Hóa ra anh vẫn ở đây

Giờ tuy chưa hết năm nhưng mình nghĩ từ giờ đến 31/12 mình cũng không thể nâng số lượng read năm nay lên được (khi mà Chương trình nghị sự mỏng dính vẫn trong trạng thái currently reading từ năm ngoái) Từ ngày tham gia Goodreads mình duy trì nếp đọc khá đều đặn (mỗi tối trước khi đi ngủ), và trung bình 2 cuốn mỗi tháng.

Năm ngoái kết thúc với 1 số sự việc buồn trong công việc, rồi Netflix các thể loại khiến mình khá sao lãng việc đọc. Nhưng thực ra mình muốn đọc một cái gì đó tươi vui, những câu

Giờ tuy chưa hết năm nhưng mình nghĩ từ giờ đến 31/12 mình cũng không thể nâng số lượng read năm nay lên được (khi mà Chương trình nghị sự mỏng dính vẫn trong trạng thái currently reading từ năm ngoái) Từ ngày tham gia Goodreads mình duy trì nếp đọc khá đều đặn (mỗi tối trước khi đi ngủ), và trung bình 2 cuốn mỗi tháng.

Năm ngoái kết thúc với 1 số sự việc buồn trong công việc, rồi Netflix các thể loại khiến mình khá sao lãng việc đọc. Nhưng thực ra mình muốn đọc một cái gì đó tươi vui, những câu chuyện tình đẹp, HE (happing ending). Việc này đã đôi ba lần được nhắc đến là trong các tác phẩm văn học được liệt vào dạng nghiêm túc (kiểu đi tranh giải đó) chả có cuốn nào đáp ứng được 😀 Sau khi duyệt lại những câu chuyện ngàn năm như Jane Eyre, Pride and Prejudice, kiếm vài cuốn Jane Austen nữa, đọc lại cả sách gối đầu giường một thuở (Tâm cảnh) thì chả biết đọc gì nữa. Cũng có thử mấy tác giả đang hot hot như kiểu Musso gì đó, nhưng ko thấy vào lắm. Thế là mình bập vào ngôn tình.

Quả thực, từ ngày biết đọc đến giờ, cuốn tiểu thuyết “xem hồi sau sẽ rõ” duy nhất mà mình từng đọc là Tây du ký (đọc duy nhất 1 lần). Mình không bao giờ nhớ nổi các tên nhân vật (chả hiểu sao) dài dằng dặc, và còn mang theo đủ thứ tên hiệu, biệt danh nên Tam quốc, Đông chu, Hồng Lâu Mộng, Thủy hử gì gì đó là không bao giờ sờ vào. Thế mà đọc ngôn tình (có quyển đến 600 chương) lại thấy cũng okie. Thực ra chắc mình có đọc thi thoảng vài cuốn từ trước, nhưng năm nay là năm dấu ấn.

Hóa ra ngôn tình cũng không hẳn easy cheesy như mình vẫn nghĩ (tất nhiên đa phần là vậy), có nhiều quyển mình đọc thấy rất hay, giả sử đổi tên thành nhân vật tây, hoặc không in trên mấy trang web ngôn tình thì có lẽ mình cũng chẳng xếp nó vào ngôn tình.

-Bên nhau trọn đời-Cố Mạn, danh xưng nghe đã phải đến chục năm, là cuốn đầu tiên. Tất nhiên câu chuyện theo mình là mỏng, “chả có gì”, tình huống rất vớ vỉn nhưng cảm xúc các nhân vật khiến mình lung lay.

-Yêu em từ cái nhìn đầu tiên-lại Cố Mạn đọc rất fun, và ai có hiểu biết tý chút về game online, đã trải qua cái thời kỳ online/offline (không biết các bạn trẻ giờ còn thế không), forum hội nhóm này nọ đọc sẽ thấy rất vào.

-Bộ bộ kinh tâm-Đồng Hoa tuy có lê thê chút vì phải trải qua tận 2,3 chục năm gì đó nhưng suy nghĩ, hành động của nhân vật chính (tự dưng quên béng tên) khiến mình khá day dứt, tiếc nuối vì cô suy nghĩ nhiều quá, biết nhiều quá nên thành ra lại hại mình, hại người, cả đời giơ tay với hạnh phúc mà không tới.

-Bảy năm vẫn ngoảnh đầu về phương Bắc-Âm Tần ngôn tình hình sự, đọc khá cuốn hút (dù mình thấy bìa bịa) và nhân vật cưa sừng chạy quanh gốc cây (quyển này thì đọc rất rõ ngôn tình). Đọc Âm Tầm mình thấy tiếng tiếc (đã đọc thêm cả Khế ước đàn ukelele), vì cốt truyện luôn hấp dẫn, nhưng nhân vật vẫn chưa đủ tầm để thoát khỏi bóng ngôn tình (trong truyện thì đương nhiên là trai xinh gái đẹp, tổng tài đẹp trai uy quyền gì gì đó rồi)

-Nếu ốc sên biết yêu-Đinh Mặc, cũng là hình sự, nhưng tâm lý tội phạm. Quyển này là một trong số ít truyện thực sự đề cao nhân vật nữ, mà cô này tính cách cũng vô cùng độc đáo, thú vị. Lấy một cái tên hơi sến súa đặt cho một tác phẩm thú vị thế này kể hơi thiệt thòi. Một số tình huống theo mình hơi thừa, và nếu cắt gọt bớt đi sẽ thành tác phẩm hình sự chuẩn (hay chả kém gì truyện tây)

-Đông Cung-Phỉ Ngã Tư Tồn số ít truyện đề cao nhân vật nữ. Dù kết thúc không có hậu (khó mà có hậu được) nhưng đã là duyên số, dù có quên thì cũng dính lấy nhau, làm khổ nhau thôi

-Tam sinh tam thế-Thập lý đào hoa-Đường Thất Công Tử truyện này mình rất thích, vì nhân vật nữ chính cũng thuộc típ độc đáo, hành xử cao tay (không kiểu đùng đùng trợn mắt) và truyện dựng lên một thế giới tiên phàm thật sống động. Tiên sinh ra đã đã thuộc số sướng nên phải chịu kiếp nạn (không gì tự dưng mà có). Mọi việc, mọi sự trên đời đều có số (thần tiên cũng chẳng tránh được), đời người cũng chỉ như một kiếp nạn của tiên, ngắn lắm, nên đứng có lo lắng 😀 Mới cả truyện tình trong này đẹp, nên mình rất ưng.

-Hóa ra anh vẫn ở đây-Tân Di Ổ mình lấy cớ review truyện này vì nếu chỉ để status không viết được rất ít. Truyện này thì thực sự làm mình xúc động, dù có rất nhiều yêu tố đặc trưng của ngôn tình, nhưng cảm xúc của nhân vật rất thật, tình huống rất thật. Nếu bỏ qua yếu tố trai xinh (gái trong truyện nay hơi đẹp thôi, nên có thể bỏ qua), nhà giàu (dù chưa phải đại gia lắm) và các yếu tố kịch tính khác thì đây là cuốn tiểu thuyết tâm lý rất tuyệt vời, với nhưng trăn trở, hiều nhầm, những khó nói theo mình rất đời thường.

Vậy đấy, một năm ngôn tình của mình có thể kể ra như vậy. Đọc ngôn tình rất vui, đọc nhanh. Đọc ngôn tình rất cuốn hút, cốt truyện là yếu tố cuốn hút có thể nói hàng đầu. Thực sự là rất khâm phục các nữ tác giả Trung Quốc, viết rất giỏi, trí tưởng tượng rất phong phú. Và cũng có chút tiếc nuối, nếu không bị dán nhãn ngôn tình có thể sẽ được đầu tư hơn về mặt dịch thuật? mình không năm rõ việc xuất bản sách ngôn tình cho lắm, nếu các nhà văn chăm chút hơn nữa cho các nhân vật (mạnh dạn cho các anh chị xấu trai xấu gái vào đi) đầu tư vào tính cách, bỏ qua bớt mấy cái cưa sừng chạy quanh gốc cây đi thì tác phẩm chắc sẽ còn thành công nữa.

…more

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *