[Review] Hủ Mộc Sung Đống Lương | Nhẹ Nhàng Như Một Cơn Gió

Tác phẩm : Hủ Mộc Sung Đống Lượng ( Hi nháo Giang Hồ )
Tác giả : Tô Du Bính
Độ dài ; 8 chương + 4 phiên ngoại

Edit : Tử Linh Sử 

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = =
Đối với bạn My thì lúc đầu bạn My nhìn cả một quyển sách dày rất ngán nhưng càng đọc mình lại càng không hề ngậm miệng vào được. Bởi vì tác phẩm này của chị Bính làm mình cười lên cười xuống. Thức đêm thức hôm mà thấy mình cười một cách ghê rợn ai cũng sợ hết .
Kỷ ! Vô ! Địch. Cha bạn Kỷ Huy Hoàng đặt tên này cho bạn vì muốn bạn Vô Địch thiên hạ về võ thuật. Từ ngày bé bạn ấy đã tự phế đi nội lực của mình, phế không hết còn lại một chút ít bé tẹo bằng hạt cơm .
Tuy bạn ấy không vô địch về võ thuật nhưng được cái miệng với tài đánh đàn vô phi thiên hạ. Bạn ấy không đánh đàn thì thôi chứ đánh thì một người thông thường cũng thành điếc luôn =))
Còn về cách trò chuyện lươn lẹo của bạn í thì khỏi nói đi. Nói trắng thành đen, đen thành trắng. Ai mà đối đáp nổi em cũng là đại thiên tài luôn đi. Nói chung là chỉ cần trò chuyện với Vô Địch một hồi bạn sẽ cứng họng ! Tính cách của em vô cùng tưng tửng, hồn nhiên, mở miêng ra là làm cho người ta tức đến nóng mặt …. vì không nói lại nổi .
Ngay cả lúc quan phủ đến bắt, đang trong thế bị động. Nói một hồi quan phủ cũng nghẹn lời, uất ức trào máu họng =))) .
Uy hiếp em thì em bảo ” Hãy chôn chặt mối tình trong tim, ta đã có A Sách rồi =)))))) ”
Mà anh Viên Ngạo Sách, hình như đời anh quá nhọ. Đường đường là Ám Tôn Ma Giáo một đêm giết hết bao người của Lục Nguyệt Sơn Trang, biến thành A Sách dễ cưng của Vô địch =)) .
Từ lúc lạnh nhạt ở lâu với em thành ra cũng nhiễm luôn. Lúc nào cũng đối đáp những câu có trời mới nghĩ ra với Vô Địch. Có đoạn bạn Đoan Mộc Hồi Xuân hỏi Viên tiên sinh biết Chu Bác Bì sao ?
Anh vấn đáp thẳng thừng ” Từng cướp mấy lần ”. Bảo sao không banh họng ra cười dô mặt được. = D
Cả cái Huy Hoàng Môn lừng lẫy bị em biến thành cái ổ tụ tập đoạn tụ nhiều nhất. A Tả với A Hữu, cái này là do hủ nam đúng thương hiệu Kỷ Vô Địch vun vén, kể cả người bài xích đoạn tụ, cũng chính là minh chủ Lam Diệm Minh Chung Vũ cũng thành đoạn tụ với A Thượng luôn = v =
Krr cả Lăng Vân đạo trưởng với Từ Ân phương trượng cũng bị ghép thành đoạn tụ thì mọi người hiểu chứ =))
Ô vậy mình vẫn có vướng mắc thế A Hạ Ép Ây à =))) .

Trên đường đi sát phạt Lam Diệm Minh, mình chả thấy nguy hiểm đoạn nào, đoạn nào cũng cứ cười rớt hàm luôn .

Cặp Trình trừng Thành với Lục Thanh Y nhẹ nhàng, êm đềm .
Hoa Hoài Tú với Phiền Tế Cảnh có vẻ như đáng yêu và dễ thương, ngốc ngốc ~ Nhất là lúc bạn Cảnh ôm ngang sống lưng em Tú lúc lên Bễ Nghễ Sơn í ~
Minh Tôn hóa ra tính tình mình phát hiện thật là tưng tửng, đáng yêu cực .
Cả bạn Đoan Mộc Hồi Xuân cũng vậy luôn .
Bạn Kỷ Vô Địch nhìn vậy nhưng thực ra vô cùng mưu trí, không tốn một chút ít sức nào mà lột trần được bộ mặt của Chung Vũ, khiến người ta thu phục bạn, tôn lên hai tiếng “ Môn chủ ” .
Cuối review mình chỉ thấy câu truyện này rất nhẹ nhàng như gió, êm đềm như mây trôi. Thực sự để lại ấn tượng vô cùng lớn cho người đọc. Không phải cứ một câu truyện cứ ngược tâm đau khổ, lấy hết nước mắt của người này người nọ mới ấn tượng. Chỉ cần một diễn biến nhẹ nhàng, diễn biến khôi hài sẽ làm tất cả chúng ta nhớ mãi, không khi nào quên đi ! .
Hủ mộc sung đống lương chính là như vậy !
Một cơn gió lành !

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *