#cfs12398 “REVIEW TAM SINH TAM THẾ THẬP LÝ ĐÀO HOA BẢN ĐIỆN ẢNH/TRUYỀN HÌNH (PART

#cfs12398 “REVIEW TAM SINH TAM THẾ THẬP LÝ ĐÀO HOA BẢN ĐIỆN ẢNH/TRUYỀN HÌNH (PART 1) (Mình có tật dài dòng nên bạn nào chịu khó đọc thì mình cảm ơn, còn không thì auto lướt nha) Mình đã đọc truyện 5 lần, từng coi TSTT là sách gối đầu giường (tiện đây lái qua 1 tí, TSTT là đạo phẩm, nên mặc dù thấy nó hay thật, cũng lỡ thích rồi nhưng mình nghĩ những bạn cũng thích TSTT như mình thì nên thích thầm thôi chứ đừng khoe, cũng đừng gân cổ lên cãi hay bênh gì đó, vì đạo phẩm là đạo phẩm, chỉ nên tẩy chay chứ không nên bênh vực, cho dù là yêu thì cũng là tình yêu tội lỗi) Thứ hai là mình đã coi bản truyền hình luôn rồi, coi full không tua, nên lát nữa mình sẽ tiện thể nhận xét luôn Thứ ba, mình nói trước mình tuyệt đối không anti trá hình bất cứ diễn viên nào trong cả hai bản phim nên sự so sánh chỉ là nêu ưu/khuyết điểm của hai bản một cách công tâm nhất. TRƯỚC TIÊN VỀ BẢN TRUYỀN HÌNH Ưu điểm: + Diễn xuất 1: Triệu Hựu Đình mình không nói nhiều, ai cũng công nhận là Dạ Hoa của ảnh diễn rất tốt, rất cảm động, lấn át luôn cả cái tạo hình mà ban-đầu-mình-không-chấp-nhận-nổi. Về Dương Mịch, mặc dù không gọi là xuất sắc nhưng Dương Mịch cũng đã diễn tròn vai, chỉ là còn hơi thiếu cái vẻ vừa tỉnh vừa tưng tửng của Bạch Thiển trên giấy (thật ra để tái hiện trọn vẹn BT rất khó, tại vì trong truyện nội tâm của bả diễn tả rất nhiều, nghĩ nhảm một mình cũng nhiều, trong khi vai Dạ Hoa thì trong truyện ít, lên phim có nhiều screentime hơn, được khắc họa kĩ hơn nhiều. Lúc đọc truyện mình thấy Dạ Hoa rất bá đạo, cũng chung tình, nhưng lên phim thì nỗi khổ của Dạ Hoa từ đầu đến cuối rõ ràng hơn, lấy nước mắt nhiều hơn. Phải nói là biên kịch của bản truyền hình rất giỏi, thêm chi tiết nhưng thêm rất logic) +Diễn xuất 2: Về vai phụ: Thật sự thì Địch Lệ Nhiệt Ba hoàn hảo với vai Phượng Cửu luôn, tạo hình chuẩn và bả diễn cũng tốt nữa, nhưng còn Đông Hoa Đế Quân thì mình hơi khó chấp nhận. Thứ nhất là da hơi sậm mà tóc trắng với chân mày đen thì nhìn hơi chọi nhau tí, với Đế Quân nhìn lúc nào cũng nhăn nhó nên coi hơi mệt cơ mặt. Couple đáng ship nhất trong phim là Chiết Nhan – Bạch Chân. Phải nói là so với thời liễu yếu đào tơ trong Thái tử phi thăng chức ký thì Vu Mông Lung đã đẹp trai lên một chục bậc :v. Ly Kính, Huyền Nữ, Cẩm Tước, Liên Tống, Thành Ngọc,… các sư huynh của Bạch Thiển (Tử Lan với Đại sư huynh đẹp trai quá điiiii!!!!) đều được thể hiện rõ hơn trên truyện. +Kịch bản: Hơi tiếc là Trung Quốc khá gắt vụ kiểm duyệt nên mấy chi tiết đoạn tụ trong truyện đều bị edit hết. Đầu tiên là về Thành Ngọc nguyên quân, trong truyện thì việc Thành Ngọc là gái giả trai thì chỉ có Bạch Thiển nhìn ra thôi, chứ không phải Thành Ngọc mặc đồ con gái đi lung tung như vậy cho mọi người biết đâu. Cặp thứ hai là Chiết Nhan – Bạch Chân thì kiểu không nói rõ nhưng ai coi thì cũng hiểu (hehehe). Cặp mà mình tiếc nhất là Kình Thương và Lệnh Vũ. Ngoại truyện về Kình Thương và Lệnh Vũ lúc mình đọc đến đoạn “”Quỷ quân y, lúc bị thượng thần Bạch Thiển nhốt lại vào trong Đông Hoàng Chung, vẫn kêu danh tự của thượng thần ngài, vẫn một mực nói, một mực nói, muốn gặp lại người một lần, muốn tặng quà sinh nhật mười lăm vạn tuổi cho người, muốn gặp người hỏi một câu, người còn nhớ tới Kình Thương của bảy vạn năm trước ở Đại Tử Minh Cung hay không…”” đã khóc tu tu luôn, nhưng phim thì đổi thành nhận Lệnh Vũ làm nghĩa tử để đối phó Mặc Uyên. Những chi tiết được thêm vô đều rất phù hợp với mạch truyện gốc vốn chỉ từ góc nhìn của Bạch Thiển mà kể ra thì phải nói là siêu nhiều nên mình bỏ qua. + Kĩ xảo: Cái này phải công nhận tệ nhưng đành chấp nhận thôi vì phim ngôn tình lại chiếu truyền hình thì đòi đâu ra kĩ xảo đẹp. Túm lại thì TSTT bản truyền hình đã làm tốt nhiệm vụ của nó là truyền tải gần như 90% truyện với những chi tiết biến tấu chấp nhận được (vài cái còn rất hay) CÒN NỮA NHA “REVIEW TAM SINH TAM THẾ THẬP LÝ ĐÀO HOA BẢN ĐIỆN ẢNH/TRUYỀN HÌNH (PART 2) Như đã nói thì mình đánh giá cao bản truyền hình, còn sau đây mình sẽ nói về BẢN ĐIỆN ẢNH mà mình mới vừa coi hồi chiều này (Có tiết lộ nội dung một tí nhé) + Kĩ xảo: Phải nói là cực kì lạm dụng kĩ xảo, mà kĩ xảo cũng có đẹp gì cho cam, đúng loại kĩ xảo mà coi là biết xài kĩ xảo, bởi vì sao? Bởi vì nó ẢO LÒI vô cùng, đúng kiểu game online, cây cỏ nhìn như đồ nhựa, mà cũng chả hiểu cái chi tiết mở đầu tại sao phải cho mấy thần tiên ở Thanh Khâu biến thành động vật chạy theo Bạch Thiển này nọ, ngoài để khoe “”Tụi tui có đầu tư kĩ xảo nè mấy má”” thì mình thấy chả có tác dụng gì. Tới lão Mê Cốc mà cũng làm thành nhân vật hoạt hình, trong khi Bạch Thiển có một câu thoại nói Mê Cốc là mười ba (nếu sai thì đính chính dùm mình tại quên mất) vạn tuổi thì gọi ca ca không thấy ngượng à. Thần tiên tu hành tới 13 vạn tuổi thì phải hóa thành hình người chứ??? Tại sao lại biến Mê Cốc của tôi thành như vậy??? Cảnh kĩ xảo khiến mình coi xong thấy mắc cỡ là cảnh nấu ăn của Dạ Hoa, thiệt trông chả khác gì quảng cáo đồ ăn trên tivi, WHAT THE FUCK? làm thôi đừng làm quá, mình cảm thấy những cảnh show kĩ xảo đó làm bộ phim thiếu chiều sâu, lâm vào tình cảnh chú trọng hình thức hơn nội dung, và coi khó chịu cực kì. +Diễn xuất: Dương Dương còn non so với Dạ Hoa. Ai nói gì thì nói chứ mình thấy gương mặt Dương Dương lẫn Triệu Hựu Đình đều không hợp Dạ Hoa, nhưng Triệu Hựu Đình vớt vát hơn tí về diễn xuất. Về Bạch Thiển của Lưu Diệc Phi, mình cảm thấy chị diễn khá ổn, không đến nỗi đơ NHƯNG… +Kịch bản: …FUCK BIÊN KỊCH sao lại biến Bạch Thiển bà nội thiên hạ trở thành bà nữ chính ngôn tình điển hình như vậy? Những lời thoại kinh điển của Bạch Thiển bị lượt bỏ tới 70%. Bạch Thiển không còn trên mở miệng ra là làm Dạ Hoa cứng họng chua xót nữa, phần lớn là bị ghẹo đến đỏ mặt như gái mười tám. Bạch Thiển còn bị thiếu kiến thức trầm trọng, rõ ràng là đệ tử Mặc Uyên, là thượng thần 14 vạn tuổi, Thanh Khâu đế cơ nhưng lại không biết gì về thú thần canh giữ cỏ thần chi, hồn nhiên đi nhổ như nơi vườn không nhà trống không chút đề phòng, lại còn để Dạ Hoa cứu. Chi tiết cỏ thần chi này cũng phi logic kinh khủng, Dạ Hoa đã khăng khăng Tố Tố và Bạch Thiển là một mà Bạch Thiển mượn đèn kết phách lại không cho, vì “”nếu để người khác dùng thì nàng ấy sẽ biến mất”” NÀNG ẤY TRƯỚC MẶT KÌA. Biên kịch bèn giải thích rằng, đèn kết phách không tạo hồn phách mà lưu trữ kí ức. ĐÙA? THẾ NÓ TÊN LÀ KẾT-PHÁCH ĐỂ LÀM CM GÌ???? Ngoài ra, Bạch Thiển còn bị bánh bèo quá đáng, những cảnh đấu tay đôi với Tố Cẩm hoàn toàn không ra dáng tí thượng thần nào. Lúc nhớ lại chuyện xưa, đau khổ bị Tố Cẩm nhân cơ hội đẩy xuống tru tiên đài ver 2 là một, sau đó được Dạ Hoa vớt lên thì gào khóc rồi nói một câu, “”đôi mắt ta ngươi dùng đã đến lúc đòi lại rồi”” thế là mẹ Tố Cẩm rút kiếm ra, hét lên ừ trả nè rồi chém Bạch Thiển một cái, Bạch Thiển của chúng ra lại khóc tiếp. CẢNH MÓC MẮT CỦA MỊ ĐÂU???? BẠCH THIỂN SAO LẠI YẾU ĐUỐI NHƯ VẬY? FUCK BIÊN KỊCH LẦN NỮA NHÓE!!! Cảnh kết phim, đhs để Dạ Hoa đóng băng dưới lớp băng rồi quay cảnh ở Viêm Hoa động Mặc Uyên nứt băng tỉnh lại, xong Dương Dương đứng trong vườn đào kêu một tiếng Thiển Thiển lại đây. Mình nói Dương Dương vì coi tới đó đ** biết là Dạ Hoa hay Mặc Uyên nữa, nếu là Dạ Hoa thì cảnh Mặc Uyên trước đó để làm chi? Còn nếu Mặc Uyên thì WTF éo phải cùng mặt là cùng một người nhé, Dạ Hoa mới là người Bạch Thiển yêu, Mặc Uyên ra cameo khúc cuối làm qu*n gì??? Còn nữa (hơi lung tung tại mình nhớ tới cái gì thì viết cái đó) là hai cảnh Mặc Uyên và Dạ Hoa tế chuông đông hoàng Bạch Thiển đều quỳ xem khóc chơi thôi chứ chả chạy lại ngăn cản gì cả (dù không bị trói thân nhé). Với lại mình hỏi các bạn chứ 4 chân mà nhỏ như con sóc thì so với hai chân người cái nào chạy nhanh hơn? Rõ ràng đang gấp mà hiện nguyên thân con hồ ly chạy bước ngắn ngủn vậy thì lúc tới Dạ Hoa chết ngắc là phải rồi. Nói chung mình thông cảm là thời lượng ngắn thì nội dung phải bỏ nhiều, nhưng bỏ + sửa tới mức biến Bạch Thiển từ nữ cường thành bánh bèo thì không chấp nhận được, chi bằng mấy cảnh slow motion khoe kĩ xảo đó cắt bớt đi mà làm tình tiết hợp lí hơn một tí thì phim đã hay hơn nhiều. Mình không anti Lưu Diệc Phi hay Dương Dương gì cả, mình thích Lưu Diệc Phi từ hồi Tiên Kiếm Kì Hiệp, cũng đã coi Dạ Khổng Tước, Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây, Tình Yêu Thứ Ba,.. chỉ đóng rồi. Nói chung phim cũng không hay, Lưu Diệc Phi diễn cũng chán nhưng mình thích bả nên mình coi thôi. TSTT cũng vậy, coi vì Lưu Diệc Phi mới là Bạch Thiển trong tưởng tượng của mình, mình cảm thấy Bạch Thiển của chỉ chưa hay là do phần nhiều biên kịch, bộ bả nghĩ Lưu Diệc Phi không diễn dữ được hả? Bả bị khùng hay sao à??? Dương Dương mình cũng từng mê một thời nhờ Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên. Nhưng mình là vậy, thích thì thích mà dở thì vẫn chê thôi. Mình thấy cả hai người họ đều có cố gắng, nhưng sự thật là phim không hay như mình kì vọng, khá rời rạc, thiếu logic, không có chi tiết đắt giá nào, mình ngồi coi mà chỉ muốn chửi tục, vậy mà chả hiểu sao người ngồi kế bên cảm động tới khóc @@ Chê vậy thôi nhưng các bạn thích thì vẫn nên coi nha, Lưu Diệc Phi vẫn đẹp, đẹp như điên luôn haha =)))) —–//—– H+

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.