[Review] Đức phật và nàng – Chương Xuân Di

c491e1bba9c-phe1baadt-vc3a0-nc3a0ng-chc6b0c6a1ng-xuc3a2n-di-1

Reviewed by Dạ Vũ

“ Đức phật và nàng ” là một tác phẩm ĐẸP ! Chữ “ đẹp ” trong nghệ thuật và thẩm mỹ, nhất là khi để nhìn nhận một tác phẩm, thì không hề tùy tiện sử dụng, mình biết điều đó. Và mình không phải là nhà phê bình văn học, cũng không phải người có trình độ thẩm mỹ và nghệ thuật gì, những nhìn nhận của mình đều đơn thuần xuất phát từ tâm lý cá thể và lập trường của một cô gái thích đọc truyện ngôn tình. Bởi vậy, nếu chữ “ đẹp ” mình dành cho tác phẩm này có hơi quá, thì mong rằng những bạn đừng ném đá mình .
“ Đẹp ” không chỉ phải hay, mà còn phải có ý nghĩa. “ Đức Phật và nàng ” hay từ diễn biến, nội dung, nhân vật và hay trong từng câu chữ. “ Đức phật và nàng ” có ý nghĩa thâm thúy hơn hẳn những cuốn truyện ngôn tình khác, nó không đơn thuần kể về chuyện tình đôi lứa giữa một cô gái tân tiến và một chàng trai thời cổ đại, mà tình yêu trong truyện còn gắn liền với lí tưởng của cả một đời người .

Nữ chính Ngải Tình xuyên không bằng công nghệ hiện đại, từ một dự án nghiên cứu máy thời gian và kiểm chứng lịch sử, chứ không phải bằng những lý do trời ơi đất hỡi như ngã từ trên tầng cao, trượt chân xuống cầu thang hay bị tai nạn… Như vậy việc xuyên không này có quy mô, có mục đích rõ ràng, đây là điểm cộng đầu tiên cho một tiểu thuyết xuyên không.

Điểm đặc biệt quan trọng thứ hai chính là hình tượng nhân vật. Ngải Tình là cô sinh viên chuyên ngành lịch sử vẻ vang, vì thế cô rất uyên bác và am hiểu về lịch sử dân tộc, điều này giúp cô rất nhiều trong việc giúp Rajiva bước tiến trên con đường sự nghiệp của chàng. Hơn nữa, tính cách cô can đảm và mạnh mẽ kiên cường, tình yêu và toàn bộ những điều cô dành cho người cô yêu khiến cho việc “ nhà sư phá giới ” của Rajiva không hề đáng trách. Cô xứng danh với người cô yêu .
Nhân vật nam chính trong “ Đức phật và nàng ” có lẽ rằng là nam chính tầm cỡ nhất trong lịch sử vẻ vang ngôn tình. Không phải hoàng thượng, một vị vương gia hay một công tử phong trần tuấn dật nào đó, mà người ấy là Kumarajiva – một vị hòa thượng đắc đạo nổi tiếng của phật giáo. Ngài Cưu Ma La Thập là dịch giả kinh phật vĩ đại, là nhân vật có thật trong lịch sử dân tộc. Như vậy, một yếu tố được đặt ra ở đây là, liệu tác phẩm này có đụng chạm, thậm chí còn là làm méo mó đi hình tượng của một nhân vật vĩ đại của quả đât ? Tất nhiên là không ! Chương Xuân Di là một cây bút vô cùng mưu trí, đã từng đi đây đi đó và có nguồn kiến thức và kỹ năng sâu rộng về phật giáo, vì thế những điều cô viết ra chắc như đinh trùng khớp với lịch sử vẻ vang, và những gì được cô thêm vào cũng có địa thế căn cứ hợp logic. Chắc hẳn sẽ có những fan hâm mộ phân vân không biết có nên đọc tác phẩm này không, bởi truyện đề cập đến tình yêu của nhà sư – những người vốn phải tránh xa sắc dục, nên việc một vị hòa thượng có vợ có con thật khó để đồng ý. Tuy nhiên theo mình được biết, ngài Cưu Ma La Thập trong lịch sử vẻ vang thật sự phá giới kết hôn với công chúa Khâu Từ, ngài không sống trong chùa như những nhà sư khác mà có phủ đệ riêng, sống vui vầy bên vợ con. Còn nhân vật Kumarajiva dưới ngòi bút của Chương Xuân Di trở nên rõ nét và thân thiện hơn so với fan hâm mộ. Những gì mình cảm nhận được qua nhân vật này chính là một tình yêu sâu đậm chung thủy, nỗi đợi chờ mòn mỏi suốt năm tháng dài đằng đẵng trong cuộc sống con người .
Tuy nhiên, nét riêng nhất của tác phẩm, khiến cho tác phẩm không bị chìm nghỉm giữa làng ngôn tình lúc bấy giờ, chính là chuyện tình đẹp mà buồn của Rajiva và Ngải Tình. Có thể nói tình cảm giữa hai người không đơn thuần là tình yêu trai gái nữa, mà cao hơn, đó là tình yêu gắn liền với khát vọng và lí tưởng, một tình yêu cao quý vượt qua cả thời hạn và khoảng trống. Khoảng cách giữa họ là 1650 năm, là khoảng cách giữa cái gọi là “ quá khứ ” và “ tương lai ”, là khoảng cách giữa một “ nhân vật trong lịch sử vẻ vang ” và một cô nghiên cứu sinh thông thường. Tình yêu nảy nở trong thực trạng này thật là điều khó xảy ra, nhưng họ đã làm được, cả Ngải Tình và Rajiva đều làm được, bởi họ chờ đón được nhau, bởi họ hữu duyên hữu phận .
Lần tiên phong xuyên không, cô 23 tuổi còn cậu 13 tuổi. Lúc ấy trong mắt cô, cậu là một thiếu niên mưu trí, dễ thương và đáng yêu dễ mến. Có lẽ tình cảm cô dành cho cậu khi ấy chỉ là sự thú vị khi được gặp một nhân vật lịch sử vẻ vang vốn chỉ Open trên những trang sách. Nhưng so với cậu, sự Open bất ngờ đột ngột của cô là một ấn tượng khó hoàn toàn có thể phai mờ. Bởi vậy khi cô bất chợt biến mất, cậu bé khôi ngô thông tuệ ấy ngày ngày hồi tưởng và khắc họa lại chân dung của cô. Tình cảm bí mật bén rễ và nỗi nhớ mong sâu đậm khiến cho những bức vẽ của cậu sôi động và chân thực hơn khi nào hết. Cậu vẽ hình dáng cô khi ngồi trên sống lưng ngựa, nụ cười xinh xắn với núm đồng xu tiền đáng yêu. Nhìn vào những bức vẽ ấy, cậu tin yêu cô không phải là một giấc mơ .
Lần thứ hai gặp lại, cô 23 tuổi, cậu 23 tuổi. Nếu như so với Ngải Tình, đó chỉ là một thời hạn ngắn ngủi quay về tân tiến, thì so với cậu đó là cả quãng thời hạn 10 năm thanh xuân. Trong 10 năm đó, cậu vẫn ra sức chuyên tâm học tập và trau dồi, bởi cô luôn mong ước cậu truyền bá Đạo phật đến mọi nơi đã đi qua. Như vậy, sự quyết tâm của cậu đều từ Ngải Tình mà ra, lí tưởng của cậu cũng vì Ngải Tình mà cố gắng nỗ lực hoàn thành xong. Khoảnh khắc gặp lại nhau, một câu nói ngắn gọn “ Cô đã trở lại ” của cậu chứa đựng niềm vui tột cùng sau nỗi nhớ mong khắc khoải. 10 năm qua đi mà cô gái trước mắt vẫn tươi tắn xinh đẹp, không vướng chút tro tàn thời hạn nào, cậu tin rằng, cô chính là tiên nữ. Trong lần trở lại này, cô nhận ra tình cảm dành cho cậu đã không còn đơn thuần như xưa, mà dần chuyển thành một chữ “ tình ”. Đối với những đôi trai gái khác, chữ “ tình ” ấy đẹp biết bao, ngọt ngào biết bao, cũng thuận tiện biết bao. Vậy mà so với họ sao lại nặng nề và khó khăn vất vả đến thế ? Cô không thuộc quốc tế này, khoảng cách giữa họ không phải là một vài bước, mà là 1650 năm lịch sử vẻ vang ! Nhưng sự trăn trở của Rajiva còn nhiều hơn thế. Cậu nhận ra mình đã thực sự yêu cô, nhưng cậu phải làm thế nào để vượt qua rào cản thân phận, định kiến xã hội và nhất là sự giày vò lương tâm của chính mình ? Đường đường là một nhà sư vậy mà không tránh khỏi “ thất tình lục dục ”, chạy không khỏi lưới tình mà duyên phận đã giăng sẵn cho hai người. “ Ghen tị với em trai, phạm phải giới luật đố kỵ, luôn mơ tưởng đến nàng, phạm phải giới luật tư dâm. Ở bên nàng lại khao khát được chạm vào nàng, phạm phải giới luật khát khao dục vọng. Ngải Tình, mười năm trước, mười năm qua, Rajiva đã luôn phá giới. ”. Rajiva đã tự kết tội mình như vậy, đã tự hổ thẹn với một đời thanh tâm quả dục mà vẫn động lòng trần như thế ! Dành biết bao tâm tư nguyện vọng và sự dũng mãnh để bày tỏ, vậy mà sau đó cô lại ra đi, không một lời hứa hẹn. Cô mang thân xác trở về thời tân tiến, và đem trái tim mình để lại Khâu Từ. Có lẽ, hình ảnh Rajiva gọi to tên Ngải Tình trong đau đớn và vô vọng khiến cả Ngải Tình và fan hâm mộ đau như muốn cào xé ruột gan .
Lần thứ 3 gặp lại, Ngải Tình 25 tuổi và Rajiva 35 tuổi. Đến đây, mình xin phép được gọi Rajiva là “ chàng ”. Cô đã chọn xuyên không đến đúng thời gian gian truân thống khổ nhất của chàng để cùng chàng gánh vác, vượt qua khó khăn vất vả. Hai người nên duyên vợ chồng, mặc kệ ánh mắt và sự sỉ vả của người đời để nắm tay nhau dạo khắp nhân gian. Ngải Tình mang thai đứa con của chàng. Thế nhưng bức xạ từ 3 lần xuyên không đã khiến cho sức khỏe thể chất của cô ngày một yếu đi, cô bắt buộc phải quay trở lại thời đại của mình để bảo vệ tính mạng con người cho đứa bé – kết tinh tình yêu giữa họ. Lần này cô trở lại có Rajiva tiễn đưa. Chàng giúp cô mặc áo chống tia phóng xạ, đeo đồng hồ đeo tay vượt thời hạn. Chàng hôn lên đôi mắt thấm đầy nước mắt của cô, nắm lấy tay cô, và “ hàng lệ lăn theo gò má gầy guộc, nhỏ xuống ”. Chàng nhìn cô thật sâu như muốn khắc ghi hình bóng thân thương ấy vào trí nhớ. Ánh sáng lóe lên, trong khoảng thời gian ngắn sau cuối, cô rời xa chàng cùng với lời hứa hẹn : “ Rajiva, chờ em … ”
Lần thứ 4, khi chàng 53 tuổi, ở đầu cuối cũng đợi được Ngải Tình trở lại. Thời gian so với chàng thật bất công biết bao ! Nếu như Ngải Tình đợi chàng trong 6 năm, bên cạnh còn có bé Nhóc Rajiva để vơi bớt nỗi nhớ, thì chàng phải đơn độc vò võ một mình trong 16 năm trời, chờ đón trong mòn mỏi không biết cô thực sự hoàn toàn có thể quay về được hay không. 16 năm qua, đêm nào chàng cũng gối đầu lên tấm ảnh của cô mà chìm vào giấc ngủ. Mỗi lúc nỗi nhớ dâng trào, nhớ quay nhớ quắt trong lòng, chàng lại hướng đến cầu xin Phật tổ được cho phép chàng được gặp lại vợ con trước khi chết. Tình yêu và nỗi nhớ thương của Rajiva dành cho người chàng yêu thật sự đã chạm đến trái tim người đọc. “ Vợ của ta, nàng đã về … ” Khi đọc đến những dòng chữ này, mình đã khóc, khóc vì thương thay cho tình yêu của họ, vì niềm hạnh phúc thay cho khoảnh khắc trùng phùng không dễ gì có được của họ. Cô đưa cho chàng bức thư nhóc Rajiva viết riêng cho cha mình, nghe con mình kể về những khổ đau mà cô đã phải chịu đựng suốt 6 năm qua. Nước mắt lại một lần nữa chảy xuống, mình thực sự xúc động trước sự mưu trí và hiểu chuyện của nhóc Rajiva dù bé mới chỉ 6 tuổi. Cậu bé ấy biết cha mình là một người không thuộc thời đại này, cũng biết mái ấm gia đình mình khó hoàn toàn có thể sum vầy được với nhau, nhưng niềm khao khát được sống bên cha mẹ của bé chưa khi nào mất đi. Mình là một người rất ít khi khóc khi đọc truyện, thế mà cuốn truyện này đã lần thứ 3 khiến mình rơi nước mắt. Ấy là khi Rajiva nghẹn ngào rằng : “ Tội cho nàng quá, mình ơi … ” Hai chữ “ mình ơi ” ấy so với một bậc đại sư có biết bao ý nghĩa ? Phải yêu thương và xót xa đến cỡ nào mới hoàn toàn có thể thốt lên được xưng hô dung dị quen thuộc, rất “ đời ” và rất “ người ” ấy ?

Kumarajiva thực sự đã “bất phụ Như Lai, bất phụ nàng”. Chàng vừa hoàn thành được sứ mệnh cao cả của một nhà sư, đồng thời cũng  đã dốc lòng để yêu thương một người. Có lẽ rằng, Phật tổ cũng đã cảm động trước tình yêu vượt quy luật, vượt không gian và thời gian ấy. Bởi vậy, mối tình đẹp mà đầy trắc trở của họ cuối cùng cũng có một cái kết tuyệt đẹp. “Ông lão và bà lão nhìn nhau, mỉm cười, dắt tay nhau ra khỏi đại điện”. Gấp cuốn sách lại đã được một thời gian khá lâu, thế nhưng đến tận bây giờ, những cảm xúc mà cuốn truyện mang lại cho mình vẫn còn nguyên vẹn. Kết thúc đẹp là vậy, thế nhưng trong lòng vẫn cảm thấy man mác buồn, có lẽ vì những hạnh phúc họ có được đã phải trải qua quá nhiều lần chia xa và chịu thời gian thử thách quá dài – 10 năm đối với Ngải Tình và 40 năm đối với Rajiva. Điều ám ảnh mình hơn cả, chính là sự chờ đợi kiên tâm của họ. Dường như sự tái ngộ của họ là để chia xa, chia xa để có một ngày tái ngộ.

* Một hình ảnh đẹp về Rajiva mà mình cảm thấy giống với nguyên tác nhất :Rajiva 7

Xem REVIEW khác tại đây

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *