Em Dám Quên Tôi – Cuồng Càng Thêm Cuồng

Em Dám Quên Tôi Tác giả : Cuồng Càng Thêm Cuồng Editor : Ngân Nhi, Hồng Kiêu Sa Nguồn : sưu tầm Lời tựa Ai cũng có một mối tình nồng nàn của thuở ngây thơ, nhưng mối tình đó liệu có vững chắc theo thời hạn, vượt qua mọi thử thách hay sẽ lụi tàn dần bởi những đắng cay toan tính đời thường. Một cô gái tân tiến, không có hậu thuẫn vững chãi lại hoàn toàn có thể đạt được thành công xuất sắc, đạt được vị trí cao trong xã hội, và có cả bạn trai vừa đẹp trai vừa phong phú thì đương nhiên trong mắt mọi người bạn sẽ là cái gai, cái đích nhắm cho người ta chỉ trích. Và càng chứng tỏ hơn khi đùng một cái bạn lại quay ngoắt sang người đàn ông khác đẹp trai phong phú hơn nhiều và lại là chú ruột của bạn trai. Nhưng những khúc mắc bên trong chỉ có người trong cuộc mới hoàn toàn có thể hiểu, để đổi đươc thành công xuất sắc cô đã cố gắng nỗ lực đến mức nào, để được mọi người hâm mộ vì bạn trai phong phú tuấn tú, cô đã phải chịu đựng thế nào, và để đẩy lên cao trào của câu truyện mà cô là nhân vật chính thì những trải qua trong đó đã chứa bao nhiêu đắng cay tủi nhục mà cô phải nhận. Câu chuyện này những bạn cảm nhận như thế nào thì tôi không biết, nhưng với tôi, nó ngọt, ngọt trong vị đắng giống như bạn chiêm ngưỡng và thưởng thức một tách cafe buổi sáng. Có trải qua mới nếm trải được cái ngọt đó. Anh yêu cô nâng niu cô, hận cô cũng có nhưng vẫn không hề quên cô. Với cô, anh giống như một vị quốc vương và anh sẵn sàng chuẩn bị bỏ cả nửa giang san chỉ để đổi lấy một nụ cười của cô. Nếu cô muốn làm nữ người kinh doanh thành công xuất sắc, anh sẵn sàng chuẩn bị trải đường lót thảm, chỉ để cô vui. Nghe ngọt ngào quá phải không, nhưng tôi cần nói rõ với bạn đó chính là bạn đừng mong anh ta nói ra những lời nói đó, hay ngọt ngào nhé, mà bạn phải tự cảm nhận trong quy trình đọc truyện thôi. Bởi vì … Anh ta là một tên lưu manh, là một tên xã hội đen phải lăn lộn trong nắm đấm mới đạt được thành công xuất sắc như ngày hôm nay. Nên bạn trông mong gì chứ ? Có thể bạn sẽ phản cảm ở 1,2 chương đầu vì cách chuyện trò của anh ta, nhưng khi đọc về sau. Bạn mới hiểu sự quyết tử của anh, mối hận của anh, và chút phát tiết đó chẳng đáng là gì so với những gì mà anh phải nhận. Kịch tính, ngọt ngào xen lẫn vào nhau nhưng cũng đủ khắc họa lên hình ảnh chàng trai cố gắng nỗ lực phấn đấu từ số lượng 0 trở thành người có quyền lực tối cao để hoàn toàn có thể nắm lấy những gì mình muốn. Và đây, là một trong những tính cách của anh, để bạn hoàn toàn có thể hiểu thêm về đại ca xã hội đen khi khoác lên mình chiếc áo người kinh doanh thành đạt. nhưng dù anh mặc áo nào, vẫn ko thể che giấu được thực chất của mình : “ Cuộc hôn nhân gia đình này em có chấp thuận đồng ý hay không nó cũng sẽ diễn ra. Kì thật em nghĩ nhiều như vậy làm gì chứ, cứ coi như tất cả chúng ta đang làm tình, em không cần tâm lý, không cần dùng sức, chỉ cần nằm im tận hưởng, làm chuyện mà em sảng khoái, còn quy trình và ra sức bên ngoài thì cứ để Anh lo “Chương 1 Trong văn phòng thao tác của một công ty lớn, nơi được xem như thể khu vực chịu tác động ảnh hưởng nhiều nhất bởi sự đấu đá lẫn nhau. Cho dù pháp luật của công ty là không được trò chuyện riêng trong giờ thao tác, nhưng vẫn không hề ngăn cản được những chú chim cánh cụt QQ đang nhấp nháy liên tục trên màn hình hiển thị. Nếu cẩn trọng nhìn kỹ, thì hoàn toàn có thể nhận ra là mọi người đều chỉ đang nói đến một chủ đề duy nhất đó là — Cảnh Giai Tuệ tháng sau sẽ làm dâu ở một mái ấm gia đình giàu sang ! Ngón tay nhảy loạn trên bàn phím, miêu tả sinh động thực sự đứng đằng sau câu truyện của một nữ sinh viên vừa tốt nghiệp ĐH, chỉ mới vào công ty chưa đến một năm mà đã không ngừng thăng quan tiến chức lên làm trưởng phòng, sau cuối trở thành nhân viên cấp dưới chủ chốt của công ty và điệu đàng thành công xuất sắc một thiếu gia trẻ tuổi, một câu truyện cổ tích được triển khai bằng những thủ đoạn dơ bẩn và những thanh toán giao dịch mờ ám. Một nhóm người thi nhau gõ chữ, tiếng lách cách của bàn phím vang lên không ngừng : ” Lúc trước cô ta cũng chỉ là một trợ lý nhỏ chạy việc, sao nhanh như vậy đã được vào làm trong bộ phận thương mại chứ ? ” ” Còn không phải là nhiệt tình đi nịnh hót sếp tổng sao …… ” ” Nghe nói cô ta liên tục mượn cớ tăng ca rồi chui vào phòng của sếp …… ” ” Biết gì không ? Bạn trai của cô ta cũng không phải dạng giàu sang thông thường đâu nhé ! Mà là siêu siêu giàu ! Mấy ngày nay toàn lái xe tới đón cô ta, từ Aston Martin đến Bentley, mẹ ơi, chưa một lần trùng lặp ! Cô nói xem Cảnh Giai Tuệ có gì đáng để anh ta coi trọng chứ ? Chơi đùa còn chưa đủ ư ? Mà lại còn muốn cưới về nữa ? ” ” Có lẽ là do kỹ năng và kiến thức giường chiếu của cô ta rất tốt ! Dù sao cũng theo giám đốc của tất cả chúng ta rèn luyện lâu như vậy, kẻ có tiền thì mê nhất cái gì, còn không phải là quá rõ ràng rồi sao …… ” ” Bạch Văn Văn, đánh máy cho tôi bản làm giá này, công ty Sainsbury của Anh tháng này muốn đặt một đơn hàng, thời điểm ngày hôm nay bọn họ muốn định giá cho mẫu sản phẩm mới. ” Một thanh âm trong trẻo đùng một cái Open, tiếng lạch cạch gõ bàn phím cũng theo đó mà im bặt. Giữa bầu không khí yên ắng gượng gạo đậm mùi bài xích, một cô gái thoạt nhìn rất nhã nhặn lịch sự và trang nhã, một bên cúi xuống kiểm tra văn kiện trong tay, một bên cầm bảng giá đưa cho trợ lý Bạch Văn Văn đang sợ hãi vì bị phát hiện khi đang chat QQ. Trưởng phòng Cảnh Giai Tuệ giật mình Open với vẻ mặt bình tĩnh, có vẻ như không hề chăm sóc tới một đống khung chat đang đề cập tới chuyện riêng tư của cô. Bạch Văn Văn bị Cảnh Giai Tuệ bất ngờ đứng ở phía sau làm cho hoảng sợ, cuống quít tắt khung chat đi, vẻ mặt không được tự nhiên cầm lấy đơn đặt hàng, nhân tiện cẩn trọng quan sát sắc mặt của Cảnh Giai Tuệ. Cảnh Giai Tuệ lấy bút ghi lại tô đậm những chi tiết cụ thể cần quan tâm, sau khi dặn dò cẩn trọng xong, liền nhanh gọn xoay người trở về chỗ của mình. Bạch Văn Văn vỗ ngực, đang thầm cảm thấy mình thật như mong muốn khi vừa tránh được một kiếp thì lại nhìn thấy hình tượng QQ trên màn hình hiển thị sáng lên. Cô thuận tay mở ra, một hàng chữ đập vào mắt khiến cô phải hít một ngụm khí lạnh : ” Đầu tiên xin cám ơn cô và những đồng nghiệp đã chăm sóc tới đời sống tình cảm của tôi, tiếp theo, xin đừng đem những kinh nghiệm tay nghề nhiều mẫu mã của bản thân rồi chủ quan áp đặt lên người khác. ” Sau khi giáo huấn xong những đồng nghiệp thì di động của cô vang lên, cô bắt máy, bên trong điện thoại thông minh Open một giọng nói quen thuộc : ” Tuệ Tuệ, anh đang đứng trước cửa công ty em, ngày hôm nay em đừng làm thêm giờ nữa được không, nhanh đi ra đây đi ! Thời gian của chú anh hạn chế, sau khi gặp tất cả chúng ta thì chú sẽ phải bay đi Thượng Hải luôn ! ” ” Được, em biết rồi, em xuống ngay đây ! ” Cô mỉm cười tắt máy, không hề chịu nổi không khí ngột ngạt trong phòng thao tác thêm nữa, cô lấy từ trong ngăn kéo bàn thao tác ra một hộp quà được gói rất đẹp, cùng với một chiếc váy trắng để trong túi, sẵn sàng chuẩn bị đi vào Tolet để thay. Bạn trai cô rất coi trọng người chú chỉ lớn hơn mình 10 tuổi kia, lần tiên phong ra đời bạn gái với chú, mức độ trang trọng không khác gì so với đi gặp thần tượng, vì vậy cô cũng phải cẩn trọng ứng xử trong cuộc gặp mặt này. Đi ra cửa công ty, cô liền nhìn thấy ngay một mái tóc húi cua, một người đàn ông đang đứng dựa vào chiếc Lamborghini, Đồng Hiểu Lượng trước kia rất hợp với khuôn mặt trẻ con, nhưng rốt cục không biết làm thế nào mà lúc sắp kết hôn lại đi sửa sang đầu tóc như vậy, hỏi anh thì anh lại nói cái gì mà đây là hình ảnh của một người đàn ông trưởng thành, những người đàn ông thành đạt đều có hình dáng như vậy ! Nhìn thấy Cảnh Giai Tuệ mặc một chiếc đầm trắng lịch sự và trang nhã, mái tóc thường ngày luôn buộc lên thì giờ đây đã được xõa tung ra, càng làm tôn lên làn da trắng nõn, đôi chân dài thon thả phối hợp với một đôi giày xăng đan, thanh nhã như một bông hoa sen Open ngay trước mắt, anh vội vã đi tới nói : ” Vợ của anh ngày hôm nay thật đẹp ! ” Nói xong cúi xuống hung hăng hôn một cái rất kêu lên mặt Cảnh Giai Tuệ. Khuôn mặt trắng mịn thoang thoảng mùi sữa thơm, có vẻ như không một món đồ trang điểm nào hoàn toàn có thể thay thế sửa chữa, chỉ hôn một cái thôi vẫn chưa đủ, anh lại can đảm và mạnh mẽ hôn thêm một cái nữa. Cảnh Giai Tuệ có chút ngượng ngùng đẩy người bạn trai khi nào cũng như con nít kia ra : ” Nhiều người đang nhìn, anh nghịch ngợm gì vậy hả ! Nhanh lên xe đi, mới vừa qua anh còn thúc giục em, hiện tại không thấy sợ hãi sao ? ” Đồng Hiểu Lượng không thèm chú ý, vòng tay ôm lấy Cảnh Giai Tuệ : ” Chính vì nhiều người nên anh mới càng muốn ôm em thật chặt, để cho bọn họ biết em là vợ của anh, đừng ai mong đoạt được ! ” Nói xong liền bế cô lên xe. Ngồi vào trong xe, bên trong khắp nơi đều là đồ ăn vặt đóng gói, Cảnh Giai Tuệ đã tập thành thói quen, cũng không câu nệ tiểu tiết nhiều, vừa lục lọi mấy gói đồ ăn vừa nói : ” Chú út của anh không phải luôn ở quốc tế sao ? Tại sao lần này lại về ? ” ” Chú ngày nào cũng bận rộn như vậy, đi khắp nơi trên quốc tế, nhưng mà hàng năm cũng có mấy ngày nghỉ để trở về nước, tuy nhiên thời hạn cũng không nhiều, do đó em có biết là lần gặp mặt này khó khăn vất vả tới cả nào không ? Vợ ơi, lát nữa nhớ nói năng ngon ngọt một chút ít nhé, ở trong nhà chú của anh cũng được xem như nhất ngôn cửu đỉnh, em đừng nghĩ mẹ anh là người khó đối phó nhất, ở trước mặt chú anh, khí thế của mẹ đã nhỏ lại còn không bằng một mẩu vụn ! ” Nghe bạn trai mình nói về mẹ chồng tương lai, Cảnh Giai Tuệ chỉ hoàn toàn có thể cười khổ một tiếng, nói : ” Được được, em biết rồi, lát nữa tuyệt đối sẽ không làm cho anh mất mặt ! ” Địa điểm gặp mặt chú của Đồng Hiểu Lượng là một biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang nằm ở ngoại ô thành phố. Chỗ này từng là khu dân cư với những ngôi nhà cao thấp tiếp nối đuôi nhau nhau, hơn thế nữa còn được bao quanh bởi đồng ruộng, hồi trước Cảnh Giai Tuệ cũng đã từng thuê nhà ở đây để ở trọ ba năm ĐH, nhưng sau khi tốt nghiệp, cô cũng không còn quay lại đây nữa, giờ đây giật mình lại được đưa tới đây, lúc đầu cô còn không nhận ra. Những ngôi nhà rất lâu rồi cơ bản đã bị san bằng hết, không biết từ khi nào, trong khu vực nhà tại cũ nát này lại Open một căn biệt thự cao cấp. Đồng Hiểu Lượng xuống xe, nhưng Cảnh Giai Tuệ thì vẫn ngơ ngác ngồi bên trong : ” Em làm sao vậy ! Đến nơi rồi, xuống xe thôi ! ” Cảnh Giai Tuệ lúc này mới lấy lại được niềm tin, cầm lấy gói quà rồi cùng Đồng Hiểu Lượng tay trong tay tiến vào biệt thự cao cấp. Mặt tường bên trong căn biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang này đều được làm bằng thủy tinh trong suốt, từ đây hoàn toàn có thể nhìn thấy được hàng loạt khung cảnh bên ngoài. Một người đàn ông đang ngồi bên trong uống cafe, say sưa nhìn ra hành lang cửa số. ” Chú, chúng cháu tới rồi đây ! ” Nghe thấy giọng của Đồng Hiểu Lượng, người đàn ông kia lúc này mới quay đầu lại nhìn bọn họ. Anh ta khoảng chừng ba mươi tuổi, mái tóc húi cua giống với Đồng Hiểu Lượng, để lộ ra vầng trán cao và cặp lông mày rậm rạp, đôi mắt đen sâu thẳm, nhìn qua có vẻ như rất ngang ngược, sống mũi thẳng và cặp môi rất mỏng mảnh. Người ta thường nói những người môi mỏng mảnh thì hay bạc tình, mà người đàn ông này thì đúng là tạo cho người ta một cảm xúc rất khó để tiếp cận. Anh ta cao khoảng chừng 1 m83, dáng người rất chuẩn, khiến cho người ta phải ngước nhìn. Chiếc áo sơ mi màu trắng anh đang mặc rất thích hợp để che giấu đi sự ngang tàn của mình, biểu lộ rõ phong thái của một thương nhân. ” Chú, đây là tình nhân của cháu, Cảnh Giai Tuệ ; Giai Tuệ, đây là chú của anh. ” Lúc Đồng Hiểu Lượng trình làng xong rồi quay sang, anh mới nhận ra cô bạn gái ngày thường luôn nhiệt tình niềm nở chuyện trò với mọi người, giờ đây lại lặng người nhìn thẳng vào chú mình, khuôn mặt trong sáng thuần khiết trở nên trắng bệch không còn một giọt máu .

12

Có bài mới Re: [Hiện đại] Em Dám Quên Tôi – Cuồng Càng Thêm Cuồng – Điểm:

Đang tải Player đọc truyện…

Tốc độ đọc truyện: 0.90 x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 2

Trái lại chú của Đồng Hiểu Lượng lại đưa tay ra hướng về phía Cảnh Giai Tuệ, khóe miệng hơi nhếch lên nói: “Xin chào!”

Cảnh Giai Tuệ hơi giật mình đưa tay ra, lập tức bị một bàn tay to dày vững vàng nắm lấy, tay cô bị siết chặt, chặt tới mức đau nhức, không đợi cô nhíu mày, bàn tay kia đã nhanh chóng buông ra.

“Thì ra đây là cô gái đã khiến cháu tôi thần hồn điên đảo, Cảnh…… Cảnh……”

“Cảnh Giai Tuệ ạ!” Thấy chú nhất thời không nói được, Đồng Hiểu Lượng vội vàng nhắc nhở.

Hắn mỉm cười gật đầu: “Hai cháu tới bất ngờ quá, làm chú không kịp chuẩn bị gì, mong hai cháu bỏ qua cho nếu chú có chiêu đãi không tốt”.Nói xong cũng không chờ bọn họ trả lời, liền xoay người ra khỏi phòng khách, mơ hồ nghe thấy hắn hô: “Mẹ Trần, kêu nhà bếp chuẩn bị cơm tối!”

Đồng Hiểu Lượng nghe xong có chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng kéo Cảnh Giai Tuệ đang thất thần ngồi xuống: “Hôm nay thật sự là nhờ phúc của em, chú anh lại muốn giữ chúng ta lại ăn cơm, cho dù là ba mẹ anh đến thì chú anh cũng không có tâm tình mà tiếp đãi đâu!”

Thấy cô vẫn còn thất thần, Đồng Hiểu Lượng nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng của cô, nghi hoặc hỏi: “Em làm sao vậy?” lúc này Cảnh Giai Tuệ mới tỉnh táo lại, miễn cưỡng gượng cười, lắc đầu nói: “Không có gì. Hôm nay đơn đặt hàng của công ty tương đối nhiều, vừa rồi em cảm thấy đầu có chút choáng váng mà thôi…… Đúng rồi, chú của anh tên là gì?”

Đồng Hiểu Lượng nghe bạn gái nói đau đầu, vốn muốn ân cần hỏi han một chút, lại bị Cảnh Giai Tuệ đánh trống lảng, cũng bỏ qua nói:”Sao em còn chưa biết tên chú anh? Chú anh chính là Đồng Nhiên đó! Là nhân vật đã làm mưa làm gió trong giới kinh doanh thời gian gần đây, mới đây đã gây náo động ở châu u bằng dự án mua bán khí thiên nhiên do chính chú thực hiện đã khiến vài tập đoàn sụp đổ……”

Nhắc tới chú, Đồng Hiểu Lượng y như cái máy hát đang phát. Sự ngưỡng mộ đối với chú mình không ngừng tuôn trào như một trận đại hồng thủy.

Có điều suy nghĩ của Cảnh Giai Tuệ sớm đã phiêu tán. Kỳ thật người trưởng bối kiệt xuất công tích vĩ đại từ miệng bạn trai cô, cô đã nghe không dưới trăm lần. Nhưng người này lại không thể nào hòa vào hình ảnh trong trí nhớ của cô, chẳng lẽ là mình đã nhận lầm người? Nhưng mà……

Ánh mắt của Cảnh Giai Tuệ di chuyển về phía bức tường thủy tinh trong suốt. Nơi đó ánh mặt trời về chiều chiếu vào hết sức thê lương, cứ như vậy mà len vào mắt cô, kia chẳng phải là căn nhà cô đã ở ba năm học học đại học để thuận tiện cho việc làm thêm nên đã thuê sao……

Kiến trúc căn nhà lúc này, càng lộ rõ không khí u ám, cô đứng lặng tại chỗ cũ, cúng tế cái gì chứ.

Không bao lâu sau, Đồng Nhiên lại nhớ tới bên trong phòng khách, mỉm cười tiếp đón bọn họ đi vào nhà ăn dùng cơm.

Mặc dù đồ ăn được chuẩn bị gấp gáp, nhưng phong phú đến nỗi đủ để làm người ta cứng lưỡi. Thịt bò Kobe Nhật Bản được cắt thành miếng lớn, trắng hồng xen lẫn như đường vân đá cẩm thạch ở dưới ánh đèn, nhìn vô cùng mềm mại và đáng yêu. Một cái chảo bằng sắt tinh xảo được đặt trên bếp điện, lúc này nấm trong chảo dầu đã bắt đầu kêu xèo xèo. Bên cạnh là những cái đĩa nhỏ, bên trong là những hạt cơm tròn trịa, ánh sáng trong veo chiếu xuyên qua trứng cá muối cùng những miếng bánh mì vừa được nướng xong tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Đồng Nhiên là chủ nhà nên tác phong vô cùng tự nhiên, tự tay mở một chai rượu đỏ, dòng nước đỏ sẫm chảy vào từng ly rượu.

“Đây đều là món ăn gia đình, chủ yếu là có gì ăn đó thôi, bữa tối này thực ra cũng chẳng là gì, Trung Tây kết hợp, hi vọng hai cháu bỏ qua.” Kiểu thái độ khách sáo nói về những nguyên liệu xa xỉ này, thực sự làm cho khách muốn chê trách chủ nhà chậm trễ cũng không được.

Sau khi ăn uống linh đình, Đồng Nhiên liền hỏi Đồng Hiểu Lượng tình hình gần đây.

Đồng Hiểu Lượng nhu thuận đáp là anh đang trợ giúp cho công ty của gia đình, quan trọng hơn là đang chuẩn bị hôn lễ, đợi sau khi hôn lễ kết thúc sẽ ra ở riêng, mở một công ty thương mại nho nhỏ.

“Giai Tuệ, còn cô thì sao? Sau khi kết hôn sẽ làm gì?”

Cảnh Giai Tuệ đang ăn dở miếng bánh mì trứng cá muối liền lau miệng. Xa xỉ đến mức có thể so sánh với bảo vật trong truyền thuyết, vừa chạm vào đầu lưỡi quả nhiên ngon vô cùng. Đáng tiếc loại thực phẩm này không phải loại Cảnh Giai Tuệ thích, thậm chí nuốt xuống có chút khó. Nghe thấy Đồng Nhiên hỏi mình, cô vội vã nuốt miếng bánh mì, sau đó hé miệng, nói: “Sau khi kết hôn cháu tính sẽ từ chức, giúp đỡ tiểu Lượng thu xếp việc ở công ty của anh ấy……”

Đồng Nhiên nghe xong, gật gật đầu, đột nhiên hỏi: “Giai Tuệ, cô năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“… … Hai mươi sáu tuổi”

Đồng Nhiên sâu xa khó hiểu nhìn cô, rồi lại quay sang nhìn cháu mình, nói: “À, thì ra cô lớn hơn Tiểu Lượng ba tuổi”.

“Chú, tục ngữ có nói, nữ lớn hơn ba tuổi thì kinh nghiệm cũng nhiều hơn. Không lẽ chú lại cổ hủ giống mẹ cháu?” Đồng Hiểu Lượng hơi nóng nảy nói.

Đồng Nhiên là người làm chuyện lớn, bình thường cũng không quan tâm mấy tới chuyện nhà, nhưng đối với đứa cháu mình không quá vừa lòng này cùng cô cháu dâu không ngờ tới thì lại khác. Thấy cháu mình không khác gì con nhím đang xù lông, tự nhiên trong lòng hiểu rõ, chỉ mỉm cười giơ ly rượu lên nói: “Làm sao giống được, chỉ cần nhìn qua Giai Tuệ thì biết là người khôn khéo rồi, sau này hãy giúp đỡ đứa cháu ngốc của tôi nhiều một chút, chỉ sợ sau này bị người ta lừa, còn ngốc nghếch thay người ta kiếm tiền……”

Bữa cơm này Cảnh Giai Tuệ ăn mà thấy nghẹn ở cổ họng, vô cùng vất vả mới xong bữa cơm, Đồng Nhiên trông không giống như người có việc gấp phải bay qua Thượng Hải giải quyết công việc, còn muốn giữ hai người lại ra sau hoa viên thưởng thức trà.

Lúc này Cảnh Giai Tuệ nhẹ nhàng kéo tay Đồng Hiểu Lượng một chút. Đồng Hiểu Lượng thấy bạn gái mặt tái nhợt, tự nhiên ngầm hiểu: “Chú, cháu không quấy rầy chú nữa. Tuệ Tuệ cảm thấy không khỏe, cháu phải đưa cô ấy về nhà rồi.”

Nghe nói như thế, Đồng Nhiên đứng lên, đi đến bên cạnh hai người bọn họ, tự nhiên cúi đầu, nhìn người bạn trai kia đứng bên cạnh cô gái — đôi mắt hạnh trên gương mặt với những đường nét hoàn mỹ hơi hơi hếch lên, khẽ nâng mắt nhìn, mang theo chút ôn nhuận, có chút điềm đạm đáng yêu.

Hắn tiện tay cầm tấm thảm len mỏng làm bằng lông dê treo bên cạnh, đưa cho Đồng Hiểu Lượng, nói: “Nếu đã như vậy, chú cũng không giữ hai đứa nữa, bên ngoài ban đêm gió lớn, giữ ấm cho cô ấy, không thì lại cảm lạnh.” Đồng Hiểu Lượng cầm lấy rồi nhanh chóng khoác tấm thảm lông dê mỏng manh lên vai Cảnh Giai Tuệ. Tấm thảm lông dê mềm mại truyền đến mùi hương nước hoa pha lẫn mùi thuốc lá—— cùng mùi hương trên cơ thể người đàn ông kia đều là một, làm cô có cảm giác như đang bị người đàn ông này gắt gao ôm lấy.

Cố nén lại cảm giác không khoẻ, Cảnh Giai Tuệ cúi đầu bước nhanh ra khỏi biệt thự, cùng bạn trai lên xe. Ô tô chậm rãi chạy ra khỏi biệt thự thì Cảnh Giai Tuệ liền buông tấm thảm lông dê ra, một tay lấy nó bỏ ra ghế đằng sau.

“Giai Tuệ, hôm nay em đừng về nhà, đến nhà anh đi. Nếu không ban đêm em không khỏe thì lại không có người chăm sóc em.” Nói xong, Đồng Hiểu Lượng tuy đang lái xe, tay lại tự nhiên hướng về phía cặp đùi trắng nõn của bạn gái mà sờ.

Cảnh Giai Tuệ biết nếu như mình đến nhà bạn trai, thì việc người bạn trai này cần làm không chỉ đơn giản là chăm sóc cho cô. Cô nhẹ nhàng đẩy bàn tay đang sờ mó kia ra: “Thật muốn được anh “chăm sóc”, nhưng chỉ sợ ngày mai em lại không thể đi làm được…… Chúng ta đâu phải là không thể, nhưng trước khi kết hôn thì không được……”

Đồng Hiểu Lượng tức giận, tự nhiên có chút mất hứng, giẫm mạnh chân ga, đưa Cảnh Giai Tuệ đến dưới lầu, sau đó lại đưa cô lên trên lầu, hôn cô triền miên, sau đó hắn mới lưu luyến đi về.

Cảnh Giai Tuệ đóng cửa phòng thì lại đối mặt với căn phòng lạnh lùng, rốt cuộc không cần phải ngụy trang nữa, cô suy sụp ngã quỵ ở trên giường.

Chú Đồng Hiểu Lượng làm sao có thể là anh ta? Vốn tưởng rằng người kia trong trí nhớ của bản thân sớm đã bị thời gian nghiền nát, nhưng hiện tại khi trí nhớ đã ngủ vùi kia bừng tỉnh như mới ngày hôm qua, không gì có thể cản lại được.

Chính là…… Biểu hiện của người đó ngày hôm nay, tựa hồ cũng không có chút ý định cùng cô nói lại chuyện xưa…… Đúng vậy, mình cùng cháu anh ta đã bàn đến chuyện cưới gả, chuyện xấu hổ như vậy thì phải tìm cách xử lý thỏa đáng, chuyện cũ ngày xưa tốt nhất là để cho nó qua đi, ai cũng không cần nhắc lại.

Dù lúc ở biệt thự uống rượu đỏ không nhiều lắm, nhưng tác dụng thực mãnh liệt, trong lúc miên man suy nghĩ, Cảnh Giai Tuệ cứ thiếp đi mặc kệ quần áo hỗn độn……

Cũng không biết ngủ tới khi nào thì tỉnh, yết hầu khô rát, đầu có chút co rút đau đớn, làm cho cô phải từ từ nhắm mở mắt rồi mới động đậy thân mình, đầu giường có để ly nước.

Tay chậm rãi lần mò nhưng không thấy ly nước đâu mà thay vào đó là một bàn tay to.

“A ——” Cảnh Giai Tuệ sợ tới mức quát to một tiếng, vội vàng mở mắt ra.

Ngay lúc này, từ trong bóng đêm hiện ra một bóng người khôi ngô đang ngồi ở bên giường, bóng đêm đen tối cũng không che giấu được đôi mắt hung ác kia.

Cảnh Giai Tuệ vội vàng mở đèn tường trên đầu giường.

Chú của Đồng Hiểu Lượng—— Đồng Nhiên thản nhiên ngồi trên giường ngủ, bất động thanh sắc nhìn cô, cứ như đang ngồi trong phòng mình.

“Anh…… Anh vào bằng cách nào!”

Trong phòng đột nhiên xuất hiện người đàn ông này, làm cho cả người Cảnh Giai Tuệ trở nên cứng ngắc, liền hỏi theo phản xạ, sau đó lại thầm mắng mình ngốc, cũng không chờ hắn trả lời, liền xoay người nhảy xuống giường chạy ra khỏi phòng.

Hành động của cô trở nên khác thường, một cô gái độc thân khi ra ngoài thuê phòng trừ việc lo lắng tiền thuê nhà, thì sự an toàn còn quan trọng hơn. Hiện tại cô là cô gái độc thân thuê phòng ở, tuy rằng phòng không lớn, chỉ có hơn 20 mét vuông, nhưng ở đây cũng được bảo vệ tương đối tốt, phòng của cô ở lầu hai, chỉ cần vừa ra cửa xuống nửa tầng, là có phòng bảo vệ trực ngày đêm.

Đáng tiếc chính mình tính cũng không nhanh bằng hành động của người đàn ông kia, đôi bàn tay to kia một phát liền bắt được cô, không giống như ban ngày quần áo chỉnh tề, tính tình hòa nhã, cách tay thô bạo giữ chặt lấy cô vô cùng mạnh mẽ, làm cho Cảnh Giai Tuệ đau đến thiếu chút nữa hít thở không thông.

“Sao? Không phải cháu tôi vào nên cô thất vọng rồi sao? Cháu tôi còn trẻ nên không hiểu chuyện tình cảm cho lắm, bạn gái xinh đẹp như vậy, sao có thể tùy tiện để ở đây một mình thế này?”

Người đàn ông lộ vẻ tàn nhẫn mỉm cười túm lấy Cảnh Giai Tuệ quăng lên trên giường: “Nó không hiểu, giống như cô vậy đồ đê tiện, nên đặt cô ở trên giường, tách đùi ra, hung hăng trừng phạt, thì cô mới biết đến tột cùng mình là loại phụ nữ gì!”


Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *