[Review] – Phùng Thanh

QxW0bQN

Bài 4 – Review Phùng Thanh

Độc giả : Giang Too

Bài Review có spoil lưu ý trước khi đọc.

 ***

Bạn đang đọc: [Review] – Phùng Thanh

“ Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. ”
You are the apple of my eye ~ Cửu Bả Đao
Một câu truyện thanh xuân vườn trường …
“ Một câu truyện về một cô gái lông bông và chàng trai con nhà người ta ” …
Một câu truyện về một cô nàng hồ ly tinh ngốc nghếch và một con sói sói xám gian xảo …
Một câu truyện có nhiều điều khiến bản thân tôi phải tâm lý …
Triệu Phùng Thanh, một cô gái có tuổi thanh xuân đầy sắc màu. Thời đi học, cô không có thiên phú học tập, lại lười biếng nên thành tích luôn áp chót. Điều đó khiến cha mẹ Triệu vô cùng đau đầu với cô con gái rượu nhưng lại quá đặt kì vọng vào cô, cố ép cô học nên đã khiến tâm ý làm mưa làm gió của cô con gái càng trở nên kinh điển. Cô nhuộm tóc, xỏ sáu cái khuyên tai, chơi cùng đám lông bông hư hỏng, …
Trong quãng đời thanh xuân ấy, Phùng Thanh đã gặp người con trai đẹp tựa ngọc – Giang Tấn. Cô thích anh ngay khi phát hiện sườn mặt “ góc cạnh tinh tế ( … ) êm ả dịu dàng mơ hồ ” tắm dưới ánh nắng mặt trời. Sự Open của Giang Tấn đã đem lại một mảng màu mới đến đời sống thời đi học của Triệu Phùng Thanh. Là một người con trai xuất sắc, năng lực, ngọc thụ lâm phong Giang Tấn đảm nhiệm không ít tình cảm mến mộ từ biết bao trái tim thiếu nữ. Thế nhưng ngưới như Triệu Phùng Thanh, can đảm và mạnh mẽ theo đuổi Giang Tấn một cách cuồng nhiệt sau khi xác lập phần tâm ý mình đặt lên người anh thì có lẽ rằng là không có .

SyZfh9j

“ Ở tầm tuổi này hầu hết mối tình đơn phương sẽ giấu trong lòng ba mươi rồi năm mươi năm, đợi đến khi đóa hoa kia héo dần trong dòng nước của thời hạn, thì người đã từng tận mắt chứng kiến khoảnh khắc nó nở rộ cũng chỉ có mình bạn. ”
Nhưng Phùng Thanh là một cô gái độc lạ. Tình yêu của Triệu Phùng Thanh dành cho Giang Tấn chính là kiểu “ vừa trần trụi vừa thẳng thắn ”. Đó là một tình yêu rực lửa, cuồng nhiệt và sôi sục. Là một cô gái đậm cá tính Triệu Phùng Thanh đã can đảm và mạnh mẽ theo đuổi, can đảm và mạnh mẽ nói lên tình cảm của mình. Quãng thời hạn đẹp tươi và điên cuồng đó chính là thanh xuân ! Thanh xuân của mỗi người là những khoảng chừng trời riêng, không ai giống ai, nhưng toàn bộ tất cả chúng ta đều giống nhau ở thời gian đó tất cả chúng ta đã sống hết mình, dám yêu, dám hận, dám hi sinh, dám làm ra những điều điên cuồng nhất nên dù năm tháng có tàn khốc chảy trôi theo dòng chảy của thời hạn thì tất cả chúng ta vẫn thường hay hoài niệm về những khoảnh khắc tiên phong khi trái tim mình rung động, khi trái tim mình lần đầu lên tiếng yêu thương, vẫn luôn quý trọng, gìn giữ những ký ức, những kỷ niệm về những ngày ấy. Tình yêu của tuổi thanh xuân là thứ tình cảm trong trẻo xinh xắn, chẳng vụ lợi mà cứ yêu thì đuổi theo thôi ! Bởi thế mới là thứ tình cảm ngây ngô đáng yêu đáng trân trọng .
Có nhiều người khi nhìn thấy sự theo đuổi của Triệu Phùng Thanh được Giang Tấn đáp lại là bộ mặt lãnh đạm, là tiếng “ cút ” là cái nhìn đầy khinh thường thì cảm thấy không đáng, đúng là mặt nóng dán mông lạnh. Nhưng Triệu Phùng Thanh không cảm thấy thế, cô vẫn mãnh liệt đuổi theo tình yêu của mình mà chẳng chút đắn đo, vẫn luôn nở nụ cười điệu đàng “ Bạn học Giang ”, vẫn mê luyến anh đến chẳng biết lối về. Ở đâu đó đã từng nói thế này “ Yêu đúng người thì là tình yêu, yêu sai người thì là tuổi trẻ. ” Chính do đó mà chẳng có cái gì gọi là đáng hay không đáng cả. Người ngoài cuộc nói rằng chẳng đáng bởi họ chẳng trải qua nên không nếm được những mùi vị tuyệt vời ở trong đó. Vậy đó nên cứ mạnh dạn bày tỏ mạnh dạn theo đuổi mạnh dạn cuồng si đừng để thanh xuân phí hoài .
Nếu cứ theo motif thanh xuân khác nữ truy nam rồi Giang Tấn sẽ đáp lại tình yêu của cô … Nhưng không … Mối tình rực lửa đấy đã đặt dấu chấm hết vào cái đêm của Triệu Phùng Thanh và Giang Tấn, cái đêm cô trao bản thân của mình cho anh, niềm hạnh phúc đong đầy trong tâm hồn người con gái điên cuồng theo đuổi tình yêu và tưởng như đã hòa tan với anh thành một thể. Sáng hôm sau đáp lại cô chính là câu nói đầy châm biếm, sỉ nhục “ Mổ Ruột màng trinh giờ cũng tân tiến nhỉ, trông giống giống như thật ”. Tôi tin chắc lúc này sẽ nhiều bạn drop truyện này luôn. Nói thế nào đây, nếu hoàn toàn có thể chắc sẽ nghe thấy tiếng tim vỡ vụn ấy nhỉ, trao gửi anh từ trái tim đầy yêu thuơng đến tấm thân trong trắng của người con gái vậy mà anh lại giẫm đạp lên thứ tình cảm đỏ, giẫm đạp lên tôn nghiêm của người con gái ấy .
Tình yêu cô giành cho anh không cần anh đáp lại nhưng không có nghĩa là anh có quyền dùng hàng vạn nhát dao đâm nát nó. Con người ta chẳng có ai can đảm và mạnh mẽ trọn vẹn cả ẩn sâu bên trong đều sẽ có một trái tim yêu đuối, và sẽ chẳng có bức tường nào đủ vững chãi để chịu từng nhát dao, từng lời nói tổn thương đến cốt tủy đâu. Cô đau đớn, tan nát cõi lòng, cô khóc nhưng cô cũng rất can đảm và mạnh mẽ, rất lâu rồi người ta đợi tình nhân, đau khổ vì chữ tình mà bạc trắng mái đầu thì cô nhuộm mái tóc màu bạch kim để tiễn đưa mối tính vô chung vô thủy, mối tình khiến cô theo đuổi ngỡ như cách cả một biển Thái Bình Dương .
“ Trước cái đêm định mệnh ấy, trong mắt cô chỉ có hắn. Ai đứng bên cạnh hắn, cô đều không nhìn thấy. Và sau cái đêm hôm đó, thì cô chẳng buồn muốn hỏi thăm về đời sống của hắn nữa. ”
Tuổi thanh xuân của Phùng Thanh đã kết thúc bởi mối tình đơn phương với ” tên cặn bã Giang Tấn ” với cuộc chia tay mỗi người một hướng … .
Nhưng mối tình đó đã để lại vết sẹo không hề xóa nhòa, tác động ảnh hưởng đến tâm ý của Triệu Phùng Thanh sau này. Suốt mười hai năm về sau Triệu Phùng Thanh chẳng hề có mối tình vắt vai, xem mặt cũng không thành bởi lẽ hình ảnh về người bạn trai xinh xắn đôi lúc vẫn hiện lên trong tâm chí cô và cô chẳng còn cảm xúc rung động trước kia với bất kể người đàn ông nào. Một điều đổi khác nữa có lẽ rằng là cách sống của Triệu Phùng Thanh, cô từng nói cuộc sống cô như chiếc bình hẹp, chỉ để một vài người lọt vào. Là một cô gái hơn ba mươi rồi nhưng cô vẫn sống có vẻ như gì đó tùy ý, cà lơ phất phơ nhưng tôi lại cảm thấy cách sống ấy tự do, tự do. Trong cái xã hội đầy thực dụng này, một cô gái ngoài ba mươi chưa chồng, không tình nhân, không bằng cấp, việc làm chả ra đâu với đâu, tiền lương rất ít chắc như đinh khiến người ta xì xào buôn chuyện, cha mẹ thì giục loạn lên đi xem mắt, xin việc. Nhưng Phùng Thanh vẫn rất phóng khoáng, tự tại, dù thất nghiệp cũng chẳng làm những việc làm hèn kém để kiếm tiền, chẳng bén rẻ nhan sắc, lòng tự trọng bám víu vào triệu phú mà cô gửi đơn CV khắp nơi, thậm chí còn sẵn sàng chuẩn bị làm việc làm bán hoa, trông tiệm sách với tiền lương chẳng nhiều nhặn gì nhưng lại thư thái và kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình .
Như một lẽ dĩ nhiên, Triệu Phùng Thanh gặp lại Giang Tấn. Chắc nhiều người sẽ đoán ra nhỉ, lần gặp gỡ sau mười ba năm này là “ thủ đoạn cưới vợ về nhà của bạn học Giang Tấn ”. Giang Tấn đã từng chút từng chút trói lấy Triệu Phùng Thanh, từ màn diễn kịch với Liễu Nhu Nhu, nụ hôn ở cuộc họp lớp, ID Mỹ Thạch Như Ngọc ở game trực tuyến, hợp đồng làm tình nhân, cuộc gặp gỡ Đào Tuệ Tuệ, … Và cũng từ đó mà nhiều bí hiểm về Giang Tấn, về Triệu Phùng Thanh, về tình yêu của hai người họ cứ từng chút hé lộ ra .
Tuổi thơ của Giang Tấn chồng chất những nỗi đau, những nỗi buồn, những bóng ma đáng sợ tưởng như đã nuốt trọn lấy anh khiến Giang Tấn mắc bệnh tâm ý nghiêm trọng. Sẽ chẳng tự nhiên lại có một con người hờ hững, gian ác chỉ là trái tim họ đã bị mài mòn bởi những nỗi đau, bởi sự thiếu thốn tình yêu thương mà thôi. Mẹ anh qua đời từ sớm, lại thêm người cha vô trách nhiệm, chẳng chăm sóc đến anh. Sự hờ hững của người lớn trong độ tuổi tăng trưởng của những đứa trẻ sẽ để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng. Không có khuynh hướng, không có sự chăm sóc, thiếu tình yêu thương, … tổng thể khiến đứa trẻ đó trở nên phản nghịch và dễ mắc bệnh tâm ý. Anh đánh nhau, anh ăn trộm, anh lãnh đạm, anh nhìn cuộc sống bằng cái nhìn u ám và sầm uất, đầy khinh bỉ. Trước những lời xì xáo buôn chuyện, sỉ nhục anh, chọc đến anh anh đếu xử lý bằng hình thực xấu đi nhất nhưng cũng đơn thuần nhất ĐÁNH. Anh cứ độc lai độc vãng dưới một vòm trời của riêng anh như thế tưởng như sẽ trở thành kẻ du côn bị người đời xỉa xói …
Nếu chỉ tạm dừng ở đó, tôi sẽ nghĩ là có lẽ rằng vì tuổi thơ anh thiếu tình yêu thương, thiếu cảm xúc bảo đảm an toàn nên mới mắc bệnh tâm ý, mới có tâm ý u ám và sầm uất vặn vẹo, hờ hững như thế nhưng hóa ra không chỉ có vậy. Thực sự cảm thấy giật mình, phẫn nộ và đau xót khi biết anh từng bị xâm hại tình dục từ khi còn nhỏ. Thật ghê tởm và kinh điển biết bao ! Chẳng thể hiểu nổi tâm ý của những kẻ đó, họ tàn ác, biến thái khiến người ta lạnh lòng. Tâm hồn trẻ con như một tờ giấy trắng, vốn những tâm hồn trong sáng ấy sẽ được nuôi dưỡng, tô lên bởi những sắc màu tươi tắn, của tình yêu thương thì tuổi thơ của anh lại gặp phải nỗi xấu số không chỉ là mẹ mất, ba lấy vợ mới, mái ấm gia đình ít chăm sóc, vứt anh cho một người bảo mẫu mà trớ trêu đó lại là một con quỷ, con quái vật vô nhân tính. Cô ta đã tiêm nhiễm vào anh những thứ nhơ bẩn, những câu truyện đấm đá bạo lực, loạn luân ghê tởm, dạy một đứa trẻ vốn rất ngoan, mưu trí trở nên tệ hại, u ám và đen tối, lãnh đạm, tâm ý rơi lệch. Không dừng lại ở đó, cô ta còn dạy anh chuyện nam nữ, tận dụng anh còn nhỏ, chưa đủ bản lĩnh kiềm chế, để lại những “ dấu vết đáng ghê tởm, nhơ nhuốc ”, kích thích anh trở thành một con người mắc bệnh tâm ý. Đáng hận còn ở chỗ ba của anh, một người cha vô trách nhiệm đã không chăm sóc đến đứa con của mình thì thôi, ngay đến khi mọi chuyện vỡ lở ra chẳng hiểu rõ nguyên do đã sỉ nhục đứa bé, liệu rằng có khi nào ông ta tự vấn lương tâm không ? Hay ông ta chỉ sa đọa vào những lạc thú của ông ta. Một tuổi thơ đầy những ám ảnh, một tuổi thơ đầy những vết sẹo … .
Nhưng may thay nhờ có tình yêu thương của bà ngoại Lý, quyết định hành động đúng đắn của ba Giang, sự chăm sóc của bà nội Giang, sự chữa trị của bác sĩ Hà và quan trọng hơn là chính bản thân anh. Anh đã vượt qua … Anh đã tìm được con đường đúng đắn, cũng bớt đi tính cách cực đoan .
Tuổi thơ đóng vai trò rất quan trọng trong việc đình hình tính cách và đời sống của con người khi trưởng thành. Trải qua những gì kinh khủng như thế anh bị mắc bệnh tâm ý là chuyện thông thường nhưng thoát khỏi nó cũng là một kì tích. Nhưng dù vậy thì nơi thăm thẳm u tối một góc ẩn sâu trong ký ức tâm hồn anh, tuổi thơ ấy sẽ mãi còn đó, chẳng thể xóa đi .
Quá khứ đó anh đã trải qua những gì, một quá khứ đen tối, đầy những cơn sóng kinh hoàng, tổng thể khiến anh khi còn học cấp 3 không muốn thích chị, luôn mở miệng bảo chị “ cút ”, .. nhưng toàn bộ những điều đó không ngăn cản được anh quan tâm đến chị …
Có lẽ là định mệnh, mà trước đó Phùng Thanh đã gặp bạn học Giang của tất cả chúng ta. Giang Tấn chính là chàng thiếu niên kì quặc năm ấy, chàng thiếu niên đeo mặt nạ, chàng thiếu niên đẹp trai năm tay cô chạy vào rừng cây trong đêm trăng .
Rồi khi Triệu Phùng Thanh một lần nữa chạm mặt anh nhưng khi đó không bị ngăn cách bởi lớp mặt nạ nào nữa, cô nàng đã mê luyến anh và dốc lòng theo đuổi. Trước những nụ cười đầy điệu đàng, những món quá và tình cảm bùng cháy rực rỡ của Triệu Phùng Thanh, dù thường hờ hững, xua đuổi khinh ghét cô nhưng có lẽ rằng trong những năm tháng thanh xuân ấy, anh có lẽ rằng đã rất ấn tượng với cô gái mang tên Phùng Thanh … Một cô nàng vô cùng điệu đàng, lại thêm cặp chân dài miên man, trắng, thẳng tắp, đến đầu gối cũng đẹp. Cô chính là cô gái trong giấc mộng của anh, cô ai khiến anh tràn trề xích míc, là cô gái trong bức hình anh cất giấu như bảo vật kẹp trong cuốn sách “ The Birth of Tragedy ” của Nietzsche. Chính vì tâm ý sầm uất, vì sự xích míc mà anh đã gây tổn thương cho Triệu Phùng Thanh, khiến cô không còn thích anh nữa .
Cứ ngỡ rằng xa nhau mười hai năm, họ sẽ trở thành những kẻ lướt qua nhau nhưng ngược lại trong trái tim họ vẫn luôn cất giữ hình bóng của đối phương. Nếu Triệu Phùng Thanh không hề quên được chàng thiên niên ngỗ ngược năm ấy, người bạn trai cũ trong ảo tưởng với kĩ thuật siêu nát thì Giang Tấn luôn nhu yếu bạn gái của mình chân phải đẹp nhưng trong thực tiễn chưa có đôi chân nào đẹp bằng đôi chân của cô nàng trong kí ức. Rồi bằng một cách rất là ngẫu nhiên họ gặp lại nhau. Nhờ CV xin việc cô vô tình nộp vào công ty anh mà anh chỉ một cái liếc mắt đã nhận ra cô nàng điệu đàng nào đó, rồi sự nhầm lẫn mà vô tình lại gặp nhau để xem mắt, anh đã gặp được người con gái y hệt như trong giấc mộng của anh, nhờ Khổng Đạt Minh, … Mọi thứ đã khiến anh nhận ra rằng anh muốn theo đuổi cô và anh đã làm thế. Bằng một bản hợp đồng hai người đã trở thành tình nhân, rồi đời sống chung đụng khiến tình cảm cứ lớn dần lên, những lớp giấy phủ lên những bí hiểm cũng dần bị chọc thủng .
Đó là bức thư máu của người bạn cấp 2, Đào Tuệ Tuệ, là nút thắt trong lòng Triệu Phùng Thanh. Đáng thương cho Đào Tuệ Tuệ, lúc ấy chỉ là một cô bé học cấp 2 đã phải chịu sự bắt nạt của bè bạn xung quanh, luôn nhận nhịn nỗ lực học, luôn muốn được người khác chăm sóc. Chẳng thể hiểu nổi những con người đó, họ rơi lệch đến mức nào mà lấy việc bắt nạt người khác là niềm vui, những đáng phê phán hơn là những người thầy người cô bỏ lỡ làm ngơ, vô tâm trước lời kêu cứu của học viên, là nhà trường vô trách nhiệm. Với Phùng Thanh, ba chữ Đào Tuệ Tuệ quả là một sự hối hận, là niềm ân hận mãi về sau này …

Đào Tuệ Tuệ là một người tốt, một người lương thiện và ngây thơ. Dù có ra sao thì thật vui cô đã có một mái ấm hạnh phúc. Còn với Triệu Phùng Thanh, sự hối hận tuy là muộn màng nhưng Đào Tuệ Tuệ vẫn vui vẻ với cô, không trách móc cô, thậm chí có luôn nhớ tới và biết ơn cô vì những năm tháng cấp 2 có cô là bạn cùng bàn, có cô bảo vệ….. Ngay trong bức thư máu Đào Tuệ Tuệ viết, người con gái yếu đuối hiền lành ấy cảm thấy Phùng Thanh là một người “mặt mũi hiền lành”. Bao năm qua Phùng Thanh luôn hỏi thăm và đi tìm người bạn mà cô thấy bản thân có lỗi để nói với cô ấy lời xin lỗi chân thành nhất nhưng thật ra là vì muốn xem bạn mình sống có tốt không, có hạnh phúc không. Có lẽ cuộc gặp gỡ này càng làm tăng thêm cảm giác tội lỗi trong lòng Phùng Thanh, nhưng nó cũng là một niềm an ủi, một tin báo bình an. Vì chí ít cô cũng có thể nhìn thấy cuộc sống hạnh phúc hiện tại của Tuệ Tuệ, cũng có thể đứng trước mặt Tuệ Tuệ nói một lời xin lỗi chân thành nhất. Bởi có đôi khi không thể gặp người mình muốn gửi lời xin lỗi nhất là một nỗi đau, một sự day dứt và nuối tiếc. Song cuộc gặp gỡ này cũng giúp Phùng Thanh nhẹ nhõm hơn, bớt tội lỗi hơn bởi tảng đá trong lòng cô cũng được gỡ xuống.

Bí mật mở ra còn là vết sẹo trong lòng Triệu Phùng Thanh, vì câu nói hồi đó của Giang Tấn mà Phùng Thanh gặp trở ngại tâm ý. Căn bệnh của cô là do anh gây ra, là do anh thương tổn mà nên vì thế cái việc để cô mở lòng nói với anh chắc như đinh là không hề, đặc biệt quan trọng là với một người con gái can đảm và mạnh mẽ, nội tâm và đậm chất ngầu như Phùng Thanh. Giang Tấn đã chọn cách trực tiếp nhất, cũng là cách khiến anh đánh đổi tôn nghiêm của đàn ông nhận về mình căn bệnh về phương diện đó và sắp xếp khiến cô phát hiện ra để rồi cô mở lòng hơn, san sẻ với anh. Thật hiếm có khi thấy một người đàn ông như Giang Tấn ! Dù quá khứ đã để lại bao vết sẹo giữa anh và cô, đã để lại những ấn tượng xấu về một con người lãnh đạm vô tình hay một cậu thiếu niên ngỗ nghịch trong mắt mọi người thì kể từ khi anh theo đuổi lại cô, tôi đã thấy anh rất đẹp, rất tốt, anh xứng danh là người để cô lệ thuộc. Bởi ẩn sâu bên trong nội tâm anh là thứ tình cảm xinh xắn và mãnh liệt, là tình yêu thầm kín và thâm thúy cứ nảy nở dần trong lòng anh từ khi nào, mà đến khi anh phát hiện ra thì thấy thật xích míc. Người đàn ông như anh dù trong mắt người ngoài ra sao nhưng anh yêu cô thì anh đã xứng danh là bến đỗ bình yên bảo phủ che chở cô cả đời .
“ Hắn nói trước kia là do hắn không tốt. ”
“ Hắn nói sau này hắn sẽ tốt với cô. ”
Giang Tấn hối hận, hối hận vì đã tổn thương cô, anh đã từng bước từng bước theo đuổi, từng chút yêu thương, mong ước nâng niu trân trọng cô, anh hứa, một lời hứa xuất phát từ tận sâu trong trái tim là sẽ yêu thương cô. Dù “ ăn thịt ” cô nhưng anh vẫn rất chú ý đến cảm nhận của cô, đã có bao lần anh hỏi “ Có đau không em .. Còn đau không em ”. Anh đã rất nhẹ nhàng, rất chậm rãi, nhận bởi lẽ lần tiên phong anh đã để lại một vết sẹo, một nỗi đau khó quên biến thành nỗi ám ảnh, bóng ma tâm ý nên anh muốn đổi khác, muốn cô cảm nhận được từng chút niềm hạnh phúc, làm mờ đi cái vết sẹo kia …. Anh muốn yêu thương, nâng niu người con gái ấy, người con gái mang tên Triệu Phùng Thanh, người con gái nằm sâu trong tim anh, người con gái mang đến cho anh những xích míc … .
Chính vì vậy mà con sói Giang Tấn thả lưới từng chút lừa bắt Tiểu Hồ Ly – Triệu Phùng Thanh nhét vào nhà để ” bảo vệ con yêu tinh ngốc nghếch này mãi mãi, không hề để người khác lừa đi được ”. Và không chỉ có Phùng Thanh sa lưới mà chú sói xám Giang Tấn cũng rơi vào cái hố sâu không thấy đáy mang tên Triệu Phùng Thanh không thoát ra được, cứ chìm đắm vào trong đó. Dần dần Giang Tấn trở nên “ nghiện ” Triệu Phùng Thanh, cái nghiện ở đây nó mang chút gì đó u ám và đen tối, dù chưa đến mức “ điên cuồng độc chiếm ” nhưng vẫn có cảm xúc anh không hề thoát ra khỏi cô nữa, muốn trói cô lại bên mình, muốn mọi thứ về cô, và muốn cả đứa con của anh và cô .
Khoảng thời hạn sống chung ngọt ngào đầy mê hoặc ấy, Giang Tấn đã yêu chiều Phùng Thanh biết bao. Không ít lần Giang Tấn ghen, không cho chị ngắm trai đẹp, rồi phối hợp cùng cô đánh bay tiểu tam, gọi cô là “ Nữ Vương Đại Nhân ”, những màn xuống nước dỗ ngọt cưng chiều cô, … Ấn tượng nhất chắc là bạn học Giang mắc bệnh chân khống, mê cặp chân dài miên man của Triệu Phùng Thanh. Với anh, cặp chân ấy là đẹp vô song. Còn cả lần nói Trịnh Dao đầu gối xấu không hề làm bạn gái anh. Phì cười là khi Phùng Thanh hay gãi cắm anh, rồi lúc tiếng “ Nữ Vương Đại Nhân ” và còn cả sự mê tín dị đoan của anh khi nhất định không chịu mua giày cho cô vì sợ bị cô đá …
“ Triệu Phùng Thanh, em nhớ cho kỹ, anh là của em chỉ của mình em thôi. ”
Thế nhưng cái gì đến sau cuối sẽ đến, bản hợp đồng giữa hai người đã đến lúc kết thúc. Bản hợp đồng đó anh tạo ra cũng là muốn có thời cơ ở bên cô, nhưng nó cũng giống con dao hai lưỡi, khiến cô có chút lo được lo mất, mới xích míc phân vân không dám liên tục dây dưa với anh .
Lại nói về Giang Tấn, một tuổi thơ đau lòng khiến anh không biết cách đối xử thật lòng với một người bởi chẳng ai dạy anh. Nhưng có lẽ rằng gặp Triệu Phùng Thanh đã là một bước ngoặt tạo nên sự độc lạ với anh, anh vốn thích tự do nhưng khi sống chung với Triệu Phùng Thanh dù mất đi tự do anh lại thấy niềm hạnh phúc. Cũng có lẽ rằng vì tổng thể những gì niềm hạnh phúc tuyệt vời ấy mà anh muốn “ chiếm trọn được trái tim cô, khiến cô ngoan ngoãn, ở bên cạnh hắn cả đời này ”. Anh ngỏ ý muốn gia hạn hợp đồng để bộc lộ cái khát vọng ấy, anh vồ vập cuống cuồng, anh tự ti, hung hãn … toàn bộ vì anh sợ mất đi cô, “ nữ vương của anh ”, người con gái anh yêu .
“ Triệu Phùng Thanh, là anh có lỗi với em. ”
Có lẽ đó là lời hối hận suốt bao năm qua, là lời xin lỗi Giang Tấn nợ cô, là sự hụt hẫng khi đã bỏ lại cô mười hai năm, để lỡ nhau một quãng dài. Triệu Phùng Thanh quả cảm, kinh khủng dám theo đuổi tình yêu, dám nói lên tình yêu ấy nhưng Giang Tấn tự nhận mình không quả cảm cũng là chưa chắc bởi lẽ nếu không quả cảm sao anh dám đánh cuộc dám tính kế cô, tin rằng cô sẽ sập bẫy … ..
“ Triệu Phùng Thanh, anh rất thích ở cạnh em. Thích đến mức cả đời này chỉ muốn ở bên em. ”
Chính do đó thủ đoạn cưới vợ về nhà được thực thi !
Anh chơi lớn thật “ được ăn cả ngã về không ” ! Có lẽ là anh đã không còn cách nào khác để hoàn toàn có thể rút ngắn được quãng thời hạn bỏ lỡ nhau nên đã dùng cách này bởi anh thực sự muốn bên cô cả đời, một đời bình an. Anh tự nói đó là lần sau cuối anh lừa cô, một vụ tính kế lớn, lừa nửa đời niềm hạnh phúc nắm tay cô. Anh sẽ học cô cách đối xử thật lòng, sẽ đối xử tốt và nuông chiều cô yêu tinh ngốc nghếch !
Để ở bên người con gái ấy anh gật đầu thao tác người ta nghĩ là điên rồ, biến mình thành kẻ không xu dính túi. Anh sẵn sàng chuẩn bị sống “ lệ thuộc ” vào Triệu Phùng Thanh, sẵn sàng chuẩn bị buông bỏ cái tôn nghiêm của người đàn ông để dỗ cô vui, … Mọi thứ tưởng như chẳng có gì vậy mà lại cảm động, ấm cúng đến không ngờ. Cũng nhờ chuyện này mà Triệu Phùng Thanh và Giang Tấn đã gỡ bỏ được nút thắt suốt bao năm .
“ Chính là nhờ anh ấy mà thanh xuân của em trở nên tỏa nắng rực rỡ … ”
Dù anh đã để lại nỗi đau không hề xóa mờ trong lòng cô nhưng cô vẫn chưa khi nào hối hận vì yêu anh. Ban đầu Triệu Phùng Thanh muốn ở bên anh vui tươi nửa năm để về sau hoàn toàn có thể tự hào kể lại về người đàn ông tuyệt vời đáng tự hào ấy và cô luôn mong anh vui tươi bình an. Trước ngưỡng cửa của sự mất mát con người sẽ kích thích tình cảm ẩn sâu trong người họ. Triệu Phùng Thanh đã dám nói lại những tình cảm ấy đã yêu và không hối hận. Triệu Phùng Thanh lo ngại cho Giang Tấn biết bao, do dự, trăn trở, suy tư. Cô đã qua cái tuổi thanh xuân nhiệt huyết điên cuồng theo đuổi chàng trai hờ hững ấy, giờ cô là một người phụ nữ ba hai tuổi, một người đã từng tổn thương một lần và những gì ấn tượng về mối tình đầu vẫn luôn quanh quẩn ám ảnh trong tâm lý cô. Cô gần như không dám tin Giang Tấn thích mình bởi lẽ từng thất bại một lần nên không dám chắc lần thứ hai hoàn toàn có thể đứng dậy được nữa. Nhưng dẫu vậy cô vẫn là một người con gái ngốc nghếch gan góc vẫn lao và làn mưa gọi anh lại vẫn muốn được sống niềm hạnh phúc với người đàn ông cô yêu nhất, duy nhất, yêu đến khắc cốt ghi tâm. Không có gì là sống sót mãi mãi, cuộc sống đã ngắn ngủi hãy cứ sống niềm hạnh phúc đi
“ Bây giờ anh còn muốn ở cạnh em nữa không ? ”
“ Thích ” .
“ Anh đã nói, anh thích ở bên em. ” ( … ) ” Cả đời. ”
Tình yêu giữa hai người sau cuối đã đến ngày kết trái. Tình yêu là một thứ lạ mắt không hẳn lúc nào cũng có nguyên do, nhiều lúc chỉ là một cái liếc mắt nhưng đã nhận định và đánh giá muốn bên người kia cả đời. Cô yêu anh chỉ là vì cô yêu anh mà thôi. Anh muốn bên cô chỉ vì anh thích ở bên cô hết quãng đời còn lại .
“ Triệu Phùng Thanh, anh yêu em. Từ lâu lắm rồi ”
Với Triệu Phùng Thanh, Giang Tấn đã từng tổn thương cô sâu đậm, để lại một vết sẹo trong tim, nên khi mới mở màn cô có chút bi quan, không tin vào lời yêu của anh, tin rằng không có gì là mãi mãi. Hiểu được đó Giang Tấn đã làm rất đúng, đã để cô mày mò ra quá khứ của anh, tò mò ra tình yêu của anh so với cô
“ Cảm ơn ông trời, cảm ơn vận mệnh, đã cho thiếp gặp chàng. ”
Sự dịu dàng êm ả của Giang Tấn chỉ dành cho Triệu Phùng Thah, băng đá ngàn năm trước chân tình, trước người con gái yêu thương thì rồi cũng tan chảy. Ấn tượng là khi Giang Tấn êm ả dịu dàng quá, dỗ dành an ủi Triệu Phùng Thanh khi cô nhớ đến Đào Tuệ Tuệ, là khi anh không hỏi gì cả mà chỉ ôm cô vào lòng …
“ Có thể đổi khác chính mình, chỉ có bản thân bạn ”
Giang Tấn từ một người lãnh đạm chẳng biết yêu thương là gì trở thành một người đàn ông dịu dàng êm ả, ấm cúng, luôn nở nụ cười đẹp tươi, luôn cưng chiều nâng niu người con gái của anh – Triệu Phùng Thanh .
Câu chuyện đã khép lại với một cái kết toàn vẹn và viên mãn. Hai người sau cuối cũng kết hôn, dù quy trình có hơi “ nguy hiểm ” và anh Tấn vẫn cần dùng “ chút mưu mẹo ”. Cuộc sống của hai người sẽ vẫn liên tục, sẽ không tránh khỏi những lúc giận dỗi, cãi cự nhưng tin rằng bằng tình yêu của mình mọi chuyện đều sẽ ổn thỏa thôi. Chúc cho Giang Tấn – Triệu Phùng Thanh sẽ luôn niềm hạnh phúc, đầu bạc răng long, sớm sinh bảo bảo

Tình yêu của Triệu Phùng Thanh và Giang Tấn đến với tôi chỉ trong vòng bốn tháng ngắn ngủi nhưng đây chắc chắn là một bộ truyện để lại nhiều ấn tượng sâu sắc. Một bộ truyện khiến tôi hiểu sâu sắc hơn về hai tệ nạn đáng sợ, đầu tiên là bạo lực học đường xảy ra trên người nhân vật Đào Tuệ Tuệ và  tệ nạn ấu dâm xảy ra trong tuổi thơ của Giang Tấn. Với cá nhân tôi, bộ truyện này là bộ truyện khá thực tế, không quá khoa trương hay ảo diệu, các nhân vật đều có những khuyết điểm chứ không hề hoàn mĩ.

Cuối cùng là lời cảm ơn đến Giá Oản Chúc, cảm ơn đã viết nên bộ truyện này và đặc biệt quan trọng là chị Phương, chị Mộc editor của bộ truyện cùng những betaers đã gửi đến fan hâm mộ những chương truyện đầy tận tâm và cảm hứng. Chúc mọi người sức khỏe thể chất, niềm vui và lời hứa sẽ luôn sát cánh cùng mọi người trong những bộ truyện tiếp theo .
* * *

Hà Nội | 30/12/2017

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *