Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên

Dạo này mình bị bệnh già, kiểu như mấy bà cô ế chồng lúc nào cũng cau có, cắu bẳn, nhăn nhăn nhó nhó, khó chịu xoi mói tới cả tỉ thứ linh ta linh tinh, và nhất là rất ít khi vừa lòng với thứ gì.
Nói xấu bản thân thế là đủ, giờ đến phần truyện. Thực sự đọc truyện này là cả vô số sự ngẫu nhiên. Ngẫu nhiên lên facebook tám nhảm rú rít với các chị em trong hội cuồng loạn ngôn tình để được biết đến cái tên truyện “Chuyện cũ của Lịch Xuyên” nghe đến tò mò. Rồi thì ngẫu nhiên đổi điện thoại sang dùng hệ

Dạo này mình bị bệnh già, kiểu như mấy bà cô ế chồng lúc nào cũng cau có, cắu bẳn, nhăn nhăn nhó nhó, khó chịu xoi mói tới cả tỉ thứ linh ta linh tinh, và nhất là rất ít khi vừa lòng với thứ gì.
Nói xấu bản thân thế là đủ, giờ đến phần truyện. Thực sự đọc truyện này là cả vô số sự ngẫu nhiên. Ngẫu nhiên lên facebook tám nhảm rú rít với các chị em trong hội cuồng loạn ngôn tình để được biết đến cái tên truyện “Chuyện cũ của Lịch Xuyên” nghe đến tò mò. Rồi thì ngẫu nhiên đổi điện thoại sang dùng hệ điều hành Android. Rồi thì ngẫu nhiên trên cái playstore dở người lại có app truyện này. Tiện lợi thế còn gì bằng nữa. Thế là cứ vậy down về thôi. Mỗi sáng đi MRT mất 1 giờ đi làm, tranh thủ đọc coi như giết thời gian, cũng để tránh ngủ gật, đến công ty lại trông như con dở người mới từ trại trốn ra.
Cảm xúc đầu tiên về truyện thì, erm, có vẻ không thích lắm và có phần hơi chán ghét. Xin lỗi, nhưng logic của một bà cô 50 tuổi ở dướt lốt một em gái chưa tròn 21 là như thế. Ai lại trên đời này gặp mặt nhau mấy lần, rồi thì là mà đã hôn hít rồi abcxyz với nhau rồi thì yêu đương này nọ. Thật sự là không thể chấp nhận được. (Cũng có thể nói là do ghen tị một tí đi. =)) Cảm xúc thường có khi đọc ngôn tình).
Chính vì vậy mà đọc đến Chương 8 (nhớ như in luôn), mình tắt xừ cái app, lên facebook than ngắn thở dài cái sự diễn biến nhanh chóng đến siêu phi lý của cái chuyện tình cảm này,rồi chuyển sang đọc The book thief. Lúc đó đã tự nhủ, thôi chả đọc nữa.
Nhưng cảm giác đọc một thứ gì đó mà đọc chả xong, thật sự khó chịu bứt rứt, thế là lại đọc tiếp.
Và kì lạ là càng đọc thì càng thích, càng đọc thì càng nghiền. Hậu quả là mất luôn cả ngày ở office chả làm khỉ gì chỉ ngồi đọc truyện mà thôi.
Tình yêu của hai con người này, ấn tượng đối mới mình nhất,không phải là những tình tiết mật ngọt như ở những quyển ngôn tình khác, mà chính là sự đau đớn, giày vò, khổ đau đến tê dại, dai dẳng đeo bám mông lung không thôi. Tình yêu này, hạnh phúc này thực sự quá ngắn ngủi, tựa hồ như bong bóng xà phòng, mỏng manh, yếu đuối, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan, biến mất như chưa từng tồn tại.
Trong cuộc đời này mà nói, giữa biển người rộng lớn kia, có thể tìm được nhau, yêu nhau, rồi ở bên nhau đã cần cả một sự quyết tâm (?) vô cùng lớn rồi. Biết bao nhiêu con người thề sống chết yêu nhau là vậy, mà tình yêu cũng theo thời gian mà phai nhạt, con đường tình duyên rồi cũng chia làm hai ngả.
Đối với Tiểu Vũ và Lịch Xuyên mà nói,tình yêu của họ (mặc dù hư cấu) thực sự khiến con người ta khâm phục. Yêu nhau 10 năm, nhưng hạnh phúc đến và đi sao mà chớp nhoáng, để lại là bao sự khổ đau, dằn vặt.

(update tiếp sau. :’< vừa bị dí deadline)

…more

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *