Review Anh biết gió đến từ đâu

1916118_1172058856145144_263428391098527215_n.jpg

Anh biết gió đến từ đâu – Cửu Nguyệt Hi .

—–

Trước khi đọc truyện này tôi đã tìm đọc review trước. Không đọc kĩ, chỉ để xem nó HE hay như nào. Xong tìm thấy một câu comment của ai đó đại khái là truyện rất hay, nếu như không phải OE thì sẽ là trọn vẹn các kiểu.

 

Thế là quyết định hành động không đọc ( vội ). Dù sao cũng tự biết không hề chịu được cám dỗ của Cửu Nguyệt Hi, nhưng vẫn chưa muốn đọc. Vì nghe nói nữ chính quan hệ bừa bãi .

Chậc, không hiểu sao mình hoàn toàn có thể gật đầu truyện nam chính không sạch, nhưng nữ chính lại cứ phải sạch. Cùng là phụ nữ nhưng chả hiểu sao lại có cái tâm lý thiên vị đàn ông này. Có lẽ sau này phải nghĩ lại .

Giọng văn và cách viết của Cửu Nguyệt Hi vẫn cực kỳ hấp dẫn và tình tứ như vậy. Đối với truyện này còn có cả kích thích nữa. Cảnh làm tình rất là trần trụi và thẩm mỹ và nghệ thuật, đẹp đến mức không hề khiêu dâm nổi. Giống như những tác phẩm nghệ thuật và thẩm mỹ, đem lại cảm xúc thuần khiết và trong sáng, không vương bụi trần .

Tôi thừa nhận đây là một truyện rất rất hay, nhưng tôi vẫn không thích nổi. Cảm xúc cá thể thôi, không tương quan đến truyện. Có lẽ vì nữ chính. Bình thường đọc truyện thường có thói quen đặt mình vào nhân vật chính, nhưng cô nàng này, đặt không nổi. Cô ấy chính là một thái cực trọn vẹn trái ngược với bản thân tôi, do đó tôi không thích .

Bởi vì cô ấy quá điệu đàng, quá hoàn mỹ, có cảm xúc toàn bộ đàn ông trên đời này đều sẽ chạy theo cô ấy, vì vậy trong lòng tôi, một người cùng giới, phát sinh ghanh tỵ .

Cô ấy luôn khiến những người xung quanh phải đau khổ, dù là cố ý hay vô ý, có vẻ như tổng thể những người xung quanh cô đều khổ. Còn cô ấy vẫn lạnh bạc, vô tình đứng trên cao trông xuống nơi bọn họ than khóc, không một chút ít đau xót ! ?

Cô ấy là ai mà hoàn toàn có thể sống tuỳ tiện như thế. Tại sao luôn là người khác chịu khổ, còn cô luôn sống trong sự nhường nhịn, phủ bọc và tha thứ. Tất cả chỉ vì cô bị bệnh tâm ý ?

Nếu là một người bình thường, có lẽ đều sẽ nghĩ như vậy. Có lẽ đều không ưa cô ấy.

Ồ, nhưng thật trùng hợp, một người thân trong gia đình của tôi cũng bị mắc chứng bệnh tâm ý đó .

Rối loạn cảm hứng lưỡng cực .

Khi tên căn bệnh này đâm vào mắt tôi, tôi cảm thấy bàng hoàng. Có lẽ là bởi, không ai hiểu rõ nó hơn những người sống chung với nó .

Một người mắc căn bệnh như vậy, có vẻ như đều làm khổ những người xung quanh. Khổ đến nỗi nhiều khi chỉ mong mình không có quan hệ gì với người đó nữa, đến mức chỉ mong được biến mất khỏi cõi đời này. Còn người đó, vẫn sống trong quốc tế của mình, không nhận ra nỗi đau của những người bên cạnh .

Thế nhưng, vì đó là người thân trong gia đình nên luôn hoàn toàn có thể tha thứ, luôn muốn tha thứ. Vì là người thân trong gia đình, vì đó là bệnh, vì thực ra họ không hề tự chủ bản thân không làm khổ người khác cho nên vì thế họ đáng được tha thứ .

Bởi vậy, tôi hiểu. Tôi hiểu nữ chính, tôi chợt coi cô ấy như người thân trong gia đình của chính mình, vì cô ấy có căn bệnh tựa như người thân trong gia đình của tôi. Cô ấy khiến tôi có một kỳ vọng mơ hồ, rằng hoàn toàn có thể người thân trong gia đình của tôi sẽ thoát khỏi căn bệnh ác nghiệt ấy .

Trình Ca… Đẹp và có độc. Có lẽ cô ấy quyến rũ luôn cả tôi rồi.

Tôi luôn đặc biệt thích nam chính của Cửu Nguyệt Hi. Ngôn Tố, Bắc Dã, Bành Dã…bọn họ đều có những nét quyến rũ độc đáo đến nỗi, bạn sẽ không tìm được nam chính nào như thế nữa. Tất cả nam chính của tác giả này đều được bao bọc trong ánh sáng “anh hùng”, của người cứu rỗi nhân loại, thiêng liêng và đầy chính nghĩa.

— –

Vào giờ khắc ấy, Trình Ca cảm thấy cuộc đời cô được cứu vớt.

Vào giờ khắc này, anh được cô cứu rỗi .

— –

Tình yêu của bọn họ chính là như vậy, thứ tình yêu hoàn toàn có thể thanh tẩy mọi tội lỗi và khổ đau giãy giụa, mang họ lên trần gian, cho họ được nhìn thấy quốc tế muôn màu nghìn sắc. Bọn họ cứu vớt lấy nhau, chỉ có đối phương mới là lối thoát cho cuộc sống mình. “ Tình yêu như vậy, cả đời chỉ tìm thấy một lần ” .

—–

“ Tuổi đẹp nhất của anh đều bỏ phí ở nơi không người rồi ”
“ Không có gì đẹp hay không đẹp, tuổi đang sống đều đẹp. Bất kể em ở đâu, làm gì ”
— –

Thực sự là một câu truyện đặc biệt quan trọng, đặc biệt quan trọng từ khung cảnh hùng vĩ của cao nguyên Tây Tạng tôi chưa từng có dịp chiêm ngưỡng và thưởng thức, cho đến một đời sống lạ lẫm đến nỗi khiến tôi có cảm xúc nó không có thực trên đời này. Thế nhưng, không phải vì tôi không biết mà nó không sống sót. Hoá ra sự sống trên Trái Đất này lại đa dạng và phong phú tuyệt mỹ đến thế. Cuốn tiểu thuyết này đã vực dậy ham muốn chiếm ngưỡng trần gian đã bị bỏ lại trong tôi .

Cửu Nguyệt Hi, tác giả này, sẽ xếp vào hàng ưu tiên tiên phong. Tất nhiên là cả người chuyển ngữ nữa, nhưng hình như Fei Yang chỉ dịch truyện của Cửu Nguyệt Hi thôi thì phải ?

Tôi nghĩ, dù thế nào bạn cũng nên đọc câu truyện này một lần. Bỏ qua cái gọi là OE ( nhưng thực sự là HE ), bỏ lỡ định kiến về nữ chính, giống như tôi vậy. Có cảm xúc sẽ không một ai phải hối hận khi đọc nó, thậm chí còn ngay cả những người không thích đọc “ ngôn tình ” .

Nhưng chỉ là nói vậy thôi, những người “ bên lề ” tất yếu sẽ không khi nào đọc nó, không khi nào “ được ” chiêm ngưỡng và thưởng thức nó. Nhiều khi định kiến làm con người ta mất nhiều hơn được .

Dù sao thì nếu như bạn đã bằng lòng dành một vài phút cho review này của tôi, đương nhiên tôi rất cảm kích. Nhưng niềm vui thực sự của một người viết review chính là – vì những dòng này của tôi mà quyết định hành động đọc truyện. Đừng bỏ lỡ một món ngon như vậy nhé !

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *