Quỷ Thoại Liên Thiên – Thanh Khâu

Quỷ Thoại Liên Thiên – Tiểu Mộc Chi – Ngọc Trong Tâm

Giới Thiệu

QUỶ THOẠI LIÊN THIÊN

Tác giả: Thanh Khâu

Biên tập: Lục Mịnh

Thể loại: kinh dị

Pairing: Bạch Dực x An Tung

Bản gốc: 100 chương

Bản dịch: Đang tiến hành

Tóm tắt: Cùng theo chân hai thầy giáo dạy tiểu học: Bạch Dực và An Tung, đi tìm hiểu những câu chuyện kỳ quái trải dài trong lịch sử Trung Hoa… Tựa như tên tác phẩm, “Quỷ thoại liên thiên”, câu chuyện này bất quá cũng chỉ là một chuỗi dài những câu chuyện kể, tựa như một dòng nước không bờ không bến, như 100 câu truyện ma kéo dài theo từng ngọn nến phụt tắt…

________________________________

  1. Ý kiến của người biên tập:

1. Phù … nói thế nào nhỉ, lại đâm đầu vào thứ không nên đâm đầu vào rồi … Thật ra, Lục Mịnh quyết định hành động chỉnh sửa và biên tập bộ này không phải vì yếu tố kinh dị, mặc dầu bộ này thực sự quá kinh điển, bao nhiêu đêm đọc nó là bấy nhiêu đêm ngủ mơ thấy ác mộng T0T. Nhưng nguyên do thực sự khi chỉnh sửa và biên tập bộ này là vì những “ thông tin ” chứa bên trong nó làm Lục Mịnh cảm thấy có hứng thú. Đối với một người chuyên điều tra và nghiên cứu văn hóa truyền thống như Lục Mịnh mà nói, tuy Trung Quốc không phải là chuyên ngành của Lục Mịnh, nhưng những câu truyện trong này, những thông tin mang tính “ văn hóa truyền thống truyền thống cuội nguồn ” của nó làm Lục Mịnh cảm thấy … ngứa tay * cười *. Trong quy trình chỉnh sửa và biên tập hoàn toàn có thể tranh thủ tra cứu một chút ít thông tin, biết thêm một chút ít chuyện, Lục Mịnh cũng thấy rất vui .

2. Nhưng nói gì thì nói, thể loại này cũng là một thể loại ít nhiều có…”vấn đề”. Lục Mịnh thực sự nghĩ có vài chuyện trong này không thích hợp đọc lúc nửa đêm, cũng không thích hợp cho trẻ em dưới 16 tuổi (có thể rating Lục Mịnh để hơi cao, các em nhỏ bây giờ…trưởng thành nhanh lắm, nhưng ngay cả Lục Mịnh cũng bị nó dọa suýt khóc mấy bận, cho nên nói trước thì hơn). Nếu các bạn là người có thần kinh không được vững, hay là yếu bóng vía, hay thuộc thể chất dễ dụ ma tới, thì thôi, đừng đọc ngủ sẽ ngon hơn, nhé ~

  1. Lưu ý dành riêng cho “Quỷ thoại liên thiên”:

1. Đây là tác phẩm được chỉnh sửa và biên tập chưa trải qua sự đồng ý chấp thuận của tác giả, không dùng để phát tán thoáng rộng và vì mục tiêu thương mại. Bản dịch này chỉ sống sót duy nhất trên WP của Lục Mịnh, mọi sống sót ở những nơi khác đều là hình thức đạo văn, nếu Lục Mịnh phát hiện ra, sẽ lập tức drop .
2. Bản dịch được chỉnh sửa và biên tập lại dựa trên bản dịch của chương trình QT, bản thân người chỉnh sửa và biên tập không biết tiếng Trung Quốc. Sai sót là không hề tránh khỏi, nếu hành khách phát hiện ra, xin sung sướng chỉ giúp, Lục Mịnh rất vui được sửa sai .

3. Đây là một bộ dài.i.i.i.i~ Trùng hợp làm sao, số chương của nó và “Hyaku monogatari” (100 câu chuyện ma) là tương đồng nhau. Sau khi hoàn thành “Tiếu ngạo online du”, Lục Mịnh sẽ từ từ biên tập nó. Tuy nhiên, sắp tới, quỹ thời gian của Lục Mịnh có thể nói là bận đến phát khóc lên được. Cho nên có khả năng là bộ này sẽ lết cực kỳ chậm. Mong các bạn thật, thật kiên nhẫn với nó. Được cái là bộ này bao gồm những câu chuyện lẻ, gần như không có liên hệ gì với nhau, cho nên tiến độ của tác phẩm thực ra không ảnh hưởng gì tới việc thưởng thức nó lắm. Một lưu ý nho nhỏ nữa: Lục Mịnh sẽ cố gắng hạn chế không up bộ này vào ban đêm, mà các bạn cũng đừng đọc nó vào ban đêm, nhé ~~~

Cảm nhận

Well well well, ngày xửa thời xưa, có một đôi nam võ nam văn yêu nhau, nhưng lại hổng có nghĩ là mình yêu nhau, cứ làm toàn bộ cho nhau để bên kia được yên tâm. Nhưng đôi nam nam này bị vị vua bấy giờ ghanh tỵ liền tìm cách chia rẽ : Đem quan tướng vứt vào hầm đầy hung thần quỷ ác khát máu, đem chặt đầu quan văn đi tế thần thụ. Đôi nam nam sau khi mất mạng mới biết mình iu nhau liền tìm cách nhập hồn vào người thời nay để giúp nhau sống sót. Thế là họ ở bên nhau đến cuối đời. Hết truyện … ..

Ừm, câu chuyện trên là hoàn toàn…. hông có thực, chỉ là mẩu chuyện nhỏ Jen chế từ truyện gốc thôi.

Truyện kể một một thầy giáo môn vẽ – An Tung – khá là vô dụng, như bao người trẻ tuổi thông thường của Trung Quốc. Thứ không thông thường duy nhất của anh là một con mắt hoàn toàn có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy ( Chi tiết này có là tác giả bị lẫn khi có chương nói là mắt trái, có chương lại bảo là mắt phải ). Sau khi nhận dạy học tại một ngôi trường nhỏ, anh thuê nhà sống với một thầy giáo lịch sử dân tộc có cái mặt đẹp giai nhưng thần bí. Anh đẹp giai thần bí này sau đó suốt ngày đi trừ ma diệt quỷ. Sau khi hai anh “ bái đường thành thân ” đàng hoàng thì dính vào một lời nguyền tà ác, đi khắp mọi nơi để giải. Anh Bạch Dực cứ hay đùa là sẽ không để vợ yêu phải ở góa. Sau cùng họ tìm đến một tòa cổ điện trên núi tuyết, nơi khởi đầu và cũng là kết thúc tổng thể mọi chuyện .
Thực tình khi mở màn đọc chuyện, Jen khá là mong đợi, vì nó bồn chồn, kịch tính như bao truyện ma khác, chứ không phải truyện ma làm nền để tôn lên tình yêu nam nam ( tất yếu Jen cũng thích như vậy, nhưng thói đời đưa đẩy Jen thích truyện ma ). Nó mở màn như A ! Kim na dạ lý hữu quỷ, đầy huyền bí và cần mày mò. Những câu truyện lạ lùng, những con người huyền bí, …. toàn bộ tạo thành một sự hấp dẫn khó cưỡng. Nhưng càng đặt cao giá trị của nó thì đoạn truyện sau lại khá là hụt hẫng. Có lẽ tác giả đã quá chú trọng đến mạch chuyện chính mà quên trau chuốt cho từng câu truyện. Tuy sự kinh dị, kì ảo vẫn ở đó, nhưng cách nó Open đã không còn khiến người đọc sợ hãi và hứng thú .
Tuy nhiên, toàn thể thì vẫn rất là đáng đọc. Hãy thử xem sao .

Tôi muốn lén chụp hình lại, tay vừa cho vào túi liền nghe phía sau mình có người đang nhỏ giọng nói: “Này, đừng kích động, đây là của quốc gia đấy.”

Tôi chỉ quan trọng mấy văn tự kia, đầu chưa kịp nghĩ đã nói: “Mặc tao, đó là của nhà tao.”

Lời vừa thốt ra, tôi liền thấy không hợp cho lắm. Giọng nói này sao lại quen đến thế, thật giống như trước đây có người thường hay bảo tôi luộc trứng chiên cơm. Tôi mạnh mẽ quay đầu, nhận ra ngay sau lưng mình, đang đứng đó chẳng phải ai khác, chính là Bạch Dực đã mất tăm mất tích suốt hai năm. Anh mặc áo len màu trắng, tay đang cầm một chiếc áo khoác màu vàng nhạt. Trừ việc anh không mang kính, tất cả còn lại gần như không thay đổi. Thấy tôi ngây ra nhìn mình, anh liền dùng tay giơ giơ trước mắt tôi, sau đó lắc đầu nói: “Ngốc thế? Xong rồi, bà xã tôi thành tên ngốc, nửa đời sau của tôi xong rồi.”

Tôi vẫn không phản ứng như cũ, chỉ hạ giọng hỏi: “Anh về rồi à? Bạch Dực?”

Anh xoa xoa đầu tôi, gật đầu nói: “Anh đã trở về, sẽ không đi nữa.”

P. / s : Truyện không như đoạn trích dẫn đâu, đừng nhầm tưởng rồi bắt đền Jen .

Bình chọn

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *