Đừng nhân danh tình yêu – Bất Kinh Ngữ

Lúc đầu mình click vào đây chỉ vì tò mò. Trong quốc tế ngôn tình vui tươi, hận thù đều xoay quanh tình cảm thế này thì cái món “ Đừng nhân danh tình yêu ” nghe có vẻ như lạ. Mình cũng còn trẻ, nhưng cũng không đến nỗi trẻ lắm, đủ để hiểu rằng tình yêu không phải cha mẹ, không phải cơm áo, cũng không phải nhà cửa nhưng cũng là một cái gì đó thâm thúy trong đời. Có điều để chớp lấy được thực sự như thế nào là yêu thì cũng không dám chắc, mặc dầu mình đã lập mái ấm gia đình và có 1 đứa con .
Câu chuyện mở màn bằng một ngữ cảnh thông dụng của giới trẻ lúc bấy giờ, dù hai nhân vật chính của tất cả chúng ta đều không còn trẻ nữa, nữ 28 nam 32 rồi : mang thai ngoài ý muốn. Cơ mà thân thế thì lại éo le : Lục Trình Vũ từng là gia sư của Đồ Nhiễm, hai người lại có một mối quan hệ kiểu tương hỗ ngành nghề qua lại nhiều năm, rồi tự nhiên lại cứ thế thành vợ thành chồng. Mình tin là truyện kiểu này thường HE, nhưng hóa ra truyện không đơn thuần .
Đầu tiên là chuyện gật đầu đời sống chung. Hai người vốn đã lâu không có tình nhân, cũng không sống chung với ai, đến chuyện báo không về nhà ăn cơm cho vợ Trình Vũ cũng không nhớ, đến cơ quan Đồ Nhiễm cũng chẳng kể lể về chồng con mình như những chị em đã lập mái ấm gia đình. Giữa họ còn sống sót tình nhân cũ của Trình Vũ : Lý Sơ Hạ. Đồ Nhiễm hồi học gia sư với Trình Vũ đã thích anh rồi, nhưng lại tự ti, giờ lại thêm Lý Sơ Hạ xinh đẹp năng lực, cũng là bác sĩ, Đồ Nhiễm càng tự ti, càng không dễ chịu với bản thân, không phát tiết được ra với ai thì lại phát tiết với chính Trình Vũ, để mối quan hệ hai bên khi nào cũng stress mập mờ, còn Trình Vũ thì kiệm lời ít nói, không biết lý giải, càng làm Đồ Nhiễm tâm lý linh tinh .

Xoay quanh hai nhân vật chính là mối quan hệ chồng chéo nhưng rất thực tế. Mình chưa từng gặp một truyện ngôn tình nào mình cảm thấy thực tế thế này, thực tế giống như cuộc sống diễn ra trước mặt mình vậy. Mẹ của Đồ Nhiễm là một người phụ nữ mạnh mẽ, phải lo cho 2 con và 1 bà già cuộc sống đầy đủ, thành ra trở nên áp chế, lại hay cáu gắt, mắng mỏ. Bà của Đồ Nhiễm thì già rồi, muốn đi đâu cũng không đi nổi, mỗi lần con gái mắng mỏ lại bất lực, chỉ biết im lặng khóc. Cái này là sự đảo ngược của cuộc sống, thay vì bố mẹ mắng con cái thì con cái lại mắng bố mẹ, đem hết áp lực của cuộc sống bên ngoài về trút lên đầu người già, con cái, những người yếu hơn mình, chỉ có thể nhịn mình. Mẹ của Đồ Nhiễm lại trọng nam khinh nữ, có cái gì cũng dành hết cho em trai của Đồ Nhiễm là Đồ Loan. Tuy bà không bỏ mặc Đồ Nhiễm, nhưng cái gì cũng là Đồ Nhiễm phải lo cho Đồ Loan. Xét về mặt chị em, mình thấy cũng không sai, nhưng bà bắt Đồ Nhiễm phải lựa chọn có lợi cho Đồ Loan trong những khoảnh khắc chọn lựa quan trọng trong đời, thì mình thấy sai. Em trai Đồ Loan thì được chiều quá sinh hư, đi du học cũng không học xong, ngây thơ xốc nổi, vì bị cự tuyệt tình yêu mà bỏ về, một tấm bằng không có, không biết quý trọng công lao của mẹ và chị khi mà gia đình không khá giả gì nhưng vẫn được sang Mỹ học, nhân danh tình yêu từ bỏ tất cả. Gia đình này từ lâu đã sa sút vì lúc bố Đồ Nhiễm bị bệnh, mọi tiền bạc của cải đều đã đem đi chữa bệnh cho ông hết. Đồ Nhiễm từ một cô gái ngây thơ trở thành một người thực dụng, tiền tài, trong mắt mọi người, kể cả bạn thân nhất của chú rể, đều chỉ là một kẻ hám tiền hám lợi, không hơn không kém. Nhưng thực ra nào mấy ai từ chối được tiền? Không có tiền thì chết đói, chết rồi thì đừng nói đến chuyện yêu đương. Tiền là thực tế nhất. Nhà có một bà ngoại, một mẹ già, một thằng em trai, Đồ Nhiễm không kiếm ra tiền thì cả nhà đi đâu về đâu? Mặc dù làm trình dược viên bị rất nhiều người khinh rẻ, lại mệt mỏi, nhưng kiếm được tiền, phù hợp với Đồ Nhiễm, mà cô cũng chẳng làm gì sai trái, nên cô cứ tiếp tục làm thôi.

Nhà Lục Trình Vũ vì là thế gia nên còn phức tạp và vui nhộn hơn. Bố Lục ngoại tình với chính thư ký của mình, mẹ Lục vì đau buồn mà qua đời. Trước đó không lâu, cô thư ký đó còn chạy đến trước mặt mẹ Lục, nói là “ Chúng tôi thật lòng yêu nhau ”. Nhân danh tình yêu phá hoại mái ấm gia đình của người khác, loại này mình khinh, mình nôn, mình nhổ vào mặt. Thế mà sau đó cũng gọi là vợ hai, trở thành Lục phu nhân. Bà già Tôn Huệ Quốc này điêu ngoa xảo quyệt, lắm mồm, lại giỏi xách mé người khác, em gái Lục Trình Vũ là Lục Trình Trình ở nhà toàn bị bắt nạt không nói năng làm ăn được gì vì bố cũng chả dám cãi vợ, anh cả thì ra ngoài sống riêng. Con gái riêng của bà là Tôn Hiểu Bạch thì cũng ăn chơi, chẳng học tập đến nơi đến chốn, được cái xinh đẹp, giỏi móc tiền cha mẹ, theo quan điểm của mình là thế :)))
Truyện còn nhắc đến 2 nhân vật quan trọng là Tô Mạt và Đồng Thụy An. Mình cảm thấy hai nhân vật này rất thực, đại biểu cho đời sống vợ chồng thực tiễn lúc bấy giờ. Tô Mạt và Đồng Thụy An yêu nhau từ hồi còn là sinh viên, lúc đó có thai bị Đồng Thụy An bắt phá, hai người chia tay nhưng rồi vẫn quay lại rồi kết hôn. Kết hôn xong Tô Mạt sống đời sống thu mình, yên ổn, không làm đẹp, không trèo cao, chỉ an phận ở nhà chăm nhà cửa chăm con ; hiệu quả nhận được là gì ? Là Đồng Thụy An ngoại tình với Tôn Hiểu Bạch, rồi về nhà bảo vợ rằng mất cảm xúc lãng mạn, không thơm tho, toàn mùi bỉm sữa, đồ ăn … Mình muốn đạp cho thằng cha này vài phát. Không có vợ nó ở nhà thì nó lông bông ra đường được chắc ? Tô Mạt sai rồi, Tô Mạt nghĩ mình quyết tử tổng thể cho chồng, để chồng kiếm được tiền, đến khi đời sống tốt lên thì sẽ tự do hơn, có thời hạn cho mình. Sai là vì yêu phải thằng không ra gì, không biết quý trọng sự quyết tử của vợ. Nếu vợ không lãng mạn, không thơm tho thì bản thân lại không tạo ra lãng mạn, không shopping cho vợ mà đi tìm con khác thơm tho lãng mạn sẵn. Mình khinh. Chúng nó nhân danh tình yêu để chà đạp người chăm sóc cho mình, mẹ của con mình, thối nát ! Không những thế Đồng Thụy An còn lừa Tô Mạt là mình vẫn còn muốn quay về vì sợ bị lộ là sống chung với Tôn Hiểu Bạch, như vậy ly hôn sẽ bị mất phần gia tài. Yêu nhau hơn 10 năm, ở đầu cuối còn lại cái gì ? Một cái xác không hồn thối rữa ?
Ly hôn với Đồng Thụy An xong, Tô Mạt mở màn đời sống mới. Cô có tình cảm với Lôi Viễn, luật sư của chính mình. Hai người cũng có quãng thời hạn ngắn ở bên nhau, nhưng ở đầu cuối Tô Mạt vẫn chọn cách rời đi, vì cô đã trải qua đủ rồi, cô biết tình yêu không phải là tổng thể. Lời Tô Mạt nói trước khi rời đi mình cảm thấy đúng chuẩn đến từng chữ, không thừa không thiếu, bao quát được hàng loạt :
“ Tô Mạt gật đầu, chuyện của anh ấy mình hoàn toàn có thể hiểu được, chuyện của mình anh ấy cũng rõ. Cô lại vừa cười vừa thở dài, hồi còn trẻ coi trọng tình yêu, cứ tưởng có tình yêu rồi thì uống nước cũng thấy no, tiền tài chắc như đinh là một danh từ thô tục, đứng trước tình yêu không đáng một xu. Nhưng sau khi kết hôn mới hiểu được, cũng giống như người ta đã nói, tình yêu phải quỳ gối trước hôn nhân gia đình. Đến khi ly hôn rồi, già thêm vài tuổi, cách nhìn nhận so với hôn nhân gia đình càng trong thực tiễn hơn. Thực tế một chút ít vẫn tốt hơn, cuộc hôn nhân gia đình như vậy có lẽ rằng sẽ càng thêm vững chắc, càng hoàn toàn có thể chống đỡ nổi những va đập của đời sống .
Tô Mạt lại nói, cuộc sống mình sống chưa tới ba mươi năm, trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp đã yêu một người, người đó cũng yêu mình, tại thời gian sa sút nhất, người mình thích cũng thích mình, mình rất cảm kích anh ấy. Những gì cần thưởng thức, về cơ bản đã thưởng thức, nghĩ thoáng ra rồi, coi như đời này cũng không uổng phí. Thực ra cuộc sống dài như vậy, ai yêu ai, ai không yêu ai, chuyện này thật sự không nói rõ được. Nếu hai người ở bên nhau, hoàn toàn có thể cố gắng nỗ lực đảm nhiệm đối phương, bao dung những khuyết điểm và sai lầm đáng tiếc của đối phương, cùng tránh gây tổn thương cho nhau, không hẳn đã không là tình yêu. ”
Cuối cùng, lúc Tô Mạt đi, Lôi Viễn cũng đến tiễn. Không sến rện giàn giụa nước mắt, không xin lỗi, chỉ như thế là đủ, Tô Mạt đi, Lôi Viễn ở lại. Lôi Viễn kết hôn với Quan Dĩnh. Về chuyện này, Lôi Viễn bảo với Trình Vũ thế này : “ Không phải là tôi không có tình cảm với Quan Dinh, thích cô ấy bao nhiêu năm, rồi lại nhớ nhung bao nhiêu năm, sao không có tình cảm được, cô ấy muốn về nước tôi vui biết bao. Con người có lúc vẫn luôn xích míc, có sẵn trước mặt thì cậu khó tránh khỏi không buông ra, nhưng nếu không có ở trước mặt, cậu lại không hề không nhớ tới, cậu nói có phải không ”. Mình cảm thấy cứ tiếc tiếc cho đôi Tô Mạt – Lôi Viễn, nhưng hiệu quả của cặp đôi bạn trẻ này thì mình lại không hề phủ nhận tính hài hòa và hợp lý và thực tiễn của nó. Có lẽ Quan Dĩnh và Lôi Viễn không ai yêu ai quá nhiều, nhưng yêu và hiểu đủ để gật đầu nhau, chung sống với nhau. Quan Dĩnh cũng là từ bỏ Đồ Loan với nguyên do về phía mình, chứ không phải về phía tình yêu : “ Trước kia cậu học kiến trúc, môn này tôi lại dốt đặc cán mai, chỉ biết xây nhà thì cần phải đào móng, dựng cột. Lấy ví dụ, nếu coi hôn nhân gia đình là một căn nhà, thì nó không hề chỉ có một cây cột tình cảm, xung quanh cây cột này phải có thêm rất nhiều những cây cột khác, những thứ này hợp lại với nhau, chính là những yếu tố hiện thực mà tất cả chúng ta cần quan tâm đến. Một cây cột không chống đỡ nổi một ngôi nhà, nền móng không vững chãi, căn nhà sẽ lung lay, thậm chí còn sụp đổ, cậu có hiểu không ? ”. Tất cả đều là lời của những con người tâm lý cẩn trọng về đời sống, không còn tin vào màu hồng của tình yêu nữa, có nghĩa vụ và trách nhiệm với chính đời mình và đời người khác .

Còn ba nhân vật phụ cuối cùng, xuất hiện xuyên suốt truyện: Cố Thiên Hàng, Lý Đồ và Lý Sơ Hạ. Mình không thích Lý Đồ lắm, vì Lý Đồ tuy là người có tham vọng vươn lên, nhưng tính cách hơi trẻ trâu một tí. Cố Thiên Hàng cũng không thích vì là một thằng đàn ông lấy vợ vì cha vợ, có vị thế là sẵn sàng bỏ vợ, lại còn lăng nhăng, cứ tăm tia bạn Đồ Nhiễm của chúng ta. Còn Lý Sơ Hạ là dạng nữ phụ khó ghét được, cho dù cũng là cùng yêu nam chính, nhưng Lý Sơ Hạ cũng chẳng thành tiểu tam, căn bản là Trình Vũ cũng dứt khoát không cho cô cơ hội. Vào đoạn Sơ Hạ và Trình Vũ bị kẹt trong thang máy, Sơ Hạ nắm lấy cánh tay Trình Vũ, Trình Vũ nhẹ nhàng rút tay rồi lùi xa ra mà mình muốn nổi kèn trống, phất cờ hoa :> Anh thật là người đàn ông mẫu mực. Lý Sơ Hạ lấy một người đàn ông làm thế thân cho Trình Vũ, không yêu, và đương nhiên không thể giống. Mình không rõ liệu Sơ Hạ có thể hạnh phúc không, khi mà xuất phát điểm đã chỉ là tự mình lừa dối bản thân mình, hơn nữa còn khinh người bạn đời là “người nhà quê”, “thô tục”…

Tự nhiên đặt vào nhiều nhân vật phụ như vậy, mình lại thấy đôi chính hơi nhạt nhòa, nhưng tiến triển của tình cảm của đôi chính cực hài hòa và hợp lý. Từ không yêu đến yêu, đến gật đầu, đến gắn bó, trọn vẹn khác với nhưng cặp đôi bạn trẻ phụ Open làm nền cho họ. Họ không cưới nhau vì yêu, nhưng họ lại có được tình yêu để sống tiếp và cùng nhau đi tiếp đoạn đường tiếp theo. Cái này gọi là tiếp thêm kỳ vọng 🙂

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.