Tam Sinh Tam Thế – Chẩm Thượng Thư

[Mọi câu chiện đìu đưa ra một bài học, vấn đề là học xong rồi thì… thôi =)))))]

Ờ, bài học…

Mỗi người trước khi yêu là một thế giới cô đơn, sau khi yêu lại còn là một thế giới cô đơn hơn nữa. Buổi sáng thức dậy bỗng nhin học được một bài học quá quan chọng như thía o.o Câu chuyện tình iu hoa lệ, bông bay, gió bay, mưa bay của Chẩm Thượng Thư rốt cuộc đã… bay ra một bài học ngắn gọn như vậy cho mình.

Ùm, mỗi câu chuyện có nhiều góc nhìn, mỗi góc nhìn dưới thái độ quan sát của người quan sát sẽ

[Mọi câu chiện đìu đưa ra một bài học, vấn đề là học xong rồi thì… thôi =)))))]

Ờ, bài học…

Mỗi người trước khi yêu là một thế giới cô đơn, sau khi yêu lại còn là một thế giới cô đơn hơn nữa. Buổi sáng thức dậy bỗng nhin học được một bài học quá quan chọng như thía o.o Câu chuyện tình iu hoa lệ, bông bay, gió bay, mưa bay của Chẩm Thượng Thư rốt cuộc đã… bay ra một bài học ngắn gọn như vậy cho mình.

Ùm, mỗi câu chuyện có nhiều góc nhìn, mỗi góc nhìn dưới thái độ quan sát của người quan sát sẽ cho ra nhiều khung cảnh, mỗi khung cảnh lại dẫn tới một câu chuyện khác. Giống như đoạn đời của A Lan Nhược, ngắn ngủi đến vậy, mà sau mấy trăm năm bỗng biến thành bao nhiêu chuyện truyền kỳ. Trong từng câu chuyện ấy, Tô Mạch Diệp thấy được nỗi lòng của chàng, sầu bi của chàng, luyến tiếc của chàng; Trầm Diệp thấy được thống khổ của chàng, lầm lỡ của chàng, thương tâm của chàng… còn A Lan Nhược, A Lan Nhược thì sao?

Bạn Phượng Cửu cuối cùng cũng có một thắc mắc hay ho: “Phượng Cửu vẫn không thể hiểu được, khi nở nụ cười sau chót, A Lan Nhược đang nghĩ tới điều gì.”

[Và Trầm Diệp, chàng được bạn Đường Thất viết cho một câu thật đẹp thế này: “Niềm vui ngẫu nhiên trong sự đau khổ, giống như một đóa mạn thù sa màu trắng thình lình nở rộ giữa sự lặng im chết chóc của nỗi tuyệt vọng.” Đọc xong quá xúc động 😀 Quả nhin là qua lệ qua mỹ qua qua, qua tới mức qua mắt chóng mặt ._.

Ủa không lin quan mà muốn quote nên nhét đại vô vậy thâu!!! =)))))]

Hehe, nhận thức sai lầm cũng là một loại nhận thức giá trị.
Vấn đề là sau đó quay đầu nhìn lại, có thể nhận ra mình sai lầm hay không.
Nhận ra được, thì không muộn, không muộn. Nhận ra được, thì không phí, không phí.

😀

(Phía dưới là tăm chạng tiu cực khi mới đọc xong :)))

Cũng dui ha, mà dài quá đọc mệt thí pa hà =)))).

Bạn Thất oi bạn Thất, dzậy là bạn đã đi zô con đường kể lể dài dòng loi thoi lếch thếch jòi xao???? Tự nhin nói ngọng lun chịu ko nội!

Edit 1: Rất thích khí phách của A Lan Nhược, nhưng mỗi lần nghĩ tới nàng chỉ là cái bóng của Phượng Cửu thì thấy… chớt quớt ghê o.o

Edit 2: Bạng Đông Qua mấy đoạn cuối sến một cách quá đà nam mô a di đà chúa p.p Vì sao anh ko còn bịnh nữa? Vì sao anh không còn bín thái? Vì sao? Vì sao?? Vì saooo??? (style poko =))))

…more

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.