[Review] Thất Nguyệt và An Sinh

Viết cho An Sinh – 12/2016

Trên đời này có những mối nhân duyên chỉ giao nhau một cách bâng quơ, giữ không được, chỉ hoàn toàn có thể song hành cùng một đoạn. Mối nhân duyên của An Sinh và Thất Nguyệt mở màn từ năm 13 tuổi, từ đó gắn chặt nhau trên từng bước đường trưởng thành. Cho đến năm 27 tuổi …

Movie Thất Nguyệt Và An Sinh
An Sinh là kiểu cô gái làm mưa làm gió khi còn trẻ, thích phiêu bạt và rong đuổi khắp nơi, đến khi trưởng thành thì chỉ muốn tìm chốn nơi phụ thuộc, bình yên và không thay đổi. Ấn tượng tiên phong của mình về nhân vật này là cô độc, cô độc và cô độc. Cảnh Thất Nguyệt dẫn An Sinh về nhà ăn cơm, cô bé 13 tuổi đứng trước câu hỏi của 2 người lớn chỉ cúi gầm mặt nói : Ba cháu mất rồi, mẹ cháu liên tục không có nhà. An Sinh phiêu bạt tứ xứ, khi căng thẳng mệt mỏi cũng chỉ biết nói thầm : “ Thất Nguyệt, tớ nhớ cậu, tớ muốn về nhà ”. Suy cho cùng, điều An Sinh cần là tình thương, là mái ấm .

Thất Nguyệt may mắn hơn khi có một gia đình hạnh phúc, có cha mẹ yêu thương, bản thân vốn xinh xắn lại có thành tích tốt, thanh xuân có An Sinh làm bạn khuê mật, có bạn trai vừa đẹp trai vừa học giỏi. Cuộc sống hoàn hảo của Thất Nguyệt cứ êm đềm trôi, học cấp 2 xong thi vào trường điểm cấp 3, cấp 3 xong vào đại học cùng bạn trai, chọn ngành theo ý gia đình rồi cứ an yên mà sống. Thất Nguyệt là mẫu con gái ngoan hiền và vâng lời cha mẹ điển hình trong xã hội, cô có quá nhiều thứ tốt đẹp bên cạnh nên chỉ sống để giữ lấy và sợ hãi đánh mất.

Cả hai cô gái đều rất hay vờ vịt. An Sinh vờ vịt muốn đi phiêu bạt cùng Apan nhưng thực ra chỉ muốn nhường Gia Minh lại cho Thất Nguyệt. Có lẽ vì mưu trí nên cách vờ vịt của Thất Nguyệt cũng “ tinh xảo ” hơn. Làm thế nào để trở nên ngoan ngoãn vâng lời, làm thế nào để thỏa mãn nhu cầu người lớn mà không ai hay biết .
An Sinh phiêu bạt
Cũng là một bộ phim thanh xuân thường thì nhưng bộ phim này tập trung chuyên sâu khai thác góc nhìn tình bạn nhiều hơn tình cảm nam nữ. Hai cô gái gặp gỡ, yêu, thích rồi kết bạn. Kể cho nhau toàn bộ mọi chuyện. Rồi đố kị. Rồi lại chăm sóc và xót thương nhau. Lựa chọn rời xa nhưng vẫn nhớ nhung. Hận đối phương. Cuối cùng lại yêu người chị em của mình. Tình bạn con gái thực sự phức tạp biết bao !
Có vài cảnh mà mình và bạn mình đã khóc khi coi. Đầu tiên là cảnh chia tay ở tàu lửa. Cảnh này chứa đựng rất nhiều nội hàm, đến tận lần thứ 2 coi lại mình mới hiểu rõ. Vì sao An Sinh lại lựa chọn ra đi ? Vì sao cô ấy lại đeo sợi dây của Gia Minh. Vì sao An Sinh hỏi Thất Nguyệt : “ Nếu cậu bảo tớ ở lại tớ sẽ ở lại ” nhưng Thất Nguyệt không vấn đáp mà chỉ khóc rồi quay sống lưng đi. Vì sao bao nhiêu năm trôi qua mà Thất Nguyệt vẫn cân cấn trong lòng vì sợi dây chuyền sản xuất kia. Coi phim, bạn sẽ từ từ cảm nhận và hiểu. Cảnh thứ 2 là cảnh ở phòng tắm. Thật sự mà nói, cảnh này 2 nữ chính đóng quá đạt, lời thoại chỉ nghe thôi cũng thấy xót xa. Là đố kị giữa con gái với nhau : “ Tớ không dắt cậu về nhà thì ai chăm nom cậu … Cậu dám cướp à ? ”. Và cảnh gần cuối phim khi Thất Nguyệt bộc bạch với An Sinh : “ Tớ muốn tự do tự tại ”. Lúc 2 tiếng “ tự do ” cất lên, mình cảm thấy đau lòng kinh điển. Đâu đó nỗi bất lực của Thất Nguyệt trong bản thân mình : luôn khao khát tự do nhưng cũng luôn sợ hãi đánh mất cảm xúc bảo đảm an toàn .
An Sinh từng nói : “ Hôm trước tớ và Apan bị khói độc hun suýt chết, tớ cảm thấy cái tuổi 27 kia sắp đến rồi Thất Nguyệt à ”. Vậy mà ở đầu cuối, người chết ở tuổi 27 kia không phải là An Sinh mà là Thất Nguyệt. Nếu như đầu phim bao nhiêu thiện cảm và nỗi xót thương mình dành cho An Sinh vì sự cô độc của cô ấy, thì đến cuối phim mình lại ngưỡng mộ sự dũng mãnh của Thất Nguyệt khi dám bóc lớp vỏ của gái ngoan hay gái hư, sống thật với chính mình. Tuy cô ấy chết khi chưa thật sự được tự do phiêu bạt khắp trần gian, nhưng chết ở tuổi 27 đương lúc nhận ra lẽ sống của mình với Thất Nguyệt cũng thật bất hối .
An Sinh năm 27 tuổi
Bàn về mặt diễn xuất thì không cách gì chê được. Phải nói rằng, Châu Đông Vũ và Mã Tư Thuần đã có màn lột xác ngoạn mục với hai vai diễn An Sinh và Thất Nguyệt. Vũ ca không còn vẻ yếu ớt trong Bạn cùng bàn ( đóng cặp với Lâm Canh Tân, cũng thể loại thanh xuân vườn trường ), Cung tỏa trầm hương hay cái vai diễn bánh bèo trong Chim sẻ. Đông Vũ nhập trọn vai, khiến cho mình cảm thấy cô ấy chính là An Sinh từ truyện bước ra. Hình ảnh nụ cười chia tay ở ga tàu lửa của cô gái có bím tóc tết lệch và đôi mắt cười khiến mình nhớ mãi. Còn về Mã Tư Thuần, mình biết đến cô ấy qua phim Thanh niên thời văn minh đóng với Hồ Ca nhưng phải đến Tả nhĩ với vai Lý Ba Lạp chết yểu mới ghi được dấu ấn trong lòng mình. Trong bộ này, một phần do vai diễn nên đến cuối phim diễn xuất của cô ý mới thực sự gây chú ý quan tâm. Điển hình là cảnh khóc ở toa tàu lửa và trong phòng tắm .
Còn về âm nhạc và màu phim thì mình cực cực thích luôn ý. Cảnh 2 đứa trẻ nắm tay nhau chạy trên sân vận động, cảnh mưa rơi hay cảnh đuổi nhau trong rừng cây quay rất đẹp. Màu phim nhẹ nhàng, có khi sẫm màu lúc buồn, màu nắng ấm cúng khi hoài niệm. Âm nhạc tựa như dòng chảy vậy, đầu phim có bài It’s not a crime cứ ngân nga dẫn dắt, cuối phim có bản nhạc nền khiến mình nhớ mãi nụ cười được tự do của Thất Nguyệt, dù chỉ trong tưởng tượng của An Sinh .
Ban đầu mình xem phim chỉ vì tò mò. Thứ nhất là lúc nhìn poster và coi trailer cứ nghĩ đây là phim bách hợp, thứ 2 là vì lần tiên phong nghe một bộ phim điện ảnh có tới 2 giải Ảnh hậu, đọc phản hồi của những mọt phim thì đều nhìn nhận rất hay. Thường phim thanh xuân khá ý nghĩa nhưng lại ít khi được giới trình độ nhìn nhận cao, bộ phim thanh xuân này có điều gì đặc biệt quan trọng mà được khen nức nở như vậy. Rồi mình thử coi và vô cùng cảm động về tình cảm bạn hữu của An Sinh và Thất Nguyệt .
PS : Xem xong bộ phim này, lòng bỗng dưng thấy trĩu nặng, rồi bỗng dưng nhớ về cô bạn khuê mật thuở bé. Không biết giờ đây bạn ấy sống thế nào nhỉ ?

Viết cho Thất Nguyệt – 02/2019

Bài review này mình đã viết cách đây 3 năm. Vậy mà giờ coi lại phim, xúc cảm vẫn như thuở đầu .
Lần thứ 4 coi lại phim, mình càng yêu An Sinh, lại càng đồng cảm Thất Nguyệt, đồng cảm cho nỗi không an tâm và cái khó của cô, đồng cảm cho sự gan góc và tuổi trẻ bất hối của cô. Một lần nữa, mình lại khóc, lần này là vì Thất Nguyệt .
Thất Nguyệt chia tay An Sinh ở ga tàu
Từng có người nói với mình rằng, tổng thể tất cả chúng ta đều là An Sinh, và cũng đều là Thất Nguyệt. Có người là Thất Nguyệt, ở đầu cuối lại sống như An Sinh, cũng có người là An Sinh, ở đầu cuối lại sống như Thất Nguyệt. Ổn định hay phiêu bạt suy cho cùng chỉ là một lựa chọn. Thế nên nếu như phần đầu bài viết, mình viết vì một An Sinh phiêu bạt, gan góc sống hết mình, phần sau bài viết này, mình xin dành Tặng cho Thất Nguyệt, cũng chính là bản thân mình .
Thất Nguyệt thật ra rất cô độc và stress. Cô ao ước được tự do và phiêu bạt như An Sinh. Lần đầu học được chia tay là nhờ An Sinh, học được biệt ly là nhờ Gia Minh .

Ngày chia tay An Sinh ở bến tàu, Thất Nguyệt sau đó đã khóc rất lâu. Cô không nói cho Gia Minh biết thật ra cô không phải khóc vì sự ra đi của An Sinh, mà vì thất vọng về bản thân. Thất vọng vì cô không yêu An Sinh như yêu chính bản thân mình. Thất vọng vì thế gian này không phải thứ gì cũng có thể chia sẻ. Trước đây cô chưa từng nghĩ, trưởng thành, hóa ra lại như vậy.

Cô không rõ mình thích thứ gì, cũng chưa từng vì thứ gì mà tranh giành, trừ Gia Minh. Thật ra trong lòng Thất Nguyệt rất rõ, kể từ ngày chia tay ở bến tàu, trong lòng Gia Minh đã không còn cô. Gia Minh đồng ý lấy Thất Nguyệt đa số là vì nghĩa vụ và trách nhiệm hơn là vì yêu .
Sau khi từ bỏ toàn bộ những thứ ràng buộc ấy, Thất Nguyệt bỏ đi. Phiêu bạt như An Sinh. Thất Nguyệt nhận ra, cô dần thích đời sống phiêu bạt này .
Thất Nguyệt tự do trong tiểu thuyết của An Sinh
Cảm ơn An Sinh vì đã viết nên một cái kết đẹp cho Thất Nguyệt .

“ Mỗi lần Thất Nguyệt đến một nơi, đều viết ra những lời cô muốn nói với An Sinh. Lần này, đến lượt đời sống của cô trở thành tiểu thuyết. Cô quyết định hành động đem mọi chuyện sau khi gặp An Sinh từ năm 13 tuổi viết vào quyển tiểu thuyết này. Mở đầu của câu truyện được viết thế này. Một Thất Nguyệt phiêu bạt biết rằng : một ngày nào đó khi cô quay đầu lại, người ở bên mình như hình với bóng, chính là một An Sinh đang sống một đời sống niềm hạnh phúc. ”

An Sinh là Thất Nguyệt .
Thất Nguyệt là An Sinh .
Đánh giá : 8/10 .

Share this:

Like this:

Like

Loading …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *