Truyện ngôn tình, đam mỹ, truyện tranh full nhanh, cập nhật liên tụ…

#Review
ĐỪNG NÓI VỚI ANH ẤY TÔI VẪN CÒN YÊU 

Tác giả: Lục Xu
Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, ngược, HE.
Độ dài: 13 chương + 1 Ngoại truyện
Tình trạng: Hoàn – đã xuất bản

————

“Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu” là câu chuyện xoay quanh tình yêu của Vương Y Bối và Trần Tử Hàn, họ đã bên nhau trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, nhưng lại không có đủ lòng tin hướng về phía trước để tình yêu của họ nhạt phai dần, đến khi nhắc lại chỉ dùng ba chữ “Mối tình đầu” để giới thiệu đối phương là ai!

Cô – Vương Y Bối nhìn thấy Trần Tử Hàn lần tiên phong không phải vào lần phân ban năm lớp 11, mà là vào một buổi tối cô trốn ra khỏi ký túc xá nữ đến khu ăn vặt gần trường, nhìn thấy Trần Tử Hàn thản nhiên vừa ăn thịt nướng vừa xem đánh nhau .Lần thứ hai gặp lại, anh là lớp trưởng 11/2 – cán sự môn Vật lý, còn cô chính là “ thành phần riêng biệt môn Vật lý ”. Dưới sự chỉ định của giáo viên bộ môn, Trần Tử Hàn trở thành “ người quản thúc việc học ” của cô, khỏi phải nói đây chẳng phải là trường hợp tốt đẹp gì, do đó so với “ lớp trưởng mặt lạnh ” này cô chẳng có chút xíu tình cảm nào .Nhưng sau những lần tiếp xúc với Trần Tử Hàn, trái tim của cô rung động. Nếu là một cô gái khác chắc như đinh sẽ chẳng dám thổ lộ mà chỉ bí mật đơn phương. Nhưng Vương Y Bối lại chẳng nằm trong số đó : “ Nếu như lần sau có cô gái nào đó hỏi cậu về yếu tố mối tình đầu, tớ hoàn toàn có thể trở thành đối tượng người dùng được hỏi đến không ? ”Trần Tử Hàn là bạn trai đúng tiêu chuẩn, anh đối xử rất tốt với cô, giúp cô ôn tập môn Vật lý, lần thi phân ban lớp 12 anh cố làm bài thi bị điểm thấp chỉ để học cùng một lớp với cô, cả hai cùng nhau hẹn sẽ thi vào cùng trường ĐH .Thế nhưng cô thi trượt ĐH, anh học ở tỉnh khác còn cô chọn học lại. Bọn họ chia tay trong nuối tiếc, chỉ vương vấn mùi vị của mối tình đầu. Cứ nghĩ chuyện tình ấy đã đến hồi kết thúc, nhưng không vì sau đó cô và anh quay về bên nhau .Giống như trở lại rất nhiều năm trước, Trần Tử Hàn vẫn rất chiều Vương Y Bối, cô muốn gió được gió muốn mưa được mưa, thậm chí còn cô ghen tuông với bất kể cô gái nào ở gần anh. Những lần cô vô lý anh đều xoa đầu cười bảo : “ Sao em hoàn toàn có thể đáng yêu như thế chứ ! ”. Bởi vì được anh che chở, cô trở nên bướng bỉnh hơn, từ từ cô quên chăm sóc Trần Tử Hàn cần gì, chỉ thụ động tận hưởng sự chăm sóc của anh, xem chiều chuộng của anh so với cô là đương nhiên .Trước đây cô và anh từng hứa với nhau : “ mười năm sau lại nói lời yêu ” nhưng ở đầu cuối cô chỉ nhận được câu nói : “ Vương Y Bối, tất cả chúng ta cứ thế này, em mệt, anh cũng mệt, tất cả chúng ta chia tay đi. ”Hóa ra những lời hẹn ước khi ấy, anh chẳng xem là đáng nhớ, giống như anh chẳng hứa với cô gì cả, vậy mà cô lại giữ lời như một đứa ngốc .Cô từng nghĩ rằng “ Tại sao anh hoàn toàn có thể thuận tiện nói ra câu chia tay, còn cô thì không ? ” có phải là bên cô anh cảm thấy căng thẳng mệt mỏi hay là vì tình yêu của anh dành cho cô không nhiều bằng cô, do đó cô mới không dám nói hai chữ cấm kỵ ấy còn anh thì có .Cô xem anh là thành trì mà quên mất anh cũng có lý tưởng của anh, còn cô tham lam kéo anh vào “ tòa thành tháp có hoàng tử và công chúa sống nơi đó ”. Mãi đến sau này cô mới hiểu, một khi đã đem tổng thể tình cảm của bản thân đặt vào một người, thì phải xác lập có năng lực toàn bộ sẽ sụp đổ .

“Khi yêu, người ta luôn nghĩ rằng tình yêu là một thứ vạn năng, có khó khăn gì cũng không sợ, nhưng không ai biết rằng, chỉ một một vấp ngã nhỏ trong cuộc sống cũng đủ khiến bản thân mãi mãi không gượng dậy được”.

Cô đã mất đi dũng mãnh mãi mãi … .Từ hài búp bê đến giày cao gót, từ đồng phục học viên đến đồ văn phòng, ngốc nghếch đến trưởng thành, chín chắn, càng ngày cô càng học được cách sống sót trong xã hội. Một Vương Y Bối bướng bỉnh, tin yêu và phụ thuộc vào tình nhân, thời hạn đã rèn giũa cô trở thành một người phụ nữ can đảm và mạnh mẽ. Quá trình “ sâu phá kén hóa thành bướm ” ấy nguy hiểm thế nào, phải trả giá ra sao, e rằng chỉ Vương Y Bối mới là người hiểu rõ nhất .

Mười lăm tuổi gặp nhau, bây giờ đã hai lăm tuổi…
“Nếu như phải đặt một cái tên cho thời thanh xuân của mình, cô nhất định sẽ gọi nó là TRẦN TỬ HÀN”.

Nếu nói trong tình yêu giữa anh và cô ai bỏ ra nhiều hơn, thì thật ra có lẽ rằng là Vương Y Bối nhưng như thế cũng không công minh với Trần Tử Hàn. Bởi vì trong tình yêu ấy anh yêu bằng lý trí, thứ gánh vác trên vai không chỉ niềm hạnh phúc của hai người, mà còn có áp lực đè nén từ mái ấm gia đình và còn có sự nghiệp tương lai .Nhưng mà Vương Y Bối người trong cuộc không nhìn thấy, cô chỉ mãi trách anh không lo ngại cho cô như lúc mới yêu, không đủ chín chắn để tâm lý mọi việc và ghen tuông khi anh ở cùng một cô gái khác. Cô trách anh biến hóa, anh cũng trách cô không giống như trước kia, đem hiện tại so sánh với quá khứ tốt đẹp khiến cả hai đều stress .

Tình yêu đẹp như thế cuối cùng lại không chấp nhận được thực tế, cuối cùng chỉ còn lại hai chữ biệt ly. 
———-
Vương Y Bối là một cô gái thiếu thốn tình cảm của người thân, nên trái tim ấy rất dễ dao động trước Trần Tử Hàn luôn quan tâm cô. Chính vì thế, cô toàn tâm toàn ý trao tình yêu của mình vào tay anh, không suy nghĩ xem đối phương ra sao, có mệt mỏi không, có yêu cô nhiều không?

Trần Tử Hàn là chàng trai lý trí, anh ngưỡng mộ Vương Y Bối vì cô hoàn toàn có thể làm những chuyện cô thích không cần phải tâm lý đến hậu quả, điều mà anh chưa từng làm được. Vì thế anh dần bị cô mê hoặc, thấy cô đáng yêu, rồi thứ tình cảm ấy chuyển dần sang thích rồi yêu cô khi nào không hay biết. Nhưng nếu so sánh tình yêu và tương lai anh sẽ chọn tương lai .Chuyện tình của Vương Y Bối và Trần Tử Hàn không nhiều sóng gió, nhưng khi đó bọn họ chỉ là những người trẻ tuổi không đủ chín chắn để tâm lý, khi đó cả hai đương đầu không chỉ là áp lực đè nén của mái ấm gia đình, mà còn có đời sống tương lai sự nghiệp của bản thân, thử hỏi có ai mà không chần chừ, ai mà không chùn bước, không thấp thỏm sau này .Cho dù toàn cầu hình tròn trụ, hai người gặp lại nhau, nhưng thế thì sao ? Liệu rằng thời cơ có còn không để viết thành cái kết hoàn mỹ. Có phải sẽ giống như câu nói : “ Giữ tất cả chúng ta ngăn cách cả một thời hạn dài như vậy, muốn quay lại như xưa cũng không hề nữa rồi. Thời gian quá quyết liệt. ” ( * )

—————
Lần đầu tiên, tôi cầm trên tay cuốn truyện này, là nhiều năm trước đây. Lý do tôi quyết định mua nó không phải vì đây là tác phẩm của Lục Xu, cũng chẳng phải do hình thức bìa đẹp, mà chính là tựa truyện “Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu”, nó giống như một lời nhắn nhủ của một người con gái khi đối diện với tình yêu tan vỡ của mình.

Có thể nói Vanvietbook’s là một trong những nhà NXB lớn và những cuốn sách được Vanvietbook’s xuất bản được đầu tư và trau chuốc kỹ càng, nhất là về bìa sách, tuy nhiên khâu biên tập lại không được như thế, vì sao ư? Là vì lỗi chính tả đấy, thậm chí là dấu câu, thật ra những lỗi như thế này rất bình thường nhưng đối với một đứa mê ôm sách truyện về như tôi và bảo quản nó như báu vật thì hơi khó chịu. Vì tôi nghĩ, các mọt sách đã bỏ tiền ra thì NXB phải đem đến cho các độc giả một cuốn sách hoàn mỹ nhất, chứ không phải là một cuốn sách quăng bìa, bên trong mống số tờ giấy bị gấp nếp hay gáy sách bị chảy keo hoặc là phần keo không đều bị rỗng.
________

Chú thích:
“….” : Trích dẫn từ truyện Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu.
(*): Giá lại có một người như em – Lâm Phỉ Nhiên

Review by #Tâm Dung Hoa
Bìa: #Họa Gian Phi

*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa
Cre pic: Google/huaban

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *