Trích Dẫn] Ngồi Khóc Trên Cây

Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh

I. Giới thiệu tác phẩm Ngồi Khóc Trên Cây

Ngồi khóc trên cây là một tiểu thuyết dành cho thanh thiếu niên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, xuất bản lần đầu tại Việt Nam vào ngày 27 tháng 6 năm 2013 bởi Nhà xuất bản Trẻ, với phần tranh minh họa do Đỗ Hoàng Tường thực hiện. Đây là một trong các truyện dài của Nguyễn Nhật Ánh, ra đời sau Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ và trước Chúc một ngày tốt lành. Tác phẩm xoay quanh mối tình hồn nhiên, trong trẻo giữa chàng sinh viên trẻ Đông và một cô bé 14 tuổi được mọi người gọi bằng cái tên “Rùa”. Câu chuyện khai thác sâu vào những suy tư, trăn trở nội tâm của tuổi mới lớn trên một nền điệu gợi về tuổi thơ sống chan hòa giữa thiên nhiên rừng núi, phảng phất phong vị miền quê và tình làng xóm. Bối cảnh của tác phẩm diễn ra chủ yếu ở một ngôi làng tại Quảng Nam, quê hương của chính tác giả.

Không giống với nhiều tác phẩm trước đó của Nguyễn Nhật Ánh, Ngồi khóc trên cây được nhà văn đưa vào nhiều nghịch cảnh éo le, bi thương nhằm thử thách các nhân vật và giúp họ trưởng thành hơn về mặt tình cảm theo thời gian. Tác phẩm đã nằm trong tốp những quyển sách Việt Nam được nhiều người đặt mua nhất năm 2013 theo thống kê của nhiều hệ thống phân phối sách trực tuyến, đồng thời được Nhà xuất bản Trẻ đưa vào Tủ sách bán chạy nhất của họ. Ngồi khóc trên cây cũng được đánh giá như một “hiện tượng xuất bản” của Việt Nam, với lượng sách in lần đầu lên đến hơn 20.000 bản, và đã phải tái bản khi còn chưa chính thức phát hành. Truyện đang được chuyển thể thành một phim điện ảnh bởi Velo Entertainment.

Tên sách có làm bạn tò mò?

“ Ngồi khóc trên cây ” có vẻ như là một truyện hành vi của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ?
Bạn sẽ gặp, sau những câu thơ lãng mạn của chính tác giả làm đề từ, là đời sống trong một ngôi làng thơ mộng ven sông, kỳ nghỉ hè với nhân vật là những đứa trẻ mới lớn có vô vàn game show đơn sơ mê hoặc ghi dấu mãi trong lòng .
Câu chuyện của cô bé Rùa và chàng sinh viên vốn ở quê chuyển ra thành phố có giống như bạn từng có thời đi học ?
Và cái cách họ thinh thích, rồi thương nhau giấu giếm, sợ làm nhau buồn, mong mỏi gặp nhau đến mất ngủ … có phải là mối tình đầu giống như của bạn ?
“ Dài nhanh lên với
Tóc xõa ngang mày
Lớn nhanh lên với
Bé bỏng chiều nay ”
Bạn sẽ được tác giả dẫn đi liền một mạch trong một thứ xúc cảm rưng rưng của tình yêu thương. Bạn sẽ thấy suôn sẻ vì đang đuợc sống trong đời sống này, thấy yêu thế những tấm tình người … tổng thể đều đẹp hồn hậu một cách đơn giản và giản dị .
Với cuốn sách mới này, một lần nữa người đọc lại được Nguyễn Nhật Ánh Tặng Kèm món quà quý giá : lòng tin rằng điều tốt có thật trên đời .

Nội dung

Câu chuyện mở ra tại Đo Đo, một ngôi làng nhỏ ở xã Bình Quế, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam. Đông là một sinh viên 18 tuổi từ Hồ Chí Minh trở về thăm làng quê nhân kỳ nghỉ hè. Đông rời làng theo mái ấm gia đình vào Nam khi mới lên 8, nhưng đã có một tuổi thơ vô tư, êm đềm với những game show chong chóng, thả diều, tết cọng dừa, nhặt nắp keng … trên vùng đất sinh ra mình, và nay anh đang tìm lại những ký ức xinh xắn năm nào. Em họ của Đông là Thục rủ anh đến chợ Kế Xuyên chơi, và tại đây anh vô tình gặp Rùa, một cô bé có thực trạng đặc biệt quan trọng. Ba mất sớm, mẹ bỏ đi, lại mang bệnh nặng trong mình suốt bốn năm, Rùa đã 14 tuổi nhưng chỉ mới học lớp 5 tiểu học. Cái tên “ Rùa ” vốn do lũ trẻ trong làng đặt nhằm mục đích trêu chọc việc cô không biết đi xe đạp điện, và nó cũng trở thành biệt danh mọi người quen gọi cô bé. Đông chỉ thực sự quan tâm đến Rùa khi cô bé nấp ngoài cửa nhìn anh đọc sách vào ngày hôm sau, và từ đó nảy nở một tình bạn đẹp giữa hai người .
Thoạt đầu, Đông chỉ cảm thương Rùa bởi thực trạng của cô bé, và tỏ ra bất bình khi cô bé bị bè bạn xa lánh. Tuy nhiên càng về sau, sự ngây thơ, hồn nhiên và nhân hậu của Rùa đã khiến Đông xao xuyến và bị cô bé hấp dẫn từng chút một. Rùa yêu quý thâm thúy những con thú nhỏ trong rừng và hoàn toàn có thể kết bạn với chúng ; cô liên tục phá hỏng những bẫy thú bất chấp sự dọa nạt của những người thợ săn, chính vì thế mà Rùa bị họ thù ghét và bịa tạc ra những lời đồn không hay. Một lần Rùa cùng Đông vào khu rừng trên đồi, anh đã rất quá bất ngờ khi thấy những con thú hoang theo chân cô đến một vùng đất bí hiểm đằng sau thác nước. Đây là nơi Rùa giấu những con thú khỏi hoạt động giải trí săn bắt, trong đó có một chú nai con rất đẹp mà cô bé liên tục đến thăm và kể chuyện cho nó nghe. Trên đường trở về, sau một tai nạn đáng tiếc nhỏ, Đông đã không cầm được lòng mình mà đặt lên môi Rùa nụ hôn đầu đời .
Đông vô cùng hụt hẫng và buồn bã khi buộc phải nhanh gọn về lại Hồ Chí Minh, mà hầu hết là nỗi nhớ nhung da diết trong anh về cô bé Rùa. Trong một buổi tối hai ngày trước khi anh rời đi, Rùa và Đông đã thổ lộ tình cảm họ dành cho nhau, nhưng cô bé muốn anh đợi mình lớn thêm đã rồi mới trang nghiêm trao nhau sự yêu thương. Không may vào trưa hôm sau, Rùa bị những người thợ săn vây hãm để hỏi tội cô bé vì đã phá bẫy của họ trong lần vào rừng cùng Đông. Một trong số họ, tên là Ngãi, lúc nóng giận đã vô tình tiết lộ thực sự đắng cay về cái chết của ba cô, khiến Rùa rơi sâu vào mặc cảm. Về phần Đông, anh bàng hoàng và đau khổ khi được biết mình chính là anh họ của Rùa giữa lúc tình cảm hai người đã trở nên sâu đậm. Anh trốn tránh việc quay lại làng suốt ba năm liền hòng quên đi mối tình đầu, nhưng hình ảnh Rùa vẫn quấn lấy anh hàng đêm, cho đến lúc một cú sốc khác xảy đến với Đông sau khi anh phát hiện mình mắc căn bệnh ung thư bạch cầu .
Tuyệt vọng, Đông quyết định hành động bỏ mặc lý trí mà trở lại làng Đo Đo, một phần để chia tay với những người thân trong gia đình của mình dù anh không có dự tính cho họ biết thực trạng hiện tại, mặt khác anh muốn đương đầu với chuyện tình đã để lại năm xưa với Rùa. Sau ba năm, Rùa đã trưởng thành hơn, trở thành một thiếu nữ xinh xắn và được nhiều người tìm đến dạm hỏi, nhưng cô vẫn tin yêu tuyệt đối mà nuôi lớn tình cảm trong sáng giữa mình và Đông. Đông lảng tránh cô liên tục bởi anh vẫn chưa tìm ra cách tháo gỡ mối thắt chia cắt hai người, và điều này khiến Rùa vô cùng đau lòng. Đông phát hiện ra hàng đêm Rùa vẫn tìm đến nhà nhìn anh từ ngoài xa mà không dám vào, chỉ thầm lặng leo lên cây me trước cửa ngồi khóc. Dứt khoát vượt qua bản thân, Đông tìm gặp bà nội của Rùa để thưa chuyện, và anh mừng quýnh khi biết họ không hề có quan hệ huyết thống như mọi người lầm tưởng .
Đông quay lại thành phố để liên tục việc trị liệu, và đến lúc này những bác sĩ mới đính chính lại chẩn đoán cũ, theo đó anh chỉ mắc bệnh thiếu máu dinh dưỡng. Tràn trề kỳ vọng vào một tương lai tươi tắn sau những dịch chuyển kinh hoàng của cuộc sống suốt thời hạn qua, anh tức tốc quay lại quê nhà thì chết lặng vì nghe tin Rùa đã bị nước cuốn trôi khi nỗ lực cứu những đứa trẻ bơi qua sông đến trường giữa dòng nước chảy xiết. Đông suy sụp trọn vẹn và bị nhấn chìm bởi nỗi nhớ thương vô hạn. Anh dẫn hai người em họ của mình là Thục và Loan vào lại khu rừng để sống lại những kỷ niệm đã có với Rùa trước khi quyết định hành động bỏ đi khỏi làng mà không định ngày trở lại. Tại vùng đất bí hiểm nọ, trong lúc đau xót nhìn ngắm cảnh vật năm xưa, Đông nghe như có tiếng hát của Rùa vang vọng. Anh leo lên một cây bứa để quan sát kỹ hơn và rơi những giọt nước mắt khi phát hiện bóng hình người mình yêu thương .

II. Review sách Ngồi Khóc Trên Cây

Review Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh

Đọc truyện Ngồi khóc trên cây bạn sẽ cảm nhận được những cung bậc cảm xúc, tình yêu thương, yêu cuộc sống và quý trọng tình người từ những điều nhỏ bé giản dị nhất cùng những câu chuyện đời, chuyện người lắng đọng đáng để bạn suy ngẫm.

1. Mỹ Quyên review sách Ngồi Khóc Trên Cây

“ Ngồi khóc trên cây ” mang lại đến những trường hợp không quá phi lí hay quá ảo tưởng, nhưng lại gieo đến con người kỳ vọng và cảm xúc chân thực nhất qua ngôn từ tác giả truyền đạt. Mối tình đầu ấy tinh khiết, trong sáng nhưng lại xảy ra nhiều ngang trái khiến cho người đọc không khỏi thổn thức, lúc buồn man mác nhưng cũng có lúc buồn sâu đậm mà nấc lên thành tiếng khóc .
Ở đây, ta thấy được vẻ đẹp mộc mạc, kiên trì và đơn sơ nhưng lại phong phú nhất tình cảm, văn chương Nguyễn Nhật Ánh không thuộc tiểu thuyết ngôn tình sướt mướt lãng mạn nhưng vẫn trau dồi tình cảm đôi lứa chân thành. Truyện tương thích với mọi lứa tuổi, khiến người đọc nhiều lúc suýt xoa, cay cay sống mũi vì những thứ chưa toàn vẹn nhưng lại ấm cúng nên sự yên tĩnh và tình yêu trong ngần tâm hồn .

2. Jacee Lam review sách Ngồi Khóc Trên Cây

Điểm chính xác: 3.5/5

Mình làm tròn lên 4 sao vì … làm tròn xuống thì tội em nó quá 😐
* * * *
Đầu tiên là 2 mặt xấu đi :

Thứ nhất

Mấy trang tiên phong của quyển sách làm mình hơi không dễ chịu .
Mỗi câu bác Ánh lại xuống dòng một lần .
Thề có God là mình chẳng hiểu công dụng của việc xuống dòng này là gì .
Sự rối bù đó làm mình có cảm xúc tác giả đang lê dài quyển sách ra .
Và ( một lần nữa ) God ơi, sách là từ cây mà ra, xin bác tối thiểu hãy tiết kiệm chi phí giấy một chút ít .

Thật may là chỉ có hai trang đầu mới vậy, phần còn lại của quyển sách không còn thấy trường hợp này nhiều nữa… ngoài trừ vụ cứ mỗi phần bắt đầu thì chỉ in hết có NỬA trang giấy! Nửa trang giấy còn lại mình ước lượng có thể nhét vừa 2 đoạn và vị chi sẽ giảm bớt 1/3 chiều dày quyển sách! Nếu bảo đây là “trình bày đẹp” thì mình xin ngã mũ chịu thua.

Túm lại, quyển sách dày như vậy hết một phần là do việc xuống dòng và bỏ trang .

Thứ hai

Giá quyển sách là 99k!! *cắt cổ mình đi*. Đây là sách cho thiếu nhi, cho tuổi mới lớn phải không? Xin hỏi tuổi mới lớn đào đâu ra 99k trong khi mỗi ngày chỉ có 10k để ăn sáng hả? Giá cả quá mắc, mắc không chịu được!

Dù mình công nhận sách hay (ừ thì sách hay) nhưng nhìn thấy cái giá là mình rầu không chịu được. Gắn mác “sách thiếu nhi Việt Nam” mà đắt còn hơn cả một quyển sách nước ngoài bản quyền chất lượng *chấm nước mắt*. Mình nói thật, thà giống như những phiên bản hồi xưa như Mắt Biếc, Hạ Đỏ, Cô Gái Đến Từ Hôm Qua,… ít hình minh họa, không nhũ bóng nhưng giấy tốt và trình bày hợp lý còn hơn là bày vẽ tùm lum và cho giá lên trời.

* * * * * *
Ok, mình chỉ có hai điểm buồn hiu bên trên thôi. Còn lại thì mình thích quyển sách. Đặc biệt vẫn rất thích chất văn rất nhẹ nhàng mà chân thực của bác Ánh. Cái chàng trai Đông này thật dễ thương và đáng yêu quá trời luôn * đập bàn * ( giờ nghĩ lại bất kỳ chàng trai nào dưới góc kể chuyện của bác Ánh đều đáng yêu và dễ thương ) và đây là một trong những khúc mình thích nhất :

“Mười tám tuổi, tôi đã biết tình yêu là gì, đã biết thế nào là nụ hôn dù tôi chưa từng yêu ai và hôn ai.

Con nhỏ Bích Lan [..] lần nào tới nhà chơi cũng làm tôi sợ chết khiếp khi nó luôn làm mọi cách dể ngồi gần tôi và hễ không có ai thế nào nó cũng đòi tôi hôn nó.”

“Bích Lan […] vừa gặp tôi lần đầu tiên nó đã nói ngay “ui, trông anh dễ thương quá!”, lại nói bô bô ngay trước mặt mẹ tôi và mẹ nó, chẳng kiêng nể gì.”

Đó chính là một trong những cái mình thích nhất ở sách của bác Ánh, ôi sao mà nó đời thực mà đáng yêu thế không biết ! Mình phát hiện hình ảnh của mình ở nhiều khúc ngay cả cái khúc “ kiêng nể ” * chỉ chỉ * ở trên, khi từ mẹ, má Hai, má Ba đến út Dung, túm lại là mọi phụ nữ trong nhà đều răn mình “ Con gái không được khen con trai đẹp trai ! ” – với một nguyên do mà cả đời mình không khi nào biết được ( vì chẳng ai nói cho mình biết ) .
Ngoài ra câu chữ của bác Ánh cũng đẹp đến ngây người, đẹp một cách vô cùng thuần Việt ! Các bạn xem này :

  • Cách hiện đại: Anh yêu cô gái đó lắm.
  • Cách thuần Việt: Nó thương con bé đó lắm

Haizz … có ai hiểu mình nói gì không ? Ý mình là, câu từ của bác Ánh làm mình nhớ tới cách nói của Ngoại mình, cách nói của những con người Nước Ta chất phát thời xưa với sự giản dị và đơn giản, trong sáng không sến súa mà hiền hậu và thanh như hoa, như ngọc. Như khi dùng từ “ thương ” thay cho từ “ yêu ” ấy, trong ca dao tất cả chúng ta ít khi nào ta phát hiện từ “ yêu ” cả, toàn “ thương ” và “ thương ” thôi .

“Thương nhau cởi áo cho nhau…”

“Thương em, anh để trong lòng…”

“Thương chàng lắm lắm chàng ơi…”

Túm lại là mình thích quyển sách này. Nó gợi cho mình thật nhiều cảm hứng thật tuyệt vời .

3. Lệ Lin review sách Ngồi Khóc Trên Cây

Lúc nào mình cũng ghen tỵ với tuổi thơ của những nhân vật trong sách của chú Ánh. Đôi khi phát hiện những game show trong tuổi thơ mình ở trang sách, đôi lúc phát hiện cả những mong nhớ về một tuổi thơ chưa khi nào có được .
Những truyện dài mới của chú, truyện nào nói về tình yêu lứa đôi cũng trong sáng, đáng yêu và dễ thương nhưng cũng thiết tha vô cùng. Quyển này cũng vậy, nhất là ở những trang giữa, tim cứ như thắt lại theo nỗi đau của nhân vật * dù sau cuối cũng là một kết thúc đẹp và khi nào gấp sách lại cũng hụt hẫng … *
Ban đầu mình đã định không mua sách vì thật sự giá sách bỗng dưng lên cao ngất ngưởng, quá choáng 🙁 cơ mà sau đó thấy sách cũng dày, phản ánh cũng tốt và có dư dả hơn chút nên mới rút tiền mua ; _ ; Cơ mà nếu những cuốn sau mà giá kiểu trên trời thế nữa thì chắc phải tâm lý lại …
Thích nhất là minh họa của họa sỹ Đỗ Hoàng Tượng, chân chất và đơn giản và giản dị như câu truyện của NNA gửi gắm .

4. Hà Béo review sách Ngồi Khóc Trên Cây

Có lẽ tuổi thơ của những đứa nhóc tầm tuổi tôi không ai không đọc truyện của Bác Nguyễn Nhật Anh, cái phong vị nhẹ nhàng tinh khôi thấm đẫm trong từng trang truyện như khúc ru ngọt ngào ru tôi qua hết tuổi thơ ấy. Chính vì yêu truyện yêu ngôn từ của bác mà từ khi nào không hay cái cách tôi cảm nhận đời sống, nhìn nhận mọi thứ xung quanh và thói quen ghi chép lại cảm hứng của mình đều có bóng hình riêng đặc biệt quan trọng của Nguyễn Nhật Ánh. Tôi đã yêu biết bao nhiêu cái cách bác nhìn mọi vật với ánh mắt thật trừu mến thật dịu dàng êm ả như ánh nắng rót mật vàng ngoài hiên, tiếng gió xào xạc trong từng bụi cây ngọt cỏ, tiếng con chào mào lảnh lot đâu đây. Bác đã dậy tôi cách bình yên ngắm nhìn đời sống này, vì chỉ những điều nhỏ nhoi thế thôi cũng đủ làm tôi thấy mình sao niềm hạnh phúc .
Trở lại với forum văn học với “ Ngồi khóc trên cây ”, lại một lần nữa bác không làm người đọc tuyệt vọng, tôi hoàn toàn có thể ngồi hàng giờ để đọc truyện của bác, để nhấn nhá cái vị rất riêng của bác và thấy mình lại quay trở về làm con nhóc nhỏ ngày nào. Tôi đã khóc, khóc một cách rấm rứt tức tưởi khi nhân vật mà tôi yêu quý chết đi, và cũng chính tôi đã khóc trong nụ cười khi biết bác đã viết một cái kết có hậu, đề dù có bao lâu đi chăng nữa, bác đều không muốn làm tổn thương người khác, ngay cả đứa con niềm tin của mình. Tôi cảm ơn bác bằng cả tấm lòng mình vì đã dành một cái kết đẹp vẹn nguyên như thế cho tôi, cho đám nhóc yêu truyện của bác ngày nào

5. Minh Trang review sách Ngồi Khóc Trên Cây

Cuốn sách hay nhất của bác Nguyễn Nhật Ánh, ko tính Chuyện xứ Langbiang vì đấy là một bộ 4 cuốn 😀
Lần nào đọc mình cũng khóc, vì thật sự cách hành văn của bác trong cuốn sách này cứ như đem theo mình một “ phép màu ” vậy. Mình đã cảm nhận được gần như toàn vẹn tâm trạng của nhân vật chính là Đông. Khi Đông vui, mình cũng vui, khi Đông buồn, mình buồn, và khi Đông đau xót đến tan nát trái tim, mình cũng cảm thấy thổn thức .
Đây là một câu truyện tuyệt vời nhưng có lẽ rằng mình ko thể đọc nó nhiều lần được ( mới có 3 lần thoy ). Nó được xếp cùng một chỗ với Tuổi thơ kinh hoàng và Điều kỳ diệu ở phòng giam số 7, hay tuyệt đỉnh công phu nhưng đọc nhiều đâu có được, khóc hết nước mắt mất : ” ) ) )

6. Đặng Tiến Đức review sách Ngồi Khóc Trên Cây

Có lẽ sẽ là hơi muộn khi một chàng trai 26 tuổi đọc tập truyện được viết cho những bạn trẻ độ tuổi mới lớn. Nhưng có sao đâu nhỉ, văn chương và câu tứ là của tổng thể mọi người, tất cả chúng ta sẽ có những cảm nhận cũng như góc nhìn khác nhau về tác phẩm. Ở cái độ tuổi chấp chới chạm tới lằn ranh giới trưởng thành và tuổi trẻ này tôi mới đọc một tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh, điều tôi nhận thấy rằng từ ngữ của ông thật trong sáng và mộc mạc, bình dị nhưng cũng rất đẹp mà không kém phần sâu lắng .
“ Chiều rớt nắng trên ngọn sầu đông, nắng rơi xuống, rất dày, nhưng bị những nhánh lá cản lại trên cao. Vô số nắng nằm trên ngọn cây. Ở những khoảng chừng trống nắng liên tục rơi. Tôi ngồi duỗi chân trên cỏ, nghe nắng xuyên qua lớp vải. Trước mặt tôi, trong dòng sông Kiếp Bạc, nắng đang đùa giỡn với cát ”
Đây là đoạn khởi đầu tác phẩm, một buổi chiều được miêu tả với ánh nắng chói chang của vùng đất Quảng Nam, không nhắc nhiều tới con người, chỉ có một “ tôi ” Open trong khung cảnh, lồng ghép vào đó là khoảng trống đã tràn ngập cảm nhận của nhân vật này với những ánh nắng đang xuyên qua lớp vải, những ánh nắng đang đùa giỡn bên bờ sông như có linh hồn, có cảm nhận. Đây là cách mở màn quen thuộc của những tác phẩm tiểu thuyết, tất cả chúng ta biết mình sắp được nghe một câu truyện của ngôi kể thứ nhất .
Với những người có tuổi thơ gắn liền với thành phố ngập tràn cửa hiệu sáng rực đèn như tôi khi đọc tác phẩm nó có vẻ như có một lực hút can đảm và mạnh mẽ khiến những khi cầm quyển sách trong tay thì đó là cuộc du ngoạn về với tuổi thơ đã cách xa tôi hơn 10 năm. Tôi tự hỏi tuổi thơ của Nguyễn Nhật Ánh chắc rằng phải rất mê hoặc, ông hoàn toàn có thể lấy ra ở đó những mùa giấy kính, mùa nắp keng, mùa cọng dừa, mùa bao thuốc lá, … cách mà ông tạo sự phấn khích cho fan hâm mộ bằng bức màn thác nước để bước vào sau đó là một quốc tế mới, tuổi thơ của tất cả chúng ta đã bao lần mong ước có một cõi của riêng mình và để bước vào khoảng trống đó sẽ phải có một mật mã kiểu “ vừng ơi mở cửa ra ” trong truyện cổ tích Aladin và 40 tên cướp thường nghe mẹ kể vào mỗi buổi tối trước khi đi ngủ. Sau khi đọc xong “ Ngồi khóc trên cây ” tôi ước mình một lần được dùng tay vén bức màn nước đó để bước vào nơi có con Khập Khiễng đang đợi nghe câu truyện của cuộc sống mình .

Nhưng câu chuyện không chỉ được vẽ nên bởi màu sắc và trò chơi của những kỉ niệm tuổi thơ vì nếu như vậy thì “Ngồi khóc trên cây” nên được đưa vào những tủ sách dành cho lứa tuổi thiếu nhi, tác phẩm còn được xoay vần xung quanh câu chuyện tình cảm của nhân vật Đông – một chàng trai đang ở độ tuổi 18, với con Rùa – một cô bé 14 tuổi với hoàn cảnh hết sức đăc biệt mà sau này chính sự đặc biệt trong xuất thân của con Rùa làm nên những chi tiết thắt nút và gỡ nút cho tác phẩm.

Không ít người nhận xét rằng Ngồi khóc trên cây có diễn biến khá giống như một bộ phim Hàn với bệnh tật với tai nạn đáng tiếc và chia tay tử biệt, nhưng rồi tổng thể những điều đó qua đi một cách “ kì diệu ” đến mức khó tin, có phần thuận tiện. Bản thân tôi thì không thấy vậy, đời sống vốn muôn hình muôn vẻ và không có một cái khuôn mẫu nhất định cho bất kể điều gì, điều xấu số hoàn toàn có thể tới nhưng sẽ được “ hóa giải ” bằng một như mong muốn mà chẳng ai ngờ tới hoặc nó đơn thuần chỉ là số mệnh đang trêu đùa với con người mà thôi. Nguyễn Nhật Ánh cho những fan hâm mộ trẻ tuổi của ông những kỳ vọng, những kết thúc có hậu cho những điều tưởng chừng như đi vào ngõ cụt, ông nuôi dưỡng tâm hồn của người đọc bằng niềm vui sướng tột cùng và không quên đem đến cho họ những nỗi đau chạm tới tầng đáy của cảm hứng .
Cái kết mở dệt nên bức màn đóng lại một tác phẩm hay, bản thân tôi thấy thật là không tương thích khi để cho một tác phẩm như Ngồi khóc trên cây có một kết thúc đóng kiểu “ Hạnh phúc mãi mãi về sau ”. Lối kết thúc mở này giúp khơi gợi trí tưởng tượng của người đọc cũng là để cho mọi người tự thấy được tâm hồn của mình sau mỗi biến cố trong câu truyện. Với tôi thì kết thúc tác phẩm này tôi luôn mong ước những con người trẻ tuổi với niềm tin mãnh liệt, sự thủy chung và đầy lòng tốt này sẽ tìm được HẠNH PHÚC của họ. Còn những bạn thì sao, Ngồi khóc trên cây theo những bạn nên kết thúc như thế nào ?

III. Trích dẫn sách Ngồi Khóc Trên Cây

Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh

Cùng Những Cuốn Sách Hay điểm qua 1 số ít trích dẫn đầy ấn tượng trong truyện “ Ngồi Khóc Trên Cây ” nhé !
“ – Anh có thích em không ?

Anh thích em lắm .
Em cũng rất thích anh. ”
Câu nói thốt ra một cách đầy ngây thơ và vụng dại, chỉ đơn thuần là “ thích ” chứ không phải là “ yêu ”. Không biết Rùa đã lấy biết bao nhiêu dũng khí để hoàn toàn có thể hỏi Đông câu này, và Đông cũng không hề che giấu được sự bồn chồn khi câu nói đó được thốt ra từ chính miệng người con gái mà cậu vẫn thầm thương .
“ Tội nghiệp con, tội nghiệp con Rùa ”
Câu nói tưởng chừng như đơn thuần của cô Út Huệ nhưng lại khiến nội tâm fan hâm mộ giằng xé. Cô thương xót cho chuyện tình dở dang của hai đứa, thương cho Rùa vì cứu người mà hi sinh thân mình. Đến đây, Đông không hề kìm nén được nữa và bật khóc theo cô .
“ Anh đừng buồn nhé ! Em sẽ lớn ! Em sẽ lớn nhanh thôi mà ! ”
Cả hai đều biết tình cảm của mình dành cho nhau, nhưng khi Đông thốt ra lời tỏ tình, Rùa lại mong ước có thêm thời hạn. Khi cả hai đứa thật sự lớn lên sẽ hoàn toàn có thể công khai minh bạch tình yêu này một cách tráng lệ nhất .
“ – Lúc nãy nhìn thấy anh từ phía sau, em không nghĩ đó là anh … Nhưng khi đi tới giữa cầu tự nhiên em tin đó là anh .
Em tin anh đã trở lại và đang ngồi đợi em. ”
Ba năm so với cả hai là một khoảng chừng thời hạn rất dài. Rùa lúc này cũng trở thành một thiếu nữ nhưng trái tim vẫn luôn khờ dại đợi chờ Đông trở về ngỏ lời yêu với cô. Nhiều người sẽ nghĩ rằng tình yêu ba năm trước chỉ là rung động nhất thời của hai trái tim đang tuổi mới lớn, nhưng thật sự để hoàn toàn có thể chờ đón và tin cậy như vậy thì tình yêu ấy phải mãnh liệt vô cùng .
“ Sao anh không cầm tay em ? Hay là anh không còn thích em nữa ?
Không. Anh thích em lắm. Bao giờ anh cũng thích em. ”
Đông trở về làng mang theo những nỗi niềm sâu thẳm trong tim. Lòng cậu luôn có Rùa, nhưng nghịch cảnh trái ngang khiến cậu phải tìm cách trốn tránh. Thế nhưng đứng trước hình bóng đó, cậu không hề kìm lòng thốt ra những lời yêu thương mặc cho trái tim như vỡ tan ra thành nghìn mảnh .
“ – Giờ này em đang làm gì hả Rùa ?
Em đang khóc .

Tại sao anh không chơi với em nữa ? ”
Chứng kiến việc Đông liên tục xa lánh mình, Rùa không tránh khỏi những tự vấn trong lòng. Phải chăng Đông ghét bỏ cô ? Phải chăng Đông cảm thấy sự Open của Rùa như một kẻ bám đuôi ?

Trích đoạn Ngồi Khóc Trên Cây – Chương 1

“ Nồng nàn lên với
Cốc rượu trên tay
Xanh xanh lên với
Trời cao ngàn ngày
Dài nhanh lên với
Tóc xõa ngang mày
Lớn nhanh lên với
Bé bỏng chiều nay ”
1 .
Chiều rớt nắng trên ngọn sầu đông .
Nắng rơi xuống, rất dày, nhưng bị những nhánh lá cản lại trên cao .
Vô số nắng nằm trên ngọn cây .
Ở những khoảng trống, nắng liên tục rơi .
Tôi ngồi duỗi chân trên cỏ, nghe nắng ấm xuyên qua lớp vải .
Trước mặt tôi, trong dòng sông Kiếp Bạc, nắng đang đùa giỡn với cát .
Mùa hạ, sông Kiếp Bạc khô cạn. Lòng sông phơi những tảng đá đen, giờ đây đã mượt rêu xanh .
Cô Út Huệ ở bên kia sông. Hồi bé, đi thăm cô tôi phải lần mò qua cây cầu dây cheo leo, luôn đong đưa .
Tôi nhớ, mỗi lần qua cầu tôi phải nhắm tịt mắt, tay lần theo dây bám dò từng bước một .
Lớn lên một chút ít, tôi mạnh dạn hơn hẳn, đã dám mở mắt nhưng không khi nào đủ can đảm và mạnh mẽ nhìn xuống lòng sông .
Cúi nhìn xuống, tôi sợ hãi cảm thấy không phải dòng nước đang trôi mà chính là cây cầu đang trôi. Cảm giác đó làm tôi lảo đảo, chếnh choáng như người say. Lần đó, nếu chú Thảo đi phía sau không kịp đưa tay tóm lấy tôi, tôi đã rơi xuống dòng nước đang chảy xiết kia .
Thoáng đó mà đã xa rồi. Chú Thảo đã mất trong một mùa mưa, sau một cơn tai biến. Con đường từ đường quốc lộ dẫn về làng đổ bê tông từ nhiều năm trước, nhưng nửa chừng thì ngoài huyện bảo hết tiền, chả hiểu tại sao. Thế là từ đường quốc lộ ngoặt về làng chỉ có bảy cây số đường phẳng. Bảy cây số còn lại vẫn là con đường đất đỏ lồi lõm, mùa nắng xe nảy tưng tưng, mùa mưa bánh xe bị bùn gói kín, không nhúc nhích được .
Chú Thảo người gầy gò nhưng huyết áp cao, cô Út Huệ bảo thế. Vào giữa mùa mưa năm đó, huyết áp chú có lúc lên gần 200. Chú bị đứt mạch máu mũi, máu chảy ướt cả ngực áo. Nhưng thím Lê không chuyển chú đến bệnh viện được .
Đường làng lầy lội như trâu tắm, xe gắn máy bì bõm lội sình một quãng đã nhuộm đầy bùn đỏ. Xe xe hơi thì vô phương cựa quậy. Chú Thảo nằm chết gí ở nhà, đến ngày thứ ba thì mất .
Đám ma chú, tôi có về. Đáp xe đò từ TP HCM, chạy suốt hai ngày một đêm, đến ngã ba Quán Gò phải đón xe thồ ngược lên. Trong màn mưa xuề xòa, tôi thấy những xe hơi đi đám chú dồn cục ở cuối con đường bê – tông, loay hoay một lúc đành quay về sau khi cử một người đại diện thay mặt leo xe thồ đi tiếp .
Bà nội tôi mất trước chú Thảo mấy năm. Đó là hai người thân thiện nhất của tôi .
Lần gần nhất tôi về thăm bà xảy ra đã lâu. Nhớ lần đó tôi thường len lén bỏ tiền vào sạp gạo. Sáng, bà đong gạo thổi cơm thấy tiền trong sạp, ngước nhìn tôi dò hỏi :

  • Cháu bỏ tiền vô đây phải không?
  • Dạ, không ạ.

Bà nhìn tôi, nhân hậu :

  • Cháu chứ ai?
  • Không phải cháu đâu bà. – Tôi tinh nghịch – Chắc trong nhà mình có một cô Tấm mà tại bà không biết đó thôi!

Bà móm mém cười :

  • Đó là cậu Tấm không phải cô Tấm!

Nội dung trên đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để giới thiệu sách đến bạn bè!

Những Cuốn Sách Hay trân trọng giới thiệu!

5/5 – ( 10 bầu chọn )

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *