Đứa Trẻ Hư

Lâu rồi mới ngồi nhâm nhi một cuốn sách trong một ngày. Đúng là chỉ có mấy cuốn truyện trinh thám mới đủ sức hấp dẫn mình ngồi đọc một mạch cho xong thì thôi.
( review có spoil: các bạn ko nên đọc vì nếu đọc rồi thì đọc truyện sẽ ko thấy hay nữa, t chỉ viết lại cảm xúc của t để sau này t đọc lại thôi )
khi đọc cuốn sách mình bị cuốn theo mạch kể của tác giả bị cuốn theo các vụ án có vẻ rất đỗi bình thường không quá đặc sắc ấn tượng. điều ám ảnh mình có lẽ là sự tinh tế sự cẩn thận của một cậu nh

Lâu rồi mới ngồi nhâm nhi một cuốn sách trong một ngày. Đúng là chỉ có mấy cuốn truyện trinh thám mới đủ sức hấp dẫn mình ngồi đọc một mạch cho xong thì thôi.
( review có spoil: các bạn ko nên đọc vì nếu đọc rồi thì đọc truyện sẽ ko thấy hay nữa, t chỉ viết lại cảm xúc của t để sau này t đọc lại thôi )
khi đọc cuốn sách mình bị cuốn theo mạch kể của tác giả bị cuốn theo các vụ án có vẻ rất đỗi bình thường không quá đặc sắc ấn tượng. điều ám ảnh mình có lẽ là sự tinh tế sự cẩn thận của một cậu nhóc 14 tuổi. Cuốn sách khiến mình thấy hơi buồn vì hình tượng nhân vật, nó làm mình thấy ám ảnh vì hình tượng đó. một cậu nhóc 14 tuổi nhỏ con nhưng lại có bộ óc lớn từng sống rất đơn thuần vậy nhưng lại là trùm xỏ cuối cùng, phá hủy tình bạn, phá hủy tình bố con để bảo vệ chính bản thân mình. Mình biết trong cuộc sống cũng sẽ có những chuyện như vậy xảy ra nhưng thật sự mình không thích hình tượng nhân vật này một chút nào cả.
cả cô bé Phổ Phổ trông cso vẻ là một đứa nhỏ đáng sợ con của kẻ sát nhân, gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng ánh mắt luôn tỏ ra sự bất cần. nhưng đó vẫn là đứa nhỏ đáng thương hơn đáng trách. Bị người lớn đổ oan đẩy bạn ngã xuống nước, bị tên viện trưởng cô nhi viện cưỡng ép làm những điều không tốt, ngồi trước mặt tên sát nhân tuy luôn tỏ ra ko sợ hãi trợn mắt hay như thế nào thì sâu thẳm cô bé vẫn sợ hãi. dù biết bạn mình rất căm phẫn bố nhưng cô bé vẫn khuyên bạn đừng có suy nghĩ đó vì sợ bạn mình sua này sẽ sống trong sự đau khổ dằn vặt. Rồi cả cái tính cảm đơn thuần cô dành cho Chu Triều Dương thật sự một tình yêu bé nhỏ. cô bé có lẽ hư vì những hành động bất cần của bản thân mình, tôi nghĩ nếu cô bé được bao bọc nuôi dưỡng trong một môi trường tốt thì có lẽ kết cục đẹp hơn đã đến vs em. đây là nhân vật tôi thích nhất trong câu chuyện, thấy thương em, nghĩ đến thôi cũng khiến nước mắt trực rơi, cái hình ảnh Chu triều dương lay Phổ Phổ dậy tôi thật sự đã ước em ấy tỉnh dậy, ước gì điều triều dương nói là thật mong muốn sau này được cùng em và vợ cùng Hạo đình chơi mạt chược là thật, tại sao cậu nhóc đó không nói trước cho hai bạn của mình biết về ý tưởng đầu độc của tên sát nhân tại sao cậu ấy có thể để hai bạn của mình chết như thế. thật sự buồn vì cái kết của câu chuyện.
Đình Hạo thì thật đơn thuần chỉ là một cậu nhóc mòm Hùm nhưng gan thỏ đế thôi, không thể lựa chọn gia đình để được sinh ra, hoàn cảnh bức ép đưa cậu trở thành một đứa trẻ thích đánh đấm nhưng đánh đấm cũng chỉ để bảo vệ bạn bè và chính mình thật không đáng trách tý nào. bản chất đấy vẫn là một đứa trẻ tốt bụng và hiểu chuyện.
Đọc xong truyện này mình chỉ mong ước trẻ em những tờ giấy trắng đáng yêu sẽ có được một môi trường sống thật tốt để các em được hường những điều tốt đẹp đáng lẽ dành cho các em, mong ước những cuộc đời đừng quá bất công vs các em như vậy đừng để tồn tại một Nguyệt Hạ Phổ, một Hạo đình vs cuộc sống khổ sợ rồi đến cái chết đáng thương như vậy, đừng để tồn tại một Chu Triều Dương chỉ vì suy nghĩ cho bản thân mình để rồi có lẽ sẽ phải hối hận cả cuộc đời sau này hoặc có thể là một phần tử đáng sợ trong xã hội.
— thương Phổ Phổ :((((

…more

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.