Review Đế hoàng phi

imageReview Đế hoàng phi – Hoại Phi Vãn Vãn

[ DO NOT TAKE OUT ]

Đế hoàng phi là bộ cung đấu đầy máu và nước mắt, những cuộc tranh giành hoàng vị, những âm mưu hiểm kế ẩn dưới lầu son gác tía hào nhoáng chốn cung đình. Một vị công chúa khi sinh ra liền bị mang trên mình lời tiên đoán họa quốc, từ nhỏ đến lớn chịu sự ghẻ lạnh của chính cha mẹ và hoàng huynh của mình. Phò mã bị giết không rõ nguyên do, gánh nặng giang sơn đè cả lên vai một nữ tử yếu ớt. Phải kiên cường thế nào, mạnh mẽ đến đâu Lệnh Viên mới có thể không gục ngã? Khi mà người thân duy nhất còn lại của mình, Thế Huyền – Thiếu đế, luôn coi nàng là kẻ địch, thâu túm quyền hành. Tay nàng nhuốm máu bao người, chỉ vì giữ một mảng Giang san yên bình cho y. Từ bỏ hạnh phúc của mình, thành toàn cho giấc mộng đế vương của y. Lúc ấy, người ta chỉ thấy một Giám quốc Đại trưởng Công chúa, mà quên rằng nàng cũng là nữ tử tay cứng ruột mềm.
Thế Huyền, Thiếu đế Bắc Hán, vị vua toàn tài nhiệt huyết, thương thay lại nảy sinh tình cảm với cô cô của mình. Tôi chỉ cảm thấy từ đầu đến cuối Thế Huyền chưa bao giờ hận Lệnh Viên như nàng vẫn nghĩ, đơn giản y chỉ muốn trở thành một nam tử thực thụ, có thể dùng quyền lực chí cao vô thượng để bảo vệ nàng, đưa nàng đến cuộc sống nàng muốn. Nhưng không phải bằng sự đánh đổi của nàng. Điều đó khiến Thế Huyền nghĩ Lệnh Viên chỉ đang coi mình là đứa trẻ kém nàng 6 tuổi, khiến cho ranh giới huyết thống giữa nàng và y ngày càng vạch rõ.
Vì thế, mà có Bùi Vô Song. Bùi Vô Song là bạn, là người ở bên chia sẻ cùng nàng khi ở chùa Ngọc Tuyền, là người có thể danh chính ngôn thuận nắm tay dẫn nàng dạo phố, lại càng có thể đem đến tình yêu cho nàng. Chứ không phải một Thế Huyền thân bất do kỉ, rõ ràng muốn, mà lại chẳng thể cất lời.
“Cô cô nhìn trẫm. Trẫm nhìn mỹ nhân.”
Nụ hôn vương vấn mùi long diên hương cùng khinh la, hoà quyện vào nhau. Nhưng lại chẳng có lấy một chút ấm áp.
“Thiếu đế uống say, nhầm bản cung là Dương phi.”
Khỏi phải nói, cõi lòng chua xót thế nào.
Hoà thân vì y, chịu nguy hiểm vì y, thử hỏi nam nhân nào có thể trơ mắt nhìn nữ tử mình yêu hi sinh nhiều như vậy? Trong nguy cơ trùng trùng, Thiếu đế vẫn sai tay chân đắc lực đi cứu nàng. Chẳng còn công chúa, chỉ còn nhị tiểu thư Tô Huyên. Chẳng còn Bắc Hán, chỉ còn Đại Việt.
Sau một đêm, trở thành công chúa vong quốc, sau một đêm hai người thân nhất của nàng đều rời đi. Chỉ vì tên Khánh Vương Nam Việt, nàng tự động hiến thân, từ bỏ hạnh phúc mà cứ ngỡ sau bao nhiêu gian khó mới tìm được, đổi lại là gì?
Chỉ tiếc rằng, khi Thế Huyền chết đi vẫn không an lòng vì nàng, vẫn chưa có một lời giải thích. Còn nàng, chỉ khi y chết mới biết được thân phận của y, biết được tình yêu thầm lặng suốt mấy năm qua.
Lúc đọc đến đoạn này, thực sự tôi chỉ muốn gập sách lại. Những đoạn sau, không muốn hiểu, cũng chẳng cần hiểu nữa. Bởi vì thứ lôi cuốn nhất bộ truyện chính là trái tim của Thế Huyền. Sống chết một lòng, chưa bao giờ từ bỏ. Dù biết là vô vọng, biết là không thể nào.
Nếu Thế Huyền còn sống, y biết Lệnh Viên không phải cô cô ruột, liệu câu truyện có rẽ sang hướng khác? Nếu là tiếc nuối, tiếc cho mối tình oan trái nghiệt ngã, tiếc cho trái tim nam nhân thâm tình nhiệt huyết. Đã có “nếu” nên không tồn tại, và đọng lại trong tôi vẫn chỉ là tiếc nuối mà thôi.
Giữa chốn thâm cung ấy, liệu còn có bao nhiêu bí mật đang bị chôn vùi? Bao nhiêu con người chết thảm không chỗ chôn? Còn bao nhiêu mưu kế phải bày ra, bao nhiêu mưa máu gió tanh phải đổ xuống? Sẽ chẳng có ai biết được, bởi vì tồn tại quyền lực, là sẽ sinh ra tranh đấu. Tình cảm chỉ là một mảnh cảm xúc nhỏ nhoi không đáng được để ý. Nữ nhi thường tình, chỉ đáng bị vùi dập. Thế Huyền tự tình mà mất nước, Lệnh Viên mềm lòng mà nhà tan.
Review về Đế hoàng phi rất nhiều nhưng tôi vẫn muốn viết, giống như để giải toả cảm giác ưu uất, không đành khi nghiền ngẫm xong truyện trong ba ngày. Cái kết ấy có viên mãn hay không? Tôi giờ vẫn chưa tìm được câu trả lời. Cuộc đời bể dâu nghiệt ngã, may mắn tìm được một bến đỗ cuộc đời. Đó là người Lệnh Viên yêu, Doãn Duật, có lẽ nên nói là HE chăng? Nhưng sau quá nhiều chuyện, tôi nghi hoặc trái tim của nàng sớm đã bị bào mòn góc cạnh, khổ đau không khiến đôi mắt nhoè nước, cuối đời, liệu còn tồn tại thứ gọi là hạnh phúc xa xỉ ấy không?
“Nàng đã hi sinh nhiều như thế, chỉ vì mong Bắc Hán được bình yên, mong Thiếu đế được bình yên, nhưng y chỉ mong nàng được bình yên.”
-Onion-

Bạn đang đọc: Review Đế hoàng phi

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *