[Review] Đại mạc dao – Đồng Hoa

c491e1baa1i-me1baa1c-dao

Reviewed by Dạ Vũ

Nói về độ hấp dẫn, “ Đại mạc dao ” không hề cho tôi cái cảm xúc tim đập thình thịch, nóng lòng theo dõi muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra, cũng không hề khiến tôi phải thức đến tận đêm khuya để đọc như những tác phẩm ngôn tình khác. Có điều, ít có truyện nào khiến tôi phải bỏ rất nhiều thời hạn để cảm nhận và suy ngẫm sau khi đọc xong như “ Đại mạc dao ”. Câu chuyện này không mang đến cho tôi cảm xúc thú vị như đập thẳng vào trực quan, mà cứ từ từ, từ từ, dùng chính những câu chữ tinh xảo, lời văn nhẹ nhàng phóng khoáng và sự uyên bác trong tư tưởng nhân vật, chiếm lấy sự thương mến của tôi .
Trong phần Hậu ký tác giả đã nói rằng, kết thúc của “ Bộ Bộ Kinh Tâm ” khiến cô ấy cảm thấy rất bức bối. Nữ chính Nhược Hy là một cô gái mưu trí lý trí, biết tiến biết lùi, nhưng dù vùng vẫy thế nào cũng không thoát khỏi sự ngưng trệ của chốn cung cấm Tử Cấm Thành và những ràng buộc trong nội tâm để sống bình yên bên người thương. Đồng Hoa cũng cảm thấy bức bách với chính tác phẩm của mình, cho nên vì thế cô ấy muốn tự mình thoát khỏi cái lồng giam nhỏ hẹp cả về khoảng trống và tư tưởng ấy, muốn vươn ra một quốc tế bát ngát to lớn hơn để hoàn toàn có thể tự do chao liệng như cánh chim trên khung trời. Chính thế cho nên mới có “ Đại mạc dao ”, mới có khoảng trống đại mạc mênh mang đầy nắng, gió và cát bụi, mới có một Tiểu Ngọc, Tiểu Hoắc và Tiểu Cửu .

Đồng Hoa viết “Đại mạc dao” để giải thoát cho nhân vật và chính bản thân mình, bởi vậy âm hưởng chính của tác phẩm là sự hào hùng và phóng khoáng, các nhân vật dù bị kìm hãm bó buộc bởi thời cuộc, vẫn muốn hướng đến sự tự do trong tâm hồn để tìm kiếm chân trời hạnh phúc.

Điều phải kể đến tiên phong ắt hẳn là khoảng trống chủ yếu trong truyện. Nơi đại mạc bát ngát to lớn, quốc tế của ánh nắng, gió mây và cát bụi, ban ngày vừa ngẩng đầu đã hoàn toàn có thể thấy mặt trời rực đỏ như quả cầu, đêm hôm hoàn toàn có thể hướng về phía trăng sáng, cùng những người bạn sói tru lên từng đợt thật dài. Ấy chính là quê nhà của Kim Ngọc, cũng chính là chân trời tự do mà nàng luôn mơ ước .
Khởi đầu câu truyện, Kim Ngọc mang theo sự tò mò đời sống náo nhiệt nơi thành Trường An, lưu luyến rời bỏ đại mạc. Trải qua những biến cố, những rối rắm phức tạp bởi vòng xoáy quyền lực tối cao triều đình, khi công sức của con người đã tàn và trái tim đã mệt, nàng một lần nữa quay trở về đại mạc bát ngát. Đi một vòng lại quay về điểm xuất phát, tưởng chừng như toàn bộ đều vô ích. Nhưng không, bởi lần quay trở lại này có người nàng yêu – niềm niềm hạnh phúc cả đời nàng – ở bên cạnh .
… … …
Ngọc Cẩn là một cô gái sói, lớn lên cùng đàn sói giữa sa mạc, suýt thì quên mất mình là một con người. Đến một ngày, nàng vô tình cứu sống một người đàn ông người Hán làm tướng dưới triều Hung Nô, không ngờ ông ta lại “ lấy oán trả ơn ”, bắt nàng về doanh trại Hung Nô nuôi dưỡng, cùng chung sống với những vị thiên tử Hung Nô. Nàng bị bắt phải tiếp xúc với con người, học chữ, học binh pháp, nhưng cũng cho nên vì thế mà tuổi trẻ của nàng mới có những game show đầy ắp tiếng cười cùng Y Trĩ Tà, Ư Thiền, Nhật Đê … Từ bé đến lớn, Y Trĩ Tà luôn là người nàng ngưỡng mộ và tôn sùng, nhưng không ngờ hắn lại phản bội nàng, dồn nàng và cha nuôi vào con đường chết. Cha chết, nàng suôn sẻ trốn thoát, từ đó lại quay trở về đời sống làm bạn cùng đàn sói .
Duyên phận kỳ diệu khiến nàng gặp gỡ hai người đàn ông quan trọng nhất cuộc sống mình, nhưng duyên phận trớ trêu khi biến nàng thành một hòn đá, bị hai hòn đá xấp xỉ nghiền nát, đến khi có được niềm hạnh phúc thì thương tích đã đầy mình .
Người tiên phong nàng gặp gỡ là Mạnh Cửu, một chàng trai êm ả dịu dàng, ôn hòa và thanh cao như ánh trăng. Giây phút gặp gỡ ấy là khoảnh khắc nàng sẽ không khi nào quên được. Bên dòng Nguyệt Nha, trên đầu treo lơ lửng một vầng trăng sáng tỏ, chàng Tặng nàng một bộ váy Lâu Lan, lễ vật mà nàng trân trọng hơn bất kể thứ gì. Vốn luôn tò mò về Hán triều, quê nhà của cha, lại thêm lời khuyên của chàng : “ Cô nương, cô không thích hợp để sống cùng bầy sói. Cô vẫn nên sống với con người thì hơn ”, Ngọc Cẩn quyết định hành động rời khỏi đại mạc để đến với thành Trường An náo nhiệt. Bỏ lại hết quá khứ đau thương về phía sau để liên tục đi về phía trước, từ đây không còn Ngọc Cẩn, chỉ còn Kim Ngọc .
Không ngờ cuộc kỳ ngộ ấy không riêng gì để lại dấu ấn trong tim nàng, mà còn khiến cho Mạnh Cửu nhung nhớ khôn nguôi. Khi biết nàng đã đến Trường An, chàng lật tung cả kinh thành để tìm kiếm nàng. Chàng giữ nàng lại Thạch Phảng, dưới sự trợ giúp của chàng, Kim Ngọc suôn sẻ trở thành phường chủ của Lạc Ngọc phường, đời sống tốt hơn rất nhiều. Trái tim thiếu nữ vô tình bị những hành vi chăm sóc dịu dàng êm ả của Mạnh Cửu chiếm lấy từ khi nào không hay. Nàng coi chàng là lẽ sống của mình, tổng thể tâm tư nguyện vọng đều đặt hết vào chàng. Cuộc sống ở kinh thành của cô gái trẻ chỉ xoay quanh việc làm thế nào để san sẻ gánh nặng cho Cửu gia, làm thế nào để xua đi nỗi ưu tư ẩn hiện giữa hàng lông mày ấy. Vì chàng, nàng còn to gan lớn mật đến nỗi đưa Lý Nghiên vào cung, tận dụng quan hệ với triều đình để giúp việc làm ăn của chàng được thuận tiện. Chàng khuyến mãi ngay nàng hai chú chim bồ câu, hàng ngày hai người gửi thư qua lại tựa một cặp tình nhân, chỉ có điều nội dung không phải là những lời tình cảm đường mật, mà chỉ là những lời kể bệnh nàng tự bịa ra, đơn thuốc chàng gửi. Đối với nàng, Mạnh Cửu luôn là một vầng trăng ôn nhu tỏa ánh sáng ấm cúng, và nàng giống như một chú sói trong màn đêm nơi đại mạc, cứ mải trông ngóng về ánh trăng vằng vặc phía xa kia .
Nàng dồn tâm tư nguyện vọng của mình vào giàn hoa kim ngân, hay còn gọi là Uyên ương đằng, mong đợi từng ngày cây nở hoa. Nàng hết lần này đến lần khác thăm dò tâm ý chàng, bao lần tỏ tình trực tiếp và gián tiếp, có khi còn tha thiết như đang cầu xin một cái gật đầu đồng ý chấp thuận từ chàng. Nàng thổi khúc “ Việt Nhân Ca ” cho chàng nghe để bày tỏ tâm tư nguyện vọng thầm kín. Nhưng đáp lại nàng, chàng chỉ lãnh đạm nói một tiếng : “ Khúc nhạc không tệ đâu, nhưng muội thổi không hay. ” Đau lòng cùng tuyệt vọng, lửa lòng đã nguội, trái tim đã stress rã rời, Kim Ngọc quyết định hành động buông bỏ toàn bộ mọi kỳ vọng cùng oán thù, rời khỏi Trường An .
Mạnh Cửu là nhân vật có chiều sâu nhất tác phẩm. Cuộc sống bất công với chàng khi không cho chàng một đôi chân lành lặn, đến khi đã gặp được người con gái mình yêu thì chàng lại không dám đối lập với niềm hạnh phúc ấy. Chỉ đến khi thực sự mất nàng rồi, chàng hối hận cũng đã không kịp. Dù có đấu tranh giành lại trái tim nàng, nhưng nàng đã không còn là cô thiếu nữ trong tim chỉ có chàng ngày ấy nữa. Chàng chỉ biết lặng lẽ nhìn người mình yêu thương cười nói bên người khác, bí mật chúc phúc cho nàng. Người ấy đáng thương và chịu nhiều quyết tử hơn bất kỳ ai trong câu truyện này .
Tôi thích Kim Ngọc ở chỗ đã yêu là yêu hết mình, dám nâng lên dám hạ xuống, quyết tuyệt và dứt khoát như một đấng đàn ông. Nhưng nhiều lúc tấm chân tình của cô gái ấy lại là sự tàn khốc so với người thứ ba. Hoắc Khứ Bệnh là một đại tướng quân trẻ tuổi nhưng tiếng tăm lẫy lừng, phong tư quả cảm kiêu hùng, hào sảng phóng khoáng. Duyên phận đã định Hoắc Khứ Bệnh đến sau Mạnh Cửu. Hắn không phải là người tiên phong nàng gặp bên dòng Nguyệt Nha, cũng không phải là người tiên phong nàng gặp lại khi đến thành Trường An. Có ai ngờ được, chỉ một chút ít chậm trễ ấy đã khiến trái tim nàng cách xa hắn vạn dặm. Hắn có tiến lên một ngàn bước, cố gắng nỗ lực ngàn vạn lần, trong mắt nàng vẫn chỉ có người kia, hết lần này đến lần khác lãnh đạm hờ hững với sự chăm sóc của hắn .
Suốt những tháng ngày ở Trường An, nàng quanh quẩn bên Mạnh Cửu, còn hắn quanh quẩn bên nàng. Khác với sự dịu dàng êm ả như nước của Mạnh Cửu, Hoắc Khứ Bệnh lại mang trong mình ý thức “ bách chiến bách thắng ”, khí thế hiên ngang can đảm và mạnh mẽ của một vị tướng quân trên sa trường, và cả sự “ mặt dày, vô lại ” của một người nam nhân để từng bước giành lấy trái tim Kim Ngọc. Trong quy trình “ cưa cẩm ” Kim Ngọc, không ai hoàn toàn có thể phủ nhận sự tận tâm cùng kiên cường của Hoắc Khứ Bệnh. Một người là tướng quân xông xáo khắp mặt trận, không kiêng kỵ lễ tiết, một người là cô nương có bản tính “ hoang dã ” như loài sói, không câu nệ tiểu tiết, hai người họ quả thực là hai mảnh ghép tuyệt đối. Trong những màn đấu khẩu không ai nể ai của họ, tôi mới thực sự thấy được sự vui mừng của tuổi trẻ, sức sống thanh xuân đang sục sôi trong họ, bởi lẽ họ cũng chỉ là những người trẻ tuổi đang ở độ đôi mươi .
Khứ Bệnh thực sự là người tương thích nhất với Kim Ngọc. Không giống Mạnh Cửu luôn sống khép mình trong nỗi ưu tư và đóng chặt trái tim lại không được cho phép Kim Ngọc bước vào, hắn và Kim Ngọc đơn thuần hơn rất nhiều. Hai người đều là những cánh chim tự do, phóng khoáng chao liệng cùng gió ngàn, muốn làm gì thì làm thế ấy, muốn yêu sẽ mặc sức yêu, để tác dụng dù ra làm sao sẽ không hối không hận. Mạnh Cửu là vầng trăng xa xôi nơi đại mạc, còn Hoắc Khứ Bệnh là ngọn gió luôn quấn quít, bầu bạn cùng cô gái sói trên khắp mọi nẻo đường .

Khi Kim Ngọc mang theo trái tim đã nguội lạnh rời khỏi thành Trường An, sau nhiều lần chậm bước, Hoắc Khứ Bệnh quyết không bỏ lỡ cơ hội trời ban này. Hắn tìm được nàng, dẫn nàng đi theo đại quân rồi buộc chặt nàng bên mình. Trong khi hắn ra trận, nàng ngoan ngoãn ở lại quân trại đợi hắn quay về, bởi nàng biết khi hắn chiến thắng trở về sẽ rất mong được nhìn thấy nàng. Thực ra nàng không hề vô tâm với Hoắc Khứ Bệnh, làm sao nàng lại không cảm nhận được tình cảm dịu dàng khi hắn tỉ mỉ chải tóc cho nàng? Chính vì để ý, nên nàng mới thấy đau lòng mỗi khi nhìn thấy hoa hòe – nơi mà chính nàng đã bỏ hắn lại một mình để lao vào vòng tay Mạnh Cửu. Vì để tâm, nên nàng mới lo lắng không yên, vội vã một ngày đường phi ngựa để biết hắn vẫn còn bình an. Giây phút chia tay trong lần đầu gặp gỡ, rõ ràng nàng đã đi rất xa rồi, nhưng vẫn ngoái đầu lại nhìn hắn, khuôn mặt bất giác đỏ ửng. Có lẽ nàng không biết, ngay từ giây phút đầu tiên ấy, cùng nhiều giây phút sau này, trong những lúc nàng không để ý, hình ảnh chàng thiếu niên anh dũng hơn người ấy đã lặng lẽ chiếm cứ một góc trong trái tim nàng, chỉ vì tâm tư đã đặt hết vào Mạnh Cửu nên không thể nhận ra.

Sói kia nhiều lúc thật mù quáng, cứ mải mê đuổi theo vầng trăng tít xa, mãi đến khi mệt rồi mới nhận ra ngọn gió cũng hoàn toàn có thể dẫn nó đi đến tận chân trời. Rượu vào nhưng tâm vẫn tỉnh, người hữu tình và ta hữu ý, trong cơn say chếnh choáng, hai người trao thân cho nhau. Vấp ngã một lần không có nghĩa là niềm hạnh phúc đã tận, sau sự tình bồng bột tối hôm đó, nàng nghĩ rằng nên cho Khứ Bệnh một thời cơ, cũng là cho chính mình một thời cơ. Chân trời mới đang rộng mở đón rước nàng ở nơi không xa, chàng trai này có lẽ rằng sẽ mang niềm hạnh phúc đến cho nàng .
Trong suốt thời hạn hai người ở bên nhau, không một ai nhắc đến cái tên “ Cửu gia ”, có vẻ như người ấy chính là nỗi đau mà cả hai người đều không muốn khơi lại. Hắn sợ nàng đau lòng, còn nàng thì sợ thiệt thòi cho hắn. Sau khi cùng nhau quay trở lại Trường An, sự Open và lời tỏ tình giật mình của Mạnh Cửu khiến khúc mắc chưa xử lý triệt để giữa hai người giống như một quả bom nổ chậm, âm ỉ nhen nhóm từng ngày. Từng một thời coi Mạnh Cửu là cả khung trời của mình, lúc này nghe được lời tỏ tình thốt ra từ chính miệng chàng, trái tim cô gái nhỏ như một mặt hồ yên tĩnh bỗng bị cơn cuồng phong quét qua, trộn lẫn tổng thể. Kim Ngọc có rung động, có lẽ rằng cả đời này nàng sẽ chẳng thể quên được Mạnh Cửu, nhưng người trong tim nàng lúc này là Hoắc Khứ Bệnh, quá khứ của nàng với Mạnh Cửu rất đáng trân trọng, nhưng niềm hạnh phúc hiện tại cùng người trước mắt nàng còn quan trọng hơn .
Con đường có được trái tim nàng vốn đã gian truân, đến khi ở bên nàng rồi Hoắc Khứ Bệnh vẫn phấp phỏng thấp thỏm, thấp thỏm nàng sẽ bỏ rơi hắn đến với Mạnh Cửu. Tuy nhiên trải qua những lần giận hờn cãi cự, hắn hiểu ra rằng mình nên tin cậy nàng, dẫu sao trái tim con người không phải là sắt đá, cái nàng cần nhất giờ đây là thời hạn và có hắn ở bên cạnh. Hắn gật đầu trái tim nàng luôn có một góc dành cho Mạnh Cửu, chỉ cần nàng được vui tươi và niềm hạnh phúc .
Có thể nói, bất kể cô gái nào cũng mong ước có được một Hoắc Khứ Bệnh của riêng mình. Hắn kiên tâm và luôn mang đến cho nàng cảm xúc yên tâm, dù trời có sập xuống cũng có hắn chống đỡ thay nàng. Đối với Kim Ngọc, nơi nào có Khứ Bệnh, nơi đấy là nhà, vòng tay ôm ấm cúng của hắn chính là nhà. Vì thân phận và những phức tạp chốn triều đình, hai người không hề danh chính ngôn thuận ở bên nhau. Không thể lấy nàng làm vợ, hắn đứng giữa bá quan văn võ trong triều, nói rằng việc nước chưa vẹn, việc nhà cầu chi, ý niệm rằng cả đời này sẽ không lập gia thất. Nàng sinh con cho hắn, nguyện ý làm một nữ nhân không danh không phận bên cạnh Phiêu Kỵ Đại tướng quân Hoắc Khứ Bệnh. Cuối cùng hắn lấy thân ra làm quân cờ, đặt mình vào tình thế nguy khốn, dàn dựng một màn kịch giả chết để rồi sau đó hai người cùng quy ẩn giang hồ, tránh xa vòng xoáy quyền lực tối cao triều đình, sống một đời sống tự do tự tại hằng mong ước .
… … …
Tôi vẫn còn rất nhiều cảm nhận chưa kịp viết ra thành lời về tác phẩm này, về Tiểu Hoắc, Tiểu Ngọc, Tiểu Cửu, và đặc biệt quan trọng là Lý Nghiên – tuyến nhân vật duy nhất đi ngược lại tư tưởng của tác phẩm. Đặt Lý Nghiên và Kim Ngọc trong một thực trạng tương tự như nhau, cùng mang trong mình nỗi hận thù giết cha, nhưng hai người có hai cách lựa chọn khác nhau và nhận lấy một kết cục khác nhau. Kim Ngọc như mong muốn có một người cha yêu thương mình hết mực, ông ấy dù chết oan uổng thế nào vẫn mong ước đứa con gái của mình hoàn toàn có thể an nhiên mà sống tiếp, không bị thù hận trói buộc. Chính thế cho nên Kim Ngọc đã lựa chọn buông bỏ hận thù, đi tìm niềm hạnh phúc mới. Còn Lý Nghiên, nàng ta rõ ràng được ông trời ưu tiên ban cho dung mạo khiến kẻ nhớ người thương, tài ca hát không ai bì nổi cùng một Lý Cảm tướng quân sẵn lòng làm mọi việc vì mình, nhưng tâm hồn lại quá u ám và sầm uất, phí hoài cả tuổi trẻ để giam mình vào chốn cung cấm, ở đầu cuối thù nhà không trả được, lại vì cả đời hao tổn tâm tư nguyện vọng mà yểu mệnh .
Kết lại, “ Đại mạc dao ” là một tác phẩm rất đáng đọc, đọc xong lại càng đáng để suy ngẫm. Đó là khúc ca đại mạc hát về lý tưởng, về tình yêu, về sự khao khát thoát khỏi những trói buộc để mưu cầu niềm hạnh phúc. Tôi sẽ không khi nào quên một Tiểu Hoắc dù là người đến sau vẫn chưa khi nào từ bỏ kỳ vọng, chuẩn bị sẵn sàng giũ áo rời khỏi sự xa hoa quyền quý và cao sang để được sống bên người thương ; một Tiểu Ngọc nặng tình nặng nghĩa, không ngại trao đi yêu thương, sống không chỉ vì mình mà còn vì người khác ; một Tiểu Cửu với hàng lông mày luôn chau lại ưu tư, dù mất đi rồi mới quý trọng, nhưng tuyệt không oán không hận, lặng lẽ nhìn người ấy vui tươi âu cũng là một loại niềm hạnh phúc .

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.