Quân vi hạ | Phủi đi hoa tuyết rơi trên áo, sánh vai nhìn trời đất bao la

Quân vi hạ | Phủi đi hoa tuyết rơi trên áo, sánh vai nhìn trời đất bao la

Quân vi hạ
Ngày trước xem Thê vi thượng thấy cũng thông thường nên khi nhìn thấy Quân vi hạ, thú thật, mình cũng có chút lười. Ai ngờ đọc vào thấy hay đến mức phải xếp vào mục “ phải viết ” liền .

Truyện này có thể xếp vào thể loại triều đình tranh đấu, kể quá trình lên ngôi của một thái tử thất sủng. Thái tử vai chính nhưng nhân vật chính hơn là thái tử phi. Truyện chủ công, cả hai sủng nhau.


Để nói thêm tí về triều đại này, triều này có pháp luật, thái tử lên ngôi thì phải lấy một nam nhân làm thái tử phi. Sau này, khi thái tử / hoàng thượng có con sẽ tách khỏi mẹ và giao cho nam hậu nuôi. Chỉ có đứa con được nam hậu nuôi mới có tư cách kế vị .

Thái tử Tiêu Thừa Quân được nam hậu nuôi từ bé, rất thương nam hậu. Vấn đề là cha bạn lại không thích nam phong = = và độc sủng một chị quý phi. Bạn thì quá thân cận với nam hậu nên anh cha ảnh ghét. Từ bé Thừa Quân đã được phong làm thái tử nhưng vị thế luôn chênh vênh. Thái tử phải giấu tài, lầm lầm lũi lũi làm một thằng ngu để đi lên. Vừa phải chịu sự ganh ghét công khai minh bạch của thằng em thứ ba ( con quý phi ) và ganh ghét ngấm ngầm của thằng em tư ( cùng được nam hậu nuôi nhưng là em khác mẹ ), vừa phải sống trong nghi kỵ của lão cha nhà vua. Thằng em ruột cùng cha cùng mẹ thân thiện nhất thì bệnh quanh năm, phải nằm tĩnh dưỡng ở ngoài thành phố .

Lâu Cảnh là đích tử của nhà quốc công, thiếu niên tướng quân thiên tài. Đáng lẽ sẽ liên tục vì dân góp sức thì đùng một cái ông quốc công cha bạn do đã ghanh tỵ con mình từ lâu, gặp thời cơ trời cho thì lệnh thị vệ đập bạn gần chết và ép gả bạn cho thái tử .

Trời sắp xếp cho hai kẻ không được cha yêu thương gặp nhau. Chuyện tình của hai bạn tính ra khá là nhanh chóng. Một cái nắm tay, một chút ít chăm sóc, tí gợi nhớ lại bàn tay thuở bé từng nắm một lần, thế là hai đứa mười bảy đã yêu nhau. Chuyện tình cảm như rứa, chuyện tranh đấu thật ra mình thấy cũng hơi hơi ( nhiều ) bàn tay vàng. So với thể loại như Đích tử nan vi thì thủ đoạn ít hơn, kém chất lượng hơn. Bàn tay vàng tuy không rõ ràng lắm nhưng cũng nhiều. Được cái là truyện đáng yêu và dễ thương, chi tiết cụ thể ngắn gọn, không rườm rà nên mấy chi tiết cụ thể này bỏ lỡ được. Đặc biệt, không có người thứ 3 nha. Hoàn toàn không có ai xen vào tình cảm của hai bạn. Mình vô cùng, vô cùng thích vụ này đó. Đọc tự do, không chút xíu không dễ chịu nào luôn .

Trọng tâm là tình cảm của thái tử và thái tử phi. Tiêu Thừa Quân và Lâu Cảnh. Tính ra truyện này là hai bạn sủng nhau. Btw, truyện có phần sủng công hơn vì đây là mỹ công. Lâu tiểu công rất hay làm ra vẻ mỹ nhân nhược thụ dựa vào “ phu quân ” cầu che chở. Cả mớ người bị vẻ bên ngoài của bạn lừa đảo, phút trước thì yếu ớt nhu nhược như lan nhưng khi ra mặt trận hoặc khi có thằng nào con nào đụng tới phu quân của bạn thì lập tức bạn sửng cồ như gà chọi, đập cho tan tác .

Cơ mà, đừng lầm Lâu Cảnh giống với bạn “ Gà ” Cơ Diệu Hoa nhé. Bình thường Lâu tiểu miêu rất nam tính mạnh mẽ, chỉ khi muốn làm nũng với phu quân mới vậy thôi. Vì nhan sắc đó, vì tính tình đó mà Tiêu Thừa Quân mãi cũng không leo lên trên nổi .

Cơ mà Thừa Quân cũng không thiệt thòi gì. Tính ra cưới được Lâu Cảnh là hên quá trời. Một thái tử phi anh dũng thiện chiến, muốn dũng có dũng muốn mưu có mưu, vừa có tiền vừa có quyền vừa có cả đám thị vệ trung thành với chủ. Nhờ có Lâu Cảnh, con đường lên ngôi báu của Thừa Quân đỡ hết hơn nửa phần rồi .

Trong truyện cũng có tuyến nhân vật phụ mình khá thích là hoàng hậu Kỷ Chước. Tên cũng đẹp luôn, Kỷ Hàn Chi. Tính ra nhân vật này khá giống chị Vệ Thái hậu. Cũng vì gia tộc mà thành thân, cũng chả được phu quân yêu thương gì. Mỗi tội, chả biết hên hay xui, trong lòng Kỷ Chước vẫn luôn còn một người. Đau khổ chia xa hai mươi năm, thời may, sau cuối cũng được HE. Mình khá là thích cảnh khi Thuần Đức đế sắp thăng, đưa tay ra cố kéo cánh tay hoàng hậu nhưng khổ nỗi là hoàng hậu đứng không xa mà cũng chẳng gần, với không tới được. Âu cũng là đáng cho thằng cha này, chả có gì xứng danh để Kỷ Chước yêu. Tự dưng nhớ tới anh vua trong Trọng sinh chi bạo quân, ảnh có thời cơ để làm lại, có lẽ rằng ít ra ảnh cũng có điểm gì đó khiến nam hậu của ảnh yêu thương và chờ đón. Ờ, ảnh cũng không có tình địch nữa .

Mấy nhân vật phụ còn lại không đáng chăm sóc lắm. Ghét thì có đáng ghét, phiền cũng có nhiều người phiền nhưng được cái là cũng chẳng đi đến đâu. Toàn bị nhân vật chính ra tay xử cho dẹp lép. Công thụ ăn ở quá tốt nên cái gì cũng hóa nguy thành an. Mình khá ấn tượng Trần quý phi và Thuần Đức đế, một cặp đôi kiều nữ triệu phú nổi bật luôn. Một kẻ giả ngu và một tên nghĩ mình khôn. Ờ, mà tính ra thì so với Kỷ hoàng hậu, Trần quý phi cũng không tính là mưu trí. Cảm giác như hoàng hậu chỉ nhìn Trần quý phi như con ruồi thôi. May mắn được Thuần Đức đế tin cậy che chở, hoàng hậu thì lại thất sủng chứ nếu không thì dù có cha là tướng gia, tính mạng con người thím này cũng bay trong vòng 7 nốt nhạc. Có vẻ hình tượng người cha trong truyện cũng chả được tôn vinh mấy. Hết Thuần Đức đế lại đến Lâu Kiến Du. Một thằng cha vừa hèn vừa nhát, vừa tham lam lại vừa ích kỷ, háo sắc, bất hiếu … Phản diện hả, còn không bằng phản diện nữa. Để xứng đôi vừa lứa thì thím vợ kế của ổng – má kế của Lâu Cảnh cũng chả ra gì. May mà sau này còn có người để thừa kế, chắc kiếp trước cũng tu dữ lắm đây mà .

Điểm mình cảm thấy bất hài hòa và hợp lý nhất của truyện là vụ tình cảm hai nhân vật chính sâu đậm hơi nhanh ( cái này hơi bất mãn thôi ) là tình cảm lovely dovey công khai minh bạch thấy ớn của thái tử với thái tử phi mà không mấy ai biết thì kể cũng lạ. Nói chung, vua và đám quan lại phản diện trong truyện hơi bị thiếu kiến thức và kỹ năng tìm hiểu .

Túm lại, sủng công đảng nên xem, chủ công đảng nên xem, sủng thụ đảng xem cũng ok. Truyện đáng yêu, tự do, không tay ba tay tư, không hố không ngược. Nhiệt liệt đề cử .
* Lời tựa lấy từ bản Khuynh tẫn thiên hạ của Hà Đồ
Link vietsub : https://www.youtube.com/watch?v=08fHL7UxAj4
Cảm thấy lời bài hát thực tương thích với lời hứa của Lâu Cảnh dành cho Thừa Quân. Vì người đoạt thiên hạ. Vốn dĩ hoàn toàn có thể khoanh tay đứng nhìn triều đình tranh đấu, làm một con người nhàn tản vô tranh, Lâu Cảnh vì Thừa Quân hoàn toàn có thể quyết tử mọi thứ, giúp Thừa Quân đoạt giang sơn rồi lại bỏ lỡ tự do mà cam chịu làm hoàng hậu trong thâm cung. Thừa Quân thương Lâu Cảnh như thế là quá xứng danh .

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.