Phù Hiểu, em là của anh – Độc Độc

Phù Hiểu, em là của anh – Độc Độc

 

Hình đại diện của thành viên

muahachungtinhThành viên cấp 4Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.10.2013, 13:35
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 152
Được thanks: 1024 lần
Điểm: 15.59

18.10.2013, 13:35381521024 lần

10Có bài mới [Hiện đại] Phù Hiểu, em là của anh – Độc Độc – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện: 0.90 x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Tác giả: Độc Độc

Thể loại: hiện đại, sủng, cán bộ cao cấp
Couple: Đường Học Chính & Phù Hiểu
Tình trạng: chính văn hoàn (100 chương + 7 ngoại truyện)
Tên tiếng Trung: 符之一笑
Tên tiếng Trung tác giả: 读读
Dịch: Cactus1991

Nguồn:

Tên đầu tiên của bản dịch: Nụ cười của em

Tên đổi lại của bản dịch: Phù Hiểu, em là của anh!

Giới thiệu truyện

Đường thiếu rất tự tin nói: “Phù Hiểu, em thích anh.”

Phù Hiểu rất kinh hãi đáp lại: “Đồ điên.”

“Khi anh hôn em, em có cảm giác.”

“Đó là nụ hôn đầu của tôi, một người bất kỳ đột nhiên hôn tôi, tôi cũng sẽ có cảm giác tốt hay không tốt? Tôi không phải người chết!”

“Nụ hôn đầu của em?” Đường thiếu cực hài lòng: “Thấy chưa, nhất định em là vợ anh.”

Thì ra tất cả phong độ và lịch sự của anh đều là giả tạo, anh rõ ràng là một gã lưu manh!Phù Hiểu, em là của anh ! Tác giả : Độc ĐộcThể loại : tân tiến, sủng, cán bộ cao cấpCouple : Đường Học Chính và Phù HiểuTình trạng : chính văn hoàn ( 100 chương + 7 ngoại truyện ) Tên tiếng Trung : 符之一笑Tên tiếng Trung tác giả : 读读Dịch : Cactus1991Nguồn : https://cactus1991.wordpress.com Tên tiên phong của bản dịch : Nụ cười của emTên đổi lại của bản dịch : Phù Hiểu, em là của anh ! Giới thiệu truyệnĐường thiếu rất tự tin nói : “ Phù Hiểu, em thích anh. ” Phù Hiểu rất kinh hãi đáp lại : “ Đồ điên. ” “ Khi anh hôn em, em có cảm xúc. ” “ Đó là nụ hôn đầu của tôi, một người bất kể đùng một cái hôn tôi, tôi cũng sẽ có cảm xúc tốt hay không tốt ? Tôi không phải người chết ! ” “ Nụ hôn đầu của em ? ” Đường thiếu cực hài lòng : “ Thấy chưa, nhất định em là vợ anh. ” Thì ra tổng thể phong độ và nhã nhặn của anh đều là giả tạo, anh rõ ràng là một gã lưu manh !


Tìm kiếm với từ khoá :

     


Hình đại diện của thành viên

muahachungtinhThành viên cấp 4Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.10.2013, 13:35
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 152
Được thanks: 1024 lần
Điểm: 15.59
18.10.2013, 13 : 35381521024 lần

13Có bài mới Re: Phù Hiểu, em là của anh Full (Tác giả: Độc Độc) – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện: 0.90 x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chuơng 1: Lên kinh

(Nam 9 và nữ 9 lần đầu gặp nhau :D)

Sân bay thủ đô —–

“Này! Cái con ranh kia! Sao giờ mày mới chịu đến thăm tao hử!” — Một cô gái trẻ trung, thời thượng hưng phấn ôm chầm lấy một du khách vừa ra khỏi sân bay, tên của cô là Dương Mật, cô có một mái tóc xoăn dài, đeo một chiếc nơ bướm thật to, có thể thấy cô là một mỹ nhân, mốt mà tràn đầy sức sống.

“Quê mùa như tao thật chả mấy khi được lên thành phố.” Cô gái đuợc ôm tên là Phù Hiểu, cô mặc chiếc T-shirt rộng thùng thình, trên mặt là một chiếc kính râm màu đen, sau lưng đeo một túi du lịch giản dị. Hiển nhiên là khí chất của cô không cùng loại với bạn tốt, Dương Mật là điển hình cho con gái thành phố năng động, còn cô là một trạch nữ[1] hướng nội.

“Thôi đi mày!” Dương Mật đánh yêu bạn, hào sảng cười nói: “Hành lý của mày đâu?”

Phù Hiểu cười hì hì, chỉ chỉ chiếc túi lùng bùng sau lưng mình.

“Ê, ê, không phải mày định chỉ ở một tối rồi về đấy chứ?”

“Mày nhầm rồi, tao đã quyết định ăn bám mày một thời gian, không được ngăn cản tao.” Phù Hiểu rất tự giác trả lời.

“Mày mang theo mấy bộ quần áo?”

“Ba bộ, đủ tắm rửa.” Phù Hiểu vỗ vỗ túi: “CMND, thẻ ngân hàng, laptop, điện thoại di động, ngoài ra còn một ít tiền mặt, ừm, hoàn hảo.”

“Mày không còn là con gái nữa hử?” Dương Mật không chịu nổi chọc chọc cô.

“Cần kiểm tra không?” Phù Hiểu hỏi với vẻ vô tội.

“Không phí lời với mày nữa, mau đi thôi, chắc ông xã tao đã về nhà rồi.”

“Gì? Hôm nay anh ấy cũng được nghỉ?”

“Bạn chí cốt của tao đến, anh ấy dám không nghỉ?” Dương Mật nói một cách ngang ngược, nhưng qua đó có thể thấy được hạnh phúc của cô.

“Mày sướng nhá.” Phù Hiểu mỉm cười, lắc lắc đầu, đồng thời cô cũng vui vì sự mỹ mãn của bạn.

Hai người đi taxi tới nhà trọ của bọn họ ở Tam Hoàn. Phù Hiểu liếc qua bảng giá, thầm líu lưỡi.

“Lầu 21, đi thôi.”  Dương Mật ôm tay cô, kéo cô vào tòa nhà.

“Tụi mày đã kết hôn rồi sao còn chưa mua nhà?”

“Chị gái à, chị có thể quan tâm đến đời sống xã hội một chút được không? Chị có biết giá nhà bây giờ là bao nhiêu không?”

“Nhưng thu nhập của hai đứa mày cũng đâu có thấp chứ?”

“Thu nhập cũng tạm song tụi tao chi tiêu cũng nhiều mà. Tiếp khách, xã giao đều dùng đến tiền, tuy nhà chồng tao nói mua nhà cho tụi tao nhưng tao không muốn nhận.”

“Tại sao?” Phù Hiểu nhíu mày.

“Nhà anh ấy có tiền, tao chỉ là đứa từ thị trấn nhỏ lên thủ đô, tao không muốn bị người ta nói: vì tiền mới bám lấy anh.” Dương Mật bĩu môi.

“Đồ ngốc, người khác nói mày, mày càng phải làm cho họ xem, trên thế giới này chỉ những kẻ không ăn được nho mới nói linh tinh[2].”

“Aizzz, mày nói cũng có lý.”

Phù Hiểu liếc cô một cái, như thể dạy bảo chính em gái của mình: “Đừng nghĩ nhiều quá, mày có thể sống yên ổn ở Bắc Kinh, không ai dám coi thường mày.”

Hai người đi vào thang máy, Dương Mật ấn số lầu, nặng nề thở dài một hơi: “Mày không biết tao phải trả cái giá đắt thế nào đâu, suốt ngày, sớm, tối, lúc nào cũng công việc và công việc, tuy nhìn bề ngoài Phòng Quan hệ Xã hội rất sáng rỡ nhưng đây là nơi nhà tư bản hận không thể ép khô mày đến giọt máu cuối cùng.”

Nhìn gương mặt có phần mệt mỏi của cô, Phù Hiểu bảo: “Đừng để mình mệt quá, chú Dương và cô Dương đều rất lo mày.”

“Có thế nào mày cũng không được nói với hai người đâu.”

Phù Hiểu cong lên một nụ cười xấu xa; “Trả tao ‘phí bịt miệng’ là bao nhiêu?”

Dương Mật liếc xéo cô một cái: “Mày cho rằng mày không có nhược điểm bị tao nắm trong tay hử? Hồi cấp hai mày thầm mến…”

“Tao đã bảo đó là tao nhầm lẫn cảm giác nhất thời!” Phù Hiểu thanh minh đồng thời  phản kích: “Ủa, hẳn Tiêu Nhiên còn chưa biết những hành động vĩ đại của tụi nam sinh theo đuổi mày hồi trung học đâu nhỉ?”

“Đến giờ ‘Củ tỏi đầu to’ còn chưa biết biệt hiệu của mình do ai đặt thì phải?”

“Cái kính cận thầy Trương đánh rơi lúc lên lớp sao mà vỡ ấy nhỉ?”

Hai người cùng bới lông tìm vết nhau, cho đến khi có tiếng: “Bíp” và cửa thang máy mở ra, các cô dừng cuộc đối thoại, nhìn nhau một cái, sau đó không hẹn mà cùng cười lớn.

“Bà xã, các em cười gì thế?” Âm thanh lớn khiến Phù Hiểu ngẩn người, theo bản năng, cô nhìn về phía phát ra âm thanh, đột nhiên cô đụng phải một đôi mắt đen sâu thẳm.

Một người đàn ông, một người đàn ông trẻ tuổi, một người đàn ông trẻ tuổi phi thường đẹp trai. Do thói quen nghề nghiệp, Phù Hiểu nhanh chóng đánh giá anh chàng trước mắt một phen. Anh có một mái tóc ngắn được cắt tỉ mỉ, được tạo hình rất đẹp, ngũ quan của anh rất đẹp, là loại làm các cô gái không thể rời mắt, đặc biệt là con ngươi đen và sâu đang cùng cô đối nhãn, nếu anh muốn, không kẻ nào có thể thoát được khỏi hố đen đầy quyến rũ đó. Giống như… bây giờ… ánh nhìn chăm chú, thẳng tắp còn chưa từng rời khỏi tầm mắt, cô hơi không chắc chắn: mình có thể nghiêng đầu tránh đi trước được không.

Dường như không phát hiện tâm tư của cô, biểu cảm của chàng trai trẻ tuổi rất điềm tĩnh, ánh nhìn mạnh mẽ và nóng bỏng vẫn khóa lấy gương mặt cô. Con ngươi sâu không thấy đáy nhìn thẳng về phía trước bằng ánh nhìn kỳ dị cùng vẻ mặt mang theo sự nguy hiểm không tên.

[1] trạch nữ (宅女): chỉ những người hay ở trong nhà, không hay ra ngoài, không hay giao thiệp, đi chơi. Ngày nay, với sự phát triển của mạng internet, một lượng không nhỏ giới trẻ Trung Quốc chỉ ở nhà, các hoạt động tham gia đều thông qua mạng, ‘trạch’ là chỉ hiện tượng trên, không chỉ có ‘trạch nữ’ mà ‘trạch nam’ cũng rất phổ biến.

[2] Bắt nguồn từ câu: truyện ngụ ngôn “Con cáo và giàn nho” của Aesop sau được La Fontene kể lại bằng thơ, phê phán những kẻ ghen tỵ, không ăn được thì đạp đổ.

“Con cáo và giàn nho –            Le renard et les raisins” – Tác giả: La Fontene – Dịch giả: Nguyễn Đình

“Cáo kia dù trắng hay đen

Vẫn phường khoác lác vẫn tên bịp đời

Đói meo tưởng chết tới nơi

Giàn cao trông thấy nho tươi ngon lành

Nho chín mọng phơi mình đỏ chót

Gã phong lưu nước bọt chảy dài

Không với tới, gã chê bai:

– Nho xanh chỉ xứng miệng loài phàm phu!

Than phiền phỏng ích hơn ru?”PHELCA – Chương 1 : Lên kinhChuơng 1 : Lên kinh ( Nam 9 và nữ 9 lần đầu gặp nhauSân bay Hà Nội Thủ Đô — – “ Này ! Cái con ranh kia ! Sao giờ mày mới chịu đến thăm tao hử ! ” — Một cô gái tươi tắn, thời thượng hưng phấn ôm chầm lấy một hành khách vừa ra khỏi trường bay, tên của cô là Dương Mật, cô có một mái tóc xoăn dài, đeo một chiếc nơ bướm thật to, hoàn toàn có thể thấy cô là một mỹ nhân, mốt mà tràn trề sức sống. “ Quê mùa như tao thật chả mấy khi được lên thành phố. ” Cô gái đuợc ôm tên là Phù Hiểu, cô mặc chiếc T-shirt rộng thùng thình, trên mặt là một chiếc kính râm màu đen, sau sống lưng đeo một túi du lịch đơn giản và giản dị. Hiển nhiên là khí chất của cô không cùng loại với bạn tốt, Dương Mật là nổi bật cho con gái thành phố năng động, còn cô là một trạch nữ [ 1 ] hướng nội. “ Thôi đi mày ! ” Dương Mật đánh yêu bạn, hào sảng cười nói : “ Hành lý của mày đâu ? ” Phù Hiểu cười hì hì, chỉ chỉ chiếc túi lùng bùng sau sống lưng mình. “ Ê, ê, không phải mày định chỉ ở một tối rồi về đấy chứ ? ” “ Mày nhầm rồi, tao đã quyết định hành động ăn bám mày một thời hạn, không được ngăn cản tao. ” Phù Hiểu rất tự giác vấn đáp. “ Mày mang theo mấy bộ quần áo ? ” “ Ba bộ, đủ tắm rửa. ” Phù Hiểu vỗ vỗ túi : “ CMND, thẻ ngân hàng nhà nước, máy tính, điện thoại di động, ngoài những còn một chút ít tiền mặt, ừm, tuyệt đối. ” “ Mày không còn là con gái nữa hử ? ” Dương Mật không chịu nổi chọc chọc cô. “ Cần kiểm tra không ? ” Phù Hiểu hỏi với vẻ vô tội. “ Không phí lời với mày nữa, mau đi thôi, chắc ông xã tao đã về nhà rồi. ” “ Gì ? Hôm nay anh ấy cũng được nghỉ ? ” “ Bạn chí cốt của tao đến, anh ấy dám không nghỉ ? ” Dương Mật nói một cách ngang ngược, nhưng qua đó hoàn toàn có thể thấy được niềm hạnh phúc của cô. “ Mày sướng nhá. ” Phù Hiểu mỉm cười, lắc khước từ, đồng thời cô cũng vui vì sự mỹ mãn của bạn. Hai người đi taxi tới nhà trọ của bọn họ ở Tam Hoàn. Phù Hiểu liếc qua bảng giá, thầm líu lưỡi. “ Lầu 21, đi thôi. ” Dương Mật ôm tay cô, kéo cô vào tòa nhà. “ Tụi mày đã kết hôn rồi sao còn chưa mua nhà ? ” “ Chị gái à, chị hoàn toàn có thể chăm sóc đến đời sống xã hội một chút ít được không ? Chị có biết giá nhà giờ đây là bao nhiêu không ? ” “ Nhưng thu nhập của hai đứa mày cũng đâu có thấp chứ ? ” “ Thu nhập cũng tạm tuy nhiên tụi tao tiêu tốn cũng nhiều mà. Tiếp khách, xã giao đều dùng đến tiền, tuy nhà chồng tao nói mua nhà cho tụi tao nhưng tao không muốn nhận. ” “ Tại sao ? ” Phù Hiểu nhíu mày. “ Nhà anh ấy có tiền, tao chỉ là đứa từ thị xã nhỏ lên Thành Phố Hà Nội, tao không muốn bị người ta nói : vì tiền mới bám lấy anh. ” Dương Mật bĩu môi. “ Đồ ngốc, người khác nói mày, mày càng phải làm cho họ xem, trên quốc tế này chỉ những kẻ không ăn được nho mới nói linh tinh [ 2 ]. ” “ Aizzz, mày nói cũng có lý. ” Phù Hiểu liếc cô một cái, như thể dạy bảo chính em gái của mình : “ Đừng nghĩ nhiều quá, mày hoàn toàn có thể sống yên ổn ở Bắc Kinh, không ai dám coi thường mày. ” Hai người đi vào thang máy, Dương Mật ấn số lầu, nặng nề thở dài một hơi : “ Mày không biết tao phải trả cái giá đắt thế nào đâu, suốt ngày, sớm, tối, khi nào cũng việc làm và việc làm, tuy nhìn hình thức bề ngoài Phòng Quan hệ Xã hội rất sáng rỡ nhưng đây là nơi nhà tư bản hận không hề ép khô mày đến giọt máu sau cuối. ” Nhìn khuôn mặt có phần stress của cô, Phù Hiểu bảo : “ Đừng để mình mệt quá, chú Dương và cô Dương đều rất lo mày. ” “ Có thế nào mày cũng không được nói với hai người đâu. ” Phù Hiểu cong lên một nụ cười xấu xa ; “ Trả tao ‘ phí bịt miệng ’ là bao nhiêu ? ” Dương Mật liếc xéo cô một cái : “ Mày cho rằng mày không có điểm yếu kém bị tao nắm trong tay hử ? Hồi cấp hai mày thầm mến … ” “ Tao đã bảo đó là tao nhầm lẫn cảm xúc nhất thời ! ” Phù Hiểu thanh minh đồng thời phản kích : “ Ủa, hẳn Tiêu Nhiên còn chưa biết những hành vi vĩ đại của tụi nam sinh theo đuổi mày hồi trung học đâu nhỉ ? ” “ Đến giờ ‘ Củ tỏi đầu to ’ còn chưa biết biệt hiệu của mình do ai đặt thì phải ? ” “ Cái kính cận thầy Trương đánh rơi lúc lên lớp sao mà vỡ ấy nhỉ ? ” Hai người cùng bới lông tìm vết nhau, cho đến khi có tiếng : “ Bíp ” và cửa thang máy mở ra, những cô dừng cuộc đối thoại, nhìn nhau một cái, sau đó không hẹn mà cùng cười lớn. “ Bà xã, những em cười gì thế ? ” Âm thanh lớn khiến Phù Hiểu ngẩn người, theo bản năng, cô nhìn về phía phát ra âm thanh, đùng một cái cô đụng phải một đôi mắt đen sâu thẳm. Một người đàn ông, một người đàn ông trẻ tuổi, một người đàn ông trẻ tuổi khác thường đẹp trai. Do thói quen nghề nghiệp, Phù Hiểu nhanh gọn nhìn nhận chàng trai trước mắt một phen. Anh có một mái tóc ngắn được cắt tỉ mỉ, được tạo hình rất đẹp, ngũ quan của anh rất đẹp, là loại làm những cô gái không hề rời mắt, đặc biệt quan trọng là con ngươi đen và sâu đang cùng cô đối nhãn, nếu anh muốn, không kẻ nào hoàn toàn có thể thoát được khỏi hố đen đầy điệu đàng đó. Giống như … giờ đây … ánh nhìn chú ý, thẳng tắp còn chưa từng rời khỏi tầm mắt, cô hơi không chắc như đinh : mình hoàn toàn có thể nghiêng đầu tránh đi trước được không. Hình như không phát hiện tâm tư nguyện vọng của cô, biểu cảm của chàng trai trẻ tuổi rất tỉnh bơ, ánh nhìn can đảm và mạnh mẽ và nóng bỏng vẫn khóa lấy khuôn mặt cô. Con ngươi sâu không thấy đáy nhìn thẳng về phía trước bằng ánh nhìn kỳ dị cùng vẻ mặt mang theo sự nguy khốn không tên. [ 1 ] trạch nữ ( 宅女 ) : chỉ những người hay ở trong nhà, không hay ra ngoài, không hay tiếp xúc, đi chơi. Ngày nay, với sự tăng trưởng của mạng internet, một lượng không nhỏ giới trẻ Trung Quốc chỉ ở nhà, những hoạt động giải trí tham gia đều trải qua mạng, ‘ trạch ’ là chỉ hiện tượng kỳ lạ trên, không riêng gì có ‘ trạch nữ ’ mà ‘ trạch nam ’ cũng rất phổ cập. [ 2 ] Bắt nguồn từ câu : truyện ngụ ngôn “ Con cáo và giàn nho ” của Aesop sau được La Fontene kể lại bằng thơ, phê phán những kẻ ghen tỵ, không ăn được thì đạp đổ. “ Con cáo và giàn nho – Le renard et les raisins ” – Tác giả : La Fontene – Dịch giả : Nguyễn Đình “ Cáo kia dù trắng hay đenVẫn phường nói điêu vẫn tên bịp đờiĐói meo tưởng chết tới nơiGiàn cao trông thấy nho tươi ngon lànhNho chín mọng phơi mình đỏ chótGã phong phú nước bọt chảy dàiKhông với tới, gã chê bai : – Nho xanh chỉ xứng miệng loài phàm phu ! Than phiền phỏng ích hơn ru ? ”


Tìm kiếm với từ khoá :

     


Hình đại diện của thành viên

muahachungtinhThành viên cấp 4Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.10.2013, 13:35
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 152
Được thanks: 1024 lần
Điểm: 15.59
18.10.2013, 13 : 35381521024 lần

12Có bài mới Re: Phù Hiểu, em là của anh Full (Tác giả: Độc Độc) – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện: 0.90 x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 2

Cô từng đắc tội anh ta chăng? Phù Hiểu không khỏi liếc Dương Mật một cái.

“Đường thiếu[1]? Sao cậu đến chơi nhà tụi tớ bất ngờ thế?” Dương Mật hốt hoảng, lắp bắp, đánh vỡ khoảnh khắc bất bình thường ngắn ngủi nọ.

Tiêu Nhiên – chồng của Dương Mật ló ra từ bên cạnh anh chàng trẻ tuổi đó: “Đường thiếu thì lúc nào chả bí ẩn.”

“Tớ rảnh thì tớ qua chơi thôi.” Lúc này, chàng trai được gọi là Đường thiếu đó cuối cùng cũng chịu thu lại ánh nhìn chằm chặp của mình một cách chậm rãi, cười gượng gạo với Dương Mật.

Bất giác, Phù Hiểu thế nhưng nhẹ nhàng thở ra.

“Hoan nghênh, hoan nghênh.” Dương Mật vội nói.

“Phù Hiểu, hoan nghênh em đến chơi.” Tiêu Nhiên là một anh chàng lịch sự, nhã nhặn, anh có một gương mặt trẻ con, cười rộ lên nhìn ấm áp, chân thành, anh nói bằng chất giọng Bắc Kinh đặc sệt.

“Cám ơn anh, phải làm phiền hai người một thời gian em ngại quá.”

“Cô đây là…” Chàng trai tuấn lãng bước lên trước một bước, mắt lại tia sang phía cô khách lạ xinh đẹp.

“À,” Dương Mật vội vàng đáp lời: “Cô ấy là bạn thân của tớ: Phù Hiểu. Phù là ký hiệu, Hiểu là trời sáng[2].”

“Phù Hiểu?” Môi mỏng dường như nghiền ngẫm cái tên này, “Chắc là cô sinh vào sáng sớm nhỉ?”

“Rất nhiều người đã hỏi tôi câu đó.” Phù Hiểu cười một cách lịch sự.

“Đường Học Chính.” Chàng trai tuấn lãng không chút để bụng việc cô không trả lời câu hỏi của anh, ngược lại chìa tay cho cô.

Phù Hiểu hơi né ánh nhìn của anh, cô khẽ lắc vai rồi mới không nhanh không chậm đưa tay ra, “Chào anh.”

“Chào cô.” Anh vẫn đối nhãn với cô, nhanh nhẹn nắm chặt bàn tay bé nhỏ.

Phù Hiểu nhẹ cong môi lên, rút tay về.

“Ái chà, chúng ta đứng ở cửa nói làm gì, mau vào nhà đi thôi.” Dương Mật gọi.

“A, đúng, đúng, vào nhà đi nào.” Tiêu Nhiên tìm chìa khóa mở cửa ra. Cửa mở, anh mời Đường Học Chính vào nhà trước. Dương Mật cũng kéo Phù Hiểu vào căn hộ nhỏ của bọn họ.

Tiêu Nhiên mời Đường Học Chính ngồi xuống, đẩy đĩa hoa quả đến trước mặt anh ta đồng thời rót cho anh ta một chén nước, “Phù Hiểu, em không phải ngại gì đâu, em cứ coi đây như nhà mình nhé.”

“Cứ để em tự nhiên, cám ơn.”

Dương Mật cười khách sáo với Đường Học Chính, sau đó kéo Phù Hiểu vào buồng mà cô đã chuẩn bị cho cô ấy. Đó là một gian buồng không quá lớn, đồ đạc có vẻ thời trang; gian buồng này mang phong cách của Dương Mật.

“Các thứ trên giường tao đã thay mới cả.”

“Mày đã trở thành một bà nội trợ thật rồi ư?”

“Thời thế tạo nhân tài.” Dương Mật thở dài một cách khoa trương.

Phù Hiểu cười, nằm sấp trên giường: “Rất mềm, rất thoải mái, không bằng cho tao ngủ một giấc đã?” Thức rất khuya rồi lại dậy sớm để đi cho kịp giờ bay, cô mệt lắm rồi nha.

“Gì? Mày buồn ngủ?” Dương Mật không mấy bất ngờ, ngẫm nghĩ một lát rồi đứng dậy đi đóng cửa: “Tao cũng không biết là hôm nay Đường thiếu sẽ đến đây.”

“Anh ta là thiếu gia nhà ai thế?” Phù Hiểu thuận miệng hỏi.

“Nghe nói ba anh ta là quan chức ở thủ đô. Ở cái thành phố Bắc Kinh mà khắp nơi đều là cán bộ này thì chuyện đấy cũng chẳng đáng ngạc nhiên gì. Chỉ là, mày không thấy: anh ta rất khí thế ư?”

Tao cũng thấy thế. Phù Hiểu thầm trả lời trong lòng.

“Tiêu Nhiên cũng quen Đường thiếu qua một người bạn. Có một loại người trời sinh để làm lãnh đạo, điều này thật không thể phủ nhận. Tao nghĩ: có lẽ bạn bè của anh ta cũng có cảm giác giống tao nên bất giác đều gọi anh ta: “Đường thiếu.” Tụi tao đi chơi với anh ta vài lần, lần nào cũng thế, không hiểu sao mà cả đám ai cũng coi anh ta là trung tâm á. Bây giờ anh ta còn đang học trường quân đội nhưng tao dám đảm bảo: tiền đồ của anh ta tuyệt đối không đo đếm được.” Gia đình của Tiêu Nhiên cũng có chút căn cơ, bạn bè của anh ít nhiều cũng trong giới trung thượng lưu ấy, vậy mà họ đều coi Đường Học Chính như chỉ huy, loại sức hút này thử hỏi mấy người có được?

“Ờ.” Phù Hiểu gật đầu tán thành.

“Làm quen với anh ta tuyệt đối không có hại, tao cũng đâu ngờ anh ta với Tiêu hợp nhau vậy, chẳng mấy khi anh ta đến nhà tụi tao chơi, mày hãy nhân cơ hội này mà kết bạn với anh ta đi.”

Phù Hiểu xin miễn cho kẻ bất tài: “Tao sợ vụ này nhất đó, không làm quen thì tốt hơn, nhỡ đâu tao nói lỡ cái gì lại liên lụy đến tụi mày, thế thì nguy.”

“Mày đúng là đồ lười kết bạn[3].”

“Chính xác.” Phù Hiểu gật đầu đồng ý.

Dương Mật bó tay với cô bạn: “Thế thì mày ngủ đi, đến bữa tối tao sẽ gọi mày, chúng ta đi ăn ngoài.”

“Được.”

Đẩy cửa ra, Dương Mật vẫn không cam lòng, liếc xéo cô một cái: “Ngủ chết mày đi, đồ lười.”

“Mày thì còn lạ gì tao nữa.”

[1] Đường thiếu: có thể dịch là Đường thiếu gia, Đường công tử nhưng cá nhân mình nghĩ để Đường thiếu hay hơn. Người Trung Quốc xưng hô với những chàng trai trẻ, có thể lực có bối cảnh bằng cách lấy họ/tên anh ta + ‘thiếu’.

[2] Tiếng Trung Quốc có rất nhiều từ đồng âm khác nghĩa, đặc biệt do thể loại chữ tượng hình nên mỗi nghĩa một cách viết khác nhau, đây là Dương Mật giải thích cách viết tên của Phù Hiểu (符晓)

[3] Chính xác là: 反交际者 (phản giao tế giả) với ‘giao tế giả’ là chỉ những người thích giao tiếp, kết bạn và khéo léo trong giao tiếp, quan hệ rộng rãi. Kết hợp với văn cảnh nên mình dịch là ‘lười kết bạn’.

https://cactus1991.wordpress.com/2012/06 … -chuong-2/PHELCA – Chương 2C hương 2C ô từng đắc tội anh ta chăng ? Phù Hiểu không khỏi liếc Dương Mật một cái. “ Đường thiếu [ 1 ] ? Sao cậu đến chơi nhà tụi tớ giật mình thế ? ” Dương Mật hoảng loạn, lắp bắp, đánh vỡ khoảnh khắc bất bình thường ngắn ngủi nọ. Tiêu Nhiên – chồng của Dương Mật ló ra từ bên cạnh chàng trai trẻ tuổi đó : “ Đường thiếu thì khi nào chả huyền bí. ” “ Tớ rảnh thì tớ qua chơi thôi. ” Lúc này, chàng trai được gọi là Đường thiếu đó sau cuối cũng chịu thu lại ánh nhìn chằm chặp của mình một cách chậm rãi, cười gượng gạo với Dương Mật. Bất giác, Phù Hiểu thế nhưng nhẹ nhàng thở ra. “ Hoan nghênh, hoan nghênh. ” Dương Mật vội nói. “ Phù Hiểu, hoan nghênh em đến chơi. ” Tiêu Nhiên là một chàng trai lịch sự và trang nhã, nhã nhặn, anh có một khuôn mặt trẻ con, cười rộ lên nhìn ấm cúng, chân thành, anh nói bằng chất giọng Bắc Kinh đặc sệt. “ Cám ơn anh, phải làm phiền hai người một thời hạn em ngại quá. ” “ Cô đây là … ” Chàng trai tuấn lãng bước lên trước một bước, mắt lại tia sang phía cô khách lạ xinh đẹp. “ À, ” Dương Mật hấp tấp vội vàng đáp lời : “ Cô ấy là bạn thân của tớ : Phù Hiểu. Phù là ký hiệu, Hiểu là trời sáng [ 2 ]. ” “ Phù Hiểu ? ” Môi mỏng có vẻ như nghiền ngẫm cái tên này, “ Chắc là cô sinh vào sáng sớm nhỉ ? ” “ Rất nhiều người đã hỏi tôi câu đó. ” Phù Hiểu cười một cách lịch sự và trang nhã. “ Đường Học Chính. ” Chàng trai tuấn lãng không chút để bụng việc cô không vấn đáp thắc mắc của anh, ngược lại chìa tay cho cô. Phù Hiểu hơi né ánh nhìn của anh, cô khẽ lắc vai rồi mới không nhanh không chậm đưa tay ra, “ Chào anh. ” “ Chào cô. ” Anh vẫn đối nhãn với cô, nhanh gọn nắm chặt bàn tay nhỏ bé. Phù Hiểu nhẹ cong môi lên, rút tay về. “ Ái chà, tất cả chúng ta đứng ở cửa nói làm gì, mau vào nhà đi thôi. ” Dương Mật gọi. “ A, đúng, đúng, vào nhà đi nào. ” Tiêu Nhiên tìm chìa khóa mở cửa ra. Cửa mở, anh mời Đường Học Chính vào nhà trước. Dương Mật cũng kéo Phù Hiểu vào căn hộ cao cấp nhỏ của bọn họ. Tiêu Nhiên mời Đường Học Chính ngồi xuống, đẩy đĩa hoa quả đến trước mặt anh ta đồng thời rót cho anh ta một chén nước, “ Phù Hiểu, em không phải ngại gì đâu, em cứ coi đây như nhà mình nhé. ” “ Cứ để em tự nhiên, cám ơn. ” Dương Mật cười khách sáo với Đường Học Chính, sau đó kéo Phù Hiểu vào buồng mà cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho cô ấy. Đó là một gian buồng không quá lớn, đồ vật có vẻ như thời trang ; gian buồng này mang phong thái của Dương Mật. “ Các thứ trên giường tao đã thay mới cả. ” “ Mày đã trở thành một bà nội trợ thật rồi ư ? ” “ Thời thế tạo nhân tài. ” Dương Mật thở dài một cách khoa trương. Phù Hiểu cười, nằm sấp trên giường : “ Rất mềm, rất tự do, không bằng cho tao ngủ một giấc đã ? ” Thức rất khuya rồi lại dậy sớm để đi cho kịp giờ bay, cô mệt lắm rồi nha. “ Gì ? Mày buồn ngủ ? ” Dương Mật không mấy giật mình, ngẫm nghĩ một lát rồi đứng dậy đi ngừng hoạt động : “ Tao cũng không biết là ngày hôm nay Đường thiếu sẽ đến đây. ” “ Anh ta là thiếu gia nhà ai thế ? ” Phù Hiểu thuận miệng hỏi. “ Nghe nói ba anh ta là quan chức ở Hà Nội Thủ Đô. Ở cái thành phố Bắc Kinh mà khắp nơi đều là cán bộ này thì chuyện đấy cũng chẳng đáng quá bất ngờ gì. Chỉ là, mày không thấy : anh ta rất khí thế ư ? ” Tao cũng thấy thế. Phù Hiểu thầm vấn đáp trong lòng. “ Tiêu Nhiên cũng quen Đường thiếu qua một người bạn. Có một loại người trời sinh để làm chỉ huy, điều này thật không hề phủ nhận. Tao nghĩ : có lẽ rằng bạn hữu của anh ta cũng có cảm xúc giống tao nên bất giác đều gọi anh ta : “ Đường thiếu. ” Tụi tao đi chơi với anh ta vài lần, lần nào cũng thế, không hiểu sao mà cả đám ai cũng coi anh ta là TT á. Bây giờ anh ta còn đang học trường quân đội nhưng tao dám bảo vệ : tiền đồ của anh ta tuyệt đối không đo đếm được. ” Gia đình của Tiêu Nhiên cũng có chút nền tảng, bè bạn của anh không ít cũng trong giới trung thượng lưu ấy, vậy mà họ đều coi Đường Học Chính như chỉ huy, loại sức hút này thử hỏi mấy người có được ? “ Ờ. ” Phù Hiểu gật đầu đống ý. “ Làm quen với anh ta tuyệt đối không có hại, tao cũng đâu ngờ anh ta với Tiêu hợp nhau vậy, chẳng mấy khi anh ta đến nhà tụi tao chơi, mày hãy nhân thời cơ này mà kết bạn với anh ta đi. ” Phù Hiểu xin miễn cho kẻ bất tài : “ Tao sợ vụ này nhất đó, không làm quen thì tốt hơn, nhỡ đâu tao nói lỡ cái gì lại liên lụy đến tụi mày, thế thì nguy. ” “ Mày đúng là đồ lười kết bạn [ 3 ]. ” “ Chính xác. ” Phù Hiểu gật đầu chấp thuận đồng ý. Dương Mật bó tay với cô bạn : “ Thế thì mày ngủ đi, đến bữa tối tao sẽ gọi mày, tất cả chúng ta đi ăn ngoài. ” “ Được. ” Đẩy cửa ra, Dương Mật vẫn không cam lòng, liếc xéo cô một cái : “ Ngủ chết mày đi, đồ lười. ” “ Mày thì còn lạ gì tao nữa. ” [ 1 ] Đường thiếu : hoàn toàn có thể dịch là Đường thiếu gia, Đường công tử nhưng cá thể mình nghĩ để Đường thiếu hay hơn. Người Trung Quốc xưng hô với những chàng trai trẻ, có thể lực có toàn cảnh bằng cách lấy họ / tên anh ta + ‘ thiếu ’. [ 2 ] Tiếng Trung Quốc có rất nhiều từ đồng âm khác nghĩa, đặc biệt quan trọng do thể loại chữ tượng hình nên mỗi nghĩa một cách viết khác nhau, đây là Dương Mật lý giải cách viết tên của Phù Hiểu ( 符晓 ) [ 3 ] Chính xác là : 反交际者 ( phản giao tế giả ) với ‘ giao tế giả ’ là chỉ những người thích tiếp xúc, kết bạn và khôn khéo trong tiếp xúc, quan hệ thoáng rộng. Kết hợp với văn cảnh nên mình dịch là ‘ lười kết bạn ’ .

Đã sửa bởi muahachungtinh lúc 09.12.2013, 13:43.



Tìm kiếm với từ khoá :
Hiển thị bài viết từ :  Sắp xếp theo  

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.