[Cảm nhận] Cảm nhận về tác phẩm “Khế tử” – Dịch Tu La

Yoooo, Dú lại trở lại với phân mục cảm nhận rồi đây. Lần này Dú sẽ viết cảm nhận về tác phẩm “ Khế tử ” của tác giả Dịch Tu La, mẹ đẻ của những bộ truyện mà khá nhiều hủ biết đến. Nhân tiện mình cũng ra mắt luôn cho những bạn chưa biết, Dịch Tu La là mẹ đẻ ( hay mẹ ghẻ ) của một số ít bộ như “ Võng du chi ngã bất phối ” ( Cảm ơn em vẫn cười ), “ Túc hạ đích luyến nhân ” ( Dưới chân người tình ), “ Đẳng nhĩ ngưỡng vọng ” ( Chờ anh nhìn lên ), và một số ít bộ khác mà mình chưa đọc đến .
Trước khi vào chủ đề thì Dú xin được warn vài dòng thế này : Những cảm nhận Dú viết ra đây đa phần là từ yếu tố chủ quan, là cách nhìn nhận của Dú so với tác phẩm và tác giả, hoàn toàn có thể sẽ sự không tương đồng với mọi người, với cả văn Dú cũng kém nữa nên những bạn nếu đọc không nổi hoàn toàn có thể click back ngay lập tức nha. Chú ý : Văn cảm nhận dở, người viết chỉ cầu có người cùng chí hướng để đàm đạo mà thôi : ” >
Okay let’s start !

Khế tử

Tác giả: Dịch Tu La

Editor : Windy
( Những đoạn trích sau là Dú trích từ bản edit của ss Windy, nếu ss không được cho phép thì hoàn toàn có thể nói với em, em sẽ lập tức xóa nhưng dòng trích đó đi )
Kì thực tôi biết đến bộ truyện này là nhờ một người bạn. Cô ấy rất thích truyện này nên đã đề cử với tôi. Thời điểm đó tôi cũng không đọc liền mà để ngâm dấm đó ít tháng, gần đây mới mò lại đọc. Ừm, phải nói sao nhỉ, Khế tử thực sự rất hay, rất đáng đọc và tôi thề là những bạn có cùng gu với tôi sẽ hụt hẫng khi đọc xong đó .
Mở đầu của “ Khế tử ” là sự lí giải mập mờ và đầy mê hoặc về hai từ “ Khế tử ” :
“ Nơi tinh cầu Thiên Túc xa xôi, sống sót một quần thể sống trí tuệ đặc trưng, họ không có tuổi thơ, cũng không có tuổi già, không sinh ra, cũng không chân chính chết đi. Họ dùng một phương pháp cực kỳ đặc biệt quan trọng đến với trần gian, tại mỗi một kiếp sống trong vòng luân hồi đều lưu giữ ký ức nguyên thủy nhất về sống sót, họ chính là người Thiên Túc .
Mỗi người Thiên Túc sau khi tìm được đối tượng người tiêu dùng trong lòng ngưỡng mộ, nếu muốn cùng đối phương kết làm bầu bạn, nhất định phải trải qua một hồi đấu tranh sinh tử như một nghi lễ trưởng thành, người thắng trong nghi thức, sẽ trở thành kẻ chi phối tuyệt đối trong quan hệ phối ngẫu .
Mà kẻ bại, thì gọi là — — Khế tử. ”
Khi đọc đến câu ở đầu cuối của văn án, tôi có cảm xúc rất tò mò với “ Khế tử ”. Tôi cảm thấy có vẻ như “ Khế tử ” không chỉ là kẻ bại trong nghi lễ trưởng thành, không riêng gì được hiểu theo cái nghĩa đó mà còn bao hàm nghĩa khác hay một câu truyện khác mà tôi vẫn chưa biết đến. Câu chuyện đó, nói thế nào được nhỉ, khá là nặng nề, tiềm ẩn một thứ tình cảm mãnh liệt giữa hai tình nhân nhau và còn một chút ít gì đó tôi không biết gọi tên. Và cũng vì vậy nên tôi đã mang theo tâm tính kia mà nhấn từng chương từng chương, đọc từng câu từng chữ, để rồi bản thân cũng bị hấp dẫn vào câu truyện khi nào không hay .
Bài này là cảm nhận, thế nên tôi sẽ không spoil diễn biến truyện. Tôi sẽ đi theo cảm nhận của tôi về từng couple trước .
Đầu tiên là couple chính của tất cả chúng ta : Doanh Phong – Lăng Tiêu .
Các bạn có thấy tên bạn thụ quen quen không ? Nếu bạn nào từng đọc qua bộ “ Truyền thuyết chi chủ đích phu nhân ” ( bạn Lam Hạ edit ) thì hẳn sẽ biết anh công trong truyện cũng trùng tên là Lăng Tiêu. Ây dà, vậy để tôi xin nói trước một xíu hen. Thực ra khởi đầu khi đọc thấy Lăng Tiêu trong “ Khế tử ” là thụ, tôi đã từng hơi bài xích một chút ít, mặc dầu tôi biết hai người khác nhau trọn vẹn đó, nhưng so với một tôi mới đọc xong bộ Truyền thuyết cách đó không lâu thì vẫn chưa thích ứng ngay được nên tôi mới tạm dừng “ Khế tử ” khoảng chừng vài tháng. Nghĩ lại thấy cũng hơi dẩm dẩm cơ mà chắc cũng có bạn hiểu cho tôi chứ nhỉ ?
Đối với tôi – một đứa sủng công mà nói thì Doanh Phong là một trong những công mà tôi thích nhất trong những bộ đam mỹ tôi đã từng đọc. Doanh Phong lãnh đạm, hay còn được ví như băng sơn ấy, không thèm liếc mắt hay chú ý đến bất kỳ ai. Anh là một con người khó gần, có vẻ như không có nổi một người bạn nào, thậm chí còn còn có chút tuyệt tình với trần gian, với kẻ khác. Chính sự vô tình đó của anh, tôi mới thấy Doanh Phong là người thích hợp với vị trí khế chủ hơn kẻ khác rất nhiều lần. Khế chủ là người nắm vai trò chi phối trong quan hệ phối ngẫu của người Thiên Túc, mà muốn nắm được kĩ thuật chi phối đó thì một kế chủ buộc phải có sự vô tình đủ để đánh tan hàng tuyến phòng ngự ý thức của khế tử. Doanh Phong, với năng lực vốn có của anh và sự vô tình kia nên đã trở thành một khế chủ rất hoàn mĩ, tối thiểu so với tôi là vậy. Thời gian đầu khi Doanh Phong và Lăng Tiêu mới ký kết khế ước trong một trường hợp bất đắc dĩ, Doanh Phong rất đáng ghét, vì anh không chú ý đến cảm nhận của khế tử. À nhưng những bạn đừng nóng giận vội, vì tâm lí đó rất phải chăng. Từ khi Doanh Phong thức tỉnh trong lồng nguồn năng lượng, trong tay anh đã nắm giữ một hạt cây rất giống với hạt đào, anh đã nhận định và đánh giá là do người kiếp trước, tình nhân kiếp trước của anh để lại. Vì vậy anh đã hao tốn sức lực lao động và với một ý chí kiên trung, kiên trì tìm kiếm tình nhân kiếp trước đó, dù lúc bấy giờ anh không biết là ai. Thật ra tôi thấy anh cũng rất ngốc, ngốc nhưng lại khiến người ta nể phục. Anh chung tình với một người còn không biết đã thức tỉnh hay chưa, có sống sót giữa biển người này hay không, có gặp lại nhau được hay không. Dù Tỷ Lệ hoàn toàn có thể hội ngộ rất nhỏ, chính anh cũng đã từng thừa nhận như vậy, thì anh vẫn một lòng hướng về người đó, chúc phúc cho người đó. Anh giữ hạt đào đó trước lồng ngực mình – nơi yếu ớt nhất trên khung hình – như một thứ trân quý, không một tấc rời xa .
Thật ra Doanh Phong một khi đã nhận định và đánh giá một cái gì cũng sẽ chỉ xác lập mỗi thứ đó, rất cố chấp chiếm về tay mình. Khi anh thích Lăng Tiêu, quan hệ của họ đã chuyển biến tốt đẹp hơn, những mặt khác của Doanh Phong cũng được bày ra nhiều hơn. Anh biến hóa vì Lăng Tiêu. Từ một người hờ hững, không bè bạn, không chăm sóc một ai, anh học cách chăm sóc một người, học cách chú ý đến một người, học cách dung nhập với đời sống của người đó dù hai người vẫn còn những tương khắc và chế ngự trong quan điểm. Và có lẽ rằng cũng nhờ Lăng Tiêu mà anh đã mở màn có bạn hữu, đời sống không còn vô vị và tẻ nhạt nữa mà khởi đầu đã có những điểm xuyết của những sắc màu khác nhau trong đó. Quả thật là, Lăng Tiêu là một sống sót vô cùng thiết yếu trong cuộc sống anh, là nơi anh gửi gắm một phần linh hồn của mình vào, phát sinh ý niệm an an ổn ổn sống qua một đời .
Doanh Phong là một tên mặt liệt, ít khi biểu lộ xúc cảm gì. Vậy mà có vẻ như những cảm hứng hỉ nộ ái ố của một đời người, anh đều đã dùng trên người Lăng Tiêu. Doanh Phong cười, Doanh Phong ngại ngùng, Doanh Phong tức giận, Doanh Phong ghen tuông, tổng thể những mặt đó đều xảy ra chỉ vì một người, khế tử kiếp này của anh, tình nhân kiếp này của anh. Lúc Lăng Tiêu bị cưỡng ép gỡ bỏ khế ước với anh, lúc Lăng Tiêu biến mất trước mặt anh, lúc Lăng Tiêu không rõ sống chết mà rời đi, xuyên về quá khứ lịch sử vẻ vang bốn nghìn năm về trước của người Thiên Túc, anh đã khóc. Từng câu từng chữ tác giả viết ra lúc đó khiến lòng tôi thổn thức. Tôi khóc cùng anh. Đó là nỗi đau xé tận tâm can. Đó là nỗi đau đớn khi tận mắt tận mắt chứng kiến khế ước sống sót giữa hai người bị cưỡng chế xé bỏ, khi tận mắt tận mắt chứng kiến người mình yêu biến mất ngay trước mặt mình. Đó cũng là nỗi hụt hẫng khi đã không nhận ra tình cảm của người đó từ sớm, là nỗi hụt hẫng vì một lần muộn màng mà lỡ mất hàng chục năm …
“ Phục Nghiêu vọt vào đám cháy, chỉ nhìn thấy Doanh Phong trơ trọi đứng, hiện trường ngoại trừ một thi thể rõ ràng không phải người Thiên Túc thì chẳng còn ai khác .
“ Doanh Phong ! Lăng Tiêu đâu ! ” Tiếng nổ vang lên liên tục, Phục Nghiêu chỉ hoàn toàn có thể hô to về phía anh .
Doanh Phong ngơ ngẩn đứng đó, vô luận là tiếng nổ hay là tiếng gọi của Phục Nghiêu, đều trọn vẹn không nghe thấy. ”
[ … ]
“ Lại một lần nữa trở lại ký túc xá chung của mình và Lăng Tiêu, tấm ảnh lớn hai người chụp chung treo trên tường kia khi nào cũng nhắc nhở thực sự Lăng Tiêu từng sống sót ở nơi này, Doanh Phong chậm rãi ngồi xuống bên giường, nhìn ảnh chụp xuất thần chốc lát, lại đưa tay về phía ngực .
Trong túi trước, từng để tín vật tình nhân kiếp trước lưu cho anh, Doanh Phong sờ sờ ở đó, không lấy ra hạt đào, và lại là một chiếc hộp tròn sắt kẽm kim loại tinh xảo .
Anh vẽ một cái lên mặt phẳng, lộ ra hai chiếc nhẫn bên trong, anh lấy một chiếc trong đó ra, ngày tháng khắc bên trên chính là ngày trong ngày hôm qua của một năm trước. ”
“ Doanh Phong quăng lại áo khoác nghiêng ngả lảo đảo chạy về phòng khách, ở TW gian phòng có thêm một người, cậu ấy ngồi ở đó, từng lời từng câu tráng lệ nói :
“ Đối với mình, những hồi ức này đều cực kỳ quý giá, vì vậy mình đã quyết định hành động tạo thành một bản sao, dù ngày sau mình thật sự quên, cũng sẽ không mất đi chúng. ”
Doanh Phong đi từng bước một nguy hiểm đến gần cậu, không hề tin nổi vươn tay ra, với tới người gần trong gang tấc, mắt thấy cách cậu càng lúc càng gần, càng lúc càng gần, mỗi khi tiến thêm một millimet lại giống như đi qua khoảng cách cả một năm ánh sáng .
Anh rốt cục đến vị trí khuôn mặt, nhưng cái gì cũng không chạm được, tay anh xuyên qua hình ảnh Lăng Tiêu, trong không khí vô lực tìm một đường cong. ”
[ …. ]
“ Anh ôm cái hộp ra, ba phen mấy bận muốn mở, rồi lại buông tha. Thật lâu thật lâu trước kia, câu mà Lăng Tiêu từng nói đó, như còn vang vọng rõ ràng bên tai .
— — nếu một ngày kia tôi chết, anh liền mở ra xem đi .
Lại qua lâu như một thế kỷ, nắp hộp rốt cục được mở ra, đập vào mắt thứ nhất chính là một mảnh vải không toàn vẹn, Doanh Phong nhận ra nó, đó là một góc cổ tay áo Lam Thịnh khi cậu ấy rơi xuống, đây là do anh tận nơi giao cho Lăng Tiêu .
Cũng chính là mảnh vải mà ngày nào đó, Lăng Tiêu đã gắt gao nắm lấy, trước di ảnh của Bình Tông thề không làm khế tử của bất luận kẻ nào, để rồi sau cuối lại trở thành khế tử của anh — — cho đến mấy ngày hôm trước .
Tờ giấy có bức tranh mà anh vẽ cho Lăng Tiêu, được đặt bên dưới mảnh vải, trên tranh Lăng Tiêu thích ý híp mắt, cảm xúc niềm hạnh phúc tràn ngập như sắp chọc thủng cả mặt giấy .
Doanh Phong cầm lấy bức tranh, lộ ra túi gói nhựa bên dưới, từ vỏ hộp màu phấn hồng tản ra vẻ ngượng ngùng, bên trên còn in một tiểu cô nương mặc phục trang ma pháp .
Anh cẩn trọng phân biệt nửa ngày, rốt cục mới nhớ ra đây là bánh mì nguồn năng lượng vị ô mai mà anh mua cho Lăng Tiêu lúc trước, không hề tưởng được cậu lại đem những vỏ hộp này giữ lại, những thứ mà mình khuyến mãi cho Lăng Tiêu trong lời cậu ấy, không ngờ là chỉ cái này .
Doanh Phong từng cái từng cái tiểu tâm dực dực lấy chúng ra, một thùng bánh mì có 24 túi, thì có 24 tờ giấy gói. Anh đếm đếm, một cái cũng không thiếu, một cái cũng không sót, cho đến khi đếm đến tờ vỏ hộp cuối, lại phát hiện phía dưới cùng còn nằm một cái không còn là màu hồng nữa .
Doanh Phong dùng bàn tay run rẩy nhặt lên gói vỏ hộp màu vàng có hình quả chuối tiêu, thiếu niên ngốc nghếch ngay cả cơm cũng ăn không nổi năm đó, đứng trước mặt anh tự tin bày ra tư thế tác chiến .
— — ai khi dễ ai còn chưa biết đâu, sẵn đây nói cho cậu biết, so với ô mai, tôi thích vị chuối tiêu hơn .
— — nếu hiện tại đứng trước mặt anh là người yêu đời trước đó, tôi không tin anh nỡ so với người đó làm ra chuyện mà anh làm với tôi ngày hôm qua !

—— anh thực sự rất tuyệt, tôi rất kiêu ngạo.

— — nếu nhất định phải cầu nguyện một điều gì đó, thay vì đạt được, tôi càng kỳ vọng, sẽ không mất đi .
— — Doanh Phong, em thích anh, từ rất lâu trước kia đã thích. Có thể lấy thân phận bình đẳng nói ra những lời này, thật sự quá tốt .
Nước mắt từng giọt rơi trên gói giấy, hình vẽ bên trên nhạt nhòa, nếu như tổng thể hoàn toàn có thể tái diễn, nếu như hoàn toàn có thể biết tâm ý của Lăng Tiêu sớm hơn, thì có phải những hối hận phút này, cũng sẽ không bài sơn hòn đảo hải, phô thiên cái địa đến thế ?
Thanh âm của Lăng Tiêu, từ phòng bên cạnh dịu dàng êm ả truyền lại, tựa như vượt qua thời hạn ngàn năm, đến bên cạnh anh .
“ … Nhưng nếu quả thật sẽ quên, mà ký ức Phục hồi cách xa so với hiện tại tốt đẹp, mình cũng sẽ không hối hận quyết định hành động đã có ngày ngày hôm nay. Bởi vì chỉ có một mình anh ấy biết những nỗ lực của chúng mình, như vậy quá không công minh, loại tâm tình đã trải qua trăm cay nghìn đắng rốt cục mới đạt được này, bất kể thế nào, mình cũng muốn cùng anh ấy san sẻ. ”
Một Doanh Phong kiêu ngạo là vậy. Một Doanh Phong vô tình là vậy. Một Doanh Phong can đảm và mạnh mẽ và cố chấp là vậy, thì ra khi mất đi người mình yêu thương, anh cũng sẽ trở nên yếu ớt, anh cũng sẽ khóc, anh cũng sẽ hối hận. Khi tôi cảm nhận từng đau đớn đó nơi anh, tôi đã bật khóc vì anh, vì tình yêu của anh. Tôi từng đọc một comment bảo rằng trong quan hệ hai người, hầu hết đều là Lăng Tiêu bày tỏ niềm thương mến còn Doanh Phong có vẻ như chưa khi nào như thế. Nhưng tôi lại ngược lại. Từ lúc anh đặt tầm mắt mình vào Lăng Tiêu, anh đã đổi khác, anh đã yêu. Anh yêu bằng cả trái tim mình, biểu lộ nó bằng hành vi mà không cần thốt ra bất kể một lời nói nào .
Tôi thích nhân vật Doanh Phong, đồng thời cũng rất thích Lăng Tiêu. Từ đầu truyện, Lăng Tiêu được kiến thiết xây dựng là một nhân vật có tính cách hiếu thắng, tưng tửng, hơi ngốc, ngạo kiều nhưng cậu ấy cũng có những nét trưởng thành trong tâm lý của mình, và cũng như Doanh Phong, cậu ấy dành trọn tận tâm của mình vào tình yêu hai người, và có lẽ rằng điều này đã khởi đầu từ khi cậu bị Doanh Phong cướp mất giọt máu trong tim, trở thành khế tử của anh. Ở nhân vật này, tôi tìm thấy một sự sáng sủa rất đáng quý. Dù là trong thực trạng tăm tối cỡ nào, thống khổ ra làm sao, cậu ấy cũng sẽ cố bước tiếp, tìm về ánh sáng, tìm về đời sống .
Thật ra, Lăng Tiêu là người có tình cảm trước trong mối quan hệ này, nhưng cũng như cậu ấy nói vậy đó, đầu óc chậm tiêu nên đến khi phải nhờ vào một thiết bị máy móc cậu mới biết thì ra cậu đã thích Doanh Phong từ rất lâu rồi và chính lòng hiếu thắng đó mà cả hai đã bỏ lỡ qua nhau một lần trong đời – đó cũng là lần mà Lăng Tiêu trước khi luân hồi đã nhìn lại và hụt hẫng. Kì thực trong đời không gì hoàn toàn có thể bảo vệ rằng bạn sẽ không bỏ lỡ một ai đó, hay lúc bước giữa biển người lạ lẫm, bạn hoàn toàn có thể nhận ra 50% kia của mình. Nhưng đó lại là hụt hẫng lớn nhất của Lăng Tiêu. Tiếc nuối ấy biến thành một loại chấp niệm mà đến đời sau của cậu vẫn còn khắc ghi trong lòng .
“ Hình ảnh đã chuyển tới Bích Không, trên sân thượng đó, Lăng Tiêu thuở niên ấu từ trên đài cao nhảy xuống, vừa lúc rơi xuống trước mặt Doanh Phong cũng đồng dạng tuổi nhỏ .
“ Giờ có người dữ thế chủ động dâng lên máu trong tim, cậu cũng không nhận, cậu rốt cuộc muốn tìm dạng người thế nào chứ ? ”
Từ trước đến nay đối Lăng Tiêu không thèm chú ý, Doanh Phong thật hiếm thấy cong khóe miệng lên ác liệt .
“ Không biết, nếu cậu dữ thế chủ động dâng lên máu trong tim, nói không chừng tôi sẽ xem xét một chút ít. ”
Người khiến cho mình chớm yêu rồi lại không tự biết đó, lộ ra nét ngây ngô trên mặt .
Ý niệm của Lăng Tiêu nhẹ nhàng trôi qua, một lần sau cuối thâm tình ngưng vọng vào anh .
Em nguyện ý .
Doanh Phong ngẩn ra, “ Cậu khóc cái gì ? ”
Thiếu niên Lăng Tiêu máy móc sờ sờ mặt mình, thế nhưng thực sự có xúc cảm khí ẩm, cậu lăng lăng nhìn chất lỏng trên đầu ngón tay mình, ngày càng nhiều nước mắt không chịu khống chế tràn mi .
Cậu chạy trối chết, không quan tâm đến Doanh Phong đằng sau bất giác nâng tay, chỉ có ý niệm của Lăng Tiêu đem một màn này thu hết vào mắt, nếu chính mình lúc trước không tá hỏa rời đi, phải chăng hai người bọn họ hoàn toàn có thể nhận rõ tâm ý của nhau sớm hơn ?
Cậu sát lại, mê luyến cọ xát môi lên ngón tay đối phương .
Doanh Phong giật mình ngây ngẩn nhìn tay mình, phảng phất có ảo giác như vừa được hôn. ”
Lăng Tiêu cũng là một người trọng tình nghĩa. Cậu đối xử với bạn hữu rất tốt và chăm sóc đến họ rất nhiều. Cậu vui mừng vì hai người bạn của mình hoàn toàn có thể chính thức kí khế ước. Cậu thất thần khi thấy Lam Thịnh vì không gật đầu được thân phận khế tử mà trở thành kẻ điên rồ. Cậu chết lặng khi tận mắt chứng kiến Bình Tông hóa thành linh hồn bay đi, khởi đầu một vòng luân hồn mới của mình. Cậu đau đớn khi tận mắt chứng kiến bác sĩ Dao tự vẫn, đi theo quản trị Trực Thượng, tận mắt chứng kiến Thiên Tứ và Băng Xán cùng nhau đồng quy vu tận, tận mắt chứng kiến Vũ Tập và Sương Phong hi sinh trên mặt trận ác liệt. Có thể nói, Lăng Tiêu rất đáng thương, lần lượt tận mắt chứng kiến những người bạn của mình ra đi như vậy, trong lòng cậu đớn đau cỡ nào, thống khổ cỡ nào, có ai hoàn toàn có thể hiểu được hay không ?
Tình yêu của Lăng Tiêu so với Doanh Phong, không một lời nào hoàn toàn có thể diễn đạt được hết. Tình yêu này là cậu mở màn, nhưng thật suôn sẻ là Doanh Phong cũng đồng thời đáp lại. Tình yêu của họ được tác giả lí tưởng hóa, trở nên rất đẹp tươi, rất thiêng liêng, thậm chí còn mang tính hình tượng cho một vùng đất, một tinh cầu. Tình yêu ấy xuyên suốt khoảng trống và thời hạn bốn nghìn năm đằng đẵng, và có lẽ rằng còn lê dài qua nhiều cái bốn nghìn năm nữa, tròn vẹn và bình đẳng, cuồng nhiệt và nồng nàn .
Nhưng thật ra trong “ Khế tử ” không chỉ sống sót mỗi tình yêu giữa Doanh Phong và Lăng Tiêu mà còn có những tình yêu khác, những cách yêu khác. Tôi đau lòng đến tột độ trước tình yêu đầy chữ bi của Bình Tông và Lam Thịnh. Một người hiếu thắng, không chịu gật đầu số phận ; một kẻ vì người mình yêu mà lấy mạng đổi mạng, cắt đứt đường tình kiếp này của mình. Hai người họ, một cố chấp một êm ả dịu dàng tạo nên tình yêu buồn và bi thương nhất trong truyện, tối thiểu so với tôi thì là vậy. Cái giá phải trả cho sự cố chấp của họ là kẻ ở người đi, kẻ sống người chết, là một cái BE không một ai mong ước. Nhưng ngẫm lại, đó cũng là một cái kết được Dự kiến trước, rất đúng lí hợp tình. Một tình yêu không có sự đồng cảm và nhận ra sai phạm thì kết cục sẽ không mấy tốt đẹp. Hay như tình yêu đầy cố chấp và cưỡng ép của nhà khoa học vĩ đại Thái Ân so với tình nhân kiếp trước của mình Thương Dương, cũng để lại trong tôi những cảm hứng rất xích míc. Một phần, tôi không chấp thuận đồng ý với cách ép buộc đó của ông, chính bới ông đã đi ngược lại với tạo hóa, cưỡng ép một người vốn không tương quan gì đến mình, có chăng cũng chỉ là vô tình mang linh hồn chuyển thế của Thương Dương mà thôi. Một phần, tôi cũng rất thông cảm với ông. Sống một đời người dài đằng đẵng, cái giá phải trả là tận mắt chứng kiến người yêu thương chết đi, vậy thì điên cuồng muốn tìm kiếm chuyển kiếp của người đó cũng là một tâm lí hoàn toàn có thể hiểu được. Thật sự tôi rất thương nhân vật này. Một đời thanh danh hiển hách, không ai không biết đến vậy mà lại phải trải qua nỗi thảm kịch mất tình nhân, trở thành một kẻ điên, đến cùng vẫn đánh mất người đó vĩnh viễn mà không thể nào luân hồi nữa. Tôi cũng thương nhân vật mang trong mình linh hồn chuyển thế của Thương Dương kia. Từ khi mở mắt đảm nhiệm quốc tế đến lúc hồn phi phách tán, cậu ấy luôn bị người đàn ông điên rồ này giam giữ, trở thành thế thân của kẻ khác, mất đi quyền tự do, quyền yêu và được yêu. Cậu ấy rất đáng thương, thật sự rất đáng thương .
Một trong những tình yêu khiến tôi hụt hẫng nhất là tình yêu của tiến sỹ Trực Thượng và bác sĩ Dao Đài. Thật ra tiến sỹ Trực Thượng không có nhiều đất diễn trong truyện như bác sĩ Dao Đài nhưng anh luôn để lại trong tôi ấn tượng về nụ cười nhã nhặn, dịu dàng êm ả, dễ gần. Còn bác sĩ Dao Đài, cô là một người phụ nữ can đảm và mạnh mẽ, lại là khế chủ, giúp Doanh Phong nhận ra 1 số ít điều khi chăm sóc Lăng Tiêu, gián tiếp nâng đỡ cho tình yêu của hai người ấy, vậy mà cô lại không cứu nổi tình nhân mình. Khi tiến sỹ Trực Thượng giết, một người vốn không tin yêu vào luân hồi chuyển kiếp sẽ tìm được nhau như cô, một người phụ nữ can đảm và mạnh mẽ như cô cũng đã phải rơi nước mắt, đau đớn ôm lấy trái tim mình, tin cậy vào một điều không thực. Cô theo bước tình nhân mình, bước vào vòng luân hồi với hy vọng tương phùng. Đó là một tình yêu buồn và đầy hụt hẫng, đớn đau .
Trong số bạn hữu của Lăng Tiêu còn hai cặp đôi nữa. Đầu tiên là cặp Băng Xán và Thiên Tứ. Hai người này hoàn toàn có thể nói là cặp đôi ít trải qua sóng gió nhất trong truyện. Họ thích nhau và đến với nhau khi tình yêu đã đơm hoa kết trái, tự nguyện dâng sinh mạng của bản thân cho đối phương. Khoảnh khắc lúc Băng Xán đâm vào tim Thiên Tứ và tự vẫn theo Thiên Tứ, so với tôi, đó là khoảnh khắc rất thiêng liêng và xinh xắn. Họ cùng yêu nhau, cùng kí khế ước với nhau và cùng chết trong tay nhau. Tình yêu đó thật sự rất đáng ngưỡng mộ. Ngoài ra, còn có một cặp nữa là Vũ Tập và Sương Phong. Hai người này có cực ít đất diễn trong truyện, sau cuối cũng hi sinh nơi sa trường nhưng tình yêu của họ cũng giống như cặp nhân vật chính, kí khế ước trong bất đắc dĩ, vô tình làm tổn thương đối phương, nhưng sau đó lại cùng nhau san sẻ tình yêu, cùng nhau yêu thương, cùng nhau chết đi .
Cuối cùng là hai đôi bạn trẻ phản diện trong “ Khế tử ”. Đầu tiên, tôi xin được nhắc đến Tinh Lâu và Nguyệt Ảnh. Cả hai người họ dù có những nhận thức rơi lệch và làm những điều sai lầm, nhưng tình yêu của Tinh Lâu dành cho Nguyệt Ảnh không hề cân đo đong đếm nổi. Tinh Lâu đã vì Nguyệt Ảnh mà lập nên mạng Thiên Nguyên, vì Nguyệt Ảnh mà không màng hồn phi phách tán, lội ngược dòng lịch sử vẻ vang, cứu lấy Nguyệt Ảnh, trợ giúp Nguyệt Ảnh vô điều kiện kèm theo. Nhưng kết cục của họ lại rất bi thảm. Nguyệt Ảnh chết trước mặt Tinh Lâu, còn Tinh Lâu lại không thể nào luân hồi được nữa. Một cặp khác là Chẩm Hạc và Trục Nguyệt. Cá nhân mà nói thì tôi rất thích Chẩm Hạc. Tôi thích hình dáng thương nhân phúc hắc của anh, thích sự lười biếng nơi anh, thích đậm chất ngầu kiên cường nơi anh. Nhưng anh lại phải trọn vẹn biến mất nơi cuộc sống này vì một người anh vốn rất ghét bỏ. Còn Trục Nguyệt, cậu ấy rất đáng thương. Sinh ra vốn đã yếu ớt, tiếp tục bị khinh khi, bị bắt nạt, lại không một ai chú ý, không một ai chăm sóc, kể cả tình yêu đầu đời cũng xa cách và buông lời tàn khốc, tôi thấy đó cũng là điều dễ hiểu khi cậu ấy trở thành kẻ phản diện có thâm thù lớn nhất so với cặp nhân vật chính. Nhưng Trục Nguyệt càng đáng thương hơn khi Chẩm Hạc – người duy nhất trên đời này nhìn vào cậu ấy – lại tình nguyện chết đi, mang theo nỗi vô vọng và đớn đau tột cùng của Trục Nguyệt. Mà tôi cũng tự hỏi không biết có ai nhận ra rằng, đằng sau mỗi lời nói của cậu ấy luôn chứa đựng sự đơn độc và vô vọng hay không ? Tôi nghĩ, Trục Nguyệt có khi còn cô độc hơn Cô Tinh gấp trăm ngàn lần. Cậu ấy sai, cậu ấy ích kỉ nhưng cũng rất đáng thương như vậy. Có thể có người sẽ ghét nhân vật này, buông lời thóa mạ cậu ấy, nhưng so với tôi, Trục Nguyệt vẫn là một con người xấu số, và người này vốn nên được hưởng tình yêu thương từ người khác sớm hơn để không dẫn đến kết cục buồn đau ấy .
Mỗi nhân vật, mỗi cặp đôi dù chính hay phụ, mỗi cụ thể dù lớn hay nhỏ đều được tác giả Dịch Tu La thiết kế xây dựng rất chân thực, có chút hơi hướng lí tưởng hóa. Mỗi một nút thắt đều được gỡ bỏ không chút thiếu sót. Mỗi tình yêu là mỗi một mảnh đời đã giao thoa với nhau, và mỗi một kết cục lại hợp lý đến tàn ác. Quả thật tôi rất khâm phục tác giả, vì đã viết lên được một tác phẩm tuyệt vời như thế này. Duy chỉ có một hụt hẫng của tôi, là cái kết của “ Khế tử ” có cảm xúc hơi hấp tấp vội vàng nên tôi vẫn cho rằng câu truyện này có vẻ như thiếu chút gì đó. Nhưng không sao cả. Bởi vì chị đã rất thành công xuất sắc. Và tôi khâm phục chị từ tận đáy lòng mình .
Mỗi người đều có cách nhìn nhận cái kết khác nhau. Người nói đó là BE, người nói đó là HE nhưng theo tôi nghĩ, kiếp này của Doanh Phong và Lăng Tiêu là một cái kết buồn, nhưng cái kết buồn ấy lại mở ra một cái kết đẹp cho tương lai, chí ít tôi hy vọng là vậy. Không có kết thúc thì sẽ không có mở màn. Không có đau thương thì sẽ không có niềm hạnh phúc. Đó đều là những gì tôi rút ra được sau khi đọc cái kết của “ Khế tử ” .
Cảm ơn tác giả Dịch Tu La vì đã viết một tác phẩm hay như vậy. Và cũng cảm ơn người bạn của tôi đã đề cử nó để tôi không vô tình bỏ lỡ một tác phẩm khiến mình phải thổn thức thế này .
Cảm ơn những bạn đã đọc bài cảm nhận của tôi. Hi vọng lần tiếp nối xúc cảm trỗi dậy, tôi sẽ viết một bài khác về một tác phẩm khác nữa không chừng .

Dú @ TXL team

Bình chọn

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *