[Review] Husky và sư tôn mèo trắng của hắn – Nhục Bao Bất Cật Nhục

hải đường-01

Tên : Husky và sư tôn mèo trắng của hắn ( 二哈和他的白猫师尊 )
Tác giả : Nhục Bao Bất Cật Nhục ( 肉包不吃肉 )

Thể loại: đam mỹ, niên hạ, trùng sinh, tu chân

Số chương : 311 chương + 40 chương phiên ngoại
Tình trạng : Đã được xuất bản
( Review trọn vẹn được viết dựa trên cách nhìn nhận của chủ nhà về bộ truyện này, chắc rằng sẽ có những chi tiết cụ thể không giống với tâm lý của bạn nên nếu bạn thấy hợp hoàn toàn có thể đọc hết, không hợp thì hãy ấn nút quay lại trên trình duyệt của mình )
Review ngắn gọn cho ai không muốn bị spoil : truyện hay, diễn biến logic, ngặt nghèo và hàm xúc, nên nhảy hố .
Review dài dòng spoil khá nhiều cụ thể trong truyện ( Tốt nhất bạn nên đọc review này sau khi đã đọc xong cả bộ truyện, muốn có một khoảng chừng để tâm lý thêm về nó hoặc nếu bạn chưa đọc truyện nhưng lại muốn biết hết những diễn biến để yên tâm xem ai chính ai tà, ai tốt ai xấu để có sẵn pick cho mình thì xin hoan nghênh )

“ Là ta bạc ngươi … sinh tử không oán … ”

Câu chuyện của tất cả chúng ta mở màn bởi một đóa hoa, à cũng không hẳn, phải là từ một trận chiến nhưng mà ờm … hẳn là đóa hoa ấy đóng vai trò thôi thúc diễn biến mạnh hơn, là nó làm ngươi nhuốm đầy gió tanh mưa máu, là nó đưa ngươi rơi vào vạn kiếp bất phục, là nó khiến ngươi bị người đời oán thán chửi rủa, người người chán ghét …
Đạp Tiên Đế Quân Mặc Vi Vũ, vị vua tiên phong của Tu Chân giới, hắn đạp lên sinh linh, khi sư diệt tổ, đôi tay nhuốm đầy máu tươi mà từ từ bước lên vị trí ấy. Nhưng ai biết rằng đằng sau vị đế vương đầy bạo ngược ấy lại là quá khứ đầy khổ đau, nay đây mai đó, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Hắn không trách người cha vô tâm đã bỏ rơi mẹ con hắn, hắn không trách đời trách đất, hắn chỉ muốn làm đứa con ngoan của mẹ hắn, mong ước sau này hoàn toàn có thể xây cho mẹ hắn một ngôi nhà và cho bà chiêm ngưỡng và thưởng thức những món ăn ngon, không phải mãi nghệ kiếm sống, không phải sống khổ sở thế này. Mẹ hắn dạy không được báo thù mà hãy báo ân nhưng từ khi nào mà những tâm lý thiện lương trong hắn không còn nữa, từ khi nào mà hắn chẳng thể làm theo lời mẹ dạy ? Từ mồi lửa đốt trụi Túy Ngọc Lâu hay từ những tháng ngày làm đồ đệ của Sở Vãn Ninh, lớn lên trong đòn roi và sự nghiêm khắc của y hay là từ cái chết của Sư Muội – người trong lòng hắn ?
Vãn Dạ Ngọc Hành Sở Vãn Ninh, sư tôn của Mặc Nhiên – Mặc Vi Vũ, vị tiên quân cao lãnh trong lòng tổng thể mọi người. Y đã ngăn cản Đạp Tiên Quân, muốn hắn ngừng lại những tội lỗi của mình, muốn hắn quay đầu lại nhưng hiệu quả là linh hạch của Sở Vãn Ninh vỡ nát vì trận chiến ngươi sống ta chết với đồ đệ của mình, mất hết linh lực, trở nên yếu ớt hơn cả một dân chúng thông thường. Từ đó Sở Vãn Ninh bị giam giữ trong Vu Sơn điện, trở thành sủng phi của Mặc Vi Vũ, tùy thời hoàn toàn có thể bị hắn chơi đùa. Tính cách của y sao hoàn toàn có thể chịu được điều này, y thấy nhục nhã, sau cuối chết trong lòng của Mặc Vi Vũ với sự hối hận khôn nguôi …

“ Ta sẽ che ô cho người cả đời này. ”

Mặc Vi Vũ chết và trọng sinh về thời niên thiếu, khi mọi đau thương sau đó còn chưa xảy ra, Sư Muội vẫn còn sống và hắn vẫn chưa trở thành Đạp Tiên Quân, vị sư tôn kia của hắn vẫn cao cao tại thượng như vậy, hắn thù ghét sư tôn của mình, trách hắn quá gian ác, quá lãnh đạm nhưng ẩn sâu trong đó, hắn vẫn sợ hãi y, sợ hãi Thiên Vấn – thần võ của Sở Vãn Ninh. Nói về Thiên Vấn, đó là một nhành liễu, hoàn toàn có thể thẩm người vấn quỷ và cũng bị Sở Vãn Ninh coi thành roi mà quất Mặc Vi Vũ suốt thời niên thiếu của hắn .
Thời niên thiếu, Mặc Vi Vũ chưa có tên tự Vi Vũ mà vẫn dùng cái tên Mặc Nhiên – cái tên mẹ đã đặt cho hắn. Khi đó hắn dâm loạn, 10 ngày thì hết 9 ngày đi dạo nơi yên hoa, ai bảo hắn là lưu manh, lớn lên nơi nhạc phường cơ chứ. Nhưng dù vậy hắn vẫn có một thiên phú cực cao, một năm đã kết được linh hạch, điều mà khó có tu sĩ nào hoàn toàn có thể làm được. Nhưng Mặc Nhiên giờ đã không còn là Mặc Nhiên 15 tuổi nữa, hắn là Mặc Vi Vũ 32 tuổi đã trải qua những năm tháng đầy điên cuồng, là Đạp Tiên Đế Quân gian ác máu lạnh, sinh linh đồ thán .
Mặc Nhiên đã từng là một đứa trẻ lương thiện, vì muốn bái Sở Vãn Ninh làm thầy mà ngày ngày thuyết phục hắn, vì cứu một con giun mà loay hoay nửa ngày, vì Tặng Kèm quà cho sư tôn mà nỗ lực biết bao đêm và vì sư tôn của hắn mà đồng ý một tương lai đau khổ tận cùng, không đường quay lại .
Rồi ngày mà Sư Muội chết ở kiếp trước đã đến, Mặc Nhiên đã đi lên trước, hắn làm trách nhiệm của Sư Muội với mong ước Sư Muội sẽ sống, hắn giữ lại được Sư Muội nhưng lại mất đi sư tôn của hắn, Sở Vãn Ninh. Khi Mặc Nhiên không chịu được nữa mà ngã xuống, là Sở Vãn Ninh đã cõng hắn về Tử Sinh Đỉnh, khi không hề đi được nữa, Sở Vãn Ninh đã bò trên từng bậc thang để đưa hắn về đỉnh Tử Sinh, y đã độ cho Mặc Nhiên chút linh khí ở đầu cuối của mình với mong ước hắn của thể sống tiếp. Người nằm trong quan tài kiếp này không còn là Sư Muội mà thay vào là Sở Vãn Ninh. Lúc này hắn mới ngỡ ra sư tôn không hề ghét hắn mà trái lại rất thương hắn, hắn đã hận nhầm người, đã hiểu nhầm người, sư đệ Hạ Tư Nghịch đã ở chung với Mặc Nhiên những tháng ngày trước cũng chính là y, là Hạ Tư Nghịch chăm sóc hắn, là Hạ Tư Nghịch nấu canh gà chờ hắn nhưng mà mọi thứ giờ đây như tan vào hư vô vì người đã chẳng còn trên trần gian này nữa .
5 năm sau Mặc Nhiên trở thành Mặc tông sư, tiếng lành đồn xa, 5 năm sau Sở Vãn Ninh sống lại nhờ thuật trọng sinh của Hoài Tội – sư tôn của y .

“ Ta nguyện cả đời này đứng trước người, thay người chắn bão táp mưa sa. ”

Sau khoảng thời gian dày vò lẫn nhau và dày vò cả độc giả, cuối cùng Mặc Nhiên đã tỏ tình với Sở Vãn Ninh, đọc đến đoạn này mình thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng hai tên ngốc này cũng nhận ra được tình cảm của nhau, không còn ngốc ngếch mà nghĩ đối phương không có chút tình ý gì với mình nữa.

Nói một chút ít về Sư Muội – nhân vật phản diện lớn nhất của bộ truyện này một chút ít chứ nhỉ ? Sư Muội chính là người đã hủy hoại cuộc sống của Mặc Nhiên. Ai lại ngờ được ánh trăng sáng trong lòng Mặc Nhiên lại làm điều ấy cơ chứ nhưng chẳng phải hắn ta đã làm rồi sao ? Sư Muội – Điệp Cốt Mỹ Nhân Tịch, điều hắn ta mong ước là hoàn toàn có thể đưa những tộc nhân đáng thương của mình hoàn toàn có thể về nhà. Hắn ta vờ vịt yêu thương Mặc Nhiên, hắn ta vờ vịt là đồ đệ ngoan của Sở Vãn Ninh, hắn ta vờ vịt là bạn của Tiết Mông, tổng thể những điều ấy đều là những trong bước đầu của kế hoạch trở về nhà của Sư Muội. Hắn ta như đóa hoa sen trắng êm ả dịu dàng mà thanh thuần, nhưng ai biết ẩn sau hắn là những mưu ma chước quỷ, vì mình mà không ngừng hại người. Sư Muội nói với Sở Vãn Ninh, hắn ta chưa từng giết người nhưng hắn đã tinh chỉnh và điều khiển Mặc Vi Vũ giết người, đã cấy vào Mặc Nhiên đóa hoa Bát Khổ Trường Hận, làm Mặc Nhiên đau khổ, tổn thương chính đồng tộc của mình .
Mình đã khóc vì quá khứ của Mặc Nhiên và cả những lời hắn nói với bản thân ở Thiên Âm Các. Tuổi thơ hắn đã làm những gì sai lầm mà phải trải qua trong khó khăn vất vả đau khổ như vậy, mọi người nói hắn phải trả lại công minh cho những sinh mạng dưới tay hắn nhưng ai sẽ trả lại công minh cho hắn đây ? Lúc này mình nghĩ những tên tu sĩ kia y hệt như những tên đấm đá bạo lực mạng giờ đây vậy, nói cho sướng mồm nhưng không hề biết nhân vật chính trong những lời chỉ trích của họ đã phải đau khổ thế nào ? Cuộc sống này, gian ác nhất không phải là ma hay là quỷ mà chính là lòng người. Chính lòng người đã dẫn đến những thảm kịch của Mặc Nhiên và cả Sở Vãn Ninh cũng không thoát được điều này. Vì cứu Mặc Nhiên mà tay Sở Vãn Ninh đã thấm máu tươi, y nói sẽ đưa Mặc Nhiên về nhà nhưng họ sẽ đi về đâu đây ?
Mọi người nói đây là một câu truyện, ngược rất ngược, ngược tơi tả nhưng mình lại thấy nó không ngược, nó chỉ buồn thôi. Buồn vì sự nhận ra Sở Vãn Ninh là con người thế nào đã quá muộn màng của Mặc Nhiên hay sự không hề hay biết của Sở Vãn Ninh về điều mà Mặc Nhiên đã làm cho y. Những điều xảy ra ở quá khứ thì vẫn mãi là quá khứ mà thôi, quan trọng là thực tại và tương lai chính vì điều ấy nên mình mới không thấy ngược .
Dù sao đây cũng là một câu truyện HE nên dù thế nào Sở Vãn Ninh vẫn về với Mặc Nhiên, thiên hạ thái bình, và mình nghĩ hẳn là thiếu tag ngụy np .
Mình đã từng không thích Tiết Mông, không thích cái tình nóng nảy, tự luyến của cậu ta nhưng thiếu niên ấy đã phải chịu đựng cảnh phụ mẫu qua đời, sư tôn mất tích, cha ruột không phải người đã nuôi dưỡng mình bấy lâu nay, anh họ không phải là người có cùng huyết thống với mình, Sư Muội lại là người đứng sau màn, những ngày tháng vui tươi của quá khứ đã không còn nữa, đón chờ hắn chỉ là tương lai đơn độc, lúc này cậu ta bắt buộc phải học cách trưởng thành, không hề lỗ mãng như lúc còn bé nữa. Nhưng suôn sẻ bên cạnh Tiết Mông vẫn còn tuy nhiên huynh đệ Mai gia, bước tiến với hắn trên con đường tương lai đầy mù mịt …
Vẫn còn rất nhiều những nhân vật phụ với những niềm đau khác như Diệp Vong Tích, Nam Cung Tứ hay cả Từ Sương Lâm – Nam Cung Nhứ. Diệp Vong Tích không hề sống đúng với giới tính của mình nửa đời người, Nam Cung Tứ phải thay cả gia tộc trả nợ hay Nam Cung Nhứ, người trẻ tuổi tài hoa ấy đã bị vùi dập cũng chính bởi miệng lưỡi người đời và anh trai ruột mình .
Trái ngược với chính văn với những nỗi đau thương chồng chất, phiên ngoại lại rất vui nhộn, mình đọc mà cười không nhặt được mồm. Thôi viết đến đây thôi, dài quá lại lười đọc. Nói chung “ Husky và sư tôn mèo trắng của hắn ” một câu truyện hay, đáng để đọc. Đọc rồi bạn sẽ buồn cùng nhân vật, vui cùng nhân vật và cả đau khổ cùng nhân vật .
Tạm biệt, chúc những bạn ngủ ngon .
Review by onecolour, 11 : 06 PM 14/05/2020

Partager :

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *