[Review] Phu quân là thái giám tổng quản – Thanh Đình

phuquanlathaigiamtongquanDX2VBgRYeX
Reviewed by Dạ Vũ
Lâu lắm rồi mới tìm được một truyện có nội dung thâm thúy và nam chính chất đến vậy ^ ^ Nữ chính mưu trí, biết tâm lý, tốt bụng, hơi ích kỷ, hay ghen ( phải ghen thì mới có cảnh dỗ ngon ngọt cho chị em xem chứ :))) Nam chính thì chất khỏi nói, biến thái có biến thái, phúc hắc có phúc hắc, nhưng sủng thì sủng lên tận trời, tâm cơ thâm sâu khó lường, mọi thế cục đều bị hắn nắm trong lòng bàn tay .
Mạch truyện nhanh nhưng không vội, đọc không lúng túng, mình rất có tình cảm với lối viết ngắn gọn súc tích như vậy, chỉ tập trung chuyên sâu kể vấn đề chứ không lan man dài dòng. Tình tiết hấp dẫn, mưu lồng trong mưu, thủ đoạn thâm sâu đến khó lường, không hề đoán trước được điều gì sẽ xảy ra, luôn có những chi tiết cụ thể khiến người đọc giật mình. Nhưng khi đọc, mình không thấy căng não cho lắm vì tác giả kể chuyện khá ngọn ngành, thực sự mình nhìn nhận cao điểm này, ít tác phẩm nào làm được như vậy .

Mình chúa ghét H bậy bạ, H tràn lan, hai nhân vật chính lúc nào cũng chỉ H, H và H, vì những truyện như vậy hầu như đều không có nội dung và tình yêu không sâu sắc. “Phu quân là thái giám tổng quản” cũng có khá nhiều cảnh H nhưng ở mức độ chấp nhận được, không dung tục vì mình thấy được sự thăng hoa của tình yêu. Sau “Lương sư như thử đa kiều”, thì đây là tác phẩm thứ hai mình thấy có mô tuýp sủng trong ngược, nghĩa là tưởng sủng tận trời nhưng hóa ra tất cả những ngọt ngào ấy đều chỉ là vỏ bọc bên ngoài, che giấu cho một hiện thực đau thương.

Cầu Mộ Quân là con gái Hầu gia, vì một lần giả ốm để không phải vào cung làm phi tần nên đã đắc tội với Hoàng thượng. Hoàng thượng hẹp hòi liền gả nàng cho một tên thái giám tổng quản. Ai cũng biết, gả cho một tên thái giám là một sự xỉ nhục mà không nữ nhân vào muốn gánh chịu, không chỉ có vậy đó lại là một tên thái giám nổi danh biến thái và độc ác, kẻ vào cung làm thái giám từ năm 15 tuổi, sau vẻn vẹn 8 năm đã leo lên vị trí cao nhất mà một thái giám hoàn toàn có thể leo – Đoàn Chính Trung .
Cầu Mộ Quân cứ thế nhẫn nhục chịu đựng mà gả vào Đoàn phủ. Ngay những ngày tiên phong, nàng đã nếm trải được sự biến thái của hắn. Hắn là một tên thái giám tâm tình không ổn định, hắn hoàn toàn có thể vui tươi chơi đùa cùng thú cưng, nhưng chỉ vài giây sau hắn sẽ móc mắt chúng ; hắn xuống kiệu phải có người quỳ xuống làm đệm để hắn giẫm lên ; hắn đối xử tệ bạc tàn tệ với người hầu, chỉ vì nói xấu hắn để hắn nghe được, hắn liền không chần chừ để một con chó đến làm nhục nàng, rồi ném nàng vào lầu xanh ; hắn còn xây một bí thất, bên trong chứa đầy vàng, vàng rải khắp quanh cả bể tắm của hắn để mỗi lần đi tắm hắn thấy được màu vàng lấp lánh lung linh ánh kim … Hắn không những tàn tệ với người ngoài mà còn tàn ác với cả thê tử của mình. Mỗi lần nàng vô tình chọc giận hắn, hắn điên lên sẽ tát nàng ngã xuống đất, sẽ xé rách nát y phục nàng, lại còn nhốt nàng vào Tây lâu, nơi những nha hoàn phạm tội bị nhốt trong đó rồi chết dần chết mòn …
Ai cũng biết hắn đáng sợ, mà nói đúng hơn, hắn ra vẻ đáng sợ là để cho người khác xem. Người ngoài chỉ biết hắn biến thái gian ác, còn nàng không những biết hắn biến thái gian ác, mà còn biết nụ cười của hắn rất đẹp, sự chăm sóc chăm nom của hắn cũng rất êm ả dịu dàng, ấm cúng. Từ tích tắc trông thấy hắn cười khi nhìn thấy tranh nàng vẽ, khi hắn cứu nàng ra khỏi đám lửa, trái tim nàng đã bất giác vì hắn mà lỗi nhịp. Chỉ sau vài tháng gả cho Đoàn Chính Trung, cô gái 19 tuổi xinh đẹp, mưu trí và mưu trí đã rất nhanh rơi vào lưới tình với một tên thái giám. Nàng yêu phu quân của nàng, dù hắn là một thái giám .
Giữa chừng Open Cố Dật Lâu – vị hôn thê đáng lẽ đã chết từ 8 năm trước của nàng. Ngày xưa mái ấm gia đình hắn tạo phản chịu tội chém đầu cả nhà, cha nàng vì sợ liên lụy nên đã hấp tấp vội vàng từ bỏ hôn ước. Vì thế nàng luôn giữ trong lòng sự áy náy với hắn, mỗi lần Đoàn Chính Trung muốn giết hắn, nàng đều cầu xin tha mạng. Nàng xin phu quân được đi gặp Cố Dật Lâu, ở đầu cuối cũng được đồng ý chấp thuận nhưng nàng lại bị chuốc xuân dược, thất thân. Đoàn Chính Trung lấy nguyên do ấy, viết hưu thư và đuổi nàng về Cầu phủ .
Rất nhiều rất nhiều vấn đề xảy ra, nàng nhận ra người cưỡng bức nàng hôm ấy lại chính là phu quân của mình, hắn không phải thái giám thật, thế nhưng lại vô sỉ hết mức lấy nguyên do nàng đã “ tàn hoa bại liễu ” để hưu nàng. Hắn cũng chính là vị hôn thê năm xưa của nàng – Cố Dật Lâu. Cầu Mộ Quân là một cô gái rất mưu trí, nhưng nàng chỉ mưu trí với người khác, còn đứng trước vị phu quân này nàng chỉ như một quân cờ, bị hắn hết lần này đến lần khác lừa gạt, tận dụng. Hai người giằng co những thứ một hồi, mọi hiểu nhầm đã hóa giải, hai người lưỡng tình tương duyệt, nàng chỉ một lòng muốn ở bên hắn, còn hắn dù có chết cũng phải bảo vệ nàng .

Mọi âm mưu thủ đoạn trong truyện mình sẽ không viết ra đây, vì thứ nhất là lười, hai là kể trước mất hay, còn gì gọi là bất ngờ nữa. Mình chỉ muốn nói nho nhỏ là, đừng vì đọc đoạn đầu mà thấy nam chính ác mà ghét nam chính, hãy kiên nhẫn đọc đến đoạn sau. Tất cả những gì hắn thể hiện ra ngoài đều chỉ là vỏ bọc cho một trái tim mang nặng tình cảm. Sống giữa một thế giới mà âm mưu không ngừng nhắm vào họ, nguy hiểm chưa bao giờ rời xa họ nửa bước, hắn nguyện một mình che giấu tất cả sự thật, gánh vác tất cả đau thương để nàng được sống vô lo vô nghĩ bên cạnh hắn. Hắn đáng thương hơn bất cứ ai trong câu chuyện này.

Để nhận xét một câu cho tác phẩm này, thì đó là : Tất cả fan hâm mộ đều biết Cầu Mộ Quân vì yêu hắn mà đau lòng đến mức nào, còn Đoàn Chính Trung vì yêu nàng mà thương tâm đến đâu, chỉ có hắn và tác giả hiểu. ( vì che giấu kỹ quá mà ^ ^ )

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *