Cảm nhận: Thả thí thiên hạ (KLN)

Tên: Thả thí thiên hạ (Tranh thiên hạ)

Tác giả: Khuynh Linh Nguyệt

Thể loại: Cổ đại, Giang hồ, Quân sự, có chút huyền huyễn, cung đấu

Độ dài: 55 chương

***

55 chương tưởng ngắn, không ngờ dài ngoạn mục, mất 4 ngày mới đọc xong .
Bộ này khá nổi tiếng, hình như còn có phim rồi. Chần chừ mãi, đến ngày hôm nay tôi cũng đọc xong. Chỉ là vẫn thấy hụt hẫng, tiếc cho một cái kết hơi củ chuối, tiếc vì không có phiên ngoại .
Ấn tượng bắt đầu khi đọc là truyện này lắm nhân vật quá, đọc qua văn án thấy có tận 7 nhân vật chính, may sau này ngộ ra chỉ có 4 nhân vật chính thôi. Rồi còn bao nhiêu nước chư hầu, đọc mà cứ loạn cả lên. Lúc tả trận chiến thì quá kĩ, kĩ đến mức thấy nản. Nhiều đoạn bày binh bố trận đọc qua đã hoàn toàn có thể tưởng tượng, hiểu phần nào, nhưng vì miêu tả quá sâu lại thành rối rắm, ở đầu cuối chẳng hiểu ra làm sao, lại không đủ kiên trì ngâm cứu lại, đành phải lướt qua .
Về những nhân vật, trong văn án nhắc đến 7 nhân vật : Bạch Phong Tịch cùng Hắc Phong Tức là 2 đại hiệp giang hồ, thế tử nước Hoàng – Hoàng Triều, Thiên nhân đệ nhất công tử Ngọc Vô Duyên, đệ nhất mỹ nhân công chúa nước Hoa – Hoa Thuần Nhiên, công chúa tài hoa nước Bạch Phong – Phong Tích Vân, thế tử huyền bí nước Hắc Phong – Phong Lan Tức. Thực chất chỉ có 4 nhân vật chính chia làm 2 phe đấu trí giành thiên hạ, thế cho nên tôi sẽ đi nhận xét 4 người này trước rồi đến nhân vật xung quanh .
Đầu tiên là nữ chính Bạch Phong Tịch cũng là công chúa Tích Vân nổi danh thiên hạ. Một Bạch Phong Tịch Open đúng với thanh danh trên giang hồ “ Tố y tuyết nguyệt, vô kị như phong ”. Với dáng điệu tùy hứng lại có võ thuật cái thế, Phong Tịch này rất hợp khẩu vị của tôi. Mấy chương đầu khi nàng vẫn tung hoành giang hồ, đi cùng cậu bé Hàn Phác và đối thủ cạnh tranh Hắc Phong Tức kia, có rất nhiều chuyện mê hoặc và vui nhộn, quả thật rất vui. Vì vậy khi nàng quay trở lại với thân phận công chúa Bạch Phong quốc của mình, trở nên thận trọng và sắc bén, tôi thực lòng cảm thấy căng thẳng mệt mỏi. Dù rằng vẫn có đôi lúc vui tươi cùng thuộc hạ, tuy nhiên vẫn khó tránh khỏi ràng buộc lễ nghi. Và cái quả kết thì thực sự không còn gì để nói .
Hắc Phong Tức nổi danh cùng Bạch Phong Tịch, trở thành kỳ phùng kẻ địch và cũng là thân hữu của nhau mười năm trời, một thực trạng thích hợp để sinh ra đôi chính ngôn tình. Nhưng nếu cái kiểu tình yêu mơ hồ gần gần xa xa của 2 người này sớm chấm hết để được miêu tả thâm thúy hơn ở nửa sau của truyện thì không biết bộ này phải tuyệt đến mức nào. Vậy mà đọc xong truyện rồi, trong tôi chẳng thấy mấy phần tình cảm của hai người, càng khiến cái ‘ ngôn tình ’ trở nên khan hiếm. Khi cả hai chưa về vị trí cũ, tình cảm này khiến hai người trở thành một đôi oan gia rất mê hoặc, nhưng khi tiếp đón vương vị, một người là vương nước Bạch Phong, một người là vương nước Hắc Phong, cứ coi như tình cảm phải đặt sau thiên hạ, thì đến một phần tình cảm tác giả cũng bỏ lỡ đi mất .
Tính cách Lan Tức độc lạ hẳn so với Tích Vân, “ Huyền y mặc nguyệt ” tuấn nhã vô song, cao quý thản nhiên cùng lòng nhân nghĩa rộng khắp thiên hạ. Nhưng phía sau con người ấy lại là một tầng âm u, tham vọng thống nhất thiên hạ. Chàng có tài và đủ năng lượng trở thành nhà vua, nhưng sau cuối lại vứt bỏ hết thảy để cùng nàng nắm tay du ngoạn giang hồ. Nhiều người cho là đáng lắm, vì cuộc sống đế vương sẽ vô cùng cô độc. Nhưng tôi không gật đầu nổi, cái kết và sự lựa chọn của Lan Tức thật không đồng ý nổi. Vậy bao ngày tháng chinh phạt ấy giống như đổ hết đi sao ? Nhiều người vì quy trình đoạt thiên hạ của họ mà chết đi một cách không có ý nghĩa sao ? Người dân chỉ ao ước đủ cơm áo gạo tiền, ấm no mỗi ngày, phải lâm vào cảnh lầm than bao lâu nay cũng chẳng có ý nghĩa nào sao ? Cả truyện miêu tả những điều lớn lao và vĩ mô lắm, xong lại vội kết bằng một cái nguyên do thực sự ngu xuẩn và ích kỷ. Nếu thực sự Hoàng Triều có tài trị quốc hơn Lan Tức, vậy những thành tựu và sự khôn khéo đối nhân xử thế cũng như sự tin yêu Tức Vương là một nhà vua tốt của Tích Vân là để làm gì vậy ? Giống như dát vàng dát bạc lên một kẻ rồi lại cho kẻ khác lên làm đồ trang trí, vậy quy trình kia có ý nghĩa gì chứ ! Tôi thực sự tuyệt vọng ở đoạn này .
Vốn là định viết chi tiết cụ thể một chút ít, lại nhịn không được bày tỏ nỗi ức chế này =)))
Giờ còn không đủ kiên trì viết chi tiết cụ thể, thôi thì ngắn gọn !
Về nhân vật Hoàng Triều, anh này hiện lên quá mức kiêu ngạo và tự phụ, đồng thời năng lực của anh này cũng không được tả nhiều, đến đoạn chính là quyết chiến ở Đông Đán Độ cũng vẫn không đủ chứng tỏ anh ta giỏi hẳn, thực sự mơ hồ, còn yếu tố trị quốc lại chỉ nói anh ta có lòng thương dân. Nhân vật Hoa Thuần Nhiên tưởng tạo ra sự việc lớn, ở đầu cuối chỉ hiện lên dạng nhân vật thích hợp chốn hậu cung, thậm chí còn còn không có phong thái mẫu nghi thiên hạ. Nhân vật Cửu Vi có vẻ như rất thừa, thêm vào cũng chỉ là để buff sức mạnh cho nữ chính. Nhân vật Tuyết Không Open rất đẹp, nhưng lại không có đất diễn, ở đầu cuối còn chết một cách không có ý nghĩa ( cũng hoàn toàn có thể chưa chết ). Còn cái cô Phượng Tê Ngô thì coi như tròn vai, có chút phong thái hoàng hậu nhưng sau cuối vẫn chẳng làm ra điều gì .

Riêng nhân vật Ngọc Vô Duyên thì phải nói nhiều hơn chút. Trước hết là cái tên, Vô Duyên, bên Trung thấy tên rất hay lại có chút thê lương, nhưng tôi đây mỗi khi đọc cái tên này lại thấy hài không chịu nổi, vì cứ thấy nó thiếu tế nhị sao ấy :)) Lại thêm tính cách anh này cứ điêu điêu. Cái đoạn anh này mới xuất hiện mà đi cứu giúp dân chạy nạn ấy, cố tình để quên tiền xong lại từ từ bước đi, vừa để lại bóng lưng ‘thiên nhân’ vừa đủ kịp cho dân chúng đuổi theo, rồi mới bảo “Ta cố tình để lại ngân diệp cho các ngươi”, làm màu quá đáng! Rõ ràng nói người nhà Ngọc gia đệ nhất dụng binh, vậy mà chẳng thấy anh này thể hiện mấy. Nếu nói anh này thiếu khí chất gì thì chính là thiếu sự tiêu dao mà một người thấu hiểu thế nhân cần có, cảm giác nhân vật này quá chấp nhất và làm màu, nhưng kết cục của anh này cũng là thích hợp nhất rồi.

Nhân vật Yến Doanh Châu Open tiên phong và có kiến thiết xây dựng tình cảm cùng nữ chính, đây là một trong những cụ thể ngôn tình khan hiếm của truyện này, không ngờ anh lại là nhân vật phụ và chết sớm. Nhưng mà chết rồi thì thôi, cho nó sống lại làm gì, ui cái đoạn Tích Vân nhận ra vừa giết Yến Doanh Châu sao mà củ chuối thế ! Lúc đọc cái đoạn ấy tôi cay cú dã man, vì nó thừa lắm, cẩu huyết nữa chứ !
Còn một cụ thể ngôn tình đáng nhắc đến là bát mỳ đêm giao thừa mà Phượng Tê Ngô nấu cho Lan Tức, lúc ấy tôi còn nghĩ, nếu Phượng Tê Ngô là nữ chính thì đoạn này chính là đoạn khởi đầu tình cảm của đôi chính trong truyện, chỉ tiếc nhân vật này đến sau và chẳng làm được trò trống gì. Kể ra bộ này mà SE thì nhân vật này chắc như đinh sẽ trở thành mẫu nghi thiên hạ đấy !
Trong 4 ngày đọc truyện tôi chỉ khóc một lần khi trận chiến ở núi Lạc Anh kết thúc. Tôi khóc vì lòng trung thành với chủ của vị tướng Đông Thù Phóng khi nhìn thấy nội dung trong thư chiêu hàng mà Hoàng đế đưa ông, tôi khóc vì Lâm Cơ đã chết khi quyết tâm cứu Vương của mình, và tôi khóc vì một Tu Cửu Dung luôn xấu hổ trước người con gái mình thích rồi lại vì bảo vệ nàng mà quyết tử chính sinh mệnh mình. Nhắc đến phần này thì càng phẫn nộ cái kết, rốt cuộc thì cái chết của mấy người này vô ích cmnr. Đánh mãi đánh mãi, sau cuối dùng một câu ‘ hắn là vị vua tốt ’ rồi dâng luôn cho địch nửa giang sơn đã dùng máu thịt đồng đội để giành lấy. Quá trình không có, cứ thế một câu phán ra xanh rờn, không hề gật đầu nổi .
Từ trước đến giờ, tôi thích nhất là Ngược luyến tàn tâm, nữ chính chết tâm là lôi cuốn nhất. Cứ tưởng lúc Cửu Dung chết thì nữ chính này chết tâm rồi, sau này phò tá nam chính lên ngôi là sẽ bỏ đi vĩnh viễn, vậy mà sau vài ngày ngúng nguẩy làm màu thì nữ chính này lại nhận ra mình yêu nam chính rồi lại vui cười như xưa. Haha, cả lúc giết Yến Doanh Châu cũng có buồn bã được mấy ngày chứ ! Tôi đây chưa kịp tận thưởng nữ chính chết tâm ngược chết nam chính thì nữ chính này đã hồi sinh cmnl, mấy người kia chết thật không có ý nghĩa mà !
Tôi còn tiếc mấy cái phiên ngoại, dù sao kết cục như vầy cũng đành gật đầu, hai người coi như cũng yêu nhau bằng cả sinh mệnh rồi, được cái hai người này đấu khẩu vui lắm, vậy mà không có phiên ngoại tân hôn, trăng mật, sinh hài tử, tiếc lắm đó ! Còn nhân vật Hàn Phác sau 5 năm luyện võ gặp lại Phong Tịch nữa, tác giả quên nhân vật này sao ? Ít ra có mấy cái mẩu truyện ấy thì bộ này mới tạm coi là ngôn tình được, giờ thì chỉ miễn cưỡng coi là ngôn tình thôi .
Aigu, vẫn thấy tiếc nhân vật Lan Tức này ghê. Đủ mọi phẩm chất đế vương, có vẻ như là người có tư chất nhất mà tôi từng thấy trong giới ngôn tình, thế mà cái kết … ôiiiiiiiii …
Cuối cùng vẫn phải khen văn phong, tác giả này văn mượt dã man, đọc thích lắm !

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *