Review tiểu thuyết ngôn tình

                                    
                                              

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Thể loại: hiện đại, một chút ngược tâm, nam chính tàn tật thâm tình, HE

Nhân vật: Tả Ý, Lệ Trạch Lương

Số chương: 14 chương + phiên ngoại

Văn án:

Thạch tín là thứ độc nhất trên đời, vậy mà người uống nó lại mỉm cười. Chỉ có người rất ngu ngốc mới tình nguyện uống loại độc dược người khác tặng cho này.
Trong hàng tỉ người, anh chỉ cười với cô, cũng chỉ với cô mới có biểu hiện không kềm được cơn giận.
Nhiều như vậy cũng chỉ cô độc hưởng.
Giờ đây sự ngây ngô giữa lông mày anh đã không còn, mà lòng yêu của cô càng ngày càng kiên cố không thể phá nổi.

———

Lệ Trạch Lương lười nhác tựa đầu vào ghế dựa, híp mắt suy nghĩ, khoé miệng nhếch lên, vẻ mặt hoàn toàn chìm đắm. Tay phải đặt trên đầu gối, ngón tay gõ nhịp theo tiết tấu bản nhạc. Ngón tay rất dài. Nhìn kỹ còn thấy chúng thật đẹp, móng tay cắt ngắn, dũa tròn lộ ra đầu móng hồng hào khoẻ mạnh.
Cô đột nhiên nhớ đến sáng hôm đó bị anh bắt gặp ở cầu thang.
Cũng chính ngón tay đẹp đẽ đó nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, làm cô không thể nhúc nhích.
Đột nhiên, Tả Ý nghe tim "thịch—" một cái.

— — —

Cô chỉ cảm thấy khuôn mặt Boss thật mê hồn, ánh mắt thật thu hút, cả đến cái chân kia cũng thật đặc biệt.
Vì thế mới nhìn trộm.
Không ngờ lại bị hiểu lầm thành kẻ theo dõi biến thái.

Tả Ý và Lệ Trạch Lương là một đôi thanh mai trúc mã. Một Tả Ý lương thiện ngây ngô, một Lệ Trạch Lương thâm trầm giảo hoạt lại bị chia cắt bởi sự nghiệt ngã của số phận. Hiểu lầm Lệ thị khiến cơ nghiệp của cha cô sụp đổ, ông qua đời, mẹ cũng mất sau đó, cả nhà tan nát, Tả Ý vừa yêu vừa hận anh, sống trong nỗi thống khổ dằn vặt. Cô quyết định hành động tự tử nhưng không thành, sau tai nạn thương tâm Tả Ý mất đi một phần kí ức, gồm có toàn bộ những kí ức về anh .

Sau này họ gặp lại nhau, cô không nhớ anh, anh giả vờ không quen cô. Nhưng rồi Trạch Lương vẫn không kìm được mà yêu Tả Ý một lần nữa, ép buộc cô ở bên mình.

Lệ thị vốn làm ăn rất khá nhưng từ từ rơi xuống bẫy này rồi bẫy khác, ở đầu cuối khủng hoảng cục bộ gần như sụp đổ. Lệ Trạch Lương so với những quyết sách của mình luôn nhìn thấy tổng thể rủi ro đáng tiếc, anh đang lái con tàu lớn vào vùng xoáy nước nhưng vẫn không đổi hướng, rốt cuộc vì sao ? Quá khứ ngủ say nhiều năm chợt tỉnh giấc. Tả Ý chợt nhận ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn luôn sâu đậm như vậy, anh nguyện vì cô mà buông bỏ tổng thể. Nhưng mối thù mái ấm gia đình vẫn còn đó, liệu cô gái nhỏ Tả Ý sẽ quyết định hành động thế nào ?

Cách viết của tác giả đan xen giữa hiện tại và quá khứ, các tình tiết được hé mở dần dần tiết lộ sự thật đau lòng, có thể ban đầu hơi mờ mịt nhưng bạn chỉ cần đọc hơn nửa truyện là lờ mờ đoán được rồi ( థ_థ) Truyện nhẹ nhàng, đối với mình thì chỉ ở mức hơi ngược tâm thôi nhưng chắc sẽ lấy đi nước mắt của nhiều bạn đó.

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *