[Review] Trầm hương tuyết – Thị Kim

tram-huong-tuyet

Reviewed by Dạ Vũ

Truyện chia làm 2 quyển, quyển 1 ngược nữ, nói về hành trình dài theo đuổi người tình ngọt ngào nhưng cũng đầy gian truân của Mộ Dung Tuyết – một cô gái 16 tuổi xinh đẹp giỏi giang so với Chiêu Dương vương Gia Luật Ngạn – người nàng vừa gặp đã yêu. Quyển 2 lại ngược nam, kể về quy trình đoạt lại trái tim Mộ Dung Tuyết của Gia Luật Ngạn khi hắn nhận ra sự vô tâm của hắn đã khiến nàng quá stress mà phải buông tay .
Nữ chính Mộ Dung Tuyết được tác giả miêu tả không những là một tuyệt đại mĩ nhân mà còn có tài nấu nướng rất giỏi. Nàng là con gái độc nhất của Mộ Dung Lân nên từ nhỏ đã được yêu thương nuông chiều, thích gì được nấy, có sở trường thích nghi lạ lùng là khi không vui sẽ xé vải, mà càng là vải hạng sang thì tiếng xé lại càng êm tai. Một thiếu nữ 16 tuổi xinh đẹp đang ở độ xuân xanh như nàng đáng lẽ phải được nam nhân theo đuổi thành hàng, nhưng cớ vì sao nàng lại là kẻ liều mạng đi truy phu, lại còn liên tục bị 3 nam nhân khước từ cưới gả ?

Hóa ra câu chuyện là thế này, Mộ Dung Tuyết đứng đầu danh sách những tú nữ được chọn tuyển vào cung để hầu hạ hoàng thượng. Vốn tính cách mạnh mẽ ương ngạnh và lối suy nghĩ đi trước thời đại và không hợp với thời đại (muốn trở thành độc nhất trong lòng người nàng yêu, không chấp nhận phu quân năm thê bảy thiếp), nàng tìm đủ mọi cách để khiến mình không bị lão hoàng thượng vừa già vừa béo lại hoang dâm vô độ kia nhìn trúng.

Đòi gả cho biểu ca Bùi Giản lại bị hắn ta phũ phàng gạt bỏ mối quan hệ, nàng chuyển sang tính kế Gia Luật Ngạn – người tận mắt chứng kiến cảnh nàng cầu hôn Bùi Giản không thành, cũng là người mà nàng vừa gặp đã yêu nhất kiến chung tình, nhưng xót xa thay lại bị hắn ta lãnh đạm phủ nhận. Mộ Dung Tuyết là một cô nương lí trí và can đảm và mạnh mẽ, cho nên vì thế dù lòng tự tôn và tự tin đã bị đả kích 2 lần, nàng lại liên tục đi cầu hôn Viên Thừa Liệt – ám vệ thân cận đi theo Gia Luật Ngạn. Viên Thừa Liệt nào dám mơ tưởng đến một nữ nhân tương lai sẽ là người của hoàng thượng, do đó tác dụng thế nào không cần nói cũng rõ .
Biết chuyện, Gia Luật Ngạn vô cùng tức giận. Cầu hôn biểu ca không được quay sang cầu hôn hắn, lại dám vác mặt dày đi cầu hôn người dưới quyền của hắn, gặp ai cũng nói câu “ không lấy muội thì sẽ hối hận cả đời ”. Nàng coi hắn ra gì ? Lợi dụng hắn, coi hắn thành quân cờ để mưu việc mình sao ?
Kế hoạch thất bại, nàng không nản chí, liên tục triển khai kế hoạch 2 : uống thuốc khiến mụn mọc đầy mặt. Vác cái mặt mụn đi tuyển, nàng đắc ý, cái mặt xấu xí này mà để hoàng thượng nhìn thấy là vi phạm thánh giá đó, vì thế chắc như đinh mình sẽ không bị chọn. Nhưng người nàng mới đắc tội là Gia Luật Ngạn – kẻ đứng đầu giám sát chuyện tuyển tú lần này, cớ gì hắn lại để nàng được như ý nguyện. Một tiếng “ Giữ ” của hắn khiến nàng từ thiên đường rớt xuống âm ti .
Không cam lòng, nàng liên tục dùng kế “ tẩu vi thượng sách ” trên đường nhập cung, gây ra biết bao rắc rối cho Gia Luật Ngạn, nhưng hắn vẫn không chịu giúp nàng. Chỉ đến một lần kia, hắn trông thấy một dáng hình yếu mềm vì chạy trốn mà không ngại xách váy lội qua sông đang trốn sâu trong ruộng hoa cải dầu. Trong ánh nắng vàng rực rõ, nàng ngước ánh mắt sáng ngời quật cường hiếm thấy ở nữ nhân lên nhìn hắn, không có run rẩy sợ sệt mà như thử thách khiêu khích. Lúc ấy hắn chỉ thấy thương tiếc cho nàng, mãi đến sau này hắn mới nhận ra, kể từ lúc ấy, dáng hình nàng đã đi vào trái tim hắn rồi .
Gia Luật Ngạn mềm lòng, dùng mảnh vải viết khế ước bảo vệ nàng sẽ không bị chọn. Mộ Dung Tuyết lòng tràn ngập tin cậy, hàng đêm vẫn ôm lấy mảnh vải với nét chữ viết bằng son mà Gia Luật Ngạn viết, càng hâm mộ hắn hơn .
Sau khi uống chén thuốc làm mất giọng khiến giọng trở nên khàn đục như nam nhân, ở đầu cuối nàng cũng không bị hoàng thượng nhìn trúng. Không những thế, nàng còn như ý nguyện được gả cho Chiêu Dương vương Gia Luật Ngạn, mặc dầu vị thế của nàng chỉ là Trắc phi .
Mình rất thích tính cách của Mộ Dung Tuyết, thẳng thắn, dám yêu dám bày tỏ, muốn sao sẽ làm vậy chứ không giống những nử tữ khác vờ vịt e thẹn ngượng ngùng. Chiếu theo lễ giáo của thời đại ấy, thì đích thực nàng là một cô nương mặt dày không biết xấu hổ, không chút tiết tháo. Nàng làm mọi cách để lấy lòng hắn, luôn luôn như một chú cún con bám lấy hắn, lại còn bán cả giường ngủ ở viện của mình để lấy cớ ở tại Ẩn Đào những – nơi chỉ dành cho Chính phi ( tuy nhiên lúc ấy nàng không biết điều này ). Nàng băng tuyết mưu trí nhưng trong tình cảm dành cho hắn lại đơn thuần đến ngốc nghếch. Gả cho hắn, nàng chỉ có một ước nguyện duy nhất là được ngày đêm kề cạnh, chăm nom hắn, nấu những món ăn đầy sắc tố và gửi gắm cả tình ý của mình vào từng món ăn, chỉ mong hắn sẽ thích mình một chút ít. Nàng còn là một bình dấm chua lâu năm, rất dễ ghen và hay dỗi khiến hắn nhiều lúc bất lực. Còn nhớ một lần, nàng chuẩn bị sẵn sàng lao mình xuống hồ nước chỉ vì không muốn hắn và nữ nhân khác ở cùng nhau .
Mình thực sự bị cảm động bởi tấm chân tình của Mộ Dung Tuyết, nhưng tiếc thay Gia Luật Ngạn lại không biết quý trọng. Hắn khởi đầu không được cho phép nàng bước vào Ẩn Đào những vì hắn nghĩ đó là nơi ở của Chính phi, còn nàng chỉ là Trắc phi. Hắn chê nàng chân ngắn, mặt dày, chỉ biết gây phiền phức, so với ánh mắt chờ mong lời hắn tán thưởng đồ ăn nàng làm chỉ nhàn nhạt nói một câu “ Cũng tạm ”, “ Cũng được. ”
Dồn cả nhiệt tình và tâm ý cả đời vào hắn lại chỉ chuốc nhục nhã vào thân, trái tim dù vẫn tràn ngập yêu thương nhưng lí trí đã quay trở lại. Nàng nhận ra, yêu hắn nàng đã đánh mất bản ngã, từ một cô gái luôn tràn trề sức sống và kiêu ngạo lại trở nên thiếu tự tin. Điều nàng cần là có được trái tim hắn, càng là duy nhất nàng mới có được trái tim hắn, nhưng hắn không làm được. Mà nàng lại tính xấu hay ghen, tương lai hắn thê thiếp thành đàn, ngày ngày sống trong ghen tuông tức bực, khác nào sống trong một cái lồng son mất tự do chứ ?
Từ đầu đến cuối chỉ có một mình nàng cố vun đắp tình yêu, còn hắn thì ngày càng xa. Nàng căng thẳng mệt mỏi rồi, nàng chọn buông tay .
Nào ngờ khi nàng đã buông tha cho chính mình, Gia Luật Ngạn lại không buông tha nàng ! Thiếu mất nàng hắn mới nhận ra hết thảy, thì ra trên đời này sẽ không có một ai yêu hắn hết lòng như Mộ Dung Tuyết nữa .
Khởi đầu dù vô tâm nhưng vẫn được nàng theo đuổi nên hắn cao cao tại thượng làm mình làm mẩy, ai mà biết được sau này chính hắn lại phải hạ mình cầu xin nàng trở về bên hắn !

Nguyên quyển 2 là hành trình đoạt lại trái tim mỹ nhân của Gia Luật Ngạn. Hành trình này không dễ dàng đâu, Mộ Dung Tuyết đã hoàn toàn không màng gì đến hắn, năm lần bảy lượt chạy trốn khỏi hắn, thậm chí còn giả chết mặc dù hắn đã bày tỏ rõ lòng mình. Hơn nữa còn xuất hiện nam phụ Hứa Trạch, một chàng trai hết lòng vì nàng, Gia Luật Ngạn ăn phải dấm chua của anh này hơi bị nhiều :)) Đến lượt hắn lấy lòng nàng, còn nàng thì đẩy hắn ra xa, một người chạy trốn một người bắt về, cứ thế cuối cùng đâu lại vào đấy :)) Gia Luật Ngạn làm vua, nàng là Hoàng Hậu, hậu cung độc sủng, kết HE.

Kể dông dài quá rồi, mình chốt lại một vài quan điểm như sau :
– Nữ chính có đậm cá tính, làm nũng đáng yêu, thủy chung, yêu là dốc rất là cả đời để yêu, buông bỏ ( đương nhiên không nỡ ) nhưng hình thức bề ngoài dứt khoát chứ không dây dưa nhiều, có điều hay tự bụng ta suy ra bụng người nên hay hiểu nhầm nam chính. Lúc nam chính bày tỏ lòng mình thì nàng không hiểu hoặc cố ý không hiểu khiến hắn đau khổ, mình thấy hơi ức chế một chút ít, nhưng không sao, hắn cần phải chịu đau khổ để biết quý trọng người trước mắt .
– Nam chính sủng nữ chính, lúc chưa yêu nàng cũng sủng nàng nhưng lại như không sủng nàng :))) ( không biết diễn đạt thế nào nữa ). Tính cách không dứt khoát, không biết quý trọng cái trước mắt mà lúc mất đi mới thấy hối hận. Mặc dù có nhiều bạn ghét nam chính như gì nhưng mình thì chưa khi nào thấy ghét nhân vật này. Ý kiến cá thể, bạn nào không chấp thuận đồng ý bỏ lỡ cho mình nhé .
+ Thứ nhất, mình thấy những điều đau khổ nữ chính phải chịu đều là nàng tự chuốc lấy. Ban đầu nàng ép hắn lấy nàng, khi ấy hắn còn chưa yêu nàng nhưng cũng không hề đối xử tệ bạc, không có nữ nhân khác, mưa móc vẫn đều, đọc mà ngọt chết mất thôi, chỉ tội cái là hơi vô tâm, nàng thích nghe lời khen êm ả dịu dàng thì hắn lại hay châm chọc. Cái đáng trách nhất là hai người này lại không hiểu ý nhau và ý niệm của họ về hôn nhân gia đình khác nhau .
+ Thứ hai, nữ chính là người lí trí nhưng lúc gả cho hắn nàng lại cảm tính, chỉ muốn ở bên hắn mà không nghĩ đến việc sau này hắn phải cưới thê thiếp khác ( hay nói đúng hơn là nàng tự lừa mình dối người, không muốn nghĩ đến chuyện đó ). Mình thấy Mộ Dung Tuyết rất đáng thương, như một con thiêu thân lao vào lửa, sau cuối bị chính hành vi của mình mà tổn thương tơi bời .
+ Mình không đề nặng việc nam chính phải sạch hay không sạch. Mọi người nên nghĩ thực tiễn một chút ít, nam nhân thời xưa 24 tuổi đã thê thiếp thành đàn rồi. Trong khi hắn là Vương gia quyền cao chức trọng, mỹ nhân người khác khuyến mãi cho hắn nhiều không ngớt nhưng hắn lại không giữ người nào, nữ chính là vị phi tiên phong của hắn. Khi yêu nữ chính rồi hắn có cùng ai đâu, duy nhất một lần với Ngọc Sính Đình thì là bị chuốc xuân dược, từ đó vẫn thủ thân như ngọc để dành cho nữ chính :))
– H nhiều nhưng khá nhẹ nhàng, không phản cảm :))

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *