[Review] Khi Hikaru còn trên thế gian này …… 1 – “Aoi”

20180907_223821

Sau 2 tháng quằn quại, chạy xô project và bị deadline đè suýt chết, ở đầu cuối mình cũng đã hoàn toàn có thể đọc xong cuốn sách này. Dù có hơi bị ngắt quãng một chút ít nhưng may là nó cũng không mấy bị ảnh hưởng tác động tới cảm nhận của mình, vậy nên, mình đã viết xong bài review tiên phong dành cho bộ truyện này đây .

>> Khi Hikaru còn trên thế gian này… – Tập 1: “Aoi”
Cảm quan chung: Không thất vọng, nhưng chưa thật sự đạt đến kì vọng. Dù vậy, cốt truyện vẫn chứa đựng tiềm năng còn là dài dài một chặng đường đầy muối, hứa hẹn nhiều điều, vậy nên vẫn sẽ tiếp tục theo dõi.


“ Khi Hikaru còn trên thế gian nay ” là câu truyện kể về hồn ma của vị “ hoàng tử ” đẹp trai, đa tình Hikaru vẫn còn lưu lại trên thế gian vì nhiều chấp niệm vẫn còn dang dở chưa thể triển khai xong. Do chỉ có Koremitsu hoàn toàn có thể nhìn thấy và nghe được Hikaru nên họ liền bất đắc dĩ bị trói buộc với nhau, nếu Koremitsu không giúp Hikaru triển khai xong hoá giải hết chấp niệm thì Hikaru sẽ mãi mãi không hề siêu thoát được. Tuy nhiên Koremitsu lại bị vướng mắc vào nhiều lời đồn đại, bị hiểu nhầm là một gã du côn cục súc trong khi đối tượng người dùng của những chấp niệm của Hikaru đều là những cô gái xinh đẹp và mỏng mảnh như hoa, trái ngược và xung đột với nhau trọn vẹn nên cuộc hành trình dài của họ liền trở nên vô cùng phức tạp mà không hề đơn thuần .
Với Hikaru lần này mình sẽ bắt ngay vào nghiên cứu và phân tích nhân vật và lấy việc nghiên cứu và phân tích nhân vật làm trọng tâm, còn mạch văn và trường hợp sẽ là yếu tố phụ để không spoil quá nhiều, từ tập 1 cho đến tập cuối sẽ chung một sườn như vậy luôn. Ở tập 1 thì sẽ có 3 nhân vật cần nghiên cứu và phân tích nhiều nhất là Koremitsu, Hikau và Aoi, và 3 nhân vật chưa có nhiều điều để nói lắm nhưng cũng cần chú ý quan tâm để tâm là Asai, Shikibu và Oumi .
Nói trước luôn là bài viết sẽ có sự so sánh với Cô gái văn chương, từ những điểm tương đương đến những điểm độc lạ giữa hai tác phẩm có cùng tác giả và cùng cả hoạ sĩ vẽ minh hoạ, cũng như việc đâu là điểm mà mình yêu thích hơn trong cảm nghĩ của riêng mình .

Nhân vật tiên phong mình nói đến sẽ là Koremitsu .
Mình sẽ tạm gọi Koremitsu là “ nam chính thứ nhất ”, cậu có vai trò là người thưởng thức câu truyện, được dẫn dắt vào những quốc tế lạ mắt đầy ắp xích míc phức tạp, để rồi bằng cách này hay cách khác giúp sức nó, tháo gỡ nó, phá bỏ những vướng mắc và giúp cho những tâm hồn đang căng thẳng mệt mỏi đau đớn được bình yên .
Koremitsu được miêu tả là một cậu học viên tính tình hiền lành, tốt bụng nhưng vì chiếm hữu một hình dáng có phần dữ tợn, lại không được thành thục trong việc thể hiện cảm hứng nên luôn bị người ngoài hiểu nhầm là một gã đầu gấu thô lỗ, hung ác và đấm đá bạo lực. Như bao nhân vật chính thường thì khác, cậu cũng chỉ mong mình hoàn toàn có thể sống yên ổn, hoàn toàn có thể kết bạn và sống một đời sống thông thường, nhưng chính vì những hiểu nhầm như trên nên cậu đã vướng phải không ít khó khăn vất vả khi những lời dồn thổi vô căn cứ cứ ngày một lan rộng, khiến mọi người luôn ngần ngại, sợ hãi và xa lánh cậu. Cậu cũng không phải là muốn cam chịu trước điều đó, tuy nhiên vì đã quá quen với việc sống giữa những lời buôn chuyện xì xào, bị coi là du côn, bị cô lập liên tục rồi nên cậu cũng không biết phải làm thế nào khác, đành cứ thuận theo đó mà sống thôi .
Xét về nội tâm, Koremitsu là một con người rất đơn thuần, tâm lý thẳng tính, thành thật, chân thành, cậu nghĩ như nào thì trong thâm tâm cậu chắc như đinh như vậy, không có nhiều hình dạng méo mó, khó chớp lấy và cũng không có những ngóc ngách lắt léo, tăm tối mà người thông thường không hề thấy được. Cậu thẳng tính nhưng không phô trương, không hề cố tỏ ra cho người ta biết hay nghĩ ra cái gì trong đầu cũng nói ra bằng hết, mà cái thẳng tính đó chính là thẳng thắn, không gián trá, không thủ đoạn, cũng không có bộ mặt ẩn nào để che giấu hay có hành vi trái với lương tâm. Cậu muốn sống yên ổn, nhưng nếu trông thấy người khác gặp nạn, gặp khó khăn vất vả thì cậu sẽ không ngần ngại chạy tới tương hỗ, dù buộc phải khiến bản thân lao vào đầy những rắc rối không mong ước nhưng chưa một lần cậu có dự tính quay đầu, thậm chí còn khi nào cũng giữ nguyên một lòng kiên cường với tiềm năng “ nhất định phải triển khai ” mà cả hai đã đề ra. Cậu cũng rất chân thành với xúc cảm của mình, vui thì nét mặt sẽ tươi tỉnh, mà buồn thì nước mắt cứ tự động hóa chảy ra, và nếu có bất kỳ cảm hứng nào của đối phương bộc lộ ra mà đủ tầm để cậu chớp lấy được thì cậu cũng sẽ luôn hết lòng trân trọng, tuyệt đối không xem nhẹ hay chơi đùa với tình cảm của người khác .
Đi kèm với việc nội tâm đơn thuần, thì chính vì do bản tính đơn thuần nên cách nghĩ của Koremitsu cũng rất đơn thuần, hoàn toàn có thể coi là có chút ngây ngô, ngờ nghệch và cũng không phải là loại người quá đỗi thâm thúy, hoàn toàn có thể nhìn thấu lòng người. Những nhân vật Open xung quanh cậu thường bộc lộ ra rất nhiều hành vi khác nhau, với tư cách là fan hâm mộ thì mình đọc vào có kiểu, nhưng với một người như Koremitsu thì cậu không hiểu, nhất là những hành vi phức tạp, có mà nói không, không mà nói có của con gái. Koremitsu cũng chỉ là một chàng trai thông thường, mà con trai thì thường không thâm thúy cho lắm khi nói về yếu tố nội tâm của con gái, nên việc cậu không hề nhận ra những cử chỉ của đối phương đang cho thấy là cô đã khởi đầu bị nghiêng ngả vì cậu cũng là chuyện thông thường. Bên cạnh đó, vì tâm hồn chưa một lần có thưởng thức yêu đương, cộng với cái bản tính đơn thuần thẳng thắn vốn có, nên nhiều lúc cậu có vô tình biểu lộ ra 1 số ít hành vi được coi là “ lãng mạn ” mà thực ra không biết rằng chúng có ảnh hưởng tác động đến người khác như thế nào. Ví dụ như nói rằng “ Tôi sẽ bảo vệ cậu ”, nắm tay, bế kiểu công chúa hay ôm đối phương vào lòng vỗ về, đều là những hành vi hoàn toàn có thể khiến con gái thuận tiện siêu lòng, mà nếu được sử dụng thuần thục thì bạn hoàn toàn có thể trở thành một chàng trai đào hoa đích thực, khiến người nào người nấy đều nghiêng ngả trước sự lãng mạn của bạn. Nhưng với Koremitsu thì không, cậu không nhận thức đó là “ lãng mạn ” hay là có ý muốn sử dụng chúng để làm siêu lòng những cô gái, mà cậu cứ vô tư biểu lộ ra chúng mà không có một chút ít lắt léo trong lòng. Tuy nhiên, cậu cũng không phải là hành vi bừa bãi mà chỉ làm khi thấy trường hợp trở nên thiết yếu, trong lòng không có một chút ít gợn sóng hay tỏ ra rung động, và bản thân cậu cũng không có ý đồ đụng chạm xấu xa gì với con gái cả .
Koremitsu không có thiện cảm với con gái, phần vì tổn thương trong quá khứ, phần vì thấy con gái quá khó hiểu, tâm tình sáng nắng chiều mưa, xoay như chong chóng một cách không rõ ràng, khó mà hoàn toàn có thể chớp lấy được là rốt cuộc họ đang nghĩ cái gì và đang muốn cái gì, chung quy là khó mà chiều lòng được. Tuy nhiên cậu cũng không phải là một gã gia trưởng, phong kiến hay bảo thủ, mà trái lại còn là người biết nghe, biết tiếp thu và biết đổi khác ý niệm nếu điều đó là văn minh hơn và tương thích hơn trong việc đối xử với những người xung quanh. Khi bất đắc dĩ phải tiếp cận một cô gái, bắt đầu cậu vô cùng chán nản và tức bực bởi bức tường ngăn cách giữa hai người quá dày, cậu chẳng biết có chuyện gì đã xảy ra và chẳng biết phải làm thế nào mới đúng. Tuy nhiên cũng vì sự kiên cường, quyết tâm không từ bỏ của mình, cậu đã hoàn toàn có thể khiến cô gái ấy mở lòng với mình, bộc lộ ra những cảm hứng mà cô ấy đã chôn chặt và bịt kín cánh cửa từ lâu. Được tận mắt chứng kiến tấm lòng của cô ấy trải rộng, được hiểu thêm về tâm tình của cô ấy, Koremitsu nhận ra ở cô những điểm tốt và đáng quý mà không phải chỉ dựa vào ấn tượng tiên phong là hoàn toàn có thể nhìn nhận được, vậy nên cậu liền trở nên quý mến, trân trọng cô hơn và đã hoàn toàn có thể thả lỏng thứ quan điểm cứng ngắc của mình về con gái. Để mà nói kĩ hơn thì, dù khởi đầu Koremitsu đúng là không có mấy thiện cảm với con gái, vậy nhưng cậu vẫn không hề thiếu tôn trọng với con gái, không có những tư tưởng xô lệch, quái đản hay tục tĩu mà chỉ đơn thuần là không muốn dây dưa với con gái thôi. Sau cuộc hành trình dài đầy gian truân của tập 1 này, cậu đã mở màn mở lòng với con gái hơn, cũng nhận ra là con gái cũng có điểm dễ thương và đáng yêu và cũng đã hoàn toàn có thể làm bạn được với một cô gái. Hiện đã có Open một chút ít “ hint ” cho thấy đã có một người con gái bị rung động bởi Koremitsu rồi, vậy nên một trong những điều tò mò trọng tâm của mình là không biết rồi sau này Koremitsu có nhận ra và đáp lại tình cảm của cô ấy không hay sẽ lại bị rung động bởi một người con gái khác. Tác phẩm này chắc như đinh sẽ còn rất nhiều nhân vật nữ, vậy nên có năng lực chuyện tình cảm của Koremitsu sau này cũng sẽ không hề đơn thuần, và hoàn toàn có thể sau này khó khăn vất vả của Koremitsu sẽ không chỉ dừng lại ở việc phải đối phó với những trường hợp oái oăm trên con đường hoá giải chấp niệm của Hikaru nữa mà sẽ lan sang cả chuyện tình cảm của chính bản thân mình nữa. Mình chưa đọc những tập về sau mà theo dõi quy trình tiến độ theo hành trình dài xuất bản sách của Hikari LN, vậy nên mình cũng chưa biết trước sau này sẽ còn có chuyện gì xảy ra mà đó chỉ đơn thuần là chút tâm lý và phỏng đoán nho nhỏ của mình, và điều đó thì hoàn toàn có thể đúng mà cũng hoàn toàn có thể sai. Vậy nên nếu có bạn nào đã đọc trước truyện và có đọc bài review này thì vui mắt không spoil nhé, vì mình muốn tự mình chiêm ngưỡng và thưởng thức tác phẩm một cách toàn vẹn nhất mà không muốn bị spoil trước bất kể thứ gì .
Đối với hai tác phẩm dài kì của Nomura-sensei, thì hai nhân vật nam chính đứng ở vị trí người thưởng thức quả là có hai hình tượng trái chiều hẳn với nhau. Koremitsu thì nam tính mạnh mẽ rành rành, bị người ta nhìn nhận như du côn, tính tình đơn thuần, chân thành không lắt léo, ngay từ tập tiên phong đã luôn rạch ròi trong xúc cảm, biết đúng chuẩn điều mình tâm niệm, giống như cách ánh nắng can đảm và mạnh mẽ vươn mình qua từng lớp mây mù, trải dài xuống quốc tế vậy. Còn người đàn anh Inoue Konoha thì trái ngược trọn vẹn khi chiếm hữu một ngoại hình yếu ớt có phần giống con gái, mang trong mình nội tâm phức tạp, đầy góc khuất, nhiều nỗi tâm tình dập dềnh lên xuống như vũ bão, tự bản thân có lúc quá căng thẳng mệt mỏi đến mức không hề hiểu nổi chính mình, như thể là bị giăng kín bởi lớp lớp sương mù mờ ảo, nếu không được ai đó kéo ra sẽ mãi mãi bị nhấn chìm vào một góc khuất như thế. Điểm giống nhau duy nhất là họ đều cùng mong ước hoàn toàn có thể sống một đời sống thông thường, nhưng sau đó ngay lập tức cùng bị một kẻ phiền phức bước vào cuộc sống mình, bị đưa đẩy cho rơi vào những cái hố drama phức tạp mà không ai mong ước, tuy nhiên chính vì mang đậm cá tính độc lạ nên hành trình dài của họ và cách mỗi người thực thi vai trò “ người thưởng thức ” của mình lại vô cùng khác nhau. Koremitsu thì bộc trực, kiên cường, dù bắt đầu không mong ước nhưng đã lao vào vào rồi thì quyết định hành động phải xử lý cho triệt để, còn Konoha thì có tư duy lảng tránh, không dám đương đầu, dễ gục ngã và nếu không có điểm tựa để bám vào thì hoàn toàn có thể bị sụp đổ bất kỳ khi nào. Tuy nhiên, chính vì đậm chất ngầu như vậy nên trải qua sau cả một chặng đường dài, tâm lý Konoha càng ngàng càng trưởng thành, ngày càng tăng trưởng can đảm và mạnh mẽ, để rồi đến những tập ngoại truyện về sau cậu đã lột xác hẳn thành một con người mới, trở nên có nghĩa vụ và trách nhiệm, tâm lý thâm thúy hơn, hoàn toàn có thể tự mình đứng lên bằng đôi chân của chính mình và còn hoàn toàn có thể giúp người khác đứng lên khỏi hoạn nạn nữa. Còn về Koremitsu, dù mới ở tập tiên phong thì cũng chưa nhìn nhận được, nhưng mình cảm thấy cậu không có nhiều tiềm năng để tăng trưởng tâm lí thêm lắm, ý mình là, mình chưa biết loại hình nhân vật của cậu về sau hoàn toàn có thể biến chuyển thêm như thế nào, vì bản thân cậu ở tập 1 này cũng đã có một sự tăng trưởng nhất định rồi. Nhưng mà, đây là Nomura-sensei và tác phẩm của cô ấy mà, khi nào cũng tiềm ẩn chứa đựng nhiều giật mình, và đặc biệt quan trọng là cách sensei xây dựng hình tượng nhân vật khi nào cũng cực kỳ rực rỡ vậy nên mình sẽ yên tâm theo dõi để xem xem sensei sẽ vẽ nên một cuộc hành trình dài như thế nào dành cho Koremitsu, cũng như sẽ có điều gì mà cậu hoàn toàn có thể gặt hái được ở cuối con đường .

Nhân vật thứ hai của bài viết lần này sẽ là Hikaru .
Hikaru ở đây mình sẽ gọi là “ nam chính thứ hai ”, với vai trò vừa là nhân vật TT vừa là nhân vật thưởng thức : TT là ở chỗ mọi rắc rối phức tạp đều từ cậu mà sinh ra, chấp niệm cần hoá giải là của cậu và xích míc cần tháo gỡ cũng là chuyện giữa cậu với những cô gái khác ; còn thưởng thức là ở chỗ cậu cùng sát cánh với Koremitsu quay ngược trở lại về phía cội nguồn của xích míc để tìm cách hoá giải nó, sát cánh với Koremitsu trong hành trình dài mày mò nội tâm của những cô gái kia để tìm ra cách đúng nhất mà hoá giải chấp niệm còn vương lại với cô ấy .
Ấn tượng bắt đầu về Hikaru trái ngược hẳn với Koremitsu, Hikaru thực sự chính là “ vị hoàng tử ” của học viện chuyên nghành với một dung mạo đẹp không tì vết, thái độ hoà nhã giàu sang, luôn cẩn trọng và dịu dàng êm ả với tổng thể những cô gái, lời ăn lời nói cũng vô cùng uyển chuyển và dễ lay động lòng người. Hầu như bất kể cô gái nào vây quanh cậu cũng đều xiêu lòng trước một cái tổng hợp đẹp và hoàn mĩ đến như vậy, Hikaru giống như một hình tượng, một thiên thần giữa vườn hoa, được người người ngước nhìn vì hâm mộ. Quan điểm về con gái của Hikaru cũng theo đó mà trái ngược hẳn với Koremitsu, cậu luôn xem mỗi người con gái đều là những bông hoa mỏng dính và xinh đẹp, cần được phủ bọc và yêu thương, đó là lí do mà cậu luôn tỏ ra ân cần và dịu dàng êm ả với tổng thể những cô gái và luôn khiến những cô gái không tài nào rời mắt khỏi mình. Điều cậu muốn là hoàn toàn có thể đối tốt với toàn bộ những cô gái, khiến họ vui lên, khiến họ mỉm cười và trở nên rạng rỡ, giống như là chăm nom cẩn trọng cho vườn hoa của mình để từng đoá hoa luôn khoe sắc rực rỡ tỏa nắng vậy. Cách thức mà Hikaru tuôn một tràng từ ngữ đầy phấn khởi và hào hứng khi nói về sự xinh đẹp của những đoá hoa thật khiến mình dễ liên tưởng đến một Cô gái văn chương với đôi mắt sáng lên tỏa nắng rực rỡ mỗi lần thao thao bất tuyệt về tiểu sử của những nhà văn, về nội dung của cuốn sách cô vừa đọc và về những xúc cảm của cô đọng lại sau khi nuốt gọn đến mẩu giấy sau cuối .
Tuy nhiên, hoàn toàn có thể chính vì có một vẻ bên ngoài quá tuyệt vời như vậy nên phần nhiều không ai thực sự biết rõ về Hikaru cả, họ chỉ bị hấp dẫn bởi ánh hào quang hào nhoáng và những cử chỉ ân cần nhã nhặn của cậu mà không thực sự biết bên trong cậu đang tâm lý điều gì. Người ta yêu quý Hikaru và lí tưởng hoá sự sống sót của cậu lên hẳn một bậc so với con người thường thì, vẻ đẹp của cậu trong mắt những cô gái còn được độn lên đến cả trăm lần, và tự họ đã tạc nên một bức tượng tiêu khắc tuyệt đẹp về cậu trong tâm niệm của chính mình giống như cách mà mỗi hình mẫu lí tưởng sống sót ở bên trong mỗi tất cả chúng ta. Hikaru trong mắt họ là tuyệt đối không tì vết, vậy nhưng những khó khăn vất vả của cậu, những trăn trở của cậu, những điều mà cậu thiếu vắng, những điều khiến đôi mắt của cậu phải trũng xuống vì khổ sở thì lại chỉ có một mình Koremitsu là hoàn toàn có thể thấy được. Bởi vì Hikaru đã chết, trước khi hoàn toàn có thể triển khai xong chấp niệm của mình với thế gian, và lại chỉ có duy nhất Koremitsu là hoàn toàn có thể nhìn thấy hồn ma của cậu, nên những gì mà cậu biểu lộ ra khi dõi theo Aoi cũng chỉ có Koremitsu là nắm rõ nhất. Mặc dù là như vậy, có bảo “ Koremitsu là người nắm rõ nhất ” thì cũng không có nghĩa là Koremitsu là người hiểu nhất, hiểu hết và hoàn toàn có thể thấu suốt được hàng loạt nội tâm của cậu. Như đã đề cập đến ở trên, Koremitsu là con người đơn thuần và không trọn vẹn thấu đáo, cảm nhận mọi thứ bằng những gì mình hoàn toàn có thể thấy được, nên cái gì Hikaru bộc lộ ra thì Koremitsu hoàn toàn có thể thấy và chớp lấy, cảm thông, còn cái gì Hikaru không bộc lộ ra thì tự Koremitsu không hề nhìn thấu được. Bản thân Hikaru cũng còn nhiều điều không bật mý với Koremitsu, và dù đúng là ở tập 1 này thì hình tượng của cậu được thiết kế xây dựng không có vẻ như gì sẽ là một người xấu, nhưng việc ở thân phận của cậu vẫn còn nhiều điều huyền bí, nhiều góc khuất chưa được trình diện thì trọn vẹn là thật, mà nhất là cái chết quá đường đột của cậu, đi theo một lời đồn thổi nho nhỏ là thực ra cậu không chết vì tai nạn thương tâm mà là bị giết. Ở Hikaru quả thực vẫn còn rất nhiều tiềm năng khai thác, ở cậu hứa hẹn sẽ tiềm ẩn vô cùng nhiều điều huyền bí, mà hành trình dài hoá giải chấp niệm giữa cậu và Koremitsu hứa hẹn sẽ từ từ hé lộ, cởi ra những lớp vỏ, gỡ những nút thắt bị rối để trình diện những thực sự chưa ai hay .
Bên cạnh đó, phải kể đến tình cảm của cậu dành cho Aoi, nữ chính của tập này và cũng là người tiên phong mà Hikaru muốn hoá giải chấp niệm. Vì ấn tượng khởi đầu có vẻ như quá rõ ràng cho việc cậu là một tay giàu sang ong bướm, luôn tán tỉnh bất kỳ cô gái xinh đẹp nào lọt được vào tầm mắt nên quả thực mình cũng có chút kinh ngạc khi thấy cậu so với Aoi là thực sự chân thành và thâm thúy biết bao nhiêu. Đọc rồi mình có nghĩ rằng, có lẽ rằng so với Hikaru, những cô gái xung quanh không đem lại cho cậu thứ xúc cảm gọi là “ tình yêu ”, mà cậu chỉ là yêu dấu sự sống sót của phái nữ, họ tôn sùng vẻ đẹp của cậu nhưng cậu cũng tôn sùng sự thướt tha, mỏng mảnh của họ như cách người ta nâng niu những bông hoa. Cậu chỉ là muốn thấy họ được vui tươi, mỉm cười và tự tin, hoan hỉ chứ không phải ủ rũ, tự ti hay khép mình, đó là lí do cậu đến bên họ và cho họ sự chăm sóc, để họ hoàn toàn có thể ngước lên một cách tích cực và đem đến ánh sáng cho họ. Nhưng mà tất yếu là không cô gái nào lại muốn chàng trai của mình nói lời đường mật, cư xử ân cần êm ả dịu dàng với bất kể người con gái nào khác cả, huống hồ là tổng thể những người con gái sống sót xung quanh cậu ta, nên hành vi của Hikaru cũng đã làm tổn thương đến Aoi rất nhiều. Hikaru hẳn là cũng nhận thức được điều đó, vậy nên khi chết đi người tiên phong mà cậu muốn hoá giải chấp niệm mới chính là Aoi, để hoàn toàn có thể xoa dịu tâm hồn đầy bão tố của cô ấy mà thổ lộ với cô ấy những cảm hứng thật lòng của mình. Cậu đã luôn muốn trân trọng cô, thận trọng với cô, vậy nên cậu đã chuẩn bị sẵn sàng vô cùng kĩ càng những gì mà mình muốn dành cho cô để giúp cô vui lên, rồi sau đó sẽ công bố một lời tráng lệ trong mối quan hệ của hai người, và cũng là để bù đắp cho những thiếu vắng mà cậu đã không trao đủ cho Aoi trước kia. Đáng tiếc là cậu lại chết, chết trước khi hoàn toàn có thể làm những điều đó, vậy nên lời ngọt ngào ở đầu cuối trước đó cậu dành cho Aoi lại biến thành một lời gián trá, một vết cắt rất sâu vào tâm hồn vốn đã sứt mẻ của cô lúc bấy giờ. Thật may là nhờ có Koremitsu giúp sức, sau cuối sau nhiều nỗ lực, cả hai cũng đã hoàn toàn có thể truyền đạt tâm tình của Hikaru đến Aoi, phá vỡ cơn bão đang dày vò cô mà giúp cho tâm hồn cô được thanh tịnh trở lại .

Nhân vật thứ ba được nói đến sẽ là Aoi .
Aoi là nhân vật TT của tập 1, là người đứng ở bên kia vòng xoáy bão tố, là đối tượng người tiêu dùng để tháo gỡ với nhiều nỗi niềm khúc mắc phức tạp. Vì tình hình là mỗi tập chuyện sẽ là một câu truyện riêng của một nhân vật nữ, vậy nên truyện sẽ nhiều nữ chính được lần lượt lên sóng và Aoi sẽ được coi là “ nữ chính thứ nhất ” .
Aoi được thiết kế xây dựng là một tiểu thư xinh đẹp, với ngoại hình không quá phô trương và điển hình nổi bật nhưng cũng tạo cảm xúc quyền quý và cao sang giống như một nàng công chúa. Thành thực mà nói, khi mới nhìn ảnh bìa tập 1 mình đã nghĩ rằng, chà, có vẻ như như đây sẽ là một cô tiểu thư lạnh nhạt, ít biểu lộ xúc cảm và luôn tỏ ra lạnh nhạt với mọi thứ đây, nhìn vào ánh mắt lơ đãng mông lung nhìn vào hư vô của cô ấy kìa, thực sự là hoàn toàn có thể phản chiếu lại bất kể cái gì dõi vào đó mà. Cộng thêm với ngoại hình là mái tóc đen dài ơi là dài, đúng kiểu tóc có ảnh hưởng tác động rất mạnh đến sở trường thích nghi của mình, kèm theo hai dải ruy băng vô cùng đáng yêu, mình đã nghĩ rằng hoàn toàn có thể Aoi sẽ chính là best girl mới của lòng mình rồi, do tại hợp cả từ ngoại tình đến đậm cá tính như vậy cơ mà. Ấy thế mà, thực sự là, đọc đến vài trang đầu mình đã ngay lập tức vỡ mộng, bởi trái ngược hẳn với ảo tưởng của mình, Aoi thực sự là một cô nàng “ tsundere ” đúng nghĩa với những cử chỉ có phần cáu kỉnh, lạnh nhạt, lời buông ra tàn tệ và khó nghe nhằm mục đích che giấu sự xúc động mạnh và những tổn thương lớn lao ở bên trong. Có lẽ là bởi hình ảnh minh hoạ trên bìa Takeoka-sensei vẽ Aoi yên bình và dịu dàng êm ả quá, thành ra mình lại cứ đinh ninh đậm cá tính cô ấy cũng sẽ nhẹ nhàng như cái sắc xanh nhạt màu đó vậy, quả thực là có hơi hụt hẫng một chút ít vì không giống như mong đợi, tuy nhiên mình vẫn liên tục theo dõi câu truyện của Aoi cho đến chương ở đầu cuối để tìm hiểu và khám phá thực ra về con người của cô ấy .
Aoi quả thực là một cô nàng tsundere đúng nghĩa, luôn không thành thực với xúc cảm của mình, luôn đỏ mặt và hờn dỗi mỗi khi bị Hikaru trêu ghẹo và đã không dứt khoát được trong chuyện tình cảm của mình với Hikaru. Khi phải trải qua dông bão, bên ngoài cô luôn cố tỏ ra can đảm và mạnh mẽ, cố kiến thiết xây dựng một hình tượng bất cần và phũ phàng trước cái chết của Hikaru để hoàn toàn có thể hoàn toàn có thể bảo vệ chính mình và quên đi quá khứ, nhưng bên trong thì sự yếu ớt và đau khổ lại không ngừng gào thét vì đau đớn. Aoi là một người con gái mềm mỏng, không phải dạng người hoàn toàn có thể đặt lí trí lên trên tình cảm, trong tâm tình lúc nào cũng có nhiều tâm sự, nhiều bức bối, phải gánh vác nhiều hiểu nhầm và nhiều cơn không dễ chịu không sao giải toả được, đã vậy lại còn không hề có dự tính muốn giải toả mà cố gồng mình lên, cố tỏ ra can đảm và mạnh mẽ để nuốt ngược những cơn xích míc vào trong, với mong ước tự mình hoàn toàn có thể tự quên mà không cần bất kỳ ai khác giúp sức. Nhưng chính do đó mà tầng những tầng lớp lớp những cơn không dễ chịu, tức bực và tổn thương cứ lại càng bị độn lên, càng đau lại càng gồng mình, càng gồng mình lại càng đau, tự chúng cứ bù chỗ cho nhau đến mức khiến cô càng lúc càng khó gần, càng lúc càng khó mở lòng. Tuy nhiên, đó cũng một phần là do Koremitsu và Hikaru đã chưa chọn được đúng hướng để tiếp cận cô, do tại ngay sau khi họ làm đúng bước tiên phong thì mọi thứ tiếp nối ngay sau đó liền trở nên đơn thuần hơn rất nhiều. Cả hai đã giúp cô giải toả được những cơn bực tức, sợ hãi và suy sụp trong lòng, cách làm đúng khiến tâm trạng cô được trở nên nhẹ nhõm hơn, từ đó mà việc bày tỏ tấm chân tình dành cho cô cũng trở nên cảm động hơn và hoàn toàn có thể lấp vào được những chỗ hổng mà ở cô bị thiếu sót .
Về tình cảm của Aoi dành cho Hikaru, phải nói là từ lâu Aoi đã luôn dõi theo Hikaru, đã luôn bị cậu lôi cuốn, đã luôn rung động trước cậu và đã luôn dành trọn con tim mình cho cậu. Trước những hành vi của Hikaru dành cho những người con gái khác, đương nhiên Aoi sẽ bị tổn thương, bởi dù có là ai thì một khi đã là một cặp với nhau, người ta luôn sản sinh ra một sự ích kỉ nhất định, chỉ muốn đối phương nhìn về phía mình và muốn mình được đối phương đối xử theo một cách đặc biệt quan trọng nhất không giống với ai. Là người con gái của một chàng trai hào hoa phong nhã, nổi tiếng với phái nữ và đặc biệt quan trọng được vây quanh bởi quá nhiều cô gái đã sẵn là một áp lực đè nén lớn rồi, là bởi sẽ luôn có rủi ro tiềm ẩn bị soi mói và ghen tị, bị cho rằng đã cướp đi nam thần vốn là của chung bọn họ. Bản thân Hikaru là người khiến những cô gái vây quanh mình cũng lại hưởng ứng với sự vây quanh đó một cách quá mức, dù cho không phải là vì tình yêu đi chăng nữa thì cũng động chạm đến Aoi nhiều lắm chứ, vì chẳng phải vô hình dung chung là đang coi Aoi như chẳng khác gì hàng trăm, hàng ngàn cô gái khác mà cậu đã tán tỉnh sao. Aoi phải chịu đựng nhiều áp lực đè nén như vậy, tuy nhiên cô vẫn rất yêu Hikaru, kể cả sau khi Hikaru chết, vô tình trở thành mộ kẻ bạc nghĩa bỏ cô lại cô vẫn rất yêu Hikaru, chính do nếu không yêu thì sẽ không đau nhiều đến như vậy. Cô oán trách Hikaru, buông lời cay độc dành cho cậu, muốn huỷ hoại đi sự xinh xắn của cậu trong mắt những người con gái khác, coi cậu là kẻ gian dối, là kẻ tệ bạc nhất trên đời này, tuy nhiên cô vẫn không dứt bỏ được ngay tình cảm của mình, vì ẫn yêu nên mới còn vương vấn mãi, vì vẫn yêu nên mới cảm thấy bị phản bội khi cậu chưa triển khai lời hứa đã bỏ cô mà đi. Nếu ngay từ đầu cô đã không có tình cảm với Hikaru thì khi cậu chết cô đã hoàn toàn có thể buông bỏ cậu thuận tiện rồi, nhưng ngược lại, cả hai lại thực sự yêu nhau đến say đắm, yêu và lại tạo ra bức tường vô hình dung ngăn cách cả hai, không biểu lộ được toàn vẹn xúc cảm của mình dành cho đối phương. Nên để tới khi phải rời xa nhau mãi mãi rồi mới lại hụt hẫng, mới lạn vấn vương, kẻ chết không siêu thoát nổi còn người sống thì không hề buông bỏ. Nếu không nhờ có sự Open của Koremitsu, cuộc tình của hai người họ sẽ cứ mãi mãi dang dở như vậy, để rồi tổng thể những gì còn lại chỉ là sự nuối tiếc, bởi chưa chạm được đến nhau, chưa trao được tình cảm thực sự đã phải lìa xa. Thật tốt là Koremitsu đã Open, bước vào làm cầu nối trung gian giữa Hikaru và Aoi, kéo lại mối link đã suýt đứt lìa giữa họ và giúp cho họ hoàn toàn có thể thấu cảm được tấm lòng của đối phương, Hikaru sẽ không còn phải hụt hẫng nữa, và Aoi cũng sẽ không cần phải cố gồng mình lên kìm nén cảm hứng nữa .

Vậy là sơ bộ đã xong về ba nhân vật chính, còn lại là ba nhân vật phụ mình sẽ nói nhanh thôi .
Thứ nhất là Shikibu. Shikibu là một cô gái thông thường giống như những cô gái mà bạn hoàn toàn có thể gặp được ở ngoài đời, một cô gái nhạy cảm, dễ tâm lý đến mấy thứ sâu xa không thiết yếu, ngại ngùng trong chuyện tình cảm và nhiều lúc cũng dùng đấm đá bạo lực để che giấu cảm hứng của mình. Trong tập này cô chỉ giữ vai trò là một nhân vật phụ, chưa có nhiều trường hợp oái oăm xảy ra để khai thác xúc cảm cho lắm, nên hiện giờ hoàn toàn có thể thấy đậm chất ngầu cô cũng tương đối đơn thuần, không có nhiều góc khuất phức tạp hay có một thân phận huyền bí nào. Tính tình cô cũng rất “ con gái ”, thích sự lãng mạn, có lối tâm lý lãng mạn về chuyện tình cảm và cũng dễ bị rung động bởi những cử chỉ được xem là “ lãng mạn ”, tuy nhiên vì chưa định hình rõ được xúc cảm của mình nên cô cũng chưa tin vào điều đó cho lắm và cố gạt nó đi, cơ mà cứ theo đà này thì hoàn toàn có thể càng về sau tình cảm của cô sẽ càng được bộ lộ rõ .
Thứ hai là Oumi. Oumi Open với một đậm cá tính có phần lạ mắt, biểu lộ láu cá và tinh ranh, trông có vẻ như không giống với những cô gái ngay thật thông thường. Oumi của tập 1 rất ít đất diễn, chưa đóng vai trò gì đặc biệt quan trọng trong diễn biến của tập hay sự tăng trưởng nội tâm nhân vật, nhưng có vẻ như như dự trù sẽ nắm một vai trò không nhỏ trong việc mày mò những plot twist huyền bí nằm trong những xích míc của những nhân vật chính. Cách cô Open, từng câu thoại và hành vi của cô tương đối bất thần và giật mình, cô nói ra câu nào là lại khiến người ta đứng hình câu đó bởi những thông tin ấy đều tiềm ẩn sự nắm thóp lấy những huyền bí mà người ta đang muốn che giấu. Tất nhiên đây mới chỉ là tập 1, những cái đó vẫn chưa được bộc lộ ra nhiều, và hành vi của Oumi cũng có phần huyền bí như những thông tin mà cô đã góp nhặt được vậy .
Và sau cuối là Asai. Asai thuộc mẫu con gái trưởng thành già dặn hơn tuổi, Open với diện mạo hờ hững, cao ngạo và vững chãi, tạo cảm xúc vô cùng quyền lực tối cao, can đảm và mạnh mẽ và trưởng thành, cảm tưởng như không có gì hoàn toàn có thể quật ngã được cô vậy. Từng lời nói của cô đều vô cùng ngăn nắp, không thừa không thiếu, giọng điệu sắc bén, hoàn toàn có thể thuận tiện tiến công vào những yếu điểm bên trong tâm lí đối phương để khiến họ xê dịch, xuất thân và vị thế cũng không hề tầm thường, quả thực là một nhân vật đáng sợ mà không ai muốn bị dây dưa vào. Ở Asai cũng có 1 số ít hành vi huyền bí chưa có lời giải đáp, và tiềm năng ở cô sống sót nhiều plot twist lớn sau này cũng rất giống với Hikaru, bởi cô là người hoàn toàn có thể nhìn thấu người ta nhưng lại không hề bị ai nhìn thấu, chắc như đinh là còn có nhiều bí hiểm mà không phải ai cũng biết được .


Vậy là phần về những nhân vật đã xong, trước khi kết thúc thì mình sẽ nói qua một chút ít về giọng văn và cách kiến thiết xây dựng trường hợp của tập này .

Về giọng văn, quả thực là đọc vào thấy vừa thân quen vừa mới mẻ và lạ mắt, bởi đây vẫn chính là Nomura-sensei mà mình ngưỡng mộ đó giờ thôi chứ không phải bất kỳ ai khác, nhưng chính cách thay đổi ngôi kể đã tạo nên sự độc lạ .
Đối với Cô gái văn chương, sensei sử dụng hàng loạt là ngôi kể thứ nhất, từ chính truyện kể dưới góc nhìn của Konoha, ngoại truyện kể dưới góc nhìn của Nano và truyện ngắn là kể dưới góc nhìn của rất nhiều nhân vật phụ khác. Cách hành văn bằng ngôi thứ nhất và cách dùng từ của sensei thực sự rất đặc trưng, rất dễ thấy, vừa mềm mịn và mượt mà vừa mãnh liệt, vừa giàu cảm hứng vừa thống khổ, vậy nên so với Hikaru, bất kỳ khi nào có đoạn sử dụng ngôi thứ nhất, xúc cảm quen thuộc đến thân thương lại ùa về trong lòng mình và cảm động đến khôn cùng .
Tuy nhiên so với Hikaru, ngôi kể chính mà sensei dùng lại là ngôi thứ ba, điều đó tạo nên đôi chút độc lạ trong việc miêu tả hành vi và tâm lí nhân vật ( mọi người chỉ cần so sánh đặc thù và ưu điểm nổi bật của ngôi thứ nhất so với ngôi thứ ba là sẽ thấy ngay sự độc lạ lớn ). Ấy vậy nhưng, dù có độc lạ, sensei vẫn là sensei, câu truyện này vẫn là của cô ấy chắp bút, vậy nên mình vẫn hoàn toàn có thể nhận ra sự tương đương giữa văn phong và cách cô ấy kể những câu truyện tình yêu đầy dịch chuyển, đúng với phong thái của cô ấy, quả thực không nhầm lẫn vào đâu được .

Về cách kiến thiết xây dựng trường hợp, quả thực đây chính là lí do của những dòng cảm quan chung tiên phong của mình : “ Không tuyệt vọng, nhưng chưa thật sự đạt đến kì vọng. ”
Có thể là do cái bóng của Cô gái văn chương quá lớn, đã trở thành một cái nổi bật in sâu đậm vào tâm lý mình mỗi khi nhắc đến Nomura-sensei nên khi đọc mình đã luôn vô thức so sánh mọi thứ với Cô gái văn chương, ở trên mình đề ra 1 số ít liên hệ với Konoha và Tooko cũng chỉ là một chút ít bổ trợ để thấy được sự mê hoặc giữa hai tác phẩm thôi, còn ở đây mới chính là cái mà mình muốn so sánh. Nếu so sánh tập 1 của hai tác phẩm, giữa “ Tên hề thích chết ” và “ Aoi ” thì phải nói thẳng là cảm hứng của mình dành cho Tên hề thích chết mạnh hơn hẳn .
Với “ Tên hề thích chết ”, xúc cảm của mình bị đưa lên đưa xuống liên tục, từng trường hợp được bày ra vô cùng không thở được, những huyền bí liên tiếp nối đuôi nhau kèm với cơn bão cảm hứng đầy tăm tối, méo mó và nhiều ngóc ngách của nhân vật thực sự đã nhấn chìm mình xuống đến không ngóc đầu lên nổi, càng về sau trường hợp càng được đẩy lên cao trào, xích míc của cuối tập cực kỳ cao và cách xử lý xích míc cũng rất rất đầy đủ và chu đáo, rất triệt để và vô cùng thoả mãn, dù cuối tập nào cũng kết thúc êm đẹp nhưng thực chất của từng tập vẫn quá xích míc nên ấn tượng vẫn in hằn cực kỳ rõ ràng và khó phai, không phải kết thúc viên mãn là trôi đi hết không đọng lại gì .
Nhưng còn với “ Aoi ”, mọi chuyện nhẹ nhàng hơn hẳn, dù ở trên mình đã có nghiên cứu và phân tích như vậy nhưng nếu so với những xích míc của Tên hề thích chết thì vẫn không bão bùng bằng, xích míc của đoạn cuối khá nhẹ nhàng, được xử lý khá êm mà theo mình thì cảm xúc thoả mãn nó chưa thực sự cao cho lắm. Tất nhiên Aoi mới chỉ là tập tiên phong, hoàn toàn có thể về sau sẽ còn nhiều câu truyện phức tạp khác xảy ra, nhưng để mà nói thì xúc cảm của mình dành cho tập tiên phong của hai bộ truyện vẫn rất rõ ràng. Và thẳng thắn mà nói thì, chính vì đã đọc Cô gái văn chương, biết được cách Nomura-sensei thiết kế xây dựng từng câu truyện nên mình mới vẫn giữ niềm tin, tin cậy vào tiềm năng muối của Hikaru mà quyết định hành động liên tục theo dõi tiếp, chứ nếu mình đọc Hikaru trước, thì nhiêu đây vẫn chưa thoả mãn mình, dù không tệ nhưng sẽ không phải là một sự lựa chọn thích hợp để liên tục cuộc hành trình dài, và mình sẽ drop ngay sau tập 1 .
Xét về mảng nhân vật, quả thực nhân vật của Cô gái văn chương cũng để lại cho mình ấn tượng mạnh hơn. Từng nhân vật đều hiện lên với một sắc thái riêng, độc lạ và không giống với những người thông thường, phần đông ai cũng có những góc khuất trong tâm hồn, có những mảng méo mó, có những điên cuồng của riêng mình, mà đó đúng mực là những điều hoàn toàn có thể đặc biệt quan trọng khiến mình thương mến mỗi khi đọc một bộ truyện nào đó. Còn nhân vật của Hikaru thì thông thường hơn, bình dị hơn mà hoàn toàn có thể phát hiện tương đối thông dụng ở rất nhiều tác phẩm rồi, nên họ so với mình chưa có ai là gây đủ ấn tượng mạnh, khiến mình ngay lập tức thích hoặc không thích một ai đó .
Có thể với Hikaru, sensei đã lựa chọn những câu truyện nhẹ nhàng hơn, cách viết của sensei vẫn rất hay và không chê vào đâu được, nhưng so với người đọc thì mỗi người vẫn có một gu, một sở trường thích nghi khác nhau, khớp gu thì yêu dấu và đam mê, không đúng gu thì không chê nhưng cũng không mặn mà. Cô gái văn chương có lẽ rằng đã là một tượng đài quá lớn trong lòng mình, và khi sensei viết sang một tác phẩm mới với thể loại và không khí không mấy độc lạ thì cũng khó mà hoàn toàn có thể gạt bỏ trọn vẹn một chút ít niềm trông mong nho nhỏ là bộ truyện mới này cũng hoàn toàn có thể đem lại cho mình cảm xúc giống như Cô gái văn chương. Vậy nên khi tập 1 chưa thoả mãn được ở mình những điều đó, mình đã cảm thấy có chút hụt hẫng, bởi mình đã muốn nhiều hơn thế, và cái muốn của mình chưa được lấp đầy. Có lẽ là khởi đầu từ tập sau, để điều tiết cảm hứng tốt hơn và nhìn nhận đúng đắn hơn về câu truyện, mình sẽ nhìn nhận lại Hikaru theo một góc nhìn nhẹ nhàng hơn, để hoàn toàn có thể yên tâm chiêm ngưỡng và thưởng thức một câu truyện drama nhưng không có quá nhiều bão tố như mình đã kì vọng .


Bài review của tập này xin được kết thúc tại đây.
Hiện mình đã preord cả Hikaru 2 và Cô gái văn chương 15 rồi, cơ mà tạm thời hàng chưa về nên mình đang nhảy qua gặm Date A Live trước, và chắc bài review tiếp theo sẽ đăng lên page sẽ là Date A Live tập 1.
2 cuốn tiếp theo của Nomura-sensei thì mình sẽ đọc và viết cho Hikaru 2 trước, Cô gài văn chương 15 sau, dù chắc là chưa thể có bài sớm ngay đâu nhưng mong là sẽ được mọi người đón đọc ~

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.