoàn toàn kinh hãi trước cô, ngoại trừ Dạ Thành Đông anh lần đầu tiên thực sự sợ hãi một người người đó lại là phụ nữ.


Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *