Cảm nhận: Phật tội (ĐB)

Tên: Phật tội

Tác giả: Đằng Bình

Thể loại: Huyền huyễn, Tiên hiệp, HE

Độ dài: 22 chương

Bạn đang đọc: Cảm nhận: Phật tội (ĐB)

Đây là một truyện rất lạ trong giới ngôn tình, bởi cả nam nữ chính trong truyện này đều là nhân vật phản diện, cả 2 đều ác, ác tận cùng luôn !
Bên phe phản diện, nam nữ chính đều góp mặt cả. Mở đầu truyện là sự sát sinh của nữ chính, giết người còn thản nhiên khiêu khích, rất có năng lực nữ phụ trong những bộ huyền huyễn khác. Còn nam chính Open đạo mạo, vô cùng trong sáng thiện lương, không ngờ thực chất còn ác hơn nữ chính nhiều lần .
Bao giờ thấy kẻ làm ác, ta thường cảm thông cho kẻ đó bằng cách tìm nguyên do ‘ đau thương ’ đã khiến kẻ đó làm ác, nhưng có những kẻ làm ác chỉ vì thích thế, trọn vẹn vì sự hứng thú và hưng phấn của bản thân. Nam nữ chính ở đây đều như thế. Ta thích làm ác, chỉ vậy thôi !
Ban đầu thì là vậy, nhưng càng về sau nữ chính càng có vẻ như xích míc. Khi nam chính làm ác thì nữ chính lại can ngăn, lại lấy nguyên do vì chúng sinh này nọ, trọn vẹn sự không tương đồng với tính cách khởi đầu. Đây chính là điểm tôi chê nhất !
Truyện này tuy có 22 chương, nhưng mỗi chương đều dài ngoằng, nửa đầu đọc thấy rất dài dòng và có phần nản, nhưng nửa sau thì đúng là hút vô cùng, còn cảm thấy quá ngắn. Đúng kiểu truyện càng về sau càng lôi cuốn mãnh liệt !
Nam chính ban đầu tên Nhậm Hoài Tô, cho đến giờ tôi vẫn thấy cái tên này hay vch, tiếc không phải tên của anh ấy ! Xuất thân là hòa thượng trụ trì một ngôi chùa thuộc hoàng gia, tính cách vô dục vô cầu, kiểu đầu đá í :)) Tiếp cận nữ chính hòng cứu thế, tuy mục tiêu là sát nghiệp nhưng phải công nhận cái đoạn thời hạn 2 anh chị bên nhau lúc này nó bình yên mà dễ thương và đáng yêu dã man ấy ! Mà truyện này nhiều cụ thể thật, chẳng biết phải nói về phần nào cơ …
Nữ chính Lục Cô Quang, vốn là kẻ nửa người nửa quỷ, nhưng vì máu quỷ nhiều hơn mà bị đồng tộc trục xuất, phải bơ vơ cô độc từ năm 10 tuổi. Quyết định đi theo Nhậm Hoài Tô chỉ chính do mê hoặc, sau phát hiện anh cũng là một kẻ dị loài nên đồng cảm, rồi từ từ yêu luôn vị hòa thượng mở miệng là cứu chúng sinh ấy. Tuy là một ác nữ nhưng Lục Cô Quang lại rất ngây thơ, thực sự bị nam chính quay vòng vòng quanh mấy quỷ kế của anh ấy mãi, bù lại mới thấy đôi này đáng yêu và dễ thương .
Có nhiều bạn đọc không dễ chịu vì mãi Lục Cô Quang không nhận ra tình cảm của nam chính, thực ra mình thấy rất hài hòa và hợp lý mà. Với một kẻ chuyên làm ác nhưng thực chất lại ngây thơ và thẳng thắn, quả thật nàng chỉ nhìn vào những hành vi thực diễn ra, mà ấy chính là bao lần nam chính giết nàng. Đây cũng coi như là quả báo cho anh nam chính vì bao việc ác mà anh từng làm, bao thương tổn anh gây ra cho Cô Quang. Nàng không nhận ra tình cảm của nam chính, tôi còn mừng nữa ấy :)))
Nào, nói về nam chính nào ! Nửa truyện mang thân phận Nhậm Hoài Tô, khi bị bóng ma nhập vào, tôi vẫn cứ nghĩ bóng ma ấy mới là kẻ ác Thẩm Chiên Đàn kia, ai ngờ sai trọn vẹn ! Thẩm Chiên Đàn được nhắc đến như một kẻ phản diện ác nhất tham vọng nhất truyện, xuất thân trong chùa, năng lực có thừa, thánh khí trời ban cũng vốn dành cho kẻ thánh thiện là y, ai mà ngờ y lại chính là kẻ bày mưu hại Nhậm Hoài Tô tướng quân thiêu chết hơn ngàn binh sĩ của mình. Thẩm Chiên Đàn hại người gặp quả báo, ấy là bị nhà vua ban chết, ném xác vào khe Vạn Cổ nơi sâu thẳm có đi chẳng có về. Ấy đã là đủ ác, không ngờ 60 năm sau bí hiểm quá khứ được mở ra, Thẩm Chiên Đàn kia còn kinh điển hơn nữa. Y từng tốt, san sẻ thánh khi cho Nhậm Hoài Tô để ngăn nạn diệt thế, tuy nhiên lại phát sinh tâm độc chiếm thánh khí, quân lâm thiên hạ. Hại Nhậm Hoài Tô biến thành thi mị, lại gặp nguy hiểm khi bị vua giết, y liền làm phép chiếm xác Nhậm Hoài Tô, lại tự xóa bỏ trí nhớ mình để bản thân trọn vẹn trong sáng, đủ tư cách nhận thánh khí lần nữa. Cả quy trình này, y kiên trì vô cùng, và kiên trì để đạt được mục tiêu .
Mà sao tôi lại kể truyện ra nhỉ ?

Nói ngắn gọn: Sau khi trở lại làm Thẩm Chiên Đàn, y hoàn toàn bộc phát ma tính của mình. Ác, sẵn sàng giết bất cứ kẻ nào dù là kẻ qua đường hay kẻ vô tội, chỉ cần đạt mục đích. Nhưng, bảo y ác thì có lúc y lại rất lương thiện, bảo y lương thiện thì có lúc y ác khủng khiếp. Chính là lúc tốt thì tốt dã man, khi ác thì ác tận cùng. Thẩm Chiên Đào nếu là nam phụ thì sẽ chẳng mấy ai thèm thương y, vì người ta chỉ thích nhìn vào cái ác thôi. Nhưng y là nam chính, một nam chính độc và lạ vô cùng, đa màu sắc. Lúc còn là Nhậm Hoài Tô, y thiện lương mở miệng là cứu chúng sinh, song vẫn sẵn sàng một đao lưu loát giết chết thê tử mình vào đêm động phòng; sau bao tháng ngày đầu gối tay ấp, y vẫn thản nhiên từng ngày dẫn người ấy nhập ma rồi một đao chặt cánh giết chết. Lúc là Thẩm Chiên Đàn, rõ ràng mở miệng là muốn hại người, nhưng lại mở lớp dạy chữ cho trẻ, hành y cứu bệnh cho người khác. Muốn tả anh này thì chỉ có thể tả: thật như giả, giả như thật; tưởng ác hóa không, tưởng thiện lại ác; một người tốt theo kiểu rất xấu, một người xấu theo kiểu rất tốt :)))

Cái đáng bái phục ở anh Thẩm là miệng lưỡi, người ta nói gì anh cũng bật lại được, còn rất hợp lý lẽ. Nhớ mấy lần anh đi hại người hay đi gây sự với nữ chính thì luôn ngửa mặt cười haha, ra vẻ ta là người xấu, rất phản diện, lại càng dễ cưng ! Tính cách thì nói qua ở trên rồi, anh còn rất ham sống sợ chết, thích đẹp, tham vọng, mưu cầu danh lợi, nhưng tổng thể đều được anh biểu lộ qua sự kiên trì : Không muốn chết nên tận dụng vẻ già nua che giấu thân phận để sống tiếp, biết rõ tim Thiều Hoa chỉ mang lại sự trẻ đẹp cả đời chứ không phải trường sinh nhưng vẫn kiên cường đi tìm nó bằng được, muốn trở thành nhà vua thì có chết cũng phải được ngồi lên ngai vàng dù chỉ 1 ngày … Phục sự kiên trì của Thẩm Chiên Đàn sát đất luôn, mang tấm thân già yếu khô quắt bệnh tật mà đi hết núi này núi kia, ở đầu cuối còn leo hẳn lên ngọn núi đá cao cheo leo dựng đứng chỉ để lấy lại tuổi xuân. Phải nói Thẩm Chiên Đàn chưa từng biết đến 2 chữ ‘ bỏ cuộc ’, cho đến khi yêu Lục Cô Quang …
Tóm gọn là bộ này hay ! Trước đây phục miệng lưỡi anh Dung Chỉ thì từ nay chỉ nguyện nhớ tới Thẩm Chiên Đàn, quái nhân làm đảo lộn tam quan của em :)))
Toàn đi khen nam chính mà chẳng thèm nói về tình yêu trong truyện nhỉ ! Đọc thì cảm thấy 2 anh chị này chỉ toàn đi ngược nhau, vì cả 2 đều cường quá, nhưng càng về cuối càng thấm tình yêu mà nam chính dành cho nữ chính, trọn vẹn vượt qua sự quyết tử thường thấy luôn, nhất là với một kẻ luôn chỉ biết yêu bản thân như Thẩm Chiên Đàn. Mấy đoạn trên đỉnh núi Vọng Tịch ấy, thấy anh nổi cơn ghen khi nữ chính cứ nhắc đến Nhậm Hoài Tô là tôi đây thỏa mãn nhu cầu kinh điển. Rồi ngày hẹn giết nhau anh vẽ trận pháp hòng biến nàng thành hoạt thi, lại haha cười nói những lời xấu xa khiến người đọc còn tưởng anh lại ích kỷ làm ác, nhưng thực ra là muốn giúp nàng có tấm thân như nàng từng mơ ước … Bao nhiêu việc thầm lặng, dù chưa từng mong nàng biết, nhưng lúc nhận được lời nói và nhát kiếm hờ hững ở đầu cuối của nàng, đau lòng biết bao nhiêu. Chờ nàng dưới Cửu tuyền gần trăm năm đành buông bỏ, bước vào luân hồi, vốn đoạn hồng trần, nhưng biết nàng gặp nguy liền quyết tâm nhập ma lần nữa để đưa nàng bình an trở lại. Dịu dàng đến thế, cũng chỉ có nữ chính, người đã bị anh cho ăn đủ hành, mới hoàn toàn có thể nhận được mà thôi .
Có lẽ tình yêu của nữ chính không được miêu tả thâm thúy cho lắm, vì bị anh quay mòng mòng trong mớ quỷ kế thành ra bất tin, hơn một trăm năm đơn độc ôm ký ức về anh mới nhận ra kẻ mình yêu không chỉ là tên ‘ hòa thượng đần ’ ngày ấy mà còn cả Thẩm Chiên Đàn ác miệng ngày nào. Cứ coi như không nhìn rõ tình cảm của nữ chính trong mạch truyện, tuy nhiên câu nói mà nàng dành cho Thẩm Chiên Đàn ở cuối truyện đã là quá đủ rồi, làm tôi cứ cảm động suốt ngày này cũng là câu nói ấy :

‘ Ta ở bên ngươi. Ngươi chết ta chôn ngươi, ngươi làm súc sinh, ta nuôi ngươi. ’

Nữ chính bất tử, nhưng nam chính ở trong luân hồi, nữ chính có cách tìm được nam chính, âu cũng chính là cái kết vĩnh viễn bên nhau .
Quên mất, bên chính diện có 3 người cần nhắc tới. Đầu tiên là Nhậm Hoài Tô, anh này chính nhân quân tử, sau đọa ma nhưng vẫn giữ được lý trí, đến cuối còn bỏ mình để bồi đắp lại cho người con gái anh từng mang nợ, tuy nói không yêu, nhưng như vậy càng chứng tỏ tính cách cương liệt và chân thành của anh ta. Còn 2 người là Cơ Nhị và Đan Hà, cứ ngỡ chỉ là bè bạn thân thương chí hữu của nam chính thôi, ai ngờ 2 anh này còn là một đôi nữa. Rõ tiếc không thành, một người tu thành tiên, một người bỏ ký ức bước vào luân hồi, tiếc quá, đẹp đôi thế cơ mà !

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.