Review Diễm Quỷ

Thể loại: Đam Mỹ, Huyền Huyễn, Linh Dị, Cổ Đại, HE

Nhân vật chính: Không Hoa (Sở Tắc Quân-công), Diễm Quỷ (Tang Mạch-thụ)

Tác giả: Công Tử Hoan Hỉ

“Thất tình lục dục chốn hồng trần chính là giản đơn như vậy, ba chữ rất ít nét là có thể bao quát hết tất cả tâm tình. Thế nhưng ‘thích’ cũng là phức tạp như thế, yêu không được, hận không đành, cầu không được, bỏ không nỡ, trăm mối lo, trằn trọc, vì yêu mà sinh oán, vì oán mà sinh hận, vì hận mà xuất hiện biết bao thị phi. Kết quả là, dù cho bên nhau sớm chiều, dù cho là chung giường chung gối, dù cho nhĩ tấn tư ma, thiếu một chữ ‘thích’ đó, thì cho dù nắm giữ bao nhiêu thứ đi nữa, vẫn là tâm trí bất an, lo sợ ngủ không yên.”

Bạn đang đọc: Review Diễm Quỷ

* * * * * * * * * *

Văn án:

Nguồn cơn cớ sự, kể ra cũng thật hoang đường …
Tiên đế xưa hóa thành thỏ ngọc, sa phàm trần lánh nạn lại mắc bẫy thợ săn. Gã thợ săn ranh mãnh tham lam đòi thưởng công minh bá đồ vương nghiệp .
Phần thưởng mưu mô ấy, ở đầu cuối kết cục chẳng vẹn tròn. Trước khi giáng ma tinh diệt trừ vương triều, Thiên Đế đã đóng lên mặt đất một đoạn sử thương đau : huynh đệ tương tàn, thí vua cướp ngôi, gian thần lộng hành, tình nhân vô vọng, …
Rồi gió thổi tung tro tàn sách sử. Rồi mưa phủ rêu kí ức cố nhân .
Kẻ đầu thai thường dân, kẻ quay về chốn cũ, kẻ lục thần vô chủ, kẻ lạc phách vô hồn .
Riêng mình Diễm quỷ vẫn không buông chấp niệm, vẫn kiên tâm tìm gắn những đổ vỡ tổn thương .
Ba trăm năm ân đền oán trả, bất nhập luân hồi. Bao kiếp người sở cầu bất đắc, ái hận khôn nguôi …
* * * * * * * * * *
Ba trăm năm trước khi Tang Mạch trở thành Diễm Quỷ, là lúc nước Sở suy tàn. Đó là hình phạt do Thiên Đế giáng xuống nên sự sụp đổ ấy kéo theo rất nhiều tấn thảm kịch, nối theo là một đoạn oán thù yêu hận đau buồn lê dài suốt ba trăm năm sau đó .
Tang Mạch – Diễm Quỷ với đôi mắt xám tro cùng bạch y hệt như tuyết. Tang Mạch của ba trăm năm trước vì gặp một người ở lãnh cung mà đem lòng yêu thương, nguyện một đời góp sức. Hắn có tham vọng cứu khổ chúng sinh, chỉ tiếc là vì người kia mà đành đi ngược lại. Người kia là Sở Tắc Quân, hoàng tử thứ tư của Sở triều. Hắn từng là người đem lại dương quang cho người khác. Vì Sở Tắc Quân mà Tang Mạch đã trở thành một kẻ ác ôn máu lạnh, dân chúng câm phẫn, người người chán ghét. Sở Tắc Quân lại vì Sở Tắc Hân mà đẩy Tang Mạch vào con đường vẩn đầy máu tanh không lối thoát .
Tang Mạch lại cố chấp mà chọn chén rượu độc mà chết xuống Vong Xuyên vẫn quyết giữ ký ức suốt ba trăm năm. Ân oán ngần ấy năm, mấy ai còn nhớ, Tang Mạch tự mình dày vò, bắt ép không quên để một lần nữa tự mình đi trả nợ. Hắn chẳng tiếc quyết tử thân mà đem Tử Hi trả về cho người mà hắn từng hứa. Hắn cùng bà lão đợi con bà quay về ròng rã ba trăm năm nếu không sẽ nguyện đơn độc cùng bà. Tang Mạch chăm nom Tiểu Nhu, chăm sóc Trang Phi, xem Nam Phong là biểu đệ để mà chiếu cố. Tang Mạch suy cho cùng cũng không hận Sở Tắc Quân, hắn chỉ là hận bản thân mình .
Sở Tắc Quân đau khổ hoàn toàn có thể nói với Tang Mạch. Nhưng còn Tang Mạch, hắn vốn dĩ tâm tính lương thiện, thuần khiết nhưng lại bị yêu hận biến thành bộ dạng Diễm Quỷ. Tang Mạch khổ sở thì hoàn toàn có thể nói được với ai ?
Sở Tắc Quân trở thành Minh chủ Không Hoa, vô bi vô hỷ nắm giữ quyền lực tối cao tam giới nhưng lại quên đi Tang Mạch. Không Hoa chẳng những đã trọn vẹn quên đi chuyện của kiếp trước, mà còn cố ý truy đuổi Diễm Quỷ để tìm kiếm thứ vũ khí Hình Thiên. Mà Diễm Quỷ thì cứ mãi chìm đắm trong những tội lỗi và oan trái mà mình từng tạo ra, hắn muốn chuộc tội, ra sức bù đắp, nỗ lực đến nỗi gần như tự hủy hoại bản thân mình .
Trở thành Không Hoa, trải qua bao nhiêu chuyện cùng Diễm Quỷ, hắn nghe người kia kể chuyện, lục lọi từng mảng ký ức mà chấp vá lại. Nam Phong không phải là Tắc Hân của hắn nữa, hắn nhớ lại khoảng chừng thời hạn cùng tri kỷ nơi lãnh cung, nhớ lại người kia đã từng yêu hắn, vì hắn mà quyết tử nhiều đến nhường nào. Chỉ cần hắn nói một câu ‘ Ta muốn có thiên hạ ’ người kia liền hóa thành quỷ thần mà dâng thiên hạ cho hắn. Cuối cùng thì Tang Mạch được gì ngoài nỗi bi thương. Tang Mạch giờ đây cũng không đủ sức để mà theo hắn nữa, chỉ là hắn không trân trọng mà đánh mất .

“Vì sao luôn là ngươi vứt bỏ ta trước?”

“ Tang Mạch à, ta muốn nhớ ra ngươi. ”
Tang Mạch chỉ vì muốn nhìn thấy vẻ hối hận của Sở Tắc Quân, mà không tiếc đem sinh mệnh của bản thân ra đánh cược. Cuối cùng, lại chỉ một mình cô lẻ đợi bên cầu Nại Hà, mãi mãi chẳng thể thấy được điều mà mình mong ước. Tang Mạch là một kẻ đáng thương trong câu truyện của chính cuộc sống mình .
Không phải là Sở Tắc Quân mà là một Không Hoa yêu Tang Mạch. Minh chủ hắn cả đời này không khóc trước ai, chỉ khóc trước Tang Mạch. Cả đời này không quỳ trước ai, chỉ quỳ trước Tang Mạch. Tắc Hân hay Hình Thiên nào có quan trọng bằng hắn, tìm khắp tam giới có một ai khiến Minh chủ lưu luyến như hắn hay không ? Trái tim Không Hoa sau cuối cũng rung động vì hắn .
“ Ngươi vẫn không hiểu yêu hận a … ”
“ Tang Mạch, tất cả chúng ta cược thêm một lần nữa, ta đem toàn bộ mọi thứ của ta ra, đặt cược lấy yêu hận của ngươi. ”
Tang Mạch cược mạng sống hắn ở hai kiếp. Không Hoa cược toàn bộ để đổi lại một Tang Mạch sinh động, hắn cược hết chỉ đổi lại duy nhất Tang Mạch. Sừng kỳ lân độc nhất vô nhị, tu đạo ngàn năm hay chiếc ngế Minh chủ cao cao tại thượng đều không quan trọng bằng y .
“ Làm quỷ cũng được, minh chủ hay không cũng chả sao, chỉ cần tất cả chúng ta ở bên nhau mà thôi. ”
Một mái ấm gia đình, ba ngươi lạ mắt. Cựu Minh chủ mất đi sừng kì lân. Diễm Quỷ không tô son trát phấn. Đồng quỷ học chữ, ngâm thơ. Hạnh phúc đơn thuần hơn tổng thể những gì họ đánh đổi .
Giọng văn thâm thúy, cảm động, ngược lắm luôn. Tôi là tôi đọc tua đi tua lại, vì hiểu rồi mới thấm được cái ngược của truyện, éc éc. Nhân vật chính si tình, hoàn toàn có thể hi sinh tổng thể vì đối phương, nhưng cũng hoàn toàn có thể vì hận mà tự hủy hoại chính mình. Kết cục của chuyện cũng xem như là viên mãn rồi. Truyện này không có quá nhiều xôi thịt, mất hứng khi đang H thì lại nhớ về chuyện xưa nên thôi nhưng mà tôi thích diễn biến những bạn ạ ! ^ ^ Thương cho Tang Mạch, yêu hận là gì mà suốt đời suốt kiếp u mê, nguyện quyết tử, chịu đựng để rồi trở thành một người vừa đáng thương vừa đáng giận cho chính bản thân hắn. Nói chung đây là một câu truyện đáng dành thời hạn ra đọc và cảm nhận .

Đọc thêm review Đam mỹ tại đây

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *