Phía sau nghi can X

Tác phẩm này đã nhận Giải Naoki năm 2005, được đề cử cho Giải Edgar Allan Poe trong thể loại tiểu thuyết hay nhất năm 2012, được đề cử cho Giải Barry ở thể loại tiểu thuyết đầu tiên hay nhất (2012).

Phía sau nghi can XPHÍA SAU NGHI CAN X – Higashino Keigo

Điểm: 5/5 ⭐️

Bạn đang đọc: Phía sau nghi can X

Cảm xúc trộn lẫn quá. Mình đọc quyển này trong một ngày thôi, đủ thấy nó mê hoặc đến mức nào. Vụ án xảy ra ngay từ đầu truyện, biết hết cả thủ phạm, đồng phạm. Bằng chứng ngoại phạm vững chãi, công an càng tìm hiểu thì càng bế tắc, dù biết có gì đó không ổn, mọi thứ quá khớp vào nhau, nhưng không tìm được kẽ hở nào. Tất cả là nhờ có một bộ óc thiên tài nhúng tay vào, và ngay đầu truyện người đọc cũng được biết đó là ai. Nhưng phần cốt lõi của truyện chính là tại sao không hề tìm được kẽ hở đó. Cả quy trình tìm hiểu của thanh tra Kusanagi rất ngặt nghèo, không bỏ sót chi tiết cụ thể nào, tập trung chuyên sâu vào từng cụ thể li ti trong dẫn chứng ngoại phạm của chị Yasuko và cô con gái Misato .

Người bạn của Kusanagi, nhà vật lí năng lực Yukawa, hứng thú với vụ án khi biết về người hàng xóm của Yasuko là Ishigami, vốn học cùng ĐH với Yukawa rất lâu rồi. Yukawa có một sự hoài nghi nhất định về sự dính líu của Ishigami với vụ án nhờ những quan sát nhạy bén của mình. Thế nhưng, điểm không khớp vẫn là chiếc xe đạp điện mới tinh bị lấy trộm phát hiện ở hiện trường, bộ quần áo bị đốt dở, dấu vân tay bị đốt đi … dù phối hợp với nhau có vẻ như như tạo một bức tranh hoàn hảo về thủ phạm muốn mau chóng xoá dấu vết nhưng không có thời hạn, nhưng tách từng chi tiết cụ thể ra thì quả thật có nhiều xích míc. Mấu chốt vụ án, chính là “ việc tự mình nghĩ ra giải thuật và việc kiểm tra giải thuật của người khác đúng hay sai, việc nào đơn thuần hơn ? ” – có người đã nghĩ ra giải thuật rồi, nhưng liệu có ai nghĩ đến việc kiểm tra giải thuật đó ? Và công an đã đi sai hướng trầm trọng như vậy. Họ chỉ biết đi lật tẩy dẫn chứng ngoại phạm, vì đó là hướng được chỉ ra cho họ. Nhưng vẫn còn hướng tìm hiểu khác, mà Yukawa đã tinh ý nhận ra .
Điểm mê hoặc của vụ án này chính là ở sự đánh lừa và ngụy trang rất tài tình của thủ phạm. Mình theo dõi hàng loạt những vụ tra hỏi của Kusanagi mà không hay biết là mình cũng bị cuốn vào cái bẫy của thủ phạm ( do tác giả giật dây ). Thủ phạm chăng một cái lưới quá lớn, quá hoàn hảo nhất, ém nhẹm cái phần quan trọng nhất. Yukawa đã tìm được cái chìa khoá hoàn toàn có thể xử lý vụ án bằng cách quan sát từ một góc nhìn khác. Tại sao không tập trung chuyên sâu vào nạn nhân hơn ? Chỉ cần vậy thôi, thêm một vài suy luận đơn thuần nữa, và ta đã có được câu vấn đáp hợp lý. Vì mọi yếu tố trong vụ án đều được sắp xếp rất khớp với nhau, nên lẽ dĩ nhiên kẽ hở mà công an không tìm ra được đó nằm ở yếu tố thụ động nhất – yếu tố mà chỉ cần được xác lập ngay từ đầu thì sau đó sẽ thuận tiện bị lờ đi .
Ẩn giấu đằng sau kế hoạch tuyệt vời và hoàn hảo nhất để thao túng đường đi của công an thực ra là một thứ xúc cảm rất mãnh liệt, nguyên thuỷ của con người. Đó là một sự khao khát, một tia hy vọng nhen nhóm trong cuộc sống một con người không có mục tiêu. Vậy nên, tội ác thành hình, thủ phạm không hề chần chừ, hờ hững thống kê giám sát chi tiết cụ thể, xem xét mọi góc nhìn. Tất cả là để che đậy một tâm hồn nhạy cảm với sự xinh xắn, rung động của một mối tình đơn phương. Dù vậy, để triển khai hành vi sai lầm đó vì tình yêu thì cũng cần một cái đầu lạnh và sự hung tàn khắc nghiệt, nên sự dung hoà giữa tình cảm với lí trí logic như vậy trong một con người sẽ khó mà đạt được, nên đến ở đầu cuối thủ phạm làm điều đó cũng là để giải thoát cho bản thân. Và mình cũng rất vừa lòng ở phần kết truyện, mặc dầu sự hi sinh có lớn đến mức nào, người có lương tâm sẽ không để người khác chịu đựng vì tội lỗi của chính mình .
Việc nghĩ ra một bài toán khó và việc giải bài toán đó. Cái nào dễ làm hơn ? ?
Cũng giống như việc giết người, sau đó tạo ra một hiện trường giả tuyệt vời và hoàn hảo nhất cùng với việc tìm hiểu và tìm ra thủ phạm. Cái nào khó thực thi hơn ? ?
Đó chính là 2 thắc mắc lớn xuyên suốt cuốn tiểu thuyết “ Phía sau nghi can X ” của tác giả Higashino Keigo .
Không giống như những tiểu thuyết trinh thám khác, mở màn bằng việc giết người và đến kết thúc tác giả mới cho kẻ sát nhân xuất hiện thêm. Còn ở đây, khi chỉ mới bước vào những trang đầu của tác phẩm ta đã gặp ngay một án mạng và biết rõ hung thủ là ai .
Xuyên suốt tiểu thuyết chỉ còn là việc của đội công an, lần theo manh mối, tìm hiểu nghi can và vạch trần ra chân tướng thực sự ! !
Cứ nghĩ tác phẩm sẽ nhàm chán vì không có gì đặc biệt quan trọng. Nhưng thật sự kết thúc lại là một giật mình vô cùng lớn. Một người thông thường giết người và tạo ra một hiện trường giả đã là 1 khó khăn vất vả cho công an. Vậy có khi nào bạn nghĩ đến việc 1 thiên tài giết người sẽ như thế nào chưa ? ? ?
Vỏ quýt dày sẽ có móng tay nhọn. Núi này cao rồi sẽ có núi khác cao hơn. Bên cạnh một thiên tài sẽ luôn có một thiên tài khác .
Hãy đọc quyển tiểu thuyết này để tìm ra câu vấn đáp nhé ! Tác phẩm sẽ giúp cho bạn hiểu hơn về con người, về tình yêu. Đúng là vì tình yêu con người ta hoàn toàn có thể làm được mọi thứ ! !

P/S: Quyển sách rất nhẹ nhàng và “đơn giản”, thích hợp cho những bạn không thích có quá nhiều chi tiết cầu kì, hay phải đau đầu vắt óc suy nghĩ. Nhưng không phải vì thế mà nó lại mất đi sự li kỳ.
Bằng chứng là mình đã đọc liền tù tì trong 1 ngày là hết!
Chúc các bạn đọc sách vui nhé!

Hoang Tu Lai
Dù được báo trước là cuốn sách hay và giật mình, tôi vẫn do dự khi đọc những trang đầu của cuốn sách : trinh thám gì đây khi hung thủ đã mở ra, phương pháp gây án đã miêu tả tỉ mỉ, rõ ràng ? Nhưng thực sự, càng đọc tôi càng bị hấp dẫn đến hơn cả không hề ngừng lại .
Yasuko trong lúc bị kích động đã cùng con gái giết chết chồng cũ của mình – một kẻ có chết vài lần tôi cũng không thấy oan. Ishigami – một thiên tài toán học, là hàng xóm và luôn chú ý, chăm sóc Yasuko biết được vấn đề và muốn giúp cô che dấu. Cảnh sát triển khai tìm hiểu, kéo theo Manabu, một người bạn của điều tra viên, cũng là bạn của Ishigami, là người bạn duy nhất mà Ishigami thừa nhận kĩ năng cũng vào cuộc .

Và cuộc đấu trí giữa 2 người bạn, 2 thiên tài bắt đầu. Việc nghĩ ra một bài toán vô cùng khó và việc giải bài toán đó, việc nào khó hơn?
Người dẫn dắt toàn bộ câu chuyện là Ishigami – người coi việc giải toán là cả cuộc sống của mình. Trong suốt quá trình đó, Ishigami không một chút lo lắng, có lẽ bởi anh ta coi tất cả những việc anh làm chỉ như giải 1 bài toán, chỉ là đặt miếng ghép vào đúng vị trí…

Dù đã cố suy đoán trong quá trình đọc, kết truyện vẫn khiến tôi bàng hoàng đến sững sờ. Đáp án hợp lý đến từng chi tiết, nhưng cũng đau đớn đến tận cùng cảm xúc.
(Không biết viết gì tiếp để tránh Spoil) ^^

Đây là cuốn sách thứ 3 của Keigo-san mà tôi đọc ( Bạch dạ hành, Bí mật của Naoko là 2 cuốn trước đó ), cả 3 lần tôi đều ngơ ngác với xúc cảm mà cuốn sách để lại. Tự hứa sẽ đọc một cuốn nhẹ nhàng để lấy lại cân đối .
Thực ra tranh thủ đăng review là để Cảm ơn một số ít bạn đã lôi kéo tớ vào dòng trinh thám, cảm ơn 1 bạn gửi Tặng tớ những cái Bookmark đẹp đến mê mệt, và một cuốn sách tớ xin phép review sau – chắc mọi người nhìn là nhận ra ngay gia chủ của bookmark, Cảm ơn 1 bạn đã tận tình đem sách đến tận nhà cho tớ mượn. Yêu thương .
Quan điểm cá thể. Nếu có gì không vừa lòng cũng sung sướng phản hồi nhã nhặn nha .
Review Phía sau nghi can X
Đáng lẽ tính vài bữa tâm trạng ổn lại mới review, tại cái điện thoại cảm ứng khốn nạn viết gần xong tự nhiên lại mất làm tụt mood. Do cũng hơi bực vì truyện này được PR khen nhiều quá, mình cũng lao vào đọc nhưng đọc xong thì cảm hứng không được như mong đợi. Lần tiên phong đọc sách mà tác động ảnh hưởng tâm trạng đến vậy .

The devotion of suspect X
Tựa Việt: Phía sau nghi can X
Tác giả: Keigo Higashino

Truyện nằm trong series về thám tử thiên tài Manabu Yukawa, người được ưu tiên gọi là thám tử vật lý Galileo .
Cảm xúc không được tốt nên mình khen chê thẳng luôn chứ không nói lòng vòng như những quyển trước nữa, ai fan của Keigo đọc đừng sốc nhé .

Về những điểm mình thích.
1. Thích giọng văn đều đều, đơn giản, dễ đọc, dễ hiểu, không màu mè, không đao to búa lớn, trung lập, sơ sài. Mình thích kiểu như vậy, tác giả không cho nhân vật nói ra những suy nghĩ bên trong, mà để họ bộc lộ thông qua hành động. Như vậy người đọc ai muốn hiểu sao thì hiểu, và hiểu kiểu nào cũng đúng.
2. Tác giả hành xử đúng theo phong cách trinh thám cổ điển tức là phơi bày đầy đủ, thậm chí là rất rõ ràng chứng cứ. Người đọc chỉ cần tự lắp ghép để tìm ra đáp án.
3. Không có cái thứ ba.

Về những điểm mình không thích
1. Cách xây dựng nội dung truyện. Ngay từ đầu tác giả đã công khai hung thủ. Với cách làm này tác giả buộc phải khai thác mạnh vào chi tiết cách hung thủ nguỵ tạo bằng chứng ngoại phạm. Loại motif trinh thám kiểu này không hiếm và có điểm thu hút riêng. Tuy nhiên ở đây tác giả không làm rõ được câu hỏi quan trọng cho người đọc thấy “vấn đề cần chứng minh là gì?”. Người đọc truyện này hoàn toàn không được tham gia vào phần thử thách cùng thám tử mà chỉ có thể dõi theo từ đầu đến cuối. Họ không biết mình cần suy nghĩ điều gì khi mà mọi thứ dường như đã quá rõ ràng. Mặc dù điều đó được giải thích ở cuối truyện nhưng theo mình thì truyện trinh thám mà xây dựng kiểu như vậy thật là không lịch sự.
2. Thủ pháp. Tác giả quyết định đi theo con đường của những vụ án kinh điển giết người huỷ nhân dạng nhưng lại không tạo ra được nét mới đặc sắc. Theo mình thì nếu là fan trinh thám đọc là biết ngay thủ pháp nguỵ tạo bằng chứng của hung thủ. Nghĩa là tác giả đã lãng phí hơn 2/3 số trang cho những điều linh tinh mà đọc giả không hề cần đọc. Mình đã rất thất vọng khi đọc ra thủ pháp của vụ án, và càng thất vọng khi so sánh nó với “Tokyo hoàng đạo án”. Nếu như ở Tokyo hoàng đạo án, tác giả lồng ghép thêm nhiều vụ án nhỏ vào, tác giả bắt người đọc tìm ta hung thủ, tìm ra cách hắn thực hiện hành vi phạm tội… người đọc có nhiều đất để suy nghĩ hơn cho dù cũng đã nắm được thủ pháp của vụ án lớn. Còn ở Phía sau nghi can X, khi mà thủ pháp đã quá đơn giản mà lại không còn gì để người đọc suy luận thêm, việc đọc sách trở nên rất vô nghĩa.
3. Động cơ. Từ sau khi đọc “Thánh giá rỗng” đến qua đọc cuốn này mình đã hy vọng nó sẽ cũng được khai thác sâu về mối quan hệ giữa các nhân vật. Đã tự tưởng tượng ra rằng phía sau nghi can là một bí mật gì đó ghê gớm lắm. Nhưng rốt cuộc cái động cơ chỉ đơn thuần là tình yêu. Đã vậy mình còn nghĩ sẽ được đọc phần nói về nạn nhân, tưởng rằng nạn nhân đã thay đổi tâm tính nhưng bị giết oan nữa cơ mà nào có.
4. Xây dựng nhân vật. Tác giả phóng đại quá mức nhân vật của mình khi gắn cho ảnh mác thiên tài. Thật sự là không cảm nhận được độ khủng của trình độ của nhân vật thám tử và hung thủ. Hời hợt.
5. Thiếu logic. Mọi thứ sau khi được giải đáp tưởng như logic mà lại chả logic tí nào. Thiên tài toán học như hung thủ mà lại nghĩ ra cái cách có kết cục như vậy thì cũng thua luôn. Cả màn giải trình với cảnh sát cũng rất miễn cưỡng. Thiệt luôn là còn thiếu gì cách để biến nó thành một vụ án hoàn hảo. Học tập Tokyo hoàng đạo án kìa.
6. Không đọng lại. Toàn bộ cuốn sách từ đầu đến cuối đọc xong chẳng đọng lại được gì. Các tuyến nhân vật nhàm chán, chính cũng như phụ. Câu chuyện phía sau họ cũng tầm thường. Thủ pháp gây án cũng bình thường. Rate 9.8 trên tiki???
7. Không có lời giải thích thoả đáng. Câu hỏi được đặt ra nhưng không giải thích được. Rốt cuộc cái câu hỏi ở bìa sau cuốn sách để làm gì? Để câu khách thôi chứ có tác dụng mẹ gì đâu. Mà thiệt luôn là không hiểu cái câu hỏi đó có liên quan gì tới vụ án nữa?
8. Cái bìa. Bìa Nhã Nam thiết kế đẹp thiệt mà không liên quan. Chắc gấp quá lấy bìa của cuốn Snowman chưa xuất bản đắp qua? Bìa trên là của nước ngoài tuy cũng không thật sự truyền tải được nội dung truyện nhưng cũng còn đỡ hơn bìa của Nhã Nam.

Với ngần ấy lập luận, thiệt luôn là không hề rate cho cuốn này cao được. Lúc đầu còn tính cho 4 mà viết review xong mạn phép vote cho 2/10 .
Dương Ami
Phía sau nghi can X là tiểu thuyết trinh thám rất nổi tiếng của Higashino Keigo, với những những ai là fan ruột của nhà văn Nhật, sách xứng danh là một trong những tác phẩm hay nhất của ông .

Cốt truyện đơn giản như nhiều sách trinh thám khác….

Việc Togashi bất ngờ đột ngột Open sau 5 năm li hôn đã biến hóa cuộc sống Yasuki trọn vẹn, gã đeo bám chị không dứt, buổi tối định mệnh đó sau một hồi giằng co chị vô tình giết Togashi. Ishigami, một thiên tài toán học ẩn dật giật mình Open, ý kiến đề nghị giúp chị phi tang cái xác. Kế tiếp là chuỗi tìm hiểu của hai điều tra viên Kusanagi, Kisuya và nhà vật lý Yugawa. Bạn đọc từ đây bị dẫn vào mê cung rối rắm của Keigo, những câu văn dài, những trường đoạn không thiết yếu khiến người ta thấp thỏm tự hỏi tác phẩm này có xứng danh là một trong những mẫu sản phẩm hay nhất của bậc thầy trinh thám không !

Xin thưa trọn vẹn xứng danh, cái kết giật mình đủ sức bật lại nội dung nhàm chán bắt đầu, những diễn biến tưởng chừng thừa thải lại vô cùng hài hòa và hợp lý khi ghép nối với câu truyện sau cuối. Từng đường đi nước bước đều trong thống kê giám sát kẻ chủ mưu …

Chân dung kẻ chủ mưu 

Hung thủ sát hại Togashi là Yasuki, kẻ tiếp tay phi tang chứng cứ cho Yasuki là Ishigami. Tác giả đã chứng minh và khẳng định ngay từ đầu như vậy, Ishigami là chủ mưu mọi việc, tạo hiện trường giả, dặn dò lời khai cho hai mẹ con, nghĩ ra ngữ cảnh đối phó với công an. Hiếm có tác phẩm trinh thám nào mà sát nhân lộ mặt ngay từ đầu như vậy, việc hé lộ hung thủ quá sớm là “ môt canh bạc ” nguy khốn nếu tác giả có mạch văn không vững, không đủ sức duy trì tác phẩm đên cuối. Motip giống hệt “ Mưu sát ” của nhà văn Trung Quốc Tử Kim Trần khi ông cũng để lộ chân tướng hung thủ ngay từ đầu như vậy .
Ishigami cũng như Từ Sách ( nhân vật chính trong Mưu sát ), đều là những năng lực toán học, mưu trí, sống cuộc sống ẩn dật, đều lên kế hoạch thì vô cùng hoàn hảo nhất, kín kẽ, công an chỉ hoàn toàn có thể bị “ dắt mũi ” mà thôi .
Điểm độc lạ của hai nhân vật này chính là động cơ, Từ Sách giết người vì muốn báo thù cho mẹ, còn Ishigami muốn bảo vệ cho người mình yêu. Hắn yêu Yasuki từ cái nhìn tiên phong, yêu vô điều kiện kèm theo, sẵn sàng chuẩn bị chịu tội để người phụ nữ ấy được niềm hạnh phúc. Ishigami được tác giả miêu tả vào khoảng chừng trên 30, mập, thấp, vẻ bên ngoài xấu xí, chẳng gì xứng danh với Yasuki, người phụ nữ được nhiều người đàn ông theo đuổi. Bề ngoài gã tỏ ra là người dửng dưng, lạnh nhạt, nghiêm nghị, phong thái thường thấy của những thiên tài ! Những ẩn sâu trong đó là một tâm ý phức tạp, chẳng ai ngoài Yugawa, bạn học thời đại học của gã hiểu được, hắn là người cô độc, sâu thẳm trong con người cũng cô độc, tôn thờ logic. Ở hắn không có sự cố chấp, coi thường của những người giỏi nhưng không gặp thời, Ishigami trọn vẹn hài lòng với đời sống hiện tại, hắn cho rằng “ Không mong sẽ được như thế nào với mẹ con chị. Anh biết mình không hề với tới được. Toán học với anh cũng vậy. Nhưng chỉ cần được ở gần những thứ cao sang như vậy thôi cũng niềm hạnh phúc rồi. Việc mưu cầu danh tiếng sẽ phá hỏng sự kính trong của người khác dành cho mình. “
Người như Ishigami thật sự nguy khốn, mưu trí, hờ hững, tâm lý vô cùng thấu đáo, nhìn nhận vấn đề dựa trên logic, có năng lực đánh lạc hướng tìm hiểu tốt, cực kỳ nguy hại khi gây án, bởi chỉ cần hợp logic thôi thì sẽ không từ thủ đoạn nào .

… Đến cái kết bất ngờ, ngoài sức tưởng tưởng

Thẳng thắn, nửa đầu cuốn sách khá nhàm chán, việc tìm hiểu của công an không thu nhiều tác dụng, liên tục những giả thiết được đặt ra, công an bám theo tình nghi ( vốn là vợ cũ của nạn nhân ), không những vậy còn “ rỗi hơi ” chú ý luôn một gã đàn ông có tình cảm với cô, một bà mama nơi trước kia cô thao tác, toàn những người không tương quan đến vụ án, fan hâm mộ căng thẳng mệt mỏi vì diễn biến chậm rãi, ngớ ngẩn của công an. Nhưng rốt cục đó lại là chiêu đánh lạc hướng vô cùng phức tạp, tác giả miêu tả những thứ tưởng chừng có tương quan và bỏ lỡ một vài manh mối trọng điểm, hướng tìm hiểu của công an đúng với ngữ cảnh đã vạch sẵn của Ishigami, công an càng tìm càng sai, không hề có kẽ hở trong kế hoạch, đến khi biết thực sự, họ cũng không có dẫn chứng phủ nhận tác dụng tìm hiểu trước đây .

Đặc điểm của tác phẩm Higashino Keigo

“ Phía sau nghi can X ” là một trong những tiểu thuyết tạo ra sự tên tuổi của Higashino Keigo, tác phẩm có nhiều đặc thù mê hoặc mà fan văn học Nhật hoàn toàn có thể nhận thấy :
– Truyện trinh thám nhưng lồng vào đó thước phim tâm ý thâm thúy : Không những “ Phía sau nghi can X ” mà những truyện sau này tác giả cũng khôn khéo lồng thêm những yếu tố tâm ý phức cảm. Truyện của ông không chỉ có suy luận khô cứng mà chứa nhiều diễn giải tâm ý chân thực, đó là cuộc đấu tranh tâm ý vô vọng của Yasuki, chạy trốn hay đối lập với thực sự, đó cũng là con người thật của Ishigami, tưởng hờ hững cứng ngắc nhưng hóa ra lại có trái tim nhạy cảm, dễ bị tổn thương .
– Tài kể chuyện của Keigo : Một trong những đặc trưng của truyện Keigo chính là tài kể chuyện, dẫn dắn người đọc từ cái nhìn này sang cái nhìn khác, từ góc nhìn này sang góc nhìn khác, như một tổ kiến khổng lồ, mỗi diễn biến mỗi nhân vật là khu vực, một địa phận riêng, sợi dây link của chúng là sự tương quan của nhân vật, tưởng chừng rất nhỏ nhưng thâm thúy, thắm thiết .
– Tình tiết chậm rãi, thâm thúy : Diễn biến chậm vốn là đặc trưng của văn học Nhật, tiềm ẩn nhiều điều giật mình, thâm thúy, mỗi nhân vật là một mảnh đời, những mảnh đời gặp nhau trong câu truyện khiến người đọc phải suy ngẫm sau khi gấp quyển sách lại .
Pan

Một tác phẩm trên cả TUYỆT VỜI, mình nghĩ là ai cũng nên có cuốn này của bác Keigo trong tủ sách của mình, sẽ không ai phải hối hận khi cầm lên và đọc nó chính bới :
Đó là câu truyện trinh thám logic tuyệt vời, không một cụ thể thừa thãi, sự tuyệt đối tuyệt đối của hung thủ thiên tài. Đơn giản mà hóc búa, mọi thứ được trình diện ngay trước mặt nhưng lại khiến ta không hề thấy rõ, không hề hiểu được. Người đọc sẽ không cần phải nát óc mà suy luận, liên kết những diễn biến vụ án, chứng cứ vào với nhau đâu vì Ishigami đã sắp xếp chuẩn bị sẵn sàng cho tất cả chúng ta thấy cả rồi .
Đó là tình yêu mù quáng, một tình yêu đánh đổi bằng sự tự do, bằng mạng sống, bằng cả trí tuệ của mình. Đơn giản yêu là yêu thôi, yêu không cần đối phương đáp trả, chỉ cần người ấy được niềm hạnh phúc mọi thứ tự nhiên sẽ không có giá trị nào sánh bằng. Người đàn ông với trí tuệ thiên tài vướng vào tình yêu sét đánh, lần tiên phong được yêu cũng là lần sau cuối, Ishigami đáng thương hơn bất kỳ ai, thiên tài cô độc, khép kín anh chỉ có tình yêu duy nhất là toán học trước khi gặp Yasuko, vụ án phút chốc xử lý rất nhanh gọn, rất mưu trí. Mình nghĩ rằng không hề ghét anh ấy được bởi ai khi yêu thì lý trí nào thắng nổi con tim khi nào .
Và đó còn là sự ích kỷ của con người, họ đơn độc đã quá lâu rồi nên họ thèm muốn, họ khao khát được niềm hạnh phúc. Mình nghĩ Yasuko là một người như vậy, con người ai chả mong ước được niềm hạnh phúc nhưng mà niềm hạnh phúc trên nỗi đau khổ của người khác thì vậy còn có ý nghĩa gì ? ? Người mở màn mọi chuyện là cô ta thì kết thúc cũng nên là cô ta mà thôi .
Phía sau nghi can Y - Higashino KeigoKhó nhất là khi review truyện lại không được spoil nội dung, bởi lẽ có nhiều truyện hay đến từng diễn biến, thật khó mà truyền tải cảm hứng của mình mà không động chạm một chút ít đến nội dung. Nhưng luật là luật .
Đọc cuốn này cũng gần 1 năm rồi, lúc trước chưa vào group đã đọc khá nhiều cuốn hay, bẵng một thời hạn quên gần hết nội dung nên giờ muốn cũng chẳng nhớ để mà review. Tuy nhiên, so với tuyệt tác ( được cho phép mình dùng từ này ) Phía sau nghi can X thì dù chỉ mới đọc 1 lần nhưng muốn quên cũng quên không được. Đơn giản, vì nó quá hay .
Có một người xem trinh thám là một loại tiểu thuyết ba xu rẻ tiền ( nói đâu xa, bác Doyle cha đẻ của Holmes chứ ai, thế nhưng, có lẽ rằng vì họ chưa khi nào được đọc một tác phẩm trinh thám thực sự, một tác phẩm mà ở đó 2 yếu tố tưởng chừng trái chiều nhau nhưng lại được dung hòa vào nhau một cách thẩm mỹ và nghệ thuật, đó là TRÍ TƯỞNG TƯỢNG và SỰ LOGIC. Và Phía sau nghi can X là một ví dụ nổi bật cho nghệ thuật và thẩm mỹ hòa quyện đó. Một câu truyện vượt xa trí tưởng tượng thường thì ( bạn cứ thử đọc hết truyện và mình dám bảo vệ bạn rất sẽ quá bất ngờ vì cái kết ) nhưng vẫn logic đến từng chi tiết cụ thể, cái ranh giới giữa 2 phạm trù đó luôn được bác Keigo phân định rõ ràng, điều mà nhiều tác phẩm trinh thám lúc bấy giờ không làm được ( như nhiều truyện trinh thám Trung Quốc .

Mình cũng không biết nên gọi Phía sau nghi can X là trinh thám cổ điển, trinh thám xã hội hay là trinh thám tâm lý tội phạm nữa, bởi lẽ, cuốn sách này có cả tình tiết cực kì chặt chẽ, logic của trinh thám cổ điển; nêu ra một vài vấn đề rất được xã hội quan tâm, lồng ghép triết lý nhân văn sâu sắc – đặc trưng của trinh thám xã hội; và tâm lý tội phạm, không nhiều nhưng dĩ nhiên là có, và theo mình nghĩ cách tác giả xây dựng nhân vật thầy dạy Toán (quên tên rồi :v) rất hợp lý, trong suốt quá trình đọc và sau khi gấp sách lại, nhân vật này vẫn có một cái gì đó khiến mình thực day dứt.

Tóm lại, với cuốn truyện này, nếu bạn không phải là fan trinh thám cổ xưa, không quen với giọng văn dung dị, thông thường ( mình lại rất thích cách hành văn của bác Keigo nhé, không màu mè, đao to búa lớn, không có chuyện tác giả dành cả vài trang giấy chỉ để miêu tả tâm ý nhân vật, tả cảnh hay để làm điển hình nổi bật những diễn biến suy luận thần thánh, như bao tác giả lúc bấy giờ vẫn làm, nhưng đọc vẫn rất mềm mịn và mượt mà, dễ hấp thụ ), không quen với diễn biến truyện bình bình, không hề có chút kịch tính, rùng rợn như bao tác phẩm trinh thám khác, thì truyện này không dành cho bạn. Muốn đọc nó, bạn phải có đủ kiên trì đọc từ trang đầu đến trang cuối, đừng lướt qua gì cả, kể cả đoạn giữa truyện khá nhàm chán ( không nhàm chán với mình nhé ). Đối với những bạn thích kiểu trinh thám mà đoạn kết bật mý hung thủ là một kẻ mà ta không ngờ tới thì cũng nói trước để bạn đỡ tuyệt vọng khi quyết định hành động đọc : hung thủ đã được bật mý ở đầu truyện .
Đó là tổng thể cảm nhận của cá thể mình, đọc hay không tùy bạn quyết định hành động ( nhưng không chịu đọc hối hận cả đời ráng chịu nhé ) .
Steven Nguyễn
Đây là một quyển trinh thám đã phá sập định kiến của tôi về trinh thám, cái vẻ vờ vĩnh giấu chỗ này một chút ít, chỗ kia một chút ít, cái kiểu tĩnh mịch lửng lơ lấp lửng lúc cao trào, cái kiểu làm màu giật gân cho bồn chồn chơi và đến khi đọc xong thì cũng đến lúc cảm xúc về mo. Không, đây không phải là kiểu trinh thám như thế. Nó đã thoát ra ngoài khung hình gồng cứng và những đòn cân não bệnh hoạn chán ốm, nó đi ra ngoài để đến với đời sống, để trở thành một quyển tiểu thuyết rất đời, theo một lối viết rất dung dị .
Ngay từ đầu, Higashino Keigo đã ngửa bài toàn bộ, từ nạn nhân đến hung thủ đến động cơ giết người. Ông không giấu gì. Nhưng cuộc sống là vậy đó, ta tưởng mình thấy hết, nhưng thật ra mỗi người vẫn là một cái giếng sâu, điều ta thấy vẫn là bóng của chính mình. Quyển tiểu thuyết này dắt ta đi trong cái vòng luẩn quẩn của thường nhật, để rồi bế tắc trong đó, như ngõ cụt mà Kusanagi rơi vào lúc phá án. Không phải anh không có tài, nhưng anh đã không có được thời cơ mà Yugawa có, đó chính việc được quen và biết và hơn hết là hiểu hung thủ – Ishigami. Chân tướng của vấn đề cũng như chân tướng của một con người, chỉ hoàn toàn có thể hiểu mới nhận ra được .
Phía sau nghi can X đánh lừa toàn bộ tất cả chúng ta, bằng cái vẻ tỉnh bơ giản dị và đơn giản của nó. Ví như cái tên, nó khiến tôi ngỡ là mình đi tìm hung thủ, ví như những nhân vật trong câu truyện toàn là những bộ óc thiên tài khiến tôi nghĩ đến sự siêu việt hoang tưởng, đặc sản nổi tiếng của thế kỷ trước. Nhưng không phải. Nó không cần một cái kết cao trào hả hê thắng lợi, không cần một chiến công, nó cũng không phải là đại chiến của những dị nhân. Những thứ phù phiếm như vậy không tương thích với cuộc sống. Đằng sau mỗi vụ án, không riêng gì có những tay thám tử, những tên hung thủ và công cuộc vờn nhau như một kiểu khoái cảm điên rồ. Mà sau nó là nỗi đau, sự sợ hãi, là nỗi buồn, là xấu số, là đơn độc, là quyết tử và phần nào đó, là niềm hạnh phúc. Sau mọi thứ, vẫn là đời thường với những trái ngang bí mật chôn giấu .
Camus đã nói rằng, thật thuận tiện tìm được mục tiêu sống, nhưng rất khó để tìm ý nghĩa của đời sống. Và tự sát là điều duy nhất có ý nghĩa trên cuộc sống này. Thật đúng với Ishigami, một thiên tài toán học trăm năm có một, người bị cuộc sống giam hãm niềm đam mê bằng những xô đẩy rủi ro xấu của nó. Không tìm được ý nghĩa đời mình, không thấy được nguyên do và niềm vui sống, Ishigami đã quyết định hành động tự sát. Nhưng vào khoảng thời gian ngắn anh đút nguồn vào thòng lọng, thì mẹ con Yasuko bấm chuông cửa, đem đến cho anh đôi mắt dịu dàng êm ả và một niềm vui sống mới. Lý do duy nhất mà anh ở lại trần gian, và cũng là khởi đầu cho vấn đề rời bỏ nó thêm một lần nữa …
Cuốn sách bày ra bộn bề những mảnh đời, những mảnh ghép của một vụ án, êm ả dịu dàng lần theo những đầu mối để giải một bài toán ngắn gọn nhưng hóc búa. Đến khi mọi thứ hiện ra thật rõ ràng, mảnh ghép ở đầu cuối Open, đẳng thức được chứng tỏ, thì cùng với sự giật mình tưởng như sẽ không hề có ập đến, là một nỗi buồn bát ngát xâm lấn. Tội ác, tình yêu, sự quyết tử, sự tàn khốc, ý nghĩa của sự sống sót vang lên như một bản nhạc thê lương can đảm và mạnh mẽ. Không phán xét gì cả, bởi tất cả chúng ta chẳng khi nào phán xét được ai. Bởi sự trừng phạt lớn nhất chính là mất đi sự thanh thản của đời mình, thì họ đã nhận lấy .
Và chính bới, tất cả chúng ta sống vì điều gì, thì tất cả chúng ta sẽ chết vì điều đó. Mọi thứ đều xứng danh để ta chọn .
Kafka Bookstore
Phía Sau Nghi Can X – Higashino Keigo
Mặc dù vụ án được trình diện ngay từ đầu, đã biết rõ hung thủ là ai, tuy nhiên truyện vẫn vô cùng hấp dẫn .
Phía Sau Nghi Can X, hay phía sau một diễn biến trinh thám là câu truyện quyết tử vì tình yêu tưởng chừng như đơn thuần nhưng thực tiễn lại chứa đựng nội hàm thâm thúy. Tâm tư sâu kín, lòng người khuất khúc. Càng đọc càng cảm thấy buồn và chua xót, thấy thương Ishigama – một thiên tài có cái đầu lãnh đạm tuy nhiên ngược lại cũng có một trái tim nhạy cảm. Thế mới hay, khi người đang yêu sử dụng trí tuệ của mình sẽ trở nên đáng sợ thế nào .
Đan xen những diễn biến gắn liền với đời sống thực tiễn là cuộc đấu trí so tài giữa hai người bạn có trí tuệ siêu việt, đầy gay cấn và hoảng sợ. Mọi thứ đều để lại rất nhiều xúc cảm .
Dù truyện có những khúc hơi đều nhưng kết thúc quả thực khiến người đọc phải ngẩn ngơ. Tôi hấp tấp vội vàng đọc lại một số ít đoạn trước đó thì thấy hóa ra là có những cụ thể ngỡ rằng không liên quan lại đóng vai trò rất quan trọng, đó là manh mối tác giả gợi ý. Tác phẩm hay ở thủ pháp che giấu tội ác chứ không phải ở thực chất vụ án .
Đánh giá : 8/10 đ .
Đỗ Nguyệt Nguyệt
— — — — — — — — — — — –
REVIEW PHÍA SAU NGHI CAN X – HIGASHINO KEIGO
( có spoil )
Sau khi gấp lại cuốn sách, thực sự có rất nhiều xúc cảm xen kẽ : buồn, vui, hụt hẫng … lẫn lộn .
Mở đầu câu truyện không giống như những tác phẩm trinh thám thường thì mà tác giả đã mở màn bằng một vụ án với hung thủ đã được biết trước. Ishigami là một thiên tài ẩn dưới vẻ hình thức bề ngoài là một thầy giáo dạy toán cấp III thông thường nhưng trót đem lòng yêu cô hàng xóm Yasuko và quyết đem tài trí của mình để giúp sức mẹ con cô khi cô trót lỡ tay giết chồng cũ do gã quấy rối đời sống của họ. Điều tôi vướng mắc là không biết Keigo sẽ dẫn fan hâm mộ đến đâu khi tác dụng của câu truyện ngay từ đầu đã được biết trước, cũng không biết tác giả sẽ lồng những cú twist khiến cho fan hâm mộ cảm thấy đau tim và bồn chồn kiểu gì như thường thấy trong truyện trinh thám, vì mạch truyện được kể bằng một giọng văn nhẹ nhàng, du dương và hơi có phần … êm ái. Có lẽ tôi cũng giống nhiều fan hâm mộ khác, ăn quả lừa vô cùng to khi đọc đến cuối trang sách. Nhưng điều tôi thấy buồn và hụt hẫng vì động cơ của hung thủ lại xuất phát từ một tình yêu thâm thúy vô điều kiện kèm theo đến như vậy, chỉ đơn thuần là làm cho người mình yêu niềm hạnh phúc, mặc dầu có là thiên tài và phải hi sinh năng lực đó đi chăng nữa. Ai cũng nhìn thấy tình cảm của Ishigami dành cho Yasuko nhưng đều không nghĩ là anh ấy hoàn toàn có thể làm tổng thể mọi thứ vì cô ấy như vậy. Nói thật là tôi khá là không thích nhân vật Yasuko, nhiều đoạn thậm chí còn còn không dễ chịu vì sự ích kỉ của cô ấy, biết Ishigami vì mình như vậy mà vẫn chỉ nghĩ đến bản thân. Nếu không vì đứa con gái tự sát không thành thì có lẽ rằng cô ấy vẫn liên tục sống niềm hạnh phúc và mặc nhiên để Ishigami nhận tội thay mình. Vụ án chỉ như một bài toán cấp 3 thông thường nhưng ẩn số X khuất trong vụ án mới khiến người ta phải sửng sốt và động cơ để thao tác đó lại đơn thuần vô cùng. Điều ám ảnh nhất khi kết thúc câu truyện là tiếng hét của Ishigami, tiếng hét của sự đau đớn và thống khổ, hụt hẫng và cả dằn vặt …
Đây là một cuốn sách rất đáng đọc và nhất là dành cho những ai thích thể loại tâm ý xã hội. Sẽ nỗ lực đọc hết những tác phẩm của Keigo được xuất bản tại Nước Ta trong thời hạn ngắn nhất ❤
Người viết Chi Khanh

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *