[Review] Hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện.

Tên truyện : Trùng sinh chi hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện .
Tác giả : Mặc Hương Đồng Xú .

Thể loại :Xuyên thư, tu tiên, hệ thống 1×1, hài hước, HE.

— — — — — — –
Đọc xong bộ Ma đạo tổ sư rồi cái bạn bị cuồng cái văn phong của má Xú, thế là đi tìm truyện của má đọc, thì thấy của má Xú viết chỉ có vỏn vẹn 3 truyện mà thôi mà bộ Quan trời đức phúc thì còn chưa full, nên lọt hố vào bộ Hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện .
Bộ này nghe bảo là được viết trước cả bộ MĐTS cơ .
Riêng bản thân bạn thì thấy bộ này nhiều hơn yếu tố vui nhộn, coi mà cười rụng cả răng đau cả hàm .
Bạn thụ là người văn minh, motif của má Xú thì nhân vật chính thường có quá khứ đau khổ, riêng bạn thụ này thì không có nhắc tới, cơ mà bạn vướng mắc là vì ếu gì bạn này chết trẻ như vậy ( nên mới xuyên ) .

Bạn thụ bởi vì trước khi chết cố gắng cày cấy hết bộ truyện <> của một tác giả dở hơi Đâm máy bay lên giời, kết quả cũng có thể hiểu được, tức chết tại giường.

Sau đó chính là sống lại ở toàn cảnh trong cái truyện dở hơi kia, không những xuyên qua mà còn xuyên vào một tên nhân vật phản diện, tư cách tỉ bỉ, ngụy quân tủ, toàn bị ném đá, kết cuộc thảm nhất trong truyện nữa – Thẩm Thanh Thu .
Vị Thẩm Thanh Thu nguyên bản thì đúng là có quá khứ cũng chả tốt đẹp gì, bạn này không cha không mẹ lăn lộn đầu đường xó chợ, nhưng tính tình vốn cũng chẳng có đẹp tươi gì, bị người ta bán vào một mái ấm gia đình, bị tên công tử nhà đó bắt nạt đánh đập mà lớn lên, một lần vì tức giận quá mà cầm kiếm một hơi giết hết những kẻ đã bắt nạt mình trong mái ấm gia đình này .
Sau đó bạn Thẩm Thanh Thu nguyên bản đi theo tên sư phụ mình học tu tiên, rồi sau cuối giết sư phụ mình để gia nhập Thương Khung Sơn phái .
Nam chính Lạc Băng Hà ( công ) là đệ tử dưới trướng của Thẩm tiên sư, vì ganh ghét bạn công thiên tư hơn người, mà bạn Thẩm Thanh Thu nguyên bản khi nào cũng gây khó dễ làm dễ con người ta, từ khi be bé mới bước dô dưới trướng của bạn, gây khó dễ tận tới mấy năm giời .
Cũng may là bạn thụ xuyên vào tại thời gian bạn công còn chưa bước lên con đường hắc hóa, còn chưa có hận Thẩm Thanh Thu nguyên bản tận xương tủy, cứu vớt lại tí hình tượng cùng cày độ hảo cảm với nam chính, nếu không sau này bị gọt thành côn nhân thiệt bi thảm. Chính thức bước vào con đường ôm đùi nam chính .
Cũng chả biết dạy dỗ, giáo huấn kiểu gì, mà nam chính của một án văn ngực đực vốn hậu cung ba ngàn không điếm được lại lội vào con đường làm gei .
Thẩm Thanh Thu nguyên bản hình thức bề ngoài khi nào cũng làm, ra vẻ tiên phong đạo cốt, ra vẻ thanh tĩnh thanh nhã, thực ra chính là một tên cuồng d * m, ngụy quân tử lòng dạ hẹp hòi, bị tổng thể mọi người khinh bỉ .
Thẩm Thanh Thu sau khi xuyên không thì lại là một người trẻ tuổi cực kỳ yêu mạng sống, lại còn bị một hệ thống của google translate cưỡng ép đóng kịch cho giống với nguyên bản, thế là năm này qua năm nọ, càng giả càng giống, vẻ bên ngoài tựa như trích tiên, khi nào cũng mang hào quan của tiên tu, chỉ là nội tâm thì không hề như vậy, thực sự một biệt nữu .
Truyện này không có nhiều yếu tố kinh dị cho lắm, tuy là tu chân nhưng thực sự đọc như một bộ truyện hài, cười muốn xúc ruột .
Nội tâm bạn thụ cực kỳ đa dạng chủng loại, mỗi lần đấu tranh cùng hệ thống google translate thì đều khiến người đọc cười muốn gập người .
Lạc Băng Hà tiểu công chính là đặt sư tôn Thẩm Thanh Thu của mình lên đầu, miễn người này vui tên này hoàn toàn có thể vừa là hầu nữ cận thân chăm sóc giấc ngủ hoạt động và sinh hoạt vừa là đầu bếp tỉ mẩn mỗi bữa ăn, chuyện to chuyện bé trong phong đều một tay bạn công làm lấy, thực sự chính là nam nhân ba tốt, hoàn toàn có thể lên được phòng khách vào được phòng nhà bếp vô được phòng ngủ .
Đương trường từ một bạch liên hoa trở thành hắc liên hoa .
Nhưng mặc dầu là bạch hay là hắc thì cũng như cũ là liên hoa mà thôi, bạn này so với người ngoài cũng không hơn không kém là một tên ma đầu, ít ra so với người của mười hai đỉnh phong thì chính là phải đuổi cùng giết tận .
Có điều, ở trước mặt sư tôn Thẩm Thanh Thu thì lại y hệt như một tên tiểu bạch suốt ngày nũng nịu, hở tí là đỏ mắt khóc huhu, chắc còn cách nào khác, đại thần bay lên giời chính là chỉ như vậy mới hoàn toàn có thể bẻ cong thẳng nam Thẩm Thanh Thu .

Tiếng của một thanh niên hơi ủy khuất nói: “Đệ tử ngàn dặm xa xôi từ ngoại châu bôn ba trở về, sư tôn ngay cả nhìn cũng không nhìn một cái, đã muốn cự tuyệt sao?”

.

Thẩm Thanh Thu thản nhiên nói :”Của ta nuôi, còn không cho ta nhìn ?”

Lạc Băng Hà cười hì hì nói :”Tất nhiên là cho. Sư tôn nhìn có thuận mắt không ?”

.

Thích nhất chính là cái hệ thống mười hai đỉnh của Thương Khung Sơn phái, tuy một phái chia làm mười hai đỉnh nhưng lại cực kỳ bao che khuyết điểm .
Trước mặt ngoại nhân thì bảo là về phái tính chuyện, thực ra chính là chuyện đến đây kết thúc, tất cả chúng ta trở vể ăn cơm thôi .
Khi người của mình bị người ta đánh hội đồng thì nhảy ra mang danh là bảo vệ chính nghĩa, nhưng thực ra chính là :

Vô Vọng cuối cùng không nhịn được nữa, quát :”Liễu phong chủ!”

Liễu Thanh Ca :”Nhỡ tay.”

“Nhạc chưởng môn.”

“Hoa mắt.”

Quần chúng có mặt không hẹn mà gặp lén nghĩ :Chuyện Thương Khung Sơn phái bên người nhà, quả nhiên danh bất hư truyền.

Hai vị này đây là đang dùng hành động thực tế để cho kẻ khác biết :Đánh lộn, có thể ; khi dễ phong chủ Thanh Tĩnh phong, đừng hòng!

.

Thẩm Thanh Thu không đau đầu nữa, nhưng vẫn thấy choáng.

Nhạc Thanh Nguyên :”Vừa rồi bị đánh trúng rồi ?”

Liễu Thanh Ca :”Kẻ nào đánh ?”

Đùa ?! Ai có thể đánh trúng Thẩm Thanh Thu ?! Vời tình hình vừa nãy, ai bị đánh chứ Thẩm Thanh Thu không thể bị đánh được nghe không ?! Ba người hết trong tối ngoài sáng bảo vệ hắn là ai hả ?! Còn choáng được ! Chỉ có hắn đi đánh kẻ khác thôi!

Chưởng môn phái Nhạc Thanh Nguyên, là huynh đệ thuở hàn vi của bạn nguyên bản, vì thất hứa với nguyên bản mà bị nguyên bản ghi thù, theo nguyên tác chính là vì yêu thương người sư đệ này mà bị vạn tiễn xuyên tâm, chết cực oan uổng .
May mắn thay, hàng thay thế sửa chữa không để chuyện đó xảy ra, Nhạc chưởng môn tới sau cuối cũng không có việc gì, vui vui tươi vẻ mà sống, một trong số những điều đáng yêu của má Xú .
Thương nhất trong truyện là khúc bạn công trở về sau khi bị bạn thụ ( thực ra là hệ thống Google Translate ) ép buột nhảy xuống vực thẩm để trả thù bạn thụ, bạn thụ như chim sợ cành công, không thẻ nào tìm giải pháp khác chính là kim thiền thoát xác, để lại một cảnh tự bạo nhảy xuống từ đài cao, bạn công cứ tưởng mình mất đi sư tôn, đau lòng khóc ròng, ôm cái xác, một lần ôm tận năm năm .
Thật ra toàn bộ cũng chỉ vì người không nguyện hỏi người không nguyện nói, nếu không đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy rồi .

Y nói từng câu, tiến gần từng bước, hung hăng bức người :”Hay là để cho ta giành đồ ăn với một con chó ? Hay để cho người mà ta giao ra chân tâm, đối xử hết lòng lừa gạt ta, vứt bỏ ta, phản bội ta, tự tay đẩy ta xuống nơi luyện ngục không bằng?”

.

Thẩm Thanh Thu buông ra Lạc Băng Hà, chầm chậm thối lui về sau, trên đường lảo đảo một chút.

Tu Nhã Kiếm rơi xuống trước. Chủ nhân đã tự bạo linh lực, người còn kiếm còn, giữa không trung đã gãy thành mấy mảnh.

Thẩm Thanh Thu luôn có thói quen nuốt máu vào trong bụng, giờ phút này lại tùy ý máu tươi tuôn ra.

Hắn nói chính là :”Tất cả trước giờ, hôm nay toàn bộ trả lại cho ngươi.”

Sau đó, ngã ngửa về phía sau, từ trên lầu rơi xuống.

Trong truyện không hề không nhắc tới một giàn nhân vật phụ nhưng không hề thiếu như là bạn Liễu Thanh Ca của Bách Chiến phong rất lãnh đạm rất ham chiến nhưng cũng đáng yêu lắm rất là yêu thương sư huynh đệ đồng môn, bạn Thượng Thanh Hoa đại thần Đâm máy bay lên giời cũng rủi ro xấu bị xuyên vào trong quyển truyện đựa ngựa dở hơi của mình, một Trúc Chi Lang có tâm lý ân thù vặn vẹo nhưng cũng đáng thương, một Tề Thanh Thê miệng mồm dữ dằn nhưng rất có lòng, một đại boss đánh chẳng có chút nào vẻ vang, một đám nữ nhân vốn là hậu cung của bạn công Lạc Băng Hà, một đám yêu ma quỷ quái, vân vân và mây mây .

“Chỉ là, tuy không phải bị y giết chết, nhưng là vì y mà chết.” Liễu Thanh Ca gằn từng tiếng, giống như lợi kiếm ra khỏi vỏ :”Thù này tất báo.”

Tề Thanh Thê tức giận nói: “Thẩm Thanh Thu ngươi… Ngươi có biết hay không sư huynh bọn họ đã bị ngươi hại thảm đến thế nào! Đồ đệ của ngươi khi đó đã khóc thành cái dạng gì rồi? Cả ngày khóc lóc nỉ non đến mức cả Thanh Tĩnh Phong đều chướng khí mù mịt mà để tang báo hiếu một năm trời khiến ai cũng chẳng muốn lên! Vị trí phong chủ cũng để trống, thế nhưng ngươi lại ở ngoài tiêu dao khoái hoạt!”

Túm cái váy lại thì đây cũng chỉ là một câu truyện tu tiên cực kỳ vui nhộn, cực kỳ vui chơi, văn phong má Xú thì không hề đỡ được, ngay từ những dòng tiên phong đã khiến người đọc xoắn não, diễn biến thì đa dạng chủng loại khỏi bàn, giật mình từ những trường hợp, má Xủ bỏ những chi tiết cụ thể bé tẹo nhưng không hề vô dụng, có vẻ như đọc một lần rồi lại muốn đọc lại lần nữa. Ahuhu ! ! ! !

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *