[Review] Liệt Hỏa Như Ca – Minh Hiểu Khê

Đọc Liệt Hỏa Như Ca chắc như đinh là hành vi tự ngược đãi bản thân của tôi. Lao đầu vào truyện này vì mục tiêu tốt, vì trình làng cũng ổn mà văn án cũng ổn, nhưng sau khi nhận ra độ nhảm nhí của nó tôi vẫn liên tục đọc, tại sao ? Tại vì sở trường thích nghi tự ngược đãi bản thân, nhưng thực ra chỉ là một phần thôi, phần còn lại là vì tôi khá thích Ngọc Tự Hàn, một trong 3 anh soái ca cạnh nữ chính. Được, tôi thừa nhận truyện đó cũng có cái gì đó làm tôi khá thích, nhưng đấy là điểm sáng duy nhất, còn lại cả câu truyện chỉ xứng đang 1 cái khước từ của tôi .
Tôi thích đùa là Liệt Như Ca không biết hên hay xui mà có đến 3 anh soái ca yêu điên cuồng, nhưng về cơ bản là cả 3 anh này đều khiếm khuyết, một anh hifi, một anh vũ phu và một anh què. Tất nhiên tôi là dạng người thà khiếm khuyết về khung hình còn hơn khiếm khuyết về tính cách vì vậy tình cảm đặt hết vào anh què – Ngọc Tự Hàn .
Ngọc Tự Hàn vô tình mang trên mình nhiều thứ tôi thích. Anh ta ôn nhu, anh ta đáng tin, anh ta đem lại cho người mình yêu cảm xúc bình an trong lành như nước. Thường thì những soái ca là phải cuồng nhiệt, phải hừng hưc, phải yêu hết mình, nhưng trong tổng thể những tính cách soái ca cơ bản, tôi chọn ôn nhu có lẽ rằng vì tính tôi thích bình an như vậy. Chỉ cần một câu trọn đời bình an hoàn toàn có thể khiến tôi cảm thấy ấm cúng, hay câu nói ở đầu cuối của Tôn Gia Ngộ : “ Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui tươi ” hoàn toàn có thể khiến tôi bật khóc mặc dầu trường đoạn trước đấy tôi không đọc một chữ nào. Ngọc Tự Hàn đáng thương, nhưng anh ta không oán thán, có oán thán cũng chẳng được gì, tôi lại càng thích sự bình lặng đồng ý thực sự của anh ta. Người ta bảo tình yêu của Ngọc Tự Hàn cho Như Ca không cao quý xinh xắn như Tuyết, cũng không bi ai khắc cốt ghi tâm như Chiến Phong, nhưng với tôi thì tình cảm của anh ta là trong sáng nhất, là điều đáng ngưỡng mộ nhất. Anh ta cho Như Ca một nơi để phụ thuộc để giải tỏa lòng mình, làm một người mà mặc dầu cả thiên hạ quay sống lưng với cô thì cô biết anh vẫn ở bên, anh ta đã trở thành người mà Như Ca nghĩ tới tiên phong khi gặp bất kỳ thứ gì. Ngọc Tự Hàn cũng cho cô một sự che chở bình an, tự do nhưng không chiếm hữu như Chiến Phong, không ủy mị nài ép như Tuyết. Tôi thích anh ngay từ cái nhìn tiên phong, khi anh ngồi trên xe lăn với hình dáng thanh nhã, với cốt cách thanh cao bẩm sinh mà có, với toàn bộ sự dịu dàng êm ả, uy nghiêm, tịch mịch, yên bình trong con người anh ta. Với tôi Ngọc Tự Hàn là viên ngọc sáng duy nhất của bộ truyện, đáng tiếc là nó lại bị lẫn trong một đám tạp nham không hề nuốt nổi .

Tuyết xuất hiện ngay sau Ngọc Tự Hàn, nếu Ngọc Tự Hàn ngay lập tức gắn với từ thích thì Tuyết gắn với từ không thích. Vốn tôi không đặt anh ta vào vị trí soái ca bởi trong mắt bởi căn bản là anh ta không phải là đàn ông ngay từ lần đầu tiên bước ra. Thực xin lỗi những ai thích Tuyết, chỉ là tôi không thể cảm được nhân vật này. Nếu tác giả miêu tả anh ta dung mạo như tiên, tuyệt sắc mỹ nam, điên đảo thần hồn hay cái gì đó không giống người mà giống tiên khác nữa tôi có thể miễn cưỡng chấp nhận thì tích cách anh ta tôi không dung nạp vào đầu cho nổi. Anh ta xuất hiện và bắt đầu nước mắt lưng tròng. Tôi nghe thấy một tiếng bùm trong đầu, đây là cái thể loại gì vậy? Anh ta mè nheo, anh ta trẻ con, người ta có thể cho đấy là điểm cộng, tôi thấy đấy là điểm trừ, với tôi anh ta như một người đồng tính luyến ái. Về cơ bản anh ta không biết yêu thế nào, anh ta hy sinh hết mình, nài ép Như Ca yêu anh ta, chấp nhận một tình yêu giả dối chỉ để lừa gạt bản thân. Anh ta vốn đã biết Như Ca nhất định không yêu mình, trước khi nhập tiên anh ta chấp nhận lời nguyền này, cớ sao bây giờ lại hối hận, lại ép cô ấy “cố gắng để yêu” mình? Tôi thấy Như Ca không sai, cô cực kì dứt khoát với Tuyết, cô không yêu nên cũng không đùa cợt với tình cảm của anh ta, cô hiểu và đã cố gắng nói cho Tuyết hiểu nhưng về cơ bản là anh ta không hiểu những gì cô nói. Cô muốn cứu sống Ngọc Tự Hàn nhưng không mù quáng, không đánh đối giữa Tuyết và Ngọc Tự Hàn. Với Tuyết, cô không hề làm sai bất cứ điều gì.

Điểm cộng duy nhất của Tuyết là anh ta si tình đến phát cuồng, nhưng anh ta lại không bao dung như chính anh ta tưởng tượng. Anh ta nài ép Như Ca nhớ mình, mà về cơ bản là không hề vì vốn cô chẳng phải tiên mà nhớ được kiếp trước. Cô là người ở kiếp này, và kiếp này cô có một Phong sư ca, một Ngọc sư ca, cả hai đều đã có vị trí vững chãi trong lòng cô, sao Tuyết lại nhảy ra đòi nhất định phải có 1 chỗ đứng cao hơn cả hai người kia ? Với tôi, Tuyết yêu với kiểu yêu của một cô gái, si tình với kiểu si tình vủa một cô gái, chỉ hoàn toàn có thể khiến tôi thương bằng lí trí chứ không hề yêu bằng trái tim, và trong đại chiến soái ca, anh ta đã thua cuộc ngay từ lần tiên phong Open trong mắt tôi .
Chiến Phong Open, tôi chỉ hoàn toàn có thể dành ra 1 từ ghét. Vâng, 3 soái ca Open xúc cảm ngày một thụt lùi. Chiến Phong là mẫu soái ca tôi tầm cỡ ghét : anh ta si tình đấy, đau đớn đấy, nhưng mà mù quáng, vì đầu óc trì độn mà tỏ ra mưu trí của mình, anh ta đã tự bóp chết niềm hạnh phúc của mình. Không hiểu tại sao toàn bộ những nhân vật kiểu này dù được miêu tả mưu trí cách mấy, năng lực cách mấy tôi vẫn chỉ hoàn toàn có thể cảm thấy bọn họ quá ngu ngốc. Họ chỉ vì lời người lạ xúi bẩy chẳng biết thực hư mà hoàn toàn có thể chăm chăm giết người nuôi mình cả đời vì một người mình chưa gặp một ngày mà không hề đường hoàng đến hỏi ( đây là 1 nguyên do tôi ghét Dương Quá ). Cuối cùng, anh ta nhận lại tổng thể những gì anh ta xứng danh, có lẽ rằng lại biến thành một tâm ma vương vẩn khắp trần gian vì tình yêu của mình mà chẳng từ thủ đoạn. Những kiểu nhân vật không biết tôn trọng niềm hạnh phúc của bản thân thế này thì nhất định không xứng danh được niềm hạnh phúc .
Về nữ chính thì tôi thấy Liệt Như Ca không tệ, có đầu óc, có nghĩa khí, không mù quáng, quan trọng là rõ ràng với tình cảm của mình. Cô yêu Chiến Phong, nhưng cô cũng có số lượng giới hạn của mình, đến lúc vượt qua số lượng giới hạn, cô dứt khoát dứt tình. Cô tin cậy Ngọc Tự Hàn thì chắc như đinh tin cậy, không hề chỉ vì một hai câu mà lung lay. Cô không yêu Tuyết thì cũng nói thẳng với Tuyết, cô cố gắng nỗ lực thử yêu nhưng không bảo vệ trước bất kể điều gì. Một cô gái thẳng thắn như vậy tôi không hề ghét .
Hỏa Liệt Như Ca tôi đọc chẳng qua là để tự ngược bản thân, chứ xét công minh thì truyện này chán. Văn phong với lối viết xuống dòng vô tội vạ là điều tôi ghét nhất thì được vận dụng tràn ngập trong truyện này, chỉ được 1 điểm cộng trong văn phong là miêu tả rất được. Cốt truyện thì càng tệ hơn, Âm Dạ La và Tuyết quả là thần thánh, đâu cũng thấy, gì cũng biết, là những mẫu nhân vật chẳng có gì là không làm được thông thường chỉ Open 1 mà trong truyện này Open đến 2. Kết truyện Ngọc Tự Hàn và Tuyết lưỡng long nhất thể thật sự là vừa tệ vừa chắp vá lại không công minh với cả hai. Cả Ngọc Tự Hàn cả Tuyết đều không có được tình yêu toàn vẹn, thứ họ có được lại là một sự lưỡng long nhất thể khác từ yêu và thương không dành cho một mình mình. Ai hoàn toàn có thể khen cái kết này đúng, chứ riêng tôi thì chẳng thấy nó đúng ở chỗ nào .

Trong cái mớ hỗn độn Minh Hiểu Khê tạo ra trong câu chuyện này, gần như tôi chẳng ưng bất cứ chi tiết nào, tôi còn chẳng thể nhìn ra quan điểm của tác giả về bất cứ thứ gì thông qua những câu chữ trong truyện. Có lẽ sau bộ truyện này, tôi chỉ xin mang Ngọc Tự Hàn đi, còn lại tất thảy tôi trả lại cho Minh Hiểu Khê, lần sau tôi chắc chắn không bao giờ đọc truyện của Minh Hiểu Khê nữa. Một tác giả không thể hiểu thế nào là nhân sinh quan, không thể truyền tải một thông điệp nào thì những truyện của cô ấy chắc chắn không đáng đồng tiền bát gạo. Có người bảo đọc Hỏa Liệt Như Ca thấy thương tâm, riêng tôi thì bộ này không thể lấy được của tôi nửa giọt nước mắt. Tôi chỉ thấy thương tâm với một mình Ngọc Tự Hàn mà thôi.

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *