[Tay chơi][Cảm nhận]

Tựa gốc: Ngoạn gia (Love player)
Tác giả: Trì Đại Tối Cường
Nhà edit: Let It Be
Thể loại: hiện đại, chuyện đời thường, có phản công (có phản nhưng mà chỉ một khúc nhỏ, được miêu tả cũng rất ít, kiểu mỗi người một lần nằm trên ấy, chỉ duy nhất một lần, nên ai không thích phản công có thể kéo nó xem như không xuất hiện là được, không ảnh hưởng), cường cường, có H, 71 chương (nhưng không dài).

Nhân vật chính: Văn Diên (công), Yến Vũ (thụ).

Hi vọng đừng ai vì khúc đầu hơi thô mà từ bỏ câu chuyện, đây có thể nói là một câu chuyện ngắn của hai kẻ trọng tình, rất ấm áp, rất nhẹ nhàng, rất thân thương.

Bạn đang đọc: [Tay chơi][Cảm nhận]

“ Cũng như anh đã từng nói, trái tim chân thành của lãng tử, khi nào cũng nhễ nhại máu tươi. ”
Có lẽ, vì tên truyện là “ Tay chơi ” nên khúc đầu chính là đoạn ăn chơi của hai kẻ, một kẻ chinh chiến khắp thành Đông, một kẻ chinh chiến khắp thành Tây, hai kẻ nổi tiếng trong giới gay. Đã là tay chơi, thì không hề tránh việc hai kẻ từng quan hệ với rất nhiều người, tuy nhiên, trước khi đến với nhau, cả hai đều là thuần 1, nên hai bạn cũng hoàn toàn có thể xem như giữ cho đóa hoa cúc phía sau “ thật sạch thơm tho ” ( thật ra đọc truyện, tôi chưa từng chăm sóc đến việc trước đó cả hai đã từng quan hệ hay chưa, nhưng sau khi xác lập quan hệ, tuyệt đối không có chuyện lằng nhằng với người thứ 3, so với tôi, tình yêu so với một người, là tuyệt đối thiêng liêng ). Nếu cảm thấy hai kẻ này là lãng tử, thì xin hãy đọc hết truyện để biết họ có thật là “ lãng tử ” hay không .
Mỗi người có một đời sống riêng tư cho mình, mỗi người đều có quá khứ không hề chạm đến, hà tất cứ bám mãi quá khứ của ai đó không buông. Bởi vì Tuyên Triết không buông được quá khứ “ lãng tử ” của Văn Diên, chính do có nghi kị liền có vết nứt, vết nứt lớn rồi liền không lành lại được, cứ thế quen nhau rồi chia tay, Văn Diên gác kiếm nửa năm lại quay về giới gay bar. Cũng thế cho nên, mở màn câu truyện của Văn Diên cùng Yến Vũ, hai kẻ chưa từng nghĩ sẽ yêu nhau, mà chỉ là chơi đùa, vậy mà hoàn toàn có thể cùng nhau, kiến thiết xây dựng ngôi nhà cho nhau đến suốt đời .
“ Có nhà, có anh ”
Tình yêu của hai kẻ này, có phải chỉ là mới khởi đầu sau khi đã trưởng thành, hay là, duyên định từ trước, là tình đầu của thời thiếu niên ? Mỗi người sẽ có cảm nhận riêng, so với tôi, cũng như Yến Vũ đã xác nhận, tình đầu của cậu không phải cậu bạn lớp trưởng Tuyên Triết yêu thầm 10 năm trước, mà là cậu học trò của cha, hơn 12 năm trước đánh đàn tại nhà cậu, còn Văn Diên, chưa từng xác nhận, nhưng tôi lại nghĩ, gã đã có chút rung động với người con trai của thầy mình, cậu nhóc ốm tong ốm teo, đi từ cửa vào. Đến khi biết được, đến khi cả hai dây dưa chả ra làm thế nào, cứ thế từng chút từng chút len lỏi vào tim chút ngọt ngào, len lỏi vào ý thức chút độc chiếm, rồi đến với nhau, không buông được .
Văn Diên cho Yến Vũ ánh sáng, hơi ấm, mái nhà. Yến Vũ cho anh niềm vui, sự yêu thương, sự tin yêu .
Câu chuyện của hai người rất ngắn, nhưng không hề phủ nhận tình yêu nồng cháy, chân thành, hi sinh của cả hai. Có lẽ cũng lâu rồi, tôi không đọc thể loại nồng nhiệt, điên cuồng như vậy nữa, do đó khúc đầu tôi đọc có hơi bị khớp. Nhưng, trừ những đoạn miêu tả hai người “ yêu ” nhau rất lửa, thì câu truyện lại đi rất nhẹ nhàng, từng chút một, truyền hơi ấm cho người đọc .
Tôi yêu hai con người này, hai con người ấm cúng đến lạ, can đảm và mạnh mẽ đến lạ, rõ ràng đến lạ. Tiểu Vũ Mao cùng Văn Đoàn Đoàn ( Văn mũm mĩm ), nuông chiều nhau mà sống, mà niềm hạnh phúc mãi mãi nhé !
Tôi yêu Lâm phu nhân, người đàn bà can đảm và mạnh mẽ, yêu thương cháu mình, tôn trọng tình cảm của Văn Diên cùng Yến Vũ .
Tôi yêu cách tác giả mang lại cái ấm cúng nhẹ nhàng lúc Yến Vũ cùng Văn Diên về thăm bà nội .
Tôi yêu những con người sống trong quốc tế lạ lẫm với tôi, càng giúp tôi cảm nhận được đời sống riêng của mỗi người. Mỗi người đều có đời sống phong phú của mình, trong xã hội, họ nỗ lực phấn đấu, trong đời sống cá thể, họ điên cuồng tận hưởng, đời sống mà tôi chưa từng trải qua, cũng chưa từng nghĩ hoàn toàn có thể làm được. Trong mắt người đời, bạn hoàn toàn có thể là kẻ ăn chơi bê bối, chỉ cần bạn cảm thấy, không thẹn với đời sống của mình là được .
Thật ra, điểm yếu kém của nó vẫn có, chỉ là nó không quá ảnh hưởng tác động đến cảm thụ về truyện của tôi, nên cũng không có gì để nói cả .

“”Anh chờ em nhé, em sẽ khá lên nhanh thôi, anh chờ em.” Văn Diên không nói gì, chỉ mở tay anh ra, quay lại ôm anh vào lòng. Văn Diên khẽ ấn gáy anh một chút, lồng ngực ép sát lại thành một, anh nghe giọng Văn Diên khàn khàn mà đáp rằng “được”, hệt như trước đây.”

.
“ Nếu thật sự đến mức đó, nhớ tìm anh. Em giết người, anh chôn xác. ”
.
“ Nếu như đến khi ấy em còn ở bên cạnh anh, kỳ vọng em hoàn toàn có thể đeo chiếc nhẫn này ôm anh .
Điều đó có nghĩa là em đã chấp thuận đồng ý .
Ở bên cạnh anh .
Trọn đời. ”

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.