Review Phượng Tù Hoàng – Thiên Y Hữu Phong

– Tiêu đề: Phượng Tù Hoàng

– Tác giả: Thiên Y Hữu Phong

– Đánh giá chung: 10/10

– Thể loại: Xuyên không, cổ đại, đấu trí, HE

– Nhân vật chính: Dung Chỉ, Sở Ngọc

– Nội dung chính: Tưởng mình đã chết nhưng mở mắt ra lại thấy gấm trướng màn the, Sở Ngọc nhận ra mình đã nhập vào thân thể một công chúa, nhưng đây lại là một nàng công chúa khiến người đời kinh hãi: yêu thích nam sắc, đã có phò mã nhưng vẫn nuôi vô số nam sủng. Một cô gái trong sáng, thông minh, mạnh mẽ đến từ thế kỷ hai mươi mốt, lại mang tai tiếng của Sơn Âm công chúa, nàng sẽ xử lý ra sao “hậu cung” của mình? Liệu quanh nàng có bao nhiêu có thể đặt lòng tin tưởng, bao nhiêu người rắp tâm ám hại nàng? Nguyên nhân cái chết của Sơn Âm công chúa vẫn còn để ngỏ, liệu Sở Ngọc có tránh được tai họa tiếp theo hay không? Và rồi, trong xã hội cổ đại này, có hạnh phúc nào dành cho người con gái như nàng? Chuyện đời biến hóa khôn lường, người chỉ mong một đời yên ổn lại phải nỗ lực mới có thể sống sót. Hoàng đế nghe chuyện kể không những không chuyển tâm mà càng thêm hung bạo. Quanh Sở Ngọc xuất hiện ngày càng thêm nhiều người, nhiều yếu tố không thể nào lường trước. Một chiếc vòng tay đáng lý không nên tồn tại ở thời đại này, một nô lệ da đen không rõ lai lịch gốc tích, bốn vị Vương gia có cơ hội nắm lấy ngôi vua, lại thêm một vị đệ nhất mỹ nhân vào cửa. Và một người không nên vắng mặt thì lại cất bước tiêu dao. Vận mệnh lúc thì như đã nắm chắc, lúc thì như cát tuôn qua kẽ bàn tay. Rốt cuộc, thế cục trên bàn cờ đang bày biện thế nào? Kẻ cho rằng mình ngồi ở vị trí người chơi có thật đang toàn quyền di chuyển các quân cờ hay không? Thêm vào đó, tâm tư nổi sóng vì một câu nói của người, là tốt hay là xấu? Dù có muốn trốn chạy số phận, nhưng Sở Ngọc thân ốc không mang nổi mình ốc, càng không thể dang tay cứu giúp Lưu Tử Nghiệp. Hơn nữa tuy Lưu Tử Nghiệp là em trai ruột thịt của thân xác này, rốt cục sự độc ác của y cũng khiến cho Sở Ngọc lạnh tâm. Nhưng dù dằn lòng bỏ lại Lưu Tử Nghiệp thì số phận Sở Ngọc trên “Thiên thư” cũng đã được “định đoạt”, và chỉ cần lệch đi một chút, Thiên Như Kính cũng sẽ bẻ nó lại bằng tất cả sức mạnh và ý chí của y. Sở Ngọc sẽ làm thế nào để thoát ra khỏi thiên la địa võng của Thiên sư đây? Cái gọi là “Thiên thư”, là “định mệnh” ấy liệu có thật sự tồn tại? Có thật là số phận không thể thay đổi, hay đằng sau đó còn có một âm mưu, một điều bí ẩn? Liệu bí ẩn này có giúp Sở Ngọc trở về? Thời khắc ấy đã đến, Sở Ngọc, nàng sẽ quyết định thế nào đây? Tiến về phía trước hay cam lòng ở lại, với Dung Chỉ, một kẻ không rõ từ bao giờ đã có mặt trong trái tim nàng? Rời bỏ quê hương, Sở Ngọc lưu lạc đến phương Bắc. Nào ngờ dù đi đâu làm gì, nàng cũng đều không thoát khỏi những an bài và toan tính của Dung Chỉ. Trên bàn cờ của hắn, nàng chỉ là một quân cờ nhỏ bé. Một quân cờ mà hắn chẳng đành lòng buông! Dung Chỉ hắn mưu sâu chí lớn, những tưởng đời này sẵn lòng giẫm đạp lên thiên hạ vì ngôi vị chủ thượng tôn quý kia. Nhưng nào có ngờ người tính không bằng trời tính. Hắn vậy mà cam tâm tình nguyện vì một người con gái mà đánh đổi giang sơn. Dung Chỉ đã tìm được người con gái khiến hắn nguyện vì nàng mà từ bỏ điều quý giá nhất. Sở Ngọc, hồng nhan họa thủy hay tri kỉ một đời hắn chẳng thể nào buông? (nội dung trích từ tiki)

– Nhận xét:

  • Về nội dung: Tác giả dựa trên nhân vật Sơn Âm công chúa có thật trong lịch sử Trung Quốc để xây dựng bối cảnh câu chuyện. Tình tiết truyện hấp dẫn, diễn biến hợp lý, nhân vật đa dạng, ko bị một màu, cách hành văn cuốn hút người đọc, khiến mình mỗi lần trước khi đọc dặn lòng là chỉ đọc n chương thôi, đến khi đọc thì đọc tới nnn chương :)) Đây là truyện dài nhất mà mình từng đọc, vì tính mình hơi lười, thấy truyện nào dài là ngại đọc, nhưng vì nghe phong phanh truyện này sắp được chuyển thể thành phim, bà con quảng cáo là hay lắm nên quyết định đào hố này để khi ra phim còn có cái mà so sánh :)) Ai dè lạc trôi trong hố này sâu quá ko thoát ra nổi luôn. Bối cảnh truyện phong phú, từ hoàng cung đến phủ công chúa, từ thành Kiến Khang đến thành Giang Lăng, từ Nam triều đến Bắc ngụy. Có cảm cảm giác tác giả tìm hiểu rất kỹ về bối cảnh lịch sử cũng như sự phát triển của đất nước lúc bấy giờ để có thể viết nên một câu chuyện sống động đến thế. Tuy nhân vật là dựa trên lịch sử có thật nhưng cách viết của tác giả khá khách quan, không xuyên tạc, làm xấu đi hay hoàn mỹ hóa nhân vật (trừ Sơn Âm công chúa đã bị linh hồn Sở Ngọc nhập vào).
  • Về nam chính Dung Chỉ: Tính cách thâm sâu, phúc hắc, nắm rõ suy nghĩ của người khác trong lòng bàn tay, mọi đường đi nước bước, hành động của chính mình và những người xung quanh đều được anh ta tính toán kỹ càng. Mình có cảm giác cọng lông gì anh ta cũng tính, ánh mắt ra sao, nụ cười thế nào cũng tính, đi một bước là tính cho n bước kế tiếp. Là thể loại nam chính đột biến trong các nam chính. Anh ta tính toán kỹ lưỡng là thế nhưng lại ko tính tới chuyện linh hồn Sơn Âm công chúa Lưu Sở Ngọc biến mất, thay vào đó là linh hồn của cô gái họ Sở tên Ngọc đến từ tương lai, thế mới nói người tính ko bằng trời tính. Vì là “thánh tính” nên chuyện tình cảm đối với anh ta cũng chỉ là để tính và tất nhiên anh ta chưa từng biết thế nào là yêu một người. Đến khi anh ta trót yêu nữ chính rồi (mà vẫn ko biết đó là tình cảm gì) cũng ko tránh khỏi vụng về, ko biết cách thể hiện tình cảm, chỉ có thể dịch dung thành người khác để được làm tri kỷ bên cạnh người thương, nhưng trong lúc đó vẫn ko quên tính toán những việc khác. Khi đã xác định được tình cảm của mình dành cho Sở Ngọc là gì, anh ta luôn lại tính toán tìm cách lãng vãng bên cạnh Sở Ngọc. Khoảng thời gian 2 người ở Bắc ngụy, anh ta được Sở Ngọc truyền đạt lại những kiến thức ở tương lai, có lẽ là khoảng thời gian kéo gần khoảng cách của 2 người, cũng là khoảng thời gian thúc đẩy anh ta đưa ra quyết định buông bỏ mọi tính toán thâu tóm giang sơn trước đó vì người mình yêu. Người ta nói anh hùng ko qua được ải mỹ nhân nào có sai. Đến phút cuối, anh ta thậm chí còn tính toán, lên kế hoạch cho cái chết (giả) của mình một cách hoàn hảo, ấn tượng hòng chiếm trọn tình cảm của Sở Ngọc, khiến cho cô chỉ nghĩ đến mỗi anh ta. Cuối cùng, Sở Ngọc cũng tình nguyện về đội của anh ta dù cô biết anh đã tính kế mọi thứ.
  • Về nữ chính Sở Ngọc: Tính cách có nhu có cương (tùy từng người từng trường hợp mà cô ấy có cách ứng xử riêng), thông minh (tất nhiên vẫn bị nam chính tính kế). Sau khi xuyên không thì thêm vài đặc điểm như ham sống sợ chết, một lòng muốn tránh xa phiền toái. Vì đến từ tương lai, cô ấy biết số phận của thân thể này ko còn kéo dài được bao lâu nên cô ấy muốn thay đổi số phận nhưng lại sợ làm thay đổi dòng chảy của lịch sử. Buồn cười là cô đem vấn đề này thính giáo Dung Chỉ (lúc này chưa biết Sở Ngọc xuyên không) làm một người luôn tính toán như anh ta tưởng cô đang có tính toán gì ghê gớm lắm, làm anh ta cứ lưu tâm vấn đề này =)) Sở Ngọc còn là người quyết đoán trong tình cảm, thích thì nói thích, ko thích thì nói ko thích, ko phải dạng ỡm ở, dở dở ương. Dù cô ấy thích Dung Chỉ nhưng thấy 2 người ko có khả năng bên nhau và Dung Chỉ cũng ko thích cô nên cô nhất quyết từ bỏ đoạn tình cảm đó, cất giấu sâu trong lòng, chọn cho mình con đường riêng. Sau khoảng thời gian bên cạnh Dung Chỉ ở Bắc ngụy, dù phần nào biết tình cảm của anh ta dành cho mình, nhưng một lần nữa cô ấy vẫn chọn cách rời khỏi Dung Chỉ vì “Đạo bất đồng bất tương vi mưu”, cô ấy biết Dung Chỉ có tham vọng của anh ta, cô ko muốn thay đổi suy nghĩ của anh ta, cũng ko muốn vì anh ta mà thay đổi bản thân mình. Thử hỏi có mấy người con gái có được suy nghĩ như vậy? Nếu ko muốn người yêu hy sinh vì mình thì cũng mù quáng hy sinh vì người mình yêu. Cô ấy là người có lập trường vững vàng, yêu ghét rõ ràng, công tư phân minh.
  • Về nam thứ số 1 Hoàn Viễn: Tính cách trầm lặng, nghĩa khí, có chí hướng, có đầu óc (tất nhiên vẫn thua nam chính). Trước rất ghét Sơn Âm công chúa, sau khi Sở Ngọc xuyên không, trong một lần bị thích khách tấn công, anh lại được bàn tay của Sở Ngọc nắm lấy trong gang tấc, chính trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, trái tim của anh đã trao cho người con gái ấy, người mà về sau chỉ luôn xem anh là “người thân”. Cách anh yêu Sở Ngọc thầm lặng như tính cách của anh vậy, anh chưa bao giờ có ý định phá hoại tình cảm giữa Sở Ngọc và Dung Chỉ, anh chỉ làm những việc tốt nhất giúp cho cô có được cuộc sống dễ dàng và bình yên hơn. Mấy ai có được tình cảm chân thành ko cầu sự đáp lại như vậy chứ. Rồi sau đó, để bảo vệ Sở Ngọc tránh khỏi những rắc rối, có thể sống yên bình ở Bắc ngụy, anh chọn cách rời xa cô đến làm quan cho người Tiên Bi, điều mà anh vốn ko thích một chút nào. Đến khi cô đến Bình Thành tìm anh, anh lại thầm lặng bảo vệ cô, chăm sóc cô với thân phận “người nhà”, lại cảm thấy hạnh phúc khi cô vẫn xem anh là người thân. Nhưng giữa họ mãi mãi chỉ có thể như thế. Anh mãi mãi chỉ có thể đứng từ phía sau nhìn về phía cô, ko thể cùng cô sánh đôi. Tóm lại là mình kết anh này nhất truyện.
  • Về nam thứ số 2 Thiên Như Kính: Tính cách thanh cao, “không nhiễm bụi trần”, cứng nhắc, tin vào “thiên thư” trong chiếc vòng tay một cách mù quáng. Anh này trước khi yêu Sở Ngọc thì lạnh lùng, ko màng thế sự (lúc đầu mình cũng có tí cảm tình với anh này). Thời gian ở bên cạnh Sở Ngọc, được cô dạy tiếng Anh, nhận ra tính cách của cô ko như lời đồn, khiến anh dần nảy sinh tình cảm với cô, mà đối với anh tình cảm này ko nên có. Sau khi nhận thức rõ tình chảm dành cho Sở Ngọc thì tính cách anh này dần dần theo chiều hướng tiêu cực. Anh ta luôn phải đấu tranh giữa tình cảm cá nhân dành cho Sở Ngọc và trách nhiệm duy trì “thiên thư” mà sư phụ giao phó. Biết cô ko phải là một cô gái bình thường, nhưng lại đã trót yêu cô, anh ta năm lần bảy lượt đẩy cô và Dung Chỉ vào tình thế nguy hiểm để duy trì cái gọi là “thiên mệnh” mà anh ta vẫn luôn tôn thờ. Càng về sau mình càng ko thích anh này, có thể bạn bảo anh ta cũng chỉ là hết lòng vì trách nhiệm mà thôi nhưng mình lại thấy anh ta cứng nhắc thái quá, yêu một người mà lại nhẫn tâm nhìn người đó bị tổn thương. Hơn nữa, anh ta cũng ghen tị với tình cảm mà Sở Ngọc dành cho Dung Chỉ, một lòng muốn giết chết Dung Chỉ. Tình cảm của anh này hoàn toàn đối lập với Hoàn Viễn. Đến khi chết, anh ta vẫn ko buông tha cho Sở Ngọc. Anh ta muốn Dung Chỉ chết, còn Sở Ngọc vì ko nỡ giết nên đem cô khóa lại trong chiếc vòng. Tình yêu của anh ta dành cho Sở Ngọc pha lẫn quá nhiều tạp chất, nó ko còn thuần khiết như tình cảm chớm nở lúc ban đầu mà mang theo sự ích kỷ, sự đố kị cũng như sự tính toán sao cho sai số ko quá lớn với “thiên thư”. Trước khi chết, anh ta nói với Sở Ngọc rằng “Giá như không gặp nàng thì tốt biết bao”. Câu nói ấy cũng làm mình suy nghĩ lại. Cũng đúng, nếu ko gặp cô thì hình tượng Thiên Như Kính vẫn đẹp biết bao. Cuối cùng mình vẫn ko thể trách anh ta, chỉ có thể trách một chữ “tình” mà thôi.
  • Về nam thứ số 3 Vương Ý Chi: Tính cách phóng khoáng, thích tự do, biết cách hưởng thụ, thấu đạt nhân tình thế thái, ko có hứng thú với việc thừa kế gia tộc, đặc biệt am hiểu về hương liệu. Sau Hoàn Viễn thì mình thích anh này thứ 2 (xin lỗi chứ mình thấy nam chính Dung Chỉ quá nguy hiểm nên chỉ thích anh ấy thứ 3 thôi :D). Vương Ý Chi chỉ muốn sống cuộc sống nhàn hạ, vô lo vô nghĩ, ko đấu đá tranh đoạt nên anh luôn từ chối là người thừa kế giao tộc Vương thị. Đến khi bị hãm hại và đuổi ra khỏi gia tộc, anh ấy vẫn luôn lạc quan tận hưởng cuộc sống, muốn đi chu du khắp thiên hạ. Giữa anh ấy và Sở Ngọc có nhiều điểm chung như đều khao khát tự do, thích đi du lịch, ko muốn đấu đá, yêu thích văn chương. Phàm là những người giống nhau thường ko yêu nhau mà là bạn bè thân thiết. Sở Ngọc và Vương Ý Chi cũng vậy, họ luôn xem nhau là tri âm, muốn cùng nhau đi ngao du thiên hạ nhưng tiếc là luôn bỏ lỡ cơ hội. Họ luôn lo lắng cho sự an toàn của nhau, muốn chia sẻ mọi chuyện với nhau, tình cảm ri kỷ đó tuy ko phải là tình yêu nhưng cũng ko thua kém tình yêu là bao. Vương Ý Chi vì Sở Ngọc mà bị truy sát, trước giờ ko muốn kéo vào chuyện tranh đấu nhưng rồi tay anh ta vẫn dính máu. Đến cuối cùng, anh vẫn muốn đi du lịch cùng Sở Ngọc nhưng tiếc là bị Dung Chỉ ngăn cản. Lúc mà anh ấy phát hiện ra Sở Ngọc là Sơn Âm công chúa, lúc ấy mình rất cuồng cặp này luôn ý, tiếc là họ chỉ có thể là tri ấm mà thôi.
  • Về nam thứ số 4 Lưu Tử Nghiệp: Là hoàng đế Nam triều, em trai của Sơn Âm công chúa. Tính cách độc ác, tàn nhẫn, luôn phát tiết bằng cách giết người, vì hắn làm vua quá sớm nên ko ý thức được những việc mình đang làm là ác độc, cho đó là hiển nhiên. Hắn tàn độc với mọi người nhưng luôn đối xử tốt với A tỷ Sở Ngọc của hắn. Sở Ngọc muốn gì hắn đều cho, vì đó là người thân duy nhất luôn bên cạnh bảo vệ hắn. Tuy cách của nhân vật này ko được tốt lắm nếu ko nói là quá ác độc nhưng mình lại thấy tội nghiệp cho hắn. Nếu ko phải sinh ra trong hoàng cung thì có lẽ tính cách của hắn ko tiêu cực như thế, động chút là giết người. Và hắn cũng phải trả giá cho những việc làm sai trái ấy bằng chính sự phản bội đến từ người mà hắn luôn thương yêu và tin tưởng nhất, người mà hắn luôn gọi là “A tỷ”. Sau khi thoát khỏi sự truy sát của loạn thần, hắn luôn đi tìm A tỷ để trả thù, thế nhưng trên con đường đó, hắn đã ngộ ra nhiều thứ, đã trưởng thành, đã nhận ra những việc làm trước kia của mình là sai trái. Nhưng hắn vẫn muốn tìm A tỷ để để hỏi cho ra nhẽ vì sao lại phản bội hắn. Dù hắn phụ hàng vạn người nhưng chưa từng phụ A tỷ của hắn. Đến cuối cùng, khi đã có cơ hội giêt A tỷ để trả thù thì hắn lại ko thể ra tay, nhìn thấy A tỷ vẫn giữ chiếc áo năm xưa thì hắn lại ko đành lòng, tình thân đã chiến thắng lòng thù hận. Chi tiết Lưu Tử Nghiệp đã cầm dao kề ngay cổ Sở Ngọc nhưng thấy cổ áo choàng của cô mở ra bị gió lùa vào, hắn lại kéo lại cổ áo cho A tỷ khiến mình rất cảm động, cũng ko hiểu sao nữa. Thà như hắn bị người khác phản bội chứ ko phải A tỷ của hắn thì chắc hắn đã ko dằn vặt đến thế.

Ngoài ra còn rất nhiều nhân vật khác nữa mà mình ko thể kể hết được. Đây là bộ truyện dài hơi nhất mà mình từng đọc, đọc đến 1-2 h sáng rồi sáng hôm sau phải dậy sớm đi làm mà vẫn muốn đọc để biến diễn biến sau đó. Đọc trong 1 tuần mới xong. Lúc đọc thì muốn đọc nhanh để biết được kết cục. Đến khi đọc xong rồi thì có cảm xúc ko nỡ rời xa, như kiểu chính mình đắm chìm trong câu truyện đó luôn mà ko dứt ra được, mất mấy ngày sau đó tâm lý về nó. Nếu tác giả viết thêm nhiều ngoại truyện cho những nhân vật phụ hơn nữa thì hay biết mấy .

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *