(Review “Hãy chăm sóc mẹ” – Shin Kyung Sook ) Cuốn sách khiến ta rơi lệ và muốn yêu mẹ nhiều hơn


Tôi đưa cuốn sách cho mẹ, nhưng mẹ chẳng khi nào đọc sách cả. Tôi bảo : ” Để con đọc cho mẹ nghe nhé ! “, nhưng vừa đọc đến trang thứ hai mẹ đã ngủ mất rồi, vì cả ngày mẹ lao động đã mệt. Tôi muốn mẹ đọc cuốn sách này, nhưng lại sợ mẹ buồn, vì đây không phải là cuốn sách đọc vui chơi. Nó là một câu truyện buồn, một câu truyện đã từng khiến tôi khóc rất nhiều, và chỉ muốn ôm mẹ thật chặt để nói lời xin lỗi …

” Hãy chăm sóc mẹ “ của nhà văn Hàn Quốc Shin Kyung Sook là cuốn sách tôi muốn đọc cho mẹ nghe. Khi biết đến cuốn sách, tôi không bận tâm nhiều, chỉ thoáng nghĩ : ” Văn học của Hàn Quốc à, chắc không có gì thú vị đâu, hay lại quảng cáo gì đó! “. Ấn tượng của tôi về xứ sở Kim Chi chỉ là K-pop, thời trang, mỹ phẩm, tôi không trông đợi gì về sức hấp dẫn của văn học đất nước này. Cái duyên đến với ” Hãy chăm sóc mẹ “ cũng thật tình cờ, khi tôi nghe chuyên mục ” Mỗi ngày một cuốn sách ” của VTV1, tôi đã phải tìm mua ngay. ” Mẹ bị lạc đã một tuần ” dòng đầu tiên như lời thông báo đã cuốn tôi vào câu chuyện lạc mẹ, câu chuyện của những đứa con cãi vã, cáu bẳn, đổ lỗi cho nhau, viết tờ rơi tìm mẹ với những thông tin rất sơ sài chung chung, với số tiền rao giá cho người tìm được mẹ không còn “đời” hơn: 5 triệu won…

Câu chuyện ta gặp đã quen trên báo đài, trên mạng xã hội, tưởng như không có gì đặc biệt quan trọng ….

Câu chuyện được kể luân phiên nhau dưới dòng hồi tưởng suy ngẫm của các thành viên trong gia đình: cô con gái thứ, người anh cả, người chồng, và cuối cùng là sự lên tiếng của người mẹ đi lạc xưng “tôi”.

Trong mái ấm gia đình ấy, người mẹ luôn gắn với hình ảnh người phụ nữ thấm đẫm sự hi sinh, tần tảo, lam lũ, quần quật ngoài đồng ruộng ; hết việc làm bếp núc, nuôi gia súc gia cầm, muối dưa lại đan lát. Người mẹ ấy chẳng khi nào ngơi tay ngơi chân cả. Có lẽ, tất cả chúng ta không còn lạ lẫm với hình ảnh ấy, một hình ảnh như bao người mẹ Việt trên mọi ngóc ngách làng quê quốc gia này. Nhiều khi tất cả chúng ta mặc định đó là điều đương nhiên, thiên chức của một người mẹ. Xin thưa, chẳng ai sinh ra để mang nặng thiên chức ấy trên vai cả !Chỉ khi mẹ đi lạc, mẹ đã không còn ở đây nữa thì người chồng và những đứa con mới hối hận, mới hồi tưởng lại những kí ức về mẹ. Sự hiện hữu của bà thật mờ nhạt cũng thật đậm nét, bởi nó đan cài giữa hai khoảng trống. Một, hiện tại, nhưng bà đã mất tích. Hai, trong quá khứ, trong hồi ức. Sự hiện hữu ấy khiến tôi nhói đau, cảm xúc bà thật đơn độc, lạc lõng, mang theo nỗi ân hận, xót xa nuối tiếc của những người ở lại .Người con trai cả, đứa con bà yêu thương nhất, mang theo tham vọng cả đời bà : anh sẽ trở thành công tố viên. Anh không hề trở thành công tố viên, chỉ nghĩ đó là khát vọng không thành của tuổi trẻ mà không biết rằng đã phá hỏng những khát khao của mẹ .Người cha suốt cả đời mải mê phiêu bạt để lại bà cũng bốn đứa con, từng phản bội đưa người phụ nữ khác về nhà, không biết rằng biết bao nhiêu năm nay bà đã quyên góp tiền cho những đứa trẻ mồ côi ở ” Ngôi nhà Hy vọng ” .

Đứa con gái thứ sau khi đã lấy chồng sinh con mới tự hỏi, mẹ có yêu công việc bếp núc không. Cô cứ ngỡ mẹ luôn gắn liền với gian bếp, mẹ là bếp. Cô không biết mẹ cũng có những góc khuất tâm hồn, có những tình cảm lãng mạn sâu kín…

Khi bà không còn ở đây nữa, họ mới ngỡ ngàng nhận ra đã quá vô tâm, lãnh đạm và lệ thuộc. Đã quá muộn để hoàn toàn có thể bù đắp sự hi sinh to lớn của bà. Ai cũng trách bà không tìm được địa chỉ nhà những con mà không biết rằng bà bị xuất huyết nhẹ, nhớ nhớ quên quên, bà không biết chữ … Cả đời họ đã bỏ lỡ quá nhiều .Hình ảnh người mẹ đi lạc, ” bị thương ở mu bàn chân, đi dôi dép lê màu xanh, một bên dép cứa vào bàn chân chỗ gần ngón cái sâu đến nỗi miếng thịt long ra tạo thành vết rách nát sâu hoắm, ruồi muỗi vây quanh vết thương đang rỉ mủ … ” như bàn tay bóp nghẹt vào trái tim người đọc, đầy ám ảnh, xót đau .Tôi từng trông đợi một kết thúc viên mãn, họ tìm được bà, ăn năn và chăm sóc yêu thương bà hơn. Nhưng thực sự đau đớn hơn như thế ! Cuối cùng tôi cũng được gặp bà ấy, nghe bà ấy lên tiếng, nhưng là lời của người đã khuất. Bà đã không đợi được. Bà ra đi đơn độc, lạnh lẽo trong sự mòn mỏi chờ đón như cuộc sống bà …Đi lạc vào trong câu truyện của từng thành viên trong mái ấm gia đình, đi sâu vào những góc khuất của trái tim, ta mới nhận ra đã quá muộn để hoàn toàn có thể bù đắp được tình yêu vô hạn không ngưng nghỉ của bà .

Tất cả, để rồi đọng lại “Hãy chăm sóc mẹ”.

Cuốn sách là một món quà quý giá, cho những ai đang còn mẹ, cho những ai đang mải mê vội vã với những cuộc chơi mà quên mất mẹ, cho những ai còn chưa kịp nói một lời yêu thương.

” Hãy chăm sóc mẹ”, đừng để đến khi mất mát mới chợt hiểu những điều mình đã có vô giá đến nhường nào! 

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *