Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Cuốn sách này đã đưa “sự ghét nữ chính trong các tác phẩm ngôn tình” của tui lên một tầm cao mới, cao chót vót luôn =.=’
thề chứ bà Triệu Mai là tổ hợp của: bánh bèo + chân dài não ngắn + nông cạn + tiêu cực + sao chổi…chả hiểu sao Tôn Gia Ngộ yêu được bả 😐 bởi vậy nói thì hơi ác ý chứ để Tôn Gia Ngộ qua đời với lại để anh ta sau này phải sống với nữ chính thế này, thì chả biết sống hay chết sẽ đỡ khổ hơn cho anh ta đâu -___-
à thêm cái vụ trước khi đọc thì biết truyện này SE, rồi đọc tới đoạn

Cuốn sách này đã đưa “sự ghét nữ chính trong các tác phẩm ngôn tình” của tui lên một tầm cao mới, cao chót vót luôn =.=’
thề chứ bà Triệu Mai là tổ hợp của: bánh bèo + chân dài não ngắn + nông cạn + tiêu cực + sao chổi…chả hiểu sao Tôn Gia Ngộ yêu được bả 😐 bởi vậy nói thì hơi ác ý chứ để Tôn Gia Ngộ qua đời với lại để anh ta sau này phải sống với nữ chính thế này, thì chả biết sống hay chết sẽ đỡ khổ hơn cho anh ta đâu -___-
à thêm cái vụ trước khi đọc thì biết truyện này SE, rồi đọc tới đoạn Triệu Mai bảo Tôn Gia Ngộ đừng quên đi lấy kết quả khám sức khỏe, xong đến đây tác giả im luôn không nhắc gì vụ khám sức khỏe này nữa mặc dù trước đó nhắc tới 2, 3 lần là lòng tui đã có niềm tin mãnh liệt cái kết quả khám sức khỏe này là bản báo tử treo lơ lửng cho anh ta rồi :(((
à thêm nữa “có một người yêu tôi như sinh mệnh” – này là dù đang nói về Triệu Mai hay Tôn Gia Ngộ, với tui thì cả 2 nhân vật này chẳng ai có cách yêu đối phương xứng đáng với cụm từ “yêu như sinh mệnh cả”, cái cụm từ này đối với tui nó mang ý nghĩa cao quý hơn, còn Triệu Mai với Tôn Gia Ngộ thì có thể gọi là yêu điên cuồng + ích kỷ + cố chấp thôi, haizzz
nói chung truyện cũng bình thường (cả hiểu sao nằm trong top “Những tác phẩm ngôn tình phải đoc” nữa), đọc xong thấy ngán ngôn tình kiểu này quá…chắc tui chỉ hợp đọc mấy type ngôn tình kiểu “nữ cường”, “xuyên không” hoặc “cổ đại” thôi…

Cả cuốn sách có mỗi đoạn này là đắt giá…
Đằng sau tấm ảnh có hàng chữ viết tay: “Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ!”. Bên dưới đề ngày hai mươi tư tháng tám năm hai không không ba, ngày tôi đau khổ rời khỏi Odessa.
Cả thế giới trước mắt tôi dần mất hết sắc màu, cuối cùng chỉ còn lại hai màu đen trắng.
Tôi nhớ đến tờ giấy đã bị tôi đốt cháy, hóa ra anh dùng khoảng trống để nói cho tôi biết, anh chỉ có thể làm bấy nhiêu cho tôi.
Đáng tiếc lúc đó tôi tưởng mình đã nhìn thấu hồng trần, nhìn thấu đàn ông.
Lúc đó do tuổi còn trẻ nên tôi không hiểu.
Đến khi tôi hiểu ra thì đã quá muộn màng…
Mọi người đều nói, mùa xuân của nước Áo là mùa xuân đáng lưu luyến nhất trên thế giới này. Bên ngoài cửa sổ là ánh nắng chan hòa và làn gió nhè nhẹ của ngày xuân. Ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa, lưu lại bóng sáng trên bức tường.
Nhưng tôi chỉ nghe thấy tiếng trái tim vỡ vụn, phảng phất như cánh cửa lãnh cung đóng sập, tất cả nỗi lòng đều hóa thành tro bụi, từ nay trở đi tôi không có bất cứ tâm nguyện gì.
Khi giơ tay, tôi nhìn thấy khoảng thời gian đã qua lọt khỏi lòng bàn tay tôi như cát chảy. Tình yêu tôi đã đánh mất ở Odessa, tình yêu trong mười tháng, cuối cùng trở thành suốt đời suốt kiếp.
Hóa ra yêu một người, có thể thuận trời, thuận người nhưng không thể thuận theo bản thân.
Những khoảnh khắc đẹp đẽ đó, lúc ấy tôi không cảm thấy đáng quý. Nhưng khi quay đầu nhìn lại, tôi mới phát hiện thời khắc tươi đẹp nhất đã trôi qua.

…more

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *