Review – Song Trình

Song trình .
Hôm nay viết cái review này là do bà beta bỉm sữa của tôi trình làng trailer của Song trình, òa công thụ đẹp quá nên muốn nhảy hố đọc truyện luôn. Tôi biết có nhiều bạn không thích Lam Lâm, không thích cách nhược của thụ, cái không bình thường trong thiết kế xây dựng truyện, không thích công thụ có vợ con riêng, thụ bị công rape, bị công bỏ thuốc, …. nhưng mà tôi thì lại không như vậy, cái tôi không muốn đọc truyện này từ trước là do truyện có hai nhân vật tên là Trình Diệc Thần mà dù chứ Diệc trong hai cái tên khác nhau nhưng đọc và viết thành tiếng việt nó giống nhau, với cả do tôi là đứa không có kiên trì vì vậy khi đọc thường nhảy cóc và tất yếu là không phát hiện ra đâu la nhân vật mà tôi đang hướng đến .
Thôi dài dòng quá, xin review đây, tiên phong là nội dung truyện nhé. Truyện kể về một mối tình khắc cốt ghi tâm lê dài mấy chục năm của hai nhân vật chính, công thụ ở cùng một phòng kí túc xá, công tên là Lục Phong là con nhà giàu, con lai Trung – Mỹ đúng chuẩn cao to đẹp zai, tóc đen và mắt màu hổ phách. Thụ là con của một mái ấm gia đình viên chức nổi bật, có khá đầy đủ cha mẹ, có em trai cũng là Trình Diệc Thần. Hai người mở màn thân nhau từ một vụ cá cược điểm số của thụ, thụ nói nếu không được lọt top 15 thì sẽ phải mời đám bạn ăn mỳ xào trong căng tin, sau cuối thụ vì bị chấm sai điểm mà đứng thứ 16, trùng hợp là công đứng thứ 15. Vì muốn xem vì sao mình tự tin về điểm như thế mà lại không được top 15, thụ đã tìm ra lỗi sai là do thầy giáo chấm nhầm, vốn định lên phúc khảo nhưng thấy công vì lọt top 15 mà được bố khuyến mãi máy nghe nhạc đang phổ cập vì vậy đành thôi. Và vì đó công mời thụ đi ăn để không muốn nợ thụ. Sau đó hai người từ đi ăn thành bè bạn rồi thân nhau khi nào không biết, từ một tình bạn đơn thuần giữa hai thiếu niên, họ mở màn có những cảm hứng mới lạ nhưng do không có kinh nghiệm tay nghề nên không nhận ra. Cho đến một ngày do trò đùa quá trớn về tiếp xúc thân thể của đám bạn và công nên công thụ giận nhau gần một tuần, sau cuối công cũng tỏ tình rằng mình thích thụ. Thụ trốn tránh một thời hạn nhưng chợt nhận ra tình cảm thực sự của mình, sau đó hai người trở thành tình nhân của nhau .

Tiếp theo đó là chuỗi ngày sinh hoạt ngọt ngào của cả hai, cho đến khi công thụ bị phát hiện, công bị đem ra nước ngoài còn thụ buộc phải chuyển trường do bị kì thị. Hai người mất liên lạc cho đến năm thụ tốt nghiệp đại học và đi làm ở một thành phố khác. Lần nữa công thụ lại dây dưa với nhau, từ mối quan hệ sếp – nhân viên trở thành tình nhân bí mật. Đang êm đẹp bố công bị bệnh, có để lai di chúc nếu trong vòng một thàng công không bỏ thụ thì sẽ không được bất kì tài sản nào nữa, công nói cho thụ biết và thụ với công quyết định sẽ mãi mãi bên nhau dù có chuyện gì xảy ra. Trùng hơp lại đến dịp năm mới công theo thụ về quê, lúc này mối quan hệ của công và thụ bị mẹ thụ phát giác hơn nữa công lại vô tình nói ra mối quan hệ giữa em thụ và bạn trai cậu ta, đứng trước nỗi đau của mẹ thụ lại nhút nhát chọn cách chia tay. Sau đó xảy ra sự hiểu nhầm giữa công và em trai thụ, và thụ lại ngu ngốc chỉ tin vào mắt mình cho nên hai người lại chia tay nhau.

Bạn đang đọc: Review – Song Trình

Trong khoảng chừng thời hạn này công thụ đều kết hôn và có con riêng của mình, sau đó chả nhớ sao lại gặp lại nhau. Thụ đang mở một tiệm sách còn công đã trở thành người thành đạt, họ lại về với nhau nhưng xấu số thay công phát hiện mình có triệu chứng của bệnh HIV nên đã lạnh nhạt, lừa dối thụ, thụ đau khổ vì bị công buông bỏ do đó quyết định hành động mua một căn nhà khác để ở, nào ngờ công nhận ra được tình yêu của mình, quá đau khổ khi thụ bỏ đi nên quyết định hành động đến tìm thụ. Công đã kể hết mọi chuyện cho thụ và được thụ hoạt động đi xét nghiệm HIV, ở đầu cuối công không bị gì và câu truyện kết thúc, thấy mọi người bảo OE nhưng với tôi là HE rồi, không muốn yên cầu gì thêm .
Đây không phải là một cuốn truyện dài về mặt hình thức nhưng nó dài về mặt nội dung, từ thuở thiếu niên cho đến khi trưởng thành, rồi lúc trung niên và cũng không cần biết về lúc già không. Tôi cũng chỉ đọc truyện này không đọc cả hệ liệt của nó nên không biết trong truyện khác Lam Lâm viết thế này về đôi này, nhưng tôi đã thỏa mãn nhu cầu với độ dài này rồi. Nó không đơn thuần chỉ có một xung đột mà có hàng loạt xung đột cần nhân vật xử lý và tạo nên độ dày cho một tác phẩm rồi, đương nhiên không cần dài dòng nữa .
Bình thường khi review tôi hay vết về nhân vật công trước nhưng thời điểm ngày hôm nay lại có hứng viết về thụ trước. Gu truyện của tôi rất kỳ lạ, tôi không thích thụ quá cường đâu, tôi cần một sự mỏng mảnh hay còn gọi là nhược nhất định ở thụ, một em thụ quá cường sẽ khiến tôi cảm thấy chán nản và tôi khẳng định chắc chắn mình thích nhân vật này. Trước khi quen công thụ là một đứa trẻ ngoan, sau khi quen công cái sự ngoan của thụ nhiễm thêm chút bụi đời, chút vô vọng và sự cùng cực. Thụ giống hầu hết những đứa trẻ được yêu thương khác là sợ cha mẹ đau lòng, sợ cái thói đời hung hãn, chỉ biết nhìn vào sự vật trước mắt mà quyết định hành động mọi chuyện, thụ còn nhút nhát và tự ti, nhưng mà may cho em nó là có được một anh công bá đạo, bám dai như đỉa. Không chỉ yếu ớt về niềm tin mà còn yếu ớt về sức khỏe thể chất nữa, nhưng mà có ai nhận ra đó là một sự tái hiện của hiện thực không, với bất kể đứa con nao dược yêu thương, ngoài tình yêu đôi lứa còn vương vấn cái gọi là tình thân, do đó trong truyện tôi không thích cái cách mà công thụ tráo trở với đấng sinh thành, tôi muốn họn phải kiên trì nhưng cũng phải mềm mỏng, tất cả chúng ta đâu biết tình yêu sẽ lê dài bao lâu nhưng tình thân chắc như đinh là mãi mãi. Quyết định thụ cưới vợ theo nguyện vọng của mẹ với tôi không quá khó để đồng ý như bao người nghĩ, nó chẳng phải hiện thực mà ta gặp hằng ngày sao, sao cứ phải ghét nó vì nó là hiện thực .
Thụ không phải là người bạc tình, thụ yêu công từ lúc còn là đứa trẻ mười mấy tuổi cho đến khi thành một ông chú trung niên, nhưng tình yêu đấy vẫn nhuốm màu tươi tắn, màu vô vọng, màu đau buồn có sự hiểu nhầm, có sự quyết tử và biết ơn .
Phải nói rằng những thứ thụ làm không hề nào là sự lựa chọn đúng đắn nhất được, bạn dễ hiểu thôi người ngoài nhìn vào khi nào cũng rõ ràng và sáng suốt hơn, còn người trong cuộc họ chỉ biết cái chân đau của mình, họ mù quáng trong lưới rắc rối, lựa chọn đúng là rất khó khăn vất vả, cho nên vì thế đừng vận dụng tâm lý của mình cho một người đang u mê, người ta gọi là hiện thực .
Về công, thì đây là mẫu công “ Tra ” nổi bật của đam mỹ, boss đã bá đạo từ lúc còn trẻ cho đến khi trung niên, nhưng nếu không có sự bá đạo đó thì làm thế nào lê dài được một tình yêu nhiều trắc trở. Tôi biết trong truyện này anh công đã làm nhiều việc với em thụ, tôi không hề bao biện rằng vì tình yêu quá điên cuồng mà anh ấy làm vậy, nhưng tôi hoàn toàn có thể hiểu con người chưa khi nào là uyên bác, nhất là với một con người đang yêu, họ có quyền sai lầm đáng tiếc và phải chịu đựng sự sai lầm đáng tiếc đó của mình. Bao trùm quanh truyện là một màu buồn bã, trong tâm lý công có lẽ rằng chưa khi nào thôi hối hận về những điều mình đã làm, nhưng con người là một sinh vật kỳ lạ, họ đau đớn ăn năn nhưng vẫn liên tục gây ra nỗi lầm, là bởi họ không dừng lại được, họ trở nên u mê trong vòng xoáy do mình gây ra. Và cái công nhận được đó chính là biết bao nhiêu lần chia tay, bao lần phải là người nhìn sống lưng người khác, là sự đơn độc quạnh quẽ, là trong cơn sợ hãi tuột độ vẫn phải chịu đựng một mình. Với tôi đó chắc rằng đã là cái giá lớn cho công rồi, tôi nghĩ anh ấy cũng cần được tha thứ .
Về những nhân vật phụ khác, đều rất dễ cảm nhận, một Tần Lãng đào hoa nhưng ích kỷ, một Trình Diệc Thần yêu anh trai, một Trác Lam đầy quyết tử, … đều góp thêm phần làm ra một câu truyện bị thương và liên tục sai lầm đáng tiếc .
Lại nói về điều người ta không thích ở Lam Lâm, đó là giọng văn của chị sao bi thương thế, cái buồn não nuột làm người ta không hề tìm được nụ cười nhưng với tôi đây là giọng văn nội lực mà tôi cần, một nhà văn giỏi không có nghĩa là chỉ đem đến một cau chuyện hay, họ cần phải tìm được điểm độc lạ trong chất văn của mình. Đọc giọng văn của chị tôi thấy được nội lực rất lớn trong cách biểu lộ, điều đó có nghĩa là một câu truyện thông thường cũng hoàn toàn có thể trở thành một tác phẩm xuất sắc, tôi tiếc mình không hề chỉnh sửa và biên tập được một quyển truyện có chất văn như thế. Sự đau đớn của nhân vật được bộc lộ qua sự lãnh đạm tự nhiên mà đau nhói, nó giống như cái đau tế buốt khi bị kim châm, vết thương nhỏ nhưng ám ảnh kinh khủng, chả phải người ta bảo một lần rắn cắn sợ dây thừng cả đời sao, nó ăn sâu vào máu người ta, để rồi từ từ để sợ hãi ăn mòn .
Trong truyện này ngôi kể thứ nhất, là ngôi kể theo sự tâm lý của Trình Diệc Thần, tôi hiểu dụng ý của ngôi kể này. Vốn dĩ tác giả hoàn toàn có thể chọn ngôi thứ ba nhưng bạn thử nghĩ đi, ngôi thứ ba là sự khách quan, mà đã là khách quan thì khi thể hiện ra nó cũng là khách quan, một ngôi thứ nhất sẽ là dụng ý tốt nhất. Tôi cũng biết nhiều người ghét cái tính “ nhược ” của thụ nhưng làm ơn tỉnh táo đi, đây là ngôi thứ nhất đó, mà ngôi thứ nhất là lúc người ta tự do biểu lộ bản thân, cái sự yếu ớt của một con người tại sao lại phải giấu diếm đi khi là chính mình, vì vậy chả có gì là lạ cả .

Điều tiếp theo chính là “sạch”, tôi nghĩ các bạn đã đều cao chủ nghĩa thủ thân như ngọc cho người yêu rồi, họ ngủ với người khác thì sao, lúc đó họ đã chia tay nhau, họ không còn bên nhau nữa, họ tìm đến người khác để quên đi người mình yêu. Bạn thấy trong cuộc đời này mấy ai thủ thân như ngọc để chờ người yêu chưa, chưa kể họ là gay, những người đàn ông không ràng buộc với nhau như đàn bà, tư tưởng họ phóng khoáng hơn chúng ta. Từ trước đến nay tôi theo chủ nghĩa 1×1 nhưng tôi cho rằng qua đêm với người trng thời gian chia tay chẳng có gì là sai cả, ai cũng có ham muốn và suy nghĩ của bản thân, cho nên chấp nhận được hay không là việc của bạn.

Còn chuyện hai nhân vật đều lấy vợ có con, gần đây tôi có đọc được một thông tin đó là có 10 % phụ nữ trung quốc lấy nhầm chồng gay, vậy bạn có còn thấy lạ nữa không, cuộc sống không giống như truyện màu hồng, có rất nhiều nguyên do để tất cả chúng ta không hề lấy được người mình yêu, cũng có nhiều nguyên do để tất cả chúng ta làm khổ người khác, do đó chuyện công thụ lấy vợ và có con rất thông thường .
Còn chuyện công bỏ thuốc thụ, sự ghen tuông làm mờ mắt người khác, không phải ai khi ghen cũng làm chủ được bản thân mình, khi ghen người ta làm nhiều chuyện điên rồ, tôi biết cái những bạn không thích ở đây chính là công ghen nhưng lại làm thụ bị thương vì hành vi của mình. Các bạn đã từng có một mối tình vừa yêu vừa hận chưa, ta rất yêu người nhưng ta cũng hận ngươi, đó là điều mà tôi nghĩ Lục Phong từng nghĩ. Mà cũng hoàn toàn có thể do tôi chỉ là người đọc nên tôi không cảm nhận được nỗi đau đó của Diệc Thần nhỉ ?
Tóm lại, truyện hay, còn điều không bình thường, điều trái ngược, điều những bạn không thích thì tôi cũng chịu vậy, tâm lý thoáng một chút ít đi, dù sao không ai mãi sống trong một quốc tế màu hồng công sủng thụ, công thụ sạch vì nhau mãi được .
Chào tạm biệt .

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *