Góc Review • Thời niên thiếu không thể quay lại ấy • Đồng Hoa – Năm tháng như dòng nước chảy

59b6657e7292e-2017-08-17-09-38-11.jpg

Góc Review • Thời niên thiếu không thể quay lại ấy • Đồng Hoa – Năm tháng như dòng nước chảy

Spoiler rất kỹ, nhắc đến khá nhiều chi tiết trong truyện nên mọi người hãy cân nhắc trước khi đọc nhé!

Click vào đây để xem các truyện đã được review

Tuổi thanh xuân là quãng thời hạn đẹp tươi nhất của mỗi người .
Là sự bồng bột, ngây ngô, khờ dại, là niềm vui và nỗi buồn chất chứa trong từng câu truyện, toàn bộ tạo nên những hồi ức thật đẹp, khắc thật sâu trong tim. Tuổi thanh xuân sẽ đi theo tất cả chúng ta đến tận cuối cuộc sống, sau này khi nhớ lại liền thấy khắc khoải không nguôi .
e9f8e426b7ff973fc0031e1ad39b98cf.jpg

Thanh xuân ở nơi nào ? Từng ánh mắt của thiếu niên, đen trắng rõ ràng, giống như một bức màn. Dũng cảm, xúc động, yếu ớt, tò mò, khát vọng, sợ hãi, thương tâm, tuyệt vọng, suy tư …Chỉ đến khi nó từ từ rời xa, tất cả chúng ta mới hoàn toàn có thể thấy rõ nó. Thấy rõ toàn bộ có lẽ rằng sẽ tuyệt vời, có lẽ rằng thấy được câu truyện sau sống lưng con người ta có nhân quả rõ ràng, nhưng, sau khi tổng thể hình ảnh đã đóng thành một cuộn phim, thì mặc dầu tất cả chúng ta mỉm cười, hay rơi lệ, cũng chỉ hoàn toàn có thể đứng từ xa xa nhìn về thời hạn đầu đó, yên tĩnh nhìn trên màn ảnh kia đang từ từ hiện lên những hình ảnh và cũng từ từ biến mất .Đó là thanh xuân, chỉ sau khi rời đi, tất cả chúng ta mới hoàn toàn có thể thấy rõ ràng .

“ Thời niên thiếu không thể quay trở lại ấy ” là một tác phẩm như vậy. Câu chuyện kể về bao hồi ức thưở còn trẻ dại của La Kì Kì, xen kẽ những mẩu truyện vụn vặt của đời sống học viên, sinh viên để rồi người đọc hoàn toàn có thể tìm thấy hình ảnh của bản thân trong những năm tháng vội vã ấy. Song thời niên thiếu của La Kì Kì xinh xắn không chỉ vì có bao kỷ niệm đáng nhớ mà còn vì cuộc gặp gỡ định mệnh với Tiểu Ba, với Trương Tuấn .
La Kì Kì từ nhỏ đã sống thiếu tình thương cha mẹ. Em từ một cô công chúa mưu trí, đáng yêu bỗng trở nên lì lợm, ít nói. Mình còn nhớ rõ cụ thể Kì Kì tận mắt chứng kiến cảnh mái ấm gia đình mình quây quần ấm cúng, tận mắt trông thấy cha mẹ dành hết tình yêu thương cho đứa em gái của mình. Phải đau lòng đến mức nào, tự trách và mặc cảm ra sao mà đứa bé gái còn non nớt đó lại trốn tránh, yếu ớt lùi ra sau như vậy ? Em hẳn đã cảm thấy tủi thân, hẳn đã rất oán trách cha mẹ không đồng cảm, chăm sóc em nhiều hơn .
Tất nhiên không thể trách Kì Kì hay cha mẹ em được. Em vốn dĩ sống cùng với ông ngoại, ngày ngày được yêu thương, chiều chuộng hết mực, nay buộc phải chuyển đến sống cùng cha mẹ, trong nhà lại Open một đứa em dành hết sự chăm sóc, quan tâm của mọi người tất yếu sẽ phát sinh cảm xúc ghen tỵ. Trẻ con mà, thấy mình bị hẳt hủi chắc như đinh sẽ tủi thân, buồn bã và sẽ dần xa lánh mọi người xung quanh. Cha mẹ em vốn đã yêu thương Viện Viện – cô bé con đáng yêu, luôn ra vẻ yếu ớt, cần được che chở, bảo vệ, đương nhiên sẽ ngần ngại, không chăm sóc đúng mực với Kì Kì – một đứa trẻ lầm lì, ít nói, lại dễ làm mưa làm gió, cực đoan. Chính sự thiếu vắng tình yêu thương mái ấm gia đình ấy đã ảnh hưởng tác động không nhỏ tới tính cách và cuộc sống của La Kì Kì .
May thay, mặc dầu sự yếu ớt ấy đã theo em nhiều năm về sau, nhờ có sự “ giúp sức ” của những thầy cô, bạn hữu hay sự Open của những Trần Kính, Trần Tùng Thanh, Quan Hà, Thẩm Viễn Triết, Dương Quân, Lâm Y Nhiên hay Tiểu Ba, Trương Tuấn, … Kì Kì dần trở nên can đảm và mạnh mẽ, tự tin hơn khi nào hết. Nếu lúc trước em chỉ dám cúi đầu chịu khuất phục, luôn ở thế bị động thì giờ đây em đã dám gan góc, hiên ngang phát biểu trước toàn trường, tham gia những thi biện luận có tiếng hay xa hơn nữa là chuẩn bị sẵn sàng đấu tranh toàn bộ vì mục tiêu của bản thân. Em tựa như một bông hoa sen bừng nở giữa bùn lầy tăm tối, cảnh vật bên ngoài không những không thể che lấp mà còn tô đậm thêm vẻ đẹp kiên cường, quật cường ấy. Em toả sáng rạng rỡ, không ngừng vươn lên can đảm và mạnh mẽ, khiến người khác phải ngần ngại, kính nể .
La Kì Kì còn là một cô bé rất khôn ngoan, tinh xảo, biết tâm lý. Cách em xử lí trường hợp, sự tinh ranh, kiên cường hay ẩn nhẫn của em thật sự khiến mình cảm thấy nể phục, đồng thời cũng vô cùng lo âu. Ở tuổi của em, cái tuổi đáng lẽ phải vô lo vô tư ấy, La Kì Kì lại trưởng thành hơn người khác rất nhiều. Nhìn bên ngoài La Kì Kì là một cô gái can đảm và mạnh mẽ, ngang ngược, kiên cường nhưng bên trong lại ẩn nhẫn, xích míc, tự ti đến xấu đi .
Có thể nói tính cách của La Kì Kì đa phần bị tác động ảnh hưởng từ Tiểu Ba và tuổi thanh xuân của em xinh xắn cũng là vì có Hứa Tiểu Ba. Nói ra thì có vẻ hơi thiên vị quá nhưng mình thật sự thật sự rất thích Tiểu Ba. Chắc hẳn là do mình tự cảm thấy bản thân rất giống anh nên phát sinh lòng đồng cảm với nhân vật và có lẽ rằng La Kì Kì cũng vậy .
Tiểu Ba rất mưu trí, có đầu óc, hơn thế nữa cũng là quyết tâm học tập tử tế, tuy vẻ bên ngoài có vẻ như ăn chơi lêu lổng nhưng lại rất biết giữ mình, không học thói xấu của người khác. Ngoài ra, anh còn là túyp người tinh xảo, nhạy cảm nổi bật. Một phần cũng là vì Tiểu Ba lớn hơn La Kì Kì nhiều, anh trải đời và hiểu chuyện, có ý thức nghĩa vụ và trách nhiệm cao, khiến người khác có cảm xúc bảo đảm an toàn, muốn lệ thuộc vào anh .
Theo quan điểm của mình, Tiểu Ba có yêu La Kì Kì. Tình yêu ấy xuất phát từ tình cảm bạn bè bè bạn có chung lí tưởng, nhân sinh quan cho đến khát vọng hoàn toàn có thể bảo lãnh, che chở cho em. Tình yêu của Tiểu Ba rất đặc biệt quan trọng, yêu đến mức trở nên bao dung, vị tha, yêu đến tự ti, lo lắng, sợ mình làm Kì Kì hư hỏng mà chọn cách rời bỏ em .
Song cũng giống như La Kì Kì, nội tâm của Tiểu Ba thật sự rất phức tạp. Đọc thật kĩ ngoại truyện mình mới biết Tiểu Ba có tâm sự rằng anh muốn bảo vệ Kì Kì còn vì chính bản thân mình nữa. Có lẽ, so với anh, La Kì Kì chính là niềm tin, là niềm kỳ vọng. Khi nhìn thấy Kì Kì, Tiểu Ba sẽ cảm thấy mình vẫn còn chút tia kỳ vọng, dù là mỏng dính yếu ớt thì vẫn sẽ có động lực để liên tục tiến bước. Nhưng niềm hạnh phúc nào có thuận tiện ?
Giây phút Tiểu Ba dẫn Kì Kì đi xăm mình thật sự rất đau xót. Kì Kì từng nói khi nhìn thấy Tiểu Ba không có hình xăm như Ô Tặc, anh Lý, em liền cảm thấy rất yên tâm. Bởi đó chính là dẫn chứng rõ ràng nhất rằng Tiểu Ba không giống bọn họ mà giống Kì Kì, hai người vĩnh viễn ở chung một nhà, vĩnh viễn có một chút ít độc lạ với những người khác. Ấy vậy mà Tiểu Ba lại chọn phương pháp đau lòng kia, vẽ lên khung hình mình một hình xăm chẳng thể xoá bỏ chỉ để cảnh tỉnh bản thân rằng anh đã không còn là người một nhà với Kì Kì, rằng số phận của mình từ nay về sau chẳng thể biến hóa nữa. Chính thế cho nên, mình thấy rất thương Tiểu Ba, anh đã nỗ lực phấn đấu học tập như thế, đã nỗ lực vượt qua mọi rào cản, thử thách tưởng như không thể vậy mà suôn sẻ lại không tìm đến bên anh. Tiểu Ba thật sự xứng danh nhiều hơn thế. Kể cả khi Kì Kì chỉ thích anh với tư cách anh trau thì mình vẫn mong Tiểu Ba sớm tìm được niềm hạnh phúc của mình .
Lần đầu đọc truyện, lúc nam phụ bỏ đi, mình đã rất giận tác giả, vô cùng điên tiết and ức chế =)) Mình thậm chí còn còn nổi giận với Kì Kì và trách em tại sao lại không yêu Tiểu Ba, tại sao bắt đầu chỉ quan tâm đến Trương Tuấn. Bởi lẽ trong mắt mình Tiểu Ba thật sự quá tuyệt vời, quá vô thực. Nhưng mà sau này, khi đã trưởng thành thêm một chút ít, đọc cuốn này cũng nhiều lần lắm rồi, mình mới đồng cảm được tâm ý của tác giả, thậm chí còn còn cảm thấy đồng cảm và thích Trương Tuấn nhiều hơn trước. Kì Kì không yêu Tiểu Ba vì em là em, em đương nhiên có lựa chọn tương thích cho riêng mình và em đã chọn yêu Trương Tuấn. Chúng ta cơ bản không thể phán xét tình yêu của em là đúng hay là sai, là nên hay không nên. Có lẽ Tiểu Ba thật sự đã vượt qua số lượng giới hạn tình đồng đội, có lẽ rằng anh đã yêu Kì Kì thật nhưng nếu Kì Kì không có kiểu tình cảm ấy với Tiểu Ba thì cũng chẳng thể trách cô ấy được. Tình yêu tuổi học trò vốn dĩ rất đơn thuần, ngây ngô, chỉ biết chọn theo tâm hồn chứ nào biết nghiên cứu và phân tích phải trái đúng sai ?
Tiếp theo là Trương Tuấn – nhân vật chính của câu truyện là một hình tượng tầm cỡ của mối tình đầu. Cậu vừa đẹp trai, vừa cool ngầu, cũng rất đáng yêu. Trương Tuấn còn là một người con trai kiêu ngạo và có lòng tự tôn cao. Cậu rất chung thủy, đa tình nhưng cũng dễ ghen tuông, thích trấn áp, nội tâm phức tạp, đầy xích míc. Khác với Tiểu Ba, Trương Tuấn không tinh xảo, cũng không đồng cảm La Kì Kì như anh nên những cuộc cãi cự và hiểu nhầm cứ liên tục xảy ra. Cậu vô tình làm tổn thương người con gái cậu yêu, lại cứ ngỡ là tự mình đa tình. Trương Tuấn ngây ngô, trẻ con cũng giống như bao thiếu niên khác, kinh ngạc trong tình yêu để rồi lại chìm trong đau khổ dằn vặt .
dd82ffd11f81a4f16d0579e1239c1ff3.jpg

Khi còn trẻ, tất cả chúng ta thường không biết quý trọng thời hạn và đời sống, hành vi hoàn toàn có thể tùy hứng và không kiêng nể điều gì, cũng không quan ngại hậu quả, vì thế, khi còn trẻ, tất cả chúng ta thường chỉ cần có một chút ít lý trí, có một chút ít kềm chế là hoàn toàn có thể tránh sai lầm đáng tiếc .Thế nhưng, đến khi tất cả chúng ta hiểu được nguyên tắc này, thì tất cả chúng ta thường đã phạm phải sai lầm đáng tiếc mất rồi, khi còn chưa phạm sai lầm đáng tiếc thì dù là ai tận tình khuyên bảo đạo lý, tất cả chúng ta cũng không nghe .

Mặc dù mình đã đem lòng yêu anh Tiểu Ba gần như là ngay từ cái nhìn tiên phong thì chuyện tình của Trương Tuấn và La Kì Kì vẫn khiến mình rất buồn. Lúc ấy, cả hai còn quá trẻ, chưa trưởng thành và chưa biết tâm lý. Họ đều quá kinh ngạc, sợ hãi trước tình yêu và họ cũng quá lí trí, khi nào cũng chú ý đến danh dự và lòng tự tôn của bản thân. Giống như những chuyện tình thảm kịch khác, sai lầm đáng tiếc của cả hai là đã không nói ra những tâm lý thật tâm nhất của mình. Nhất là Kì Kì, em ấy phòng thủ quá tốt, luôn mang theo mình sự phòng bị kĩ càng. Ngay cả với người em yêu thương nhất, Kì Kì cũng không bộc bạch gì cả. Có lẽ là do lí trí mách bảo mình phải yêu lấy bản thân, sợ tình yêu của Trương Tuấn chỉ là phút chốc nhất thời hay vì quá xấu đi mà em sợ rằng mình sẽ bị tổn thương lần nữa nên mới dè dặt, thận trọng đến vậy .
Nhưng Kì Kì không biết thực ra không riêng gì em cảm thấy như thế. Trương Tuấn đã bao lần bị Kì Kì phất lờ, coi như không khí, đương nhiên cũng sẽ lúng túng, cũng sẽ ngần ngại, thận trọng với em. Trương Tuấn hết sợ Kì Kì không thật sự thích anh lại sợ Kì Kì sẽ ngày một trưởng thành, ngày một toả sáng hơn và người như anh sẽ không thể đem lại niềm hạnh phúc cho em. Chỉ đến khi năm tháng trôi mau, những hình ảnh xinh xắn của hai người đã trở thành hồi ức tuổi thanh xuân nhạt màu thì họ mới vỡ lẽ ra, mới nhìn thấu tâm tư nguyện vọng của nhau lúc bấy giờ. Nhưng biết làm thế nào khi mọi chuyện đã quá trễ ?
Mình thích Trần Kính. Chỉ đơn thuần là thấy thích cậu ấy. Thích ở đây không xuất phát từ tình cảm nam nữ mà chỉ đơn thuần là sự biết ơn, kính trọng tới vị thần đồng tài năng nhưng lại không chút cao ngạo. Mình thích cậu còn vì sự chăm sóc đặc biệt quan trọng mà cậu dành cho Kì Kì. Cậu vốn dĩ chẳng chăm sóc thế sự bên ngoài, phận ai người ấy lo nhưng lại sẵn sàng chuẩn bị trợ giúp Kì Kì : cùng nhau thi đọc thơ, giảng giải bài tập cho em hay truyền cảm hứng, hướng dẫn cho em mỗi khi em gặp khó khăn vất vả trên đường đời. Tất nhiên, mình cũng không rõ rốt cuộc trong lòng Trần Kính, La Kì Kì đứng ở vị trí nào. Nhưng chỉ cần mỗi lần nhìn thấy Kì Kì cậu đều mỉm cười, đặt niềm tin và kỳ vọng lên em thì mình lại càng thích nhân vật này hơn. Tuy rằng so với hai nhân vật nam chính đất diễn của cậu không nhiều nhưng so với mình thì Trần Kính là vì sao toả sáng nhất, tuy chỉ lướt qua trong chốc lát nhưng đẹp tươi vô cùng, khiến người ta phải luyến tiếc, phải cảm thán .

Mình cũng rất thích Thẩm Viễn Triết. Tuy đất diễn của nhân vật này cũng không nhiều nhặn gì và còn chẳng phải nhân vật có tầm ảnh hưởng quá lớn lao đến Kì Kì nhưng mình lại thấy tiếc cho cậu ấy. Sở dĩ mình là người ham hư vinh, ngay từ giây phút đầu tiên khi trông thấy cậu ấy dỗ dành Kì Kì khóc thì mình đã đổ luôn rồi =)). Sau này lại cảm nhận được tấm chân tình cậu dành cho Kì Kì, dẫu là không nói ra, dẫu cậu là một người toan tính, thực dụng và có thể nói là nguyên nhân gián tiếp ảnh hưởng đến chuyện tình của Trương Tuấn và Kì Kì thì mình vẫn không lỡ làm cậu ấy đau lòng. Đáng tiếc, người La Kì Kì thích vĩnh viễn không phải cậu, cho nên cậu thanh niên toả sáng như ánh dương ngày hạ ấy cuối cùng cũng chỉ là một dấu chấm rất nhỏ trong cuộc đời của em.

311e714f3ad5bfd9941ecd6fdaa9cc35.jpg

Vất vả trả giá không tính là gì
Chờ đợi mòn mỏi cũng không tính là gì
Chỉ cần mọi chuyện qua đi
Tất cả lại có thể như ý muốn của chúng ta.
Có điều
Cuộc sống vốn là một vở hài kịch
Cái giá chúng ta phải trả và những điều chúng ta nhận được thật sự không cân xứng.

Hiểu Phỉ, cô bạn thân từ tấm bé của La Kì Kì là một nhân vật mang trong mình đầy thảm kịch. Đọc câu truyện của em, mới thấy trần gian này thật tàn tệ làm thế nào. Em xinh xắn, giỏi giang nhưng tuổi thơ của em lại vô cùng xấu số. Tuổi thanh xuân của Hiểu Phỉ giờ đây cũng chỉ gói gọn trong những ký ức tồi tệ với bao kẻ khốn nạn đã hủy hoại cuộc sống em và những lời đồn ra tán vào độc địa. Mình thường tự hỏi không biết liệu em có tiếc không, có hối hận không vì đã mặc kệ toàn bộ toàn bộ để rồi để lại hậu quả tai hại đến thế ? Nhưng chuyện đã rồi, nạn nhân và những tên khốn kia cũng phải trả cái giá đắt, mình chỉ biết tiếc thương cho em mà thôi. Cuối cùng thì em đã chọn cách bỏ nhà ra đi, phó mặc mái ấm gia đình cùng đứa bạn thân thiện nhất, đặt hết những ký ức kinh hoàng cùng đau đớn tổn thương đó lại phía sau để giải thoát bản thân. Nhưng dù tháng năm có dần trôi, dù hoàn toàn có thể em đã có một đời sống tốt đẹp hơn với một khởi đầu mới đang chờ đón phía trước thì sâu thẳm trong trái tim em sẽ còn mãi một nỗi đau không dứt, chẳng cách nào khôn nguôi .
Mình không thích Quan Hà nhưng lại rất buồn cho cô ấy. Theo thói quen thì khi đọc truyện, mình thường nhập tâm vào nhân vật chính nên ngay từ khi Quan Hà Open mình đã không có thiện cảm với em. Sự hoàn mỹ, nổi tiếng, vẻ xinh đẹp thanh nhã và tài trí hơn người, tổng thể đều khiến mình ghen tị. Có cảm giác Quan Hà cơ bản là người ở quốc tế khác, một nơi xa xôi mà tất cả chúng ta chẳng thể nào với tới. Kì Kì lúc nhỏ còn khá mặc cảm, sợ một ngày nào đó, Trương Tuấn sẽ ghét bỏ mình mà bên cạnh Trương Tuấn lại có một Quan Hà em ngưỡng mộ đến ghen tị, hiển nhiên sẽ cảm thấy mình yếu ớt, kém cỏi và chắc như đinh sẽ ghen tuông .
Song Kì Kì một lần nữa lại không biết thực ra Quan Hà cũng rất giống em, cũng biết tự ti và nhạy cảm. Nếu Kì Kì từ cô bé nhút nhát đến trở nên lãnh đạm với đời, làm ngơ tổng thể thì Quan Hà lại tham vọng hơn nhiều. Sự tự ti trong em quá lớn để rồi em tự ép bản thân phải hoàn mĩ nhất hoàn toàn có thể. Mọi thứ em làm đều toả ra khí chất thanh cao thanh nhã, khiến người ta khâm phục, mến yêu. Nhưng càng đọc về Quan Hà, mình lại càng thấy thương em nhiều hơn cả bởi thực ra sống như vậy chắc rằng sẽ rất stress. Có lẽ em cũng đã từng phải chống trọi với những khó khăn vất vả của Kì Kì, cũng phải có một nghị lực khác thường mới hoàn toàn có thể được như ngày ngày hôm nay. Nhưng trong cuộc sống em không có anh Lý, không có Ô Tặc càng không có Tiểu Ba. Chính vì chỉ có một mình nên luôn phải ép mình trở nên can đảm và mạnh mẽ, hoàn hảo nhất hơn nữa. Và phải chăng đó cũng chính là nguyên do tại sao em lại ghen tỵ với Kì Kì, một người suôn sẻ hơn em. Về sau, Quan Hà dần trở nên quá đỗi xấu đi, sai càng thêm sai. Có lẽ là vì không có ai chỉ cho em cách đi, nên càng tiến lại càng lùi, lạc vào mê cung không lối thoát, lầm đường lạc lối .
Mình thấy có nhiều bạn cho rằng cái kết chưa thật sự thuyết phục, hoặc chưa làm thoả mãn được bạn đọc. Nhưng theo mình, kết như vậy là hay và hài hòa và hợp lý nhất. Bởi lẽ đây là kết thúc mở, tác giả đã tạo thời cơ để bạn đọc hoàn toàn có thể thoả sức tưởng tượng ra những cái kết khác nhau dựa trên lý tưởng, nhân sinh quan khác nhau. Theo mình, cả Trương Tuấn lẫn Tiểu Ba đều không thể quay lại bên Kì Kì. Tiểu Ba vốn dĩ so với Kì Kì chỉ là người anh trai thân thương, không hơn không kém còn Trương Tuấn thì quá trẻ con, dẫu Trương Tuấn hoàn toàn có thể đã trưởng thành hơn trước thì tính cách của Kì Kì và Trương Tuấn cơ bản không hợp nhau và khoảng cách giữa hai người là 10 năm đằng đẵng. Đối với mình, có khi Trần Kính lại hợp với em nhất. Mặc dù có năng lực Thẩm Viễn Triết vẫn thích em nhưng Trần Kính không chỉ luôn chăm sóc, tận lực giúp sức La Kì Kì mỗi khi em cần mà còn rất đồng cảm con người Kì Kì, hoàn toàn có thể đem lại niềm hạnh phúc cho em và giúp em phát huy hết năng lực của mình. Nhưng đương nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của mình, chẳng ai gồm có cả mình, bạn đọc hay thậm chí còn tác giả hoàn toàn có thể biết được kết cục thật sự như thế nào, chỉ Kì Kì mới hoàn toàn có thể lựa chọn cuộc sống của mình .
“ Thời niên thiếu không thể quay trở lại ấy ” là một trong những tác phẩm mình vừa lòng nhất của Đồng Hoa hay thậm chí còn là trong hầu hết những truyện ngôn tình thanh xuân vườn trường nhan nhản lúc bấy giờ ở Trung Quốc. Một lần nữa, Đồng Hoa đã khiến mình tâm phục khẩu phục với diễn biến quá hay, quá chân thực cùng giọng văn man mác buồn đặc trưng của cô. Giống như những tác phẩm trước của Đồng Hoa, “ Thời niên thiếu ” mang trong mình khá nhiều nhân vật nhưng không loãng, mỗi người đều có một câu truyện của riêng mình giúp fan hâm mộ hoàn toàn có thể thuận tiện đồng cảm với nhân vật hơn. Một điểm mình cực thích ở truyện của Đồng Hoa là nội tâm nhân vật được phác hoạ vô cùng đa dạng và phong phú và trong truyện có rất nhiều chi tiết cụ thể nhỏ phải tinh ý mới nhận ra. Điều duy nhất mình thấy không hợp lý là độ tuổi của nhân vật hình như còn quá trẻ. Mình không biết nhiều về nền văn hoá Trung Quốc cho lắm nhưng hai nhân chính thích nhau từ lớp 2, lớp 3 gì đó thì phải và theo mình là tầm tuổi ấy chưa thể có những tâm lý có chiều sâu hay là đã biết mang vũ khí như bạn Trương Tuấn được =)) Tất nhiên đây chỉ là một phần rất nhỏ của tác phẩm mà mình còn hơi lấn cần chứ so với mình thì truyện gần như perfect rồi =))
Thời niên thiếu ấy đã kết thúc, tuy xinh xắn nhưng cũng bi thương đến cùng cực. Bởi vì tất thảy chỉ còn là những hồi ức trong quá khứ, vốn dĩ đã kết thúc từ lâu và chẳng thể quay trở lại nên mới hụt hẫng, đau lòng, bứt dứt không nguôi …
Sau đây là một số ít quote rất hay của truyện mà mình tìm được. Cảm ơn vì đã đọc và đừng quên nhấn nút like, comment và share để ủng hộ mình nhé. Liebe ❤
utf-8''eyeem-111974874.jpg

Tôi có thể đóng cuốn nhật kí lại
Nhưng không thể đóng cửa trái tim mình
Tôi có thể đóng cửa trái tim mình
Nhưng thể đóng lại tình yêu và nỗi buồn
Tôi có thể đóng lại tình yêu và nỗi buồn
Nhưng lại không đóng được ánh mắt luôn dõi theo cậu.
Nhiều năm sau
Tôi có thể
Thanh thản như mây gió
Mỉm cười và bắt tay cậu nhẹ nhàng nói lời từ biệt
Nhưng từ còn chưa ra khỏi miệng
Cậu vĩnh viễn sẽ không biết
Nó bị khóa sâu dưới đáy của con sông thời gian.

tumblr_mcvcbjzhK01qb5t88o1_1280.jpg

Vết thương đau đớn nhất trần gian chính là vết thương không ngã xuống, không có thuốc hay, cũng không thể chữa khỏi, mặc dầu bình phục, cũng như ánh trăng trên mặt nước, nhìn thì thật tròn vẹn, yên bình, nhưng mỗi khi gió thổi qua, nó sẽ thuận tiện lộ ra vết rách nát, bí mật đau đớn .

danan-swanson-reach-for-the-sky-xs-painting.jpg

Thế giới bên ngoài rất lớn, phải nỗ lực bay ra nhìn một lần mới không uổng công cả đời, vì thế không thể làm đôi cánh của mình bị thương quá sớm .

large.jpg

Chẳng lẽ thanh xuân tất yếu phải trải qua ngu muội đau khổ, mới hoàn toàn có thể đạt được sự khôn ngoan trưởng thành ?

56add29fd1c4116ec22bcfb671bfd1a1.jpg

Trái đất sẽ không ngừng hoạt động vì bất kể ai, đây là một câu nói trung thực nhất, cũng là một câu nói tàn khốc nhất .

1521061641209.jpg

Con người không chỉ sống vì mình, mà còn sống vì người mình yêu quý nữa .

aeb295c6004c7c5510b5f1fc3d12cc34.jpg

Thời niên thiếu, vì chưa từng bị tổn thương, nên không biết thế nào là nhân từ, vì chưa từng sợ hãi, nên không biết thế nào là thoái nhượng, tất cả chúng ta luôn tùy hứng, không chăm sóc hay thương hại người khác .Cho đến một ngày, tất cả chúng ta bị tổn thương, hiểu rằng phải trải qua đau đớn và sợ hãi, mới hoàn toàn có thể hiểu rõ hiền hậu và thoái nhượng .Nhưng khi ấy, tuổi xuân vô tư không biết kềm chế cũng từ từ bay mất, cách tất cả chúng ta ngày một xa hơn .Chúng ta trưởng thành, nhưng trong lồng ngực là một trái tim, đã bị tổn thương .

adventure-aesthetic-alternative-art-Favim.com-4106135.jpg

Nếu bạn đang sống trong những năm tháng thanh xuân, thì hãy đối xử nhẹ nhàng với những người bạn gặp, không phải vì họ làm bạn cảm kích, mà chỉ vì nhiều năm sau, khi bạn bỗng quay đầu lại, trong sự hối hận của tuổi thanh xuân sẽ ít đi một chút ít .

Người viết: Yoongie Phạm
image: Internet

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *