Truyện ngôn tình, đam mỹ, truyện tranh full nhanh, cập nhật liên tục

#Review
MỆNH PHƯỢNG HOÀNG

Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
Thể loại: Cổ đại, cung đấu, nam cường, nữ thông minh, sủng, HE.
Số chương: 78 Chương + 1 Ngoại truyện
Tình trạng : Sách XB, Đã hoàn 
Rating: 9/10
———————

Nàng từng nghĩ rằng cái tên Tang Tử của nàng thật khó nghe, không hay bằng tên của Thiên Phi và Thiên Lục, nhưng Tiên sinh – Tô Mộ Hàn của nàng nói rằng tên của nàng có từ câu nói :

“Duy tang dữ tử, tất cung kính chỉ” có nghĩa nàng là kết tinh từ một tình yêu đẹp.

Lúc ấy nàng chỉ cười giễu cợt, nàng lớn lên chưa từng có tình yêu thương của phụ thân, sự ganh ghét của các tỷ tỷ, chỉ vì nàng là một thứ nữ, con gái của một danh kỹ mà thôi. Nàng chưa từng tin một ai, chỉ hận. Hận từng người, từng người ở Tang phủ, người cha chưa từng liếc mắt cho nàng cái nhìn thân thiện, cũng chưa từng thừa nhận có một Tam tiểu thư như nàng tồn tại, vì thế mọi người trong phủ Tam tiểu thư không đáng giá bằng một nô tỳ, ngày ngày chỉ có thể nhận đòn roi mà không dám một lời than trách.
Tang Tử không cần nhất trên đời đó chính là tình yêu, nàng chỉ muốn quý trọng từng người cho nàng cảm giác ấm áp.

Một là, Cố Khanh Hằng – hắn giống như là ca ca, lời nói tùy tiện lúc nhỏ nhưng hắn lại xem như một lời hứa, chưa từng quên, ” Tam Nhi, chỉ cần nàng thích, cái gì ta cũng sẽ Tặng Ngay. “Hai là, Tô Mộ Hàn người dạy nàng cầm kỳ thi họa, địa lý thiên văn, không có gì không tinh thông. Đối với nàng, y giống như là cha, là thầy. Nếu không có y sẽ không có Tang Tử .Cho nên, nếu một ngày hai người thân trong gia đình ấy xảy ra biến cố, nàng sẽ không hề đứng nhìn .Tang Tử không tin vào số mệnh, nàng chỉ tin vào chính nàng, tại sao những tỷ có mệnh phượng hoàng, còn nàng chỉ hoàn toàn có thể làm thiếp cho kẻ khác. Nàng không cam lòng. Nàng hận .Nàng vào cung vì muốn người người kính ngưỡng, nhưng nàng chưa từng nghĩ đến, từ một thứ nữ để đi đến vị thế kia có cái giá đắt như thế nào, nó không hề rẻ .Nàng cũng chưa từng nghĩ rằng sẽ một người khiến trái tim nàng rung động, không do nàng làm chủ, vì một người mà đau thương, vì người đó mà tâm lý, cũng là một người nàng không nên có thứ tình cảm ấy nhất – Hạ Hầu Tử Khâm một người, đứng trên vạn người, quyền uy tột đỉnh, nhưng cũng cô độc nhất trên trần gian này .Tôi cảm thấy Hạ Hầu Tử Khâm và Tô Mộ Hàn có một chút ít gì đó giống giống nhau … đó là, là sự cô độc. Chẳng qua Tô Mộ Hàn chỉ dựng lên lớp lớp vỏ bọc quanh mình, tôi tin nếu ai hoàn toàn có thể vượt qua được lớp màn ấy sẽ chạm được trái tim của y. Còn Hạ Hầu Tử Khâm muốn gần hắn thuận tiện biết bao nhiêu, nhưng thứ lạnh lẽo nhất chính là trái tim của hắn. Lạnh đến thấu xương, có bao nhiêu người dũng khí để chạm vào nếu không có sự được cho phép của hắn .Ngay cả Tang Tử cũng không có dũng khí ấy, nàng luôn tự hỏi : ” …. ta phải làm thế nào để hiểu được chàng đây ? “Chàng giống như một đứa trẻ mới lớn, muốn làm mưa làm gió là làm mưa làm gió, muốn tức giận liền tức giận … khiến cho nàng muốn cười, nhưng trong đôi mắt chàng luôn để lộ sự kiêu ngạo và đơn độc xa cách của bậc đế vương .Tôi thích tính cách của Hạ Hầu Tử Khâm, chàng quyết đoán và đủ tàn ác. Trong quốc tế của Hạ Hầu Tử Khâm, một là màu đen, hai là màu trắng chàng không gật đầu được màu xám. Không ai biết, chàng từng chờ đón thứ gọi là ” tình cảm ” trong hoàng cung này nhưng đáp lại chỉ là sự lãnh đạm không màn tới, không đáp lại .

Đối với Tang Tử, chàng có yêu nàng không?

Có, nhưng yêu thôi chưa đủ .Yêu nàng, muốn bảo vệ, muốn che chở, muốn nàng được bảo đảm an toàn thì không được nói ra lời yêu, càng không được độc sủng, không nên trao lời hứa hẹn nếu không chính là đang đặt nàng vào chốn nguy khốn .“ Trẫm thích nữ tử mưu trí, trí dũng song toàn, như vậy mới đủ tư cách đứng cạnh trẫm. Vì trẫm không có đủ thời hạn để bảo vệ nàng ấy, nên nàng ấy nhất định phải kiên cường, phải có năng lượng bảo vệ bản thân. ”Tôi nghĩ trong chốn cung đình ấy, thứ khó có được nhất là lòng người, một khắc trước họ cười nói với bạn, chưa chắc một khắc sau họ hoàn toàn có thể vì bạn mà cầu xin .Ai ? Liệu rằng ai hoàn toàn có thể đem tánh mạng của mình giao cho người khác nắm giữ. Sống trong cung cấm mỗi bước tiến đều phải thống kê giám sát, nếu không chỉ hoàn toàn có thể đổi lấy máu và thịt, thậm chí còn là tính mạng con người chính bản thân mình .Năm mười hai tuổi, nàng muốn vào cung, để không ai ở Tang gia dám xem thường nàng .Năm mười lăm tuổi, nàng vào cung, muốn người người kính nể .Năm mười sáu tuổi, nàng chỉ cần chàng nói một câu, nàng sẽ dốc rất là bảo vệ giang sơn, chỉ vì chàng .——————————Khi gấp lại quyển sách ” Mệnh Phượng hoàng “, tôi có cảm nghĩ, không phải ai cũng như mong muốn như Hạ Hầu Tử Khâm và Tang Tử. Phất Hy, nàng ta là một nữ phụ tội nghiệp, có tình yêu nhưng nhưng chính tay nàng ta huỷ bỏ, đáng thương nhưng càng đáng giận, yêu càng nhiều, hận càng sâu, kết cuộc chung cho cả hai người là muốn tiêu diệt tổng thể, thành ra lại diệt trừ chính mình .

Tình yêu có những khi bất chấp lý lẽ như vậy, không phải sao ?

Không phải trong cung cấm không có chân tình, vì họ chưa tìm đúng người hoặc là cố chấp vì một người mà thôi, giống như Tô Mộ Hàn, như Cố Khanh Hằng, như Thiên Lục …. chỉ là, trong mỗi người luôn có một chấp niệm, sống vì chấp niệm ấy, nếu một ngày chấp niệm không còn những con người ấy sẽ quỵ ngã. Kết quả là đúng hay sai, cũng do tự thân bọn họ quyết định hành động, có hối hận hay không thì chỉ có họ mới có quyền phán xét .

————————-
Review by Tâm Dung Hoa
Des by Tịch Phi

*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa
Cre pic: Google/huaban

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *