[Review] Không Có Kiếp Sau – Nguyệt Hạ Tang

Thể loại : đam mỹ, ảo tưởng khoảng trống, khoa học viễn tưởng, người máy, cơ giáp, khủng long thời tiền sử biến hình, 1 × 1, HE .
Số chương : 274 + 2 Phiên ngoại mới viết sau này .
Sau hai ngày cuối tuần vứt bỏ hồng trần ôm điện thoại thông minh đọc truyện và chỉ đọc truyện, đọc tới đọc lui đã mấy lần rồi mà vẫn chưa đã ghiền, mình quyết định hành động bắt tay vào viết review cho đỡ bấn, nhân tiện ra mắt cho mọi người một bộ truyện cực hay ^ _ ^

Trước hết xin nói rõ, mình không phải fan đam mỹ : D. Tỉ lệ đam : ngôn mà mình đã đọc trong 6 năm lăn lộn giới ngôn tình Trung Quốc vừa mới qua vào khoảng chừng 1 : 100 ( ← Ghi chú : Theo trí nhớ tàm tạm của mình thì mình đã đọc được 4 bộ đam, trong đó đã gồm có “ Không có kiếp sau ” ). Ngoài ra mình cũng hổng phải fan của truyện Cơ giáp or Người máy gì đó luôn, vì hồi trước đọc trúng hai truyện mà thấy hổng hợp khẩu vị lắm nên đã không đọc nữa .
Sau khi chính thức khởi đầu “ nghiệp ” sáng tác, mình đã và đang ấp ủ viết một tác phẩm về chủ đề phép thuật, học viện chuyên nghành gì gì đó, sau đó thì được một chị bạn ra mắt cho “ Không có kiếp sau ”, bảo là … đọc đi để lấy cảm hứng viết. Sau ba tháng chần chừ vì thấy thể loại không hợp gu, sau cuối vào một chiều thứ Sáu thoáng mát, mình đã quyết định hành động đọc. Và rồi … không dứt ra được. Có thể nói là đến thời điểm ngày hôm nay, “ Không có kiếp sau ” đã chính thức trở thành một trong những bộ truyện iu thích nhất nhất nhất của mình, số ít bộ trên 200 chương mà mình đọc cực kỳ cẩn trọng, không lướt chương nào, đọc xong còn nhai đi nhai lại nhai tới nhai lui đến mức thuộc lòng từng câu thoại. ( ← Ghi chú quy trình đọc : Từ 6 h chiều thứ Sáu đến 4 h sáng thứ Bảy hôm sau xong chương 161, sau đó đuối quá ngủ tới 9 h sáng, và rồi lại đọc tiếp, đến 5 h chiều thì xong 274 chương. Sau đó lại dành nguyên ngày Chủ Nhật nhâm nhi lại và tìm Phiên Ngoại = ] ]. )
Okie ! Lảm nhảm đủ rùi, giờ tới phần chính ha !

  • Nội dung “Không có kiếp sau” nói về gì?

Quá trình học tập và phấn đấu của hai cậu nhóc tính cách trọn vẹn khác nhau, từ lúc còn bé, là hai đứa nhóc không cha không mẹ, phần nhiều không có gì trong tay, cho đến lúc trưởng thành, trở thành hai đại nhân vật quan trọng nhất của quốc tế trong truyện .
Mục Căn và Olivia .
Tuy tính cách của Mục Căn và Olivia khác nhau trọn vẹn nhưng mối quan hệ của hai đứa không phải kiểu oan gia cãi nhau suốt ngày vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, mà là bạn hữu thân thương nhất của nhau, hoạn nạn sinh tử có nhau. Như tác giả từng nói, quốc tế so với Mục Căn chỉ có hai màu trắng và đen ( thiện và ác ), còn quốc tế trong mắt Olivia có màu đen, màu xám đậm đậm nhạt nhạt và chút xíu màu trắng. Mình nghĩ, 90 % của “ chút xíu màu trắng ” đó chính là Mục Căn, và 10 % còn lại “ mái ấm gia đình ” của Mục Căn – cũng là mái ấm gia đình của Olivia, cùng với những người hàng xóm đáng yêu ở hành tinh Bạch Lộ .
Cùng là thiên tài nhưng với hai tính cách khác nhau, con đường mà cả hai đi từ những nhân vật vô danh thành đại nhân vật cũng khác nhau. Olivia ngay từ đầu bị quẳng vào Học viện quân sự chiến lược đế quốc, một đường thẳng tiến bước vào Quân đội. Con đường cậu đi tràn ngập loại khí thế chỉ huy nguy hại khiến người khác e sợ cùng những thủ đoạn sắc bén, kinh khủng. Mục Căn thì vòng vèo hơn, từ khoa Ẩm thực của Học viện tổng hợp đế quốc ( ← chọn lộn ngành ), sau đó thành chỉ huy viên giao thông vận tải, rồi đến làm thư ký cho Thủ tướng ở Quốc vụ viện. Cậu dùng thái độ thân thiện, khiêm nhường, đồng cảm đối tượng người dùng tiếp xúc, năng lượng quan sát và tính tỉ mỉ cùng thành tích khủng trên mọi phương diện ( ← ngoại trừ Ẩm thực ) lấy được sự tin tưởng và phục tùng của mọi người .
Minh xin nhắc lại lần nữa rằng đây không phải là câu truyện tình yêu ngọt ngào sướt mướt hường phấn hay bá đạo chiếm đoạt gì hết, mà là câu truyện về sự trưởng thành của hai chàng trai thiên tài. Phần lớn thời hạn trong truyện cả hai không ở cùng nhau, phải hoạt động và sinh hoạt ở hai môi trường tự nhiên khác nhau, một năm chắc gặp nhau được 1-2 lần T_T. Tuy nhiên chỉ cần nghe tin người kia gặp nguy khốn thì người còn lại sẽ tìm mọi cách để cứu trợ. Họ không vì nóng nảy mà hành vi bốc đồng, ngược lại mọi việc đều có giám sát kỹ lưỡng, kế hoạch rõ ràng cùng sự tin tưởng tuyệt đối dành cho đối phương. Chính nhờ vậy mà mặc dầu bạn đọc là người tẩy chay đam mỹ thì cũng sẽ không cảm thấy mối quan hệ giữa họ phản cảm ( Ghi chú : còn nếu bạn đọc không tẩy chay đam mỹ thì seo ? À, thì sẽ phát cuồng như mềnh ~ ~ ~ ) .
Trích đoạn :

Nằm trong chăn cứng còng hồi lâu, hắn tự nhiên chọc chọc eo Mục Căn :
“ Ollie, cậu chọc mông tớ làm gì ? Đau quá. ” Âm thanh ngái ngủ của Mục Căn truyền đến từ bên kia gối. Nghe cậu than đau, Olivia vội rụt móng vuốt về – σ ( ° △ ° | | | ) ︴, chọc lộn chỗ rồi 囧 .
“ Cậu còn muốn thấy Cantus không ? ” Nói cực kỳ nhỏ .
“ Muốn ! ” Mục Căn vấn đáp chẳng chút chần chừ .
“ Vậy … màu lông không dễ coi cho lắm … đuôi lại trụi lông … Cantus như vậy cậu còn muốn xem không ? ” Olivia nói lời này có chút ngượng ngùng .
“ Muốn ! ! ! ” Mục Căn dùng câu vấn đáp chặt đứt lưỡng lự của Olivia .
Thế là giây tiếp theo, trong ổ chăn liền ụ lên một cục to  ̄ ▽  ̄
Một bé gà trắng bông bông nằm xum xê kế bên Mục Căn, hắn cố sức ngồi dậy, đẩy chăn bò lên. Trong xấu hổ toát lên e sợ, hắn run rẩy mắt mở to nhìn Mục Căn .
Mục Căn cũng sột soạt ngồi dậy móc cái đèn pin đồ vật thời cổ xưa dưới gối, bật cái “ tách ”, sau đó, Ollie đang đội chăn nhoáng cái Open trước mặt Mục Căn, không chút che giấu !
⊙ o ⊙
Mục Căn sợ ngây người —
Đúng như Ollie mới nói, người đối lập khác Kham Manh Manh trong phim một trời một vực : Lông hắn màu trắng, thiếu lông nghiêm trọng, còn gầy nhom, cơ mà …
“ Là Kham Manh Manh nè ~ ( ≧ ▽ ≦ ) / ~ ” Mục Căn thò tay ôm chặt cổ “ bé gà ” .
Bé gà Ollie cứng đờ, rốt cuộc vẫn không phản kháng mà mặc kệ Mục Căn ôm mình, sau cuối còn dè dặt ghệ cằm lên vai Mục Căn .
“ Chíp … ” Hắn yếu ớt kêu .

( Trích Chương 55 – Không có kiếp sau )

“ Ollie, cậu không tắm lâu lắm rồi đúng hông ? Dơ quá à ! ” Giọng Mục Căn truyền đến từ phía sau, Olivia nghe hiểu ý tứ trong lời cậu, mặt càng đỏ tợn .
“ … Bình thường đâu có ai kỳ sống lưng giùm tôi đâu … ” Hắn nhỏ giọng nói .
“ Tức là cả năm rồi Ollie không tắm rửa đàng hoàng hả ? ” Mục Căn cất giọng rầu rĩ .
“ Nè, Ollie, cậu muốn thử cái này hông ? ” Bỗng dưng, Olivia cảm xúc sống lưng mình bị tay cậu chọc nhẹ một phát, hắn quay lại theo phản xạ, thấy Mục Căn đang giơ tay phải, cùng với cái bàn chải thật to .
Thứ vũ dực long thương mến nhất ! Bé con vui cùng chải chải !
Thấy bàn chải cỡ đại Mục Căn cầm trong tay, Olivia thiệt muốn há hốc mồm !
Olivia nhìn Mục Căn đầy lo âu, rồi chậm trễ quay lại, sau đó —
Một bé con Cantus lông xù liền Open trong bồn tắm !
Tuy rằng vẫn hơi gầy, nhưng mập hơn xưa khoảng chừng một vòng, lông cũng dày hơn nhiều .
Mục Căn sờ sờ lông trên người Ollie, gật gù hài lòng, mở màn ra sức dùng bàn chải chải lông cho Ollie : “ Tớ biết mà, bàn chải này chắc như đinh hợp với Ollie. ”
“ Chíp ~ ” Người chải lông cho mình là Mục Căn, Olivia híp mắt, mãn nguyện chíp một tiếng .

  • Điểm nào làm “Không có kiếp sau” trở nên đặc biệt?

Một – Không H. Hôn thì chắc được 1-2 lần gì đó, mà còn không rõ ràng T_T. Nếu như bạn dịch truyện đã nói là “nhiều lúc tui tưởng mình đang mần truyện thiếu nhi” thì mình cũng xin bắt chước một câu là “nhiều lúc tui tưởng mình đang đọc truyện thiếu nhi!” Cảm giác như đang đọc truyện về hai thằng bạn thân thiên tài cùng nhau lớn lên, rồi do quá hiểu nhau, quá hợp tính nhau nên mới chọn sống cùng nhau luôn ý! Không nhóc nào yếu thế hay “lép vế” hơn nhóc nào, thành ra nếu như tác giả không viết rõ về giới tính khi biến về nguyên hình thì khéo cũng không biết ai công ai thụ =]] Cho nên nếu bạn nào mà có tư tưởng “kỳ thị” đam mỹ thì vẫn có thể đọc truyện này bình thường nhoa ^_^ (Ghi chú cho bạn đọc thích H: có lẽ sau này con dân than trời khóc đất quá nên chị Tang đã theo tiếng lòng của mọi người mà viết một PN có H, cơ mà H này rất nhẹ nhàng và tình cảm, một vài đoạn còn gợi lên cảm giác trân trọng, thần thánh, thiêng liêng, nhưng vẫn đủ thỏa mãn độc giả. Chị Tang muôn năm!)

Hai – Tuyến nhân vật chính phụ đáng yêu chết được: Điểm này thì có thể nói là rất giống với “Đến phủ Khai Phong”. Nhân vật chính nhiều đất diễn nhất thì khỏi nói, nhưng tuyến nhân vật phụ – từ gia đình người máy, thú cưng đến hàng xóm, bạn bè của nhân vật chính – toàn bộ đều được chăm sóc rất kỹ lưỡng. Mỗi nhân vật đều có đất diễn vừa đủ, có những nhân vật tưởng chừng chỉ là xuất hiện chớp nhoáng rồi thôi, nhưng không ngờ đến đoạn nhân vật chính cần hỗ trợ thì sẽ lại xuất hiện như kỳ tích – nhưng vẫn rất logic và hợp lý, tạo nên một mạch truyện hoàn chỉnh. Lúc đó người đọc chỉ có thể ồ lên mà rằng, thì ra vai trò của nhân vật này trong truyện là như vậy! Cũng nhờ tuyến nhân vật phụ được xây dựng quá xuất sắc nên có thể nói, “Không có kiếp sau” vừa là câu chuyện về sự trưởng thành và vươn lên của hai nhân vật chính, nhưng cũng vừa là câu chuyện về sự trưởng thành và vươn lên của một học viện, một hành tinh, và rộng hơn nữa là cả một đế quốc.

Trích đoạn :

Cơ hồ ai cũng mang đến món ngon bà nhà nấu, rốt cuộc tới lượt Argos …
Hiệu trưởng ?
“ Đến tôi hả ? Tôi mang theo … ” Hắn không phân phó quan phụ tá đằng sau, mà cười hì hì nhìn về phía đối lập : “ Odd, cậu mang theo gì thế ? ”
Hắn nói rất là tự nhiên, mọi người ở đây dùng ánh mắt ám muội nhìn hắn và Hiệu trưởng Odd lạnh băng đối lập .
Hiệu trưởng Odd mặt mày lạnh tanh nhìn bức tường sau sống lưng Argos, nữ thư ký đứng sau hắn cười tươi đứng dậy : “ Hiệu trưởng Odd mang theo món quà vặt thông dụng nhất hành tinh Bạch Lộ lúc bấy giờ — bánh bao thịt ngon ngon. ”
“ Ố ồ ! Bánh bao này ngon cực kỳ đấy ~ ” Khóe miệng hơi nhếch lên, Hiệu trưởng Argos tháo găng, thò tay cầm một cái bánh bao, nhưng khi sắp đưa đến trước mặt thì lệch tay một chút ít, bánh bao không cẩn trọng rớt xuống đĩa trà bên dưới .
“ Răng rắc ” — đĩa vỡ .
Các ông lớn Quân đội hàng loạt quay đầu sang, tầm mắt tập trung chuyên sâu trên người … em bánh bao thiếu cẩn trọng đập trúng cái đĩa .
Em bánh bao : ( づ  ̄ 3  ̄ ) づ
Vài vị quan quân đang vươn ma trảo về phía em bánh bao tức tốc tịch thu tay như chả có gì xảy ra .
Argos khẽ mỉm cười, thản nhiên nhặt bánh bao lên, nhón bằng hai ngón tay, cắn xuống một miếng .
“ Rắc rắc ”, “ rắc rắc ” .
Nghe âm thanh phát ra từ miệng hắn, ánh mắt mấy quan quân càng thêm quái gở .
“ Cám ơn. ” Ngay khi tổng thể mọi người đang bí mật quan tâm hàm răng nhai bánh bao của Hiệu trưởng Argos, thư ký của Hiệu trưởng Odd đã làm tròn bổn phận chia bánh bao đến trước mặt ngài Nguyên soái .
Ngài Nguyên soái nói cám ơn cô thư ký, đoạn vươn tay cầm bánh bao. Không đợi người khác khôn khéo đề xuất hắn đừng nên ăn thứ khả nghi ấy, ngài Nguyên soái đã cắn miếng rõ to .
Cùng với tiếng “ răng rắc ” đáng nghi, ai ai cũng đổ mồ hôi cho … răng của ngài Nguyên soái .
Động tác nhai của Nguyên soái tạm dừng, trong mắt hắn hiện lên ánh nước .

Mọi người (ngoại trừ Hiệu trưởng Odd & Hiệu trưởng Argos mắc bận xơi bánh bao  ̄▽ ̄) trắng bệch cả mặt: Thôi xong! Thứ hung khí gọi là bánh bao kia làm đau ngài Nguyên soái rồi!

Ai ngờ —
“ Ăn biết bao nhiêu vỏ bánh rồi, rốt cuộc cũng ăn được nhân thịt ngon lành bên trong, thật khiến người ta cảm động quá chừng ! ” Nhắm mắt cảm thụ thật kỹ mỹ vị trong miệng, giọng ngài Nguyên soái ngập tràn thỏa mãn nhu cầu .

( Trích Chương 91 – Không có kiếp sau )

“ Tôi là Verald, học viên năm nhất khoa Cơ giáp của Học viện quân sự chiến lược đế quốc, đồng thời cũng là lớp trưởng. Ngoại trừ thủ lĩnh, không tân sinh nào trong Học viện quân sự chiến lược đế quốc kiên trì được hơn 35 phút dưới nắm đấm của tôi. ” Nhìn Avery tả tơi ngồi trên mặt đất tràn trề vết rạn, đối thủ cạnh tranh của cậu ta tự trình làng, chẳng những thế, Verald còn chìa tay với Avery .
“ Cậu cừ lắm ! Tuy khoa Cơ giáp của Học viện tổng hợp đế quốc cũng khá, nhưng vẫn kém Học viện quân sự chiến lược đế quốc chút đỉnh, thế nào, có muốn chuyển đến Học viện quân sự chiến lược đế quốc học không ? Mặc dù hơi phiền phức, cơ mà tôi hoàn toàn có thể xử lý giùm cậu. ”
Hắn dám đào góc tường ngay trước mặt bàn dân thiên hạ !
Song tên đào góc tường này đến từ Học viện quân sự chiến lược đế quốc nha ! Nghe hắn nói chắc cú dữ vậy, coi bộ tỷ suất thành công xuất sắc tương đối cao đây !
Mọi người mở màn nhao nhao, chờ đón câu vấn đáp của Kỵ sĩ không đầu .
Hệt như con người trì độn của cậu ta, Avery vấn đáp cũng chậm nửa nhịp .
“ Ắc … nhưng tôi không học khoa Cơ giáp. ”
“ Hả ? ” Verald nghiêng đầu : “ Thế cậu học khoa gì ? ”
“ Khoa Ẩm thực, tôi học khoa Ẩm thực. ” Avery ngay thật đáp .
Verald hỗn độn trong gió .
“ Sau khóa quân sự chiến lược, tôi sẽ không động vào cơ giáp nữa, làm ra món bánh tart dát chi ngon nhất mới là lý tưởng đời tôi. ” Lời tiếp theo của Avery càng khiến hắn hỗn độn .
“ Cám ơn lời mời của cậu, hẹn gặp lại. ” Nhảy ra khỏi cơ giáp, Avery hơi khom người cung kính trước Verald tỏ ý cảm tạ, đoạn quay sống lưng bỏ đi. Ngẩng đầu ưỡn ngực, ngẩng cao đầu tiến bước, dẫu thất bại, nhưng bước tiến kiêu ngạo vô vàn .
Ban đầu, người theo dõi toàn trường lặng thinh, rồi nhoáng cái bùng nổ tràng pháo tay nhiệt liệt nhất từ trước tới nay !
Thắng lợi là chuyện đương nhiên, hoạt động và sinh hoạt của Verald không có gì biến chuyển sau thắng lợi. Tối ấy, hắn theo thường lệ vào mạng lưới hệ thống mô phỏng huấn luyện và đào tạo, sau về phòng nghỉ ngơi .
“ Tôi quyết định hành động không cần cậu ấy làm đối thủ cạnh tranh nữa. ” Về phòng ngủ rồi, việc tiên phong hắn làm không phải tắm rửa mà là công bố .
“ Hở ? ” ← đây là lũ bạn cùng phòng đã sớm quen với tác phong của hắn .
“ Khoa Ẩm thực, tiềm năng là làm ra món bánh tart dát chi ngon nhất, thực, thực sự rất hiền thục ! Tôi muốn cưới cậu ấy làm vợ ! ” Sau một đêm huấn luyện và đào tạo + tự hỏi, Kết luận duy nhất Verald đúc rút được chính là đây .

( Trích Chương 97 – Không có kiếp sau )

Thấy ngài Sise có vẻ như muốn nói lại thôi, người máy Alpha dữ thế chủ động lý giải : “ Hồi Mục Căn còn nhỏ, nơi chúng tôi sống rất hoang vắng, không có game show thích hợp cho thú con quả đât, nên Epsilon thường đặt Mục Căn vào khoang trữ vật trong bụng để thằng bé chơi game. ”
Thích bỏ con vào bụng – ký ức niềm hạnh phúc từ rất lâu rất lâu trước kia khắc ghi thật sâu trong trí nhớ của Mục Căn. Thời điểm phát hiện mình biến lớn, dẫu mất đi ý thức trái đất, nhưng cậu vẫn nhớ kỹ cảm thụ ngày ấy. Sau đó, dùng phương pháp của mình báo đáp những cha mẹ người máy đã nuôi mình khôn lớn .
Đành rằng chỉ vài từ vụn vặt, tuy nhiên ngài Sise lại thuận tiện suy ra những chuyện có năng lực từng phát sinh trong quá khứ của mái ấm gia đình Mục Căn .
Một đám người máy quân dụng u ám và đen tối, một đứa trẻ u ám và sầm uất .
Họ cứ thế trưởng thành cùng nhau .

( Trích Chương 259 – Không có kiếp sau )

Ba – Ngôn từ dịch cực chuẩn, cực thuần Việt, nhất là mấy câu thể hiện tiếng lòng của nhân vật. Tụi học sinh trường quân sự tính cách trẻ trâu ưa đánh đấm thì mấy câu chửi thầm luôn mở đầu bằng “Đờ mờ”, “Đậu xanh”, “Mọe nó”… (← Ghi chú: mình không phải kiểu người thích nói mấy từ đó, lúc chat với bạn bè cũng không luôn, nhưng mà lúc đọc truyện không hề thấy kỳ thị mà chỉ thấy mắc cười khủng khiếp). Mấy ông đại tướng đại tá thì tiếng lòng cũng nhiều sắc thái lắm, đa phần nghiêm túc nhưng lắm lúc cũng rất khôi hài.  Còn tiếng lòng của thú cưng thì cưng thôi rồi luôn, như đoạn con Sừng To của Olivia cứ phải ăn đống đồ ăn dở tệ của Mục Căn nấu mỗi ngày mà không nói được, chỉ có thể khóc thầm: “Moo ~ nhiều lắm ~ moo! Thứ khó ăn nhiều muốn chết luôn…” Mấy đoạn này mình vừa đọc vừa lăn lộn cười như điên, nhiều khi còn bấn tới mức tự giả giọng đọc lên mấy câu tả tiếng lòng của nhân vật kiểu này. Vậy nên, thật sự rất cảm ơn nhóm dịch truyện – nhà Bi – rất nhiều luôn!

Trích đoạn :

Đờ mờ ! Đồng phục của Học viện tổng hợp đế quốc thiệt má nó dụ người phạm tội !
Với tư cách học viên của Học viện tổng hợp đế quốc, bình xịt phòng dê xồm hiệu xx, bạn ! Nhất thiết phải có !

( Trích Chương 89 – Không có kiếp sau )

Chung quy, trong mắt người ngoài, Olivia thoạt nhìn cũng là một cục bông .
Có điều, cục bông này hơi bị to con tí ︿ (  ̄ ︶  ̄ ) ︿
Giáo viên hướng dẫn trẻ tuổi không rành về Cantus con, tưởng lầm đây là một bé chim non, trông thấy Olivia thì sợ giật nảy : Đậu xanh ! Nhóc này được ba mẹ đút cho ăn cái gì vậy ? Chắc ú quá nên bay không nổi chớ gì ?
Cục bông to Olivia vừa bước vô “ lớp ” đã bị ba cục bông nhỏ vây quanh .
“ Chíp ~ ” Tui là chim cánh to, bồ là chim gì dợ ?
Bạn học mới của Olivia dữ thế chủ động bắt chuyện với hắn .
Mình rõ ràng đã vào học trường cấp cao Học viện quân sự chiến lược đế quốc, vậy mà phải đi học mần nin thiếu nhi lần nữa ; Học lớp nhỏ nhất trong trường mần nin thiếu nhi thì thôi đi, còn học chung với một lũ chim ; Một lũ chim cũng thôi đi, lũ chim này còn xem mình như đồng loại của tụi nó ! ! ! !
“ … ” Olivia im lìm .
“ Chíp chíp ! ” Chắc ẻm nhỏ quá nên chưa biết nói. Một bé chim cánh to khác lên tiếng, cực kỳ chu đáo tìm nguyên do cho Olivia đang trầm mặc .
Olivia : Mệ tụi bây !
Hắn quyết tâm phải sớm học bay thiệt giỏi, đặng biến khỏi cái chốn khỉ gió này lẹ lẹ !

( Trích Chương 89 – Không có kiếp sau )

Bốn – Vấn đề “bàn tay vàng”. Không biết mọi người thế nào chứ mình thì cũng thích thể loại truyện có một chút “bàn tay vàng” trong đó. Và mình confirm là truyện này có “bàn tay vàng” nha, nhưng mà, cực hài và cực hợp lý, với lại cũng vừa đủ chứ không tràn lan đại hải. Đảm bảo không làm mọi người khó chịu.

Năm – Level tưởng tượng/sáng tạo trong truyện. Mình từng đọc qua vài bộ ngôn tình cũng thể loại người máy/ người ngoài hành tinh/ zombie, nhưng mà thật sự mà nói thì mình không ngấm nổi, đều là lướt lướt qua để đọc về sự phát triển tình cảm của nhân vật chính như mì ăn liền, rồi xong hết bộ thì không lưu lại gì trong đầu hết. Mình cũng hiểu là thể loại này đương nhiên yêu cầu level tưởng tượng/ sáng tạo cực cao, nhưng có lẽ trình mình chưa tới hoặc là hổng được may mắn lắm, nên trước đây mình toàn vớ trúng mấy quyển có sự phức tạp vượt quá sức tưởng tượng của bản thân, cảm thấy quá “ảo”, rồi đâm ra không thích thể loại này luôn. Nhưng mà cũng thiệt may mắn là bà chị bạn mình đã kiên trì thuyết phục mình đọc bộ này, để rồi giờ ghiền luôn ^_^. Có thể nói là level sáng tạo của bộ này hoàn toàn chấp nhận được, rất dễ hiểu, rất hợp lý, cũng rất từ từ, từ thấp đến cao, từ hẹp đến rộng, từ đơn giản đến phức tạp, thành ra đến cuối truyện dù có một số tình tiết cũng “cao” ngang tầm mấy truyện mình từng đọc, nhưng do phần nền trước đó được xây dựng chắc nên đọc đến cũng không cảm thấy khó hiểu hay khó chịu.

Tóm lại là hai chữ : Tuyệt vời ! ~ ( ≧ ▽ ≦ ) ~
Được rồi, mình chỉ viết được nhiu đây thoai, phần còn lại để mọi người tự thưởng thức nha 😀 Sờ-poi nhìu quá lại mất hay hí hí .

  • Cuối cùng, đọc “Không có kiếp sau” + PN ở đâu?

Link truyện : https://goo.gl/5LYGPy
Link PN : https://goo.gl/t46X7A ( Pass : hdcbmb )
27.03.2018

Nguyên Ninh

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *