Review “Vân trung ca” – Đồng Hoa

Phong cách quen thuộc của Đồng Hoa, kiến thiết xây dựng một nữ chính kiên cường can đảm và mạnh mẽ, kiến thiết xây dựng một nam chính nửa tà nửa chính, và thiết kế xây dựng một nam thứ chính vừa yêu vừa hận. Hận không phải vì gian manh gian ác, hận không phải bởi yêu cuồng si bất vọng tưởng. Hận bởi vẽ nên một tình yêu quá nhiều sự cho đi. Kẻ yêu trong tình yêu hùng vĩ, người nắm trong tay niềm hạnh phúc nhưng lại sống chưa nổi ba thu. Thật lạ lùng, so với Đồng Hoa, không hiểu sao tôi chỉ luôn dành tình yêu cho nam phụ, là Mạnh Cửu, là Hứa Tiểu Ba, là Tống Dực, là Lưu Phất Lăng. Vậy nên cũng hoàn toàn có thể nói Đồng Hoa luôn tạo nên được một nam chính của lòng mình, thì cũng tạo nên một nam chính trong lòng fan hâm mộ, để đến khi gấp lại trang sách sau cuối, trái tim vẫn không ngừng thổn thức, vì rung động, vì đau lòng, và cũng vì hụt hẫng .
Bao nhiêu forum, bao nhiêu topic tranh luận để đưa đến Tóm lại sau cuối cho “ Vân trung ca ”, ai mới là nam chính ? Rõ ràng Mạnh Giác là nam chính, nhưng cũng không hề nói rằng việc xem Lưu Phất Lăng làm nam chính là cố chấp. Tôi nằm trong số đó, Lưu Phất Lăng – người có được trái tim của nữ chính, so với tôi chính là nam chính .
Nhưng trước khi được dành tình cảm cho Lưu Phất Lăng, tôi muốn được nói đến nam chính của câu truyện : Mạnh Giác .

Bản thân cho rằng, Đồng Hoa ưu ái cho Mạnh Giác không kém cạnh gì so với Lưu Phất Lăng. Trên sa mạc năm nào, công tử nhận được giày thêu nữ tử, năm nàng về Trường An tìm Lăng ca ca, mặc dù đó là một cuộc hội ngộ hoàn toàn được sắp đặt trước, nhưng tình cảm của Vân Ca dành cho công tử là thật, đã từng có lúc vì công tử mà hao tâm khổ tứ, vì công tử mà cố gắng, vì đã rung động – bằng trái tim của một thiếu nữ, hoàn toàn không giống với cô gái nhỏ mặc váy lục la mừng rỡ vui vẻ khi có người chịu nghe nàng kể chuyện. Đó, Đồng Hoa không hề thiên vị, vẫn luôn dành cho công tử những điều tốt đẹp nhất. Tình yêu của hai người lúc đó, còn có hình ảnh nào mĩ lệ hơn được sao? Tôi chẳng còn đọc ngôn tình nữa, nhưng tôi chưa từng bắt gặp một hình ảnh nào kinh điển hơn thứ tình yêu mà tác giả tác thành cho họ:

“ Tặng cho muội. Muội Tặng cho ta sao trên mặt đất, ta khuyến mãi cho muội tuyết trên tay. ”
Dưới ánh trăng bàng bạc, nàng khum khum cả một khung trời sao trong lòng bàn tay để Tặng cho công tử, từng đốm, từng đốm như những ánh sao rơi xuống hồng trần. Công tử đảm nhiệm không nhiệt thành, nhưng cũng không hề phủ nhận. Không biết lúc ấy công tử có nghĩ đến những sinh mệnh ngắn ngủi đang tỏa sáng đó không ? Chàng có nhận ra rằng, tình yêu trong trẻo tinh khôi của Vân Ca dành cho công tử, gần như là chỉ tỏa sáng như “ sao trên mặt đất ”, đời người mấy quãng làm thế nào hoàn toàn có thể kinh qua, khi trong lòng Vân Ca đã có bóng hình của nam tử Triệu Lăng năm đó .

Nụ hôn đầu đời, rung động thiếu nữ đầu đời, tất cả Vân Ca đều dành cho Mạnh Giác, những buổi hẹn hò dưới trăng, tắm mình trong hương hoa hương cỏ, chìm đắm trong những khúc nhạc thảo nguyên được tấu lên bởi công tử, hòa vào âm thanh trong trẻo của cô gái nhỏ sinh ra nơi Tây Vực xa vời vợi. Công tử có nhận ra hay không? Tuyết trên tay công tử ngày ấy vĩnh viễn đã bay theo bao cơn gió. Đom đóm rồi sẽ tàn lụi trong chớp mắt, bồ công anh cũng sẽ bay giữa mây trời, chỉ còn sót lại hơi tàn và hiện thực nghiệt ngã.
Tình yêu của Mạnh Giác và Vân Ca, ngay từ đầu đã không được trau chuốt như những gì Đồng Hoa dành cho Lưu Phất Lăng. Hai người họ đều gặp được Vân Ca lúc cận kề ranh giới sống và chết, nhưng lúc ấy, công tử là người đang ở dưới đáy xã hội, bị dè bỉu, khinh rẻ, để đến được cái ngày mà:

“ Một nam tử áo gấm đứng ở trước cửa tiệm, đang chậm rãi tháo xuống nón trúc trên đầu. Một động tác đơn thuần, hắn làm cũng thật giàu sang tiêu sái khác thường, phong thái xuất trần, đang lúc ánh sáng lưu chuyển, làm người ta không hề không nhìn .
Bạch ngọc quan buộc giữ mái tóc trên đầu, mái tóc so với khung trời đêm càng đen hơn, so với tơ lụa càng thướt tha hơn, so với bảo thạch càng sáng bóng. Ngũ quan của hắn khó phân biệt Hán Hồ, so với người Hán thì có thêm phần góc cạnh, can đảm và mạnh mẽ, so với người Hồ thì lại có thêm phần ôn nhã, hoàn mỹ tựa như dùng ngọc thạch khắc thành .
Ánh mắt nhẹ lướt, cười như mây bay, làm cho toàn bộ những từ ngữ dùng để tưởng tượng về anh tuấn mỹ lệ đều trở nên kém cỏi, vụng về, ảm đạm thất sắc, nếu dùng chúng với người này, thậm chí còn làm cho người ta cảm thấy sự không tôn trọng “ .
Công tử đã phải giẫm đạp lên bao nhiêu thứ, phải dày công khổ luyện, phải dạt dẹo từ Tây Vực đến Trường An. Vậy nên tình yêu của công tử có quá nhiều cân đo đong đếm, mang ý thực dụng, mang theo cả nỗi đau của đứa trẻ mồ côi, mang theo bao thù hận, đương nhiên tình yêu là thứ mà tài lộc không thể nào mua nổi. Điều công tử không ngờ được, có lẽ rằng là người Vân Ca đến Trường An không phải vì Lưu Bệnh Dĩ, không phải một ai khác, mà người đó chính là thiên tử – Lưu Phất Lăng .
Người đàn ông Open phong nhã, tư thế thư thả, khí chất âm trầm, tinh tế, thế nhưng vì tình yêu, người đàn ông ấy từ từ hiểu ra tình yêu có khi không chỉ vì bản thân mình nữa, nhắm mắt để chữa bệnh cho người nàng yêu, khó chịu khi nàng vì người thương mà cả gan dám đồng ý ở bên mình, đến khi phải vứt bỏ bản thân để cứu sống nàng, rồi ở đầu cuối, cũng vì nàng mà chuẩn bị sẵn sàng chọn cái chết .
Nỗi đau đạt đến đỉnh điểm khi Vân Ca đặt bàn tay đầy máu lên ngực công tử : “ Ta hận người “. Đó cũng chính là lúc công tử hiểu được thâm thúy lời nói của mẫu thân trước lúc chết, cũng là thời gian công tử biết mình đã tự tay dựng lên bức tường thành chặn con đường quay đầu của mình và Vân Ca. Chàng chỉ còn biết gào lên : “ Vân Ca, nàng nghe đây, đứa bé đã chết rồi ! Bất luận là nàng có chịu tỉnh lại hay không, đứa bé cũng đã chết rồi ! Nàng đừng tưởng rằng nàng vẫn ngủ, là hoàn toàn có thể làm như hết thảy đều không xảy ra. Đứa bé đã chết ! Là bị ta giết chết ! Không phải là nàng hận ta sao ? Vậy cứ hận đi ! Nếu nàng cứ như vậy mà chết, chẳng phải là có lợi cho ta sao ? ” .
Đúng, chẳng ai hiểu được sức mạnh hận thù hơn công tử. Vậy nhưng, công tử thà từ bỏ bản thân, thà từ bỏ khúc “ Thái vi ” đã từng thổi, công tử tấu lên điệu bi ai mà Lưu Phất Lăng dành Tặng Ngay riêng cho nàng. Người đàn ông dẫm lên tự tôn bản thân để cứu sống một người con gái, trong khoảng thời gian ngắn đó, chắc như đinh Mạnh Giác không còn là Ngọc trung chi vương nữa, tưởng như chàng hoàn toàn có thể từ bỏ toàn bộ để cứu Vân Ca, tiếc là tổng thể mọi thứ đã quá muộn với công tử .
“ Ta tên gọi Mạnh Giác, Mạnh trong từ Mạnh Tử, Giác là Ngọc trung chi vương. ”
Mạnh Giác không hề coi Lưu Phất Lăng là đối thủ cạnh tranh. Cái tâm của công tử so với Lưu Phất Lăng không hẳn là sự hận thù. Ngay từ lúc công tử nghe được tâm ý của Lưu Phất Lăng dành cho Nhã Trù công tử, tâm chàng một trận “ chấn động “, lúc phát hiện ra nguyên do căn bệnh ngày càng trầm trọng hơn của Lưu Phất Lăng, công tử cũng không ngần ngại chỉ đích danh kẻ hạ độc, hoàn toàn có thể vì mục tiêu muốn triệt hạ Lưu Tuân, nhưng cũng hoàn toàn có thể vì lời hứa dành cho Vân Ca, sẽ cứu sống người nàng yêu chăng ? Dù thế nào, giữa nam chính và nam thứ chính, không hề có sự tranh đấu đến đầu rơi máu chảy, thịt nát xương tan, mà họ đều hướng đến một người, vì một người để sống sót. Công tử so với Lưu Phất Lăng, vừa thù hận nhưng cũng đầy tôn kính .
Mạnh Giác và Vân Ca, hai người đi một vòng, từ tình yêu đến thù hận rồi lại từ thù hận bước ra, quay trở về làm hai người dưng đi chung một lối. Vân Ca sống vì trong thâm tâm nàng, Lưu Phất Lăng chưa chết, “ chàng chỉ trốn ta đi đi dạo đâu đó “, vì trái tim nàng không buông bỏ được, còn Mạnh Giác sống, vì Vân Ca vẫn còn sống sót, do tại có nàng nên công tử muốn sống .
Bi kịch sau cuối dành cho Mạnh Giác, chính là sự hiểu nhầm chết người của Vân Ca, nàng tự tay độc lá ngón Mạnh Giác. Trong khoảnh khắc đau đớn đó, Mạnh Giác đùng một cái tìm lại được vị giác, đùng một cái thấy niềm hạnh phúc, tâm tư nguyện vọng của nàng năm đó sau cuối cũng đã thực thi được, chỉ là trong thực trạng bi ai khó nói, công tử biết nàng muốn giết mình, biết được sau bữa ăn này tác dụng thế nào, nhưng công tử mặc kệ, bởi trong cái chết đó, chàng khổ sở nhưng lại được nếm tình yêu, dù đó là vị đắng ngấm đếm lục phủ ngũ tạng, thấu đến tận tâm can .
Mạnh Giác là một nhân vật hiếm có trong giới ngôn tình, tự mình trải qua hết những cung bậc thăng trầm. Tiếc là công tử gặp Vân Ca muộn hơn một chút ít, tâm tư nguyện vọng khó lường hơn một chút ít, tình yêu vị kỉ một chút ít, để đến khi công tử ngã vào dòng Thương Hà đang cuộn chảy, trong tâm tôi lại giá như, giá như công tử được gặp nàng sớm hơn một chút ít, buông tâm tư nguyện vọng xuống một chút ít, yêu nàng nhiều hơn một chút ít, trân trọng nàng vào phút giây quan trọng nhất … thì thật tốt. Có lẽ cái kết mở của Đồng Hoa chính là để giúp cho những fan hâm mộ như tôi thắp lên một hy vọng, hy vọng chàng vẫn còn đâu đó trên cuộc sống này !
Nhưng Đồng Hoa là người công minh mà, cô sẵn sàng chuẩn bị để Mạnh Giác sánh vai cùng Vân Ca đi đến tận cùng câu truyện, thì cũng sẵn sàng chuẩn bị dành trọn vẹn tình yêu của nữ chính cho nam thứ chính. Trong suốt chiều dài câu truyện, chàng Open ngắn ngủi chẳng khác nào một nét gạch ngang trời, thế nhưng lại vô cùng rực rỡ tỏa nắng, tựa pháo bông nở rộ khúc giao thừa, vừa chói lóa, vừa kì diệu, lại vừa thê lương. Ám ảnh, đọng lại vào tâm lý người đọc, chàng là Lưu Phất Lăng – Lăng ca ca .
Giữa trập trùng cát trắng, thiếu niên Open chật vật nhưng toát lên vẻ đĩnh đạc cương quyết, mang theo bốn phần lạnh nhạt, ba phần bất cần, một cảm xúc rất khác thường, vậy nhưng :
“ Vân Ca lập tức cất tiếng gọi trong trẻo : “ Lăng ca ca ”, cùng với một nụ cười tươi đẹp như nhân gian trong một ngày nắng tháng tư. Chưa khi nào bị người khác gọi như vậy Triệu Lăng chợt cảm thấy tận sâu trong nội tâm vốn tối đen như mực của mình tự nhiên Open một tia nắng mặt trời. ”
“ Nụ cười của Vân Ca hồn nhiên bùng cháy rực rỡ, Triệu Lăng bỗng cảm thấy tim tự nhiên đập nhanh, vội quay đầu đi. ”
“ Triệu Lăng lần tiên phong nở nụ cười. Khi hắn không cười ánh mắt luôn chìm trong bóng đen u ám và đen tối, nhưng nụ cười lúc này có vẻ như làm cho những ngôi sao 5 cánh trên khung trời đều tan chảy vào trong ánh mắt hắn, trong con ngươi đen láy có nhiều ánh sao lấp lánh lung linh chớp động, Vân Ca nhìn mà ngẩn ngơ, buột miệng nói ra : “ Huynh cười nhìn thật đẹp, so với khung trời đầy sao còn đẹp hơn. ”
Dù là thần đồng, hay là thiên tử, hay là người mang trong mình cả hai dòng máu đó, hoặc bất kỳ ai chăng nữa, khi đi qua đêm đen giông bão bất chợt thấy ánh mặt trời, trong lòng không ít không khỏi “ chấn động ”. Vân Ca là tia nắng tiên phong chạm vào được nội tâm sâu tăm tối của chàng. Lần tiên phong sau cái chết nghiệt ngã của mẫu thân, chàng nở nụ cười rạng rỡ .
Lúc đọc truyện, trong đầu tôi cứ mường tượng về bóng hình một người con trai có bờ vai rộng thẳng tắp, đêm đêm đứng lặng lẽ trên Thần Minh Đài, lặng lẽ thổi từng khúc tiêu, lặng lẽ trông mong về hướng Tây, cảm xúc đơn độc không có gì tả nổi, cũng có cảm xúc rất đáng thương. Chàng là vua một nước, nhưng bên cạnh chàng lại chẳng có ai hoàn toàn có thể san sẻ ngoại trừ Vu An, chàng chờ đón người còn gái nhỏ xinh đã từng ước hẹn trên thảo nguyên xa xôi sẽ đến Trường An thăm chàng. Không biết chàng lấy niềm tin ở đâu để chờ đón một lời hứa con trẻ như vậy, lời ước hẹn chỉ bằng chiếc giày thêu :
“ Cô có biết nữ tử Tặng Kèm giày thêu cho nam tử là có ý gì không ? ”
“ Được, ta ở Trường An chờ cô. ”

Vân Ca mờ mịt nhìn Triệu Lăng, ánh mắt lấp lánh lấp lánh. Sau đó Triệu Lăng nhìn cô bé chăm chú, khóe môi chậm rãi nở nụ cười, đưa tay nhận lấy chiếc giày, trịnh trọng ôm vào trong lòng, nhấn mạnh từng chữ nói: “Tôi nhận. Vân Ca, cô cũng nhất định phải nhớ kỹ!”

Cái ngoắc tay của hai đứa trẻ : “ Ai quên phải làm lợn con ! “, Vân Ca không muốn làm lợn con, Lưu Phất Lăng càng không muốn làm lợn con. Vậy nên nhân một ngày loạn thất bát tao kén rể, Vân Ca rời Tây Vực, một mình đến Trường An triển khai lời ước hẹn cùng Lăng ca ca : “ Tôi nhất định sẽ đi tìm huynh, huynh cũng nhất định phải đợi tôi ” .
Lúc Vân Ca gặp Mạnh Giác, tôi đã chắc như đinh được ngay rằng đó không phải là Lăng ca ca, chàng không có cái khí chất kiêu ngạo và huyền bí khó đoán của Mạnh Giác, Lưu Phất Lăng đem lại cảm xúc lãnh đạm, bàng quan nhưng lại vô cùng ấm cúng, nồng nàn như rượu say. Hình như cái khí tức nhàn nhạt luôn vây hãm lấy trái tim khao khát tình yêu của chàng, chỉ chực bùng nổ, vỡ tung .
Năm lần bảy lượt, Đồng Hoa cứ để cho họ lướt qua nhau, nhưng quả thật nếu không có những lần vụt qua nhau đó, fan hâm mộ sẽ khó mà hiểu hết được thế nào là tâm đầu ý hợp, thế nào là lưỡng sinh hoa .
Là Nhã Trù công tử đem tâm tư nguyện vọng mình gửi hết vào từng món ăn, là Lưu Phất Lăng bằng tâm ý tương thông chiêm ngưỡng và thưởng thức món ăn giải hết được nỗi lòng người nấu. Thiên ngôn vạn ngữ, so với người mình chăm sóc nhất chẳng qua cũng là hy vọng người đó ăn no mặc ấm. Thức ăn có trăm hương ngàn vị, đương nhiên vị càng đậm đà thì càng kích thích, nhưng ấm cúng nhất, món ăn ngon nhất lại là vị dầu muối thông thường, cũng giống như trong đời sống, chua ngọt đắng cay, rất nhiều sắc tố, biến hóa muôn hình muôn vẻ, nhưng sau cuối luôn hy vọng chính là tế thủy trường lưu, cùng nắm tay nhau hưởng niềm hạnh phúc bình an .
Là bóng hình trong nước, ống tay áo rộng thùng thình theo làn gió nhẹ bay lên, in vào bóng nước không ngừng đổi khác. Họ chỉ cách nhau bằng chiều cao của một cây cầu vòm. Nàng nhìn bóng hình trong nước, trong lòng không khỏi cảm thán, chỉ là cái bóng sao vẫn thấy đơn độc, nàng cảm nhận được sao ? Sự đơn độc của chàng ?

Là khúc hát dưới cầu vồng, chàng bàng hoàng nhận ra làn điệu trên thảo nguyên nàng từng hát, tiếng ca cất lên trong gió, giữa rừng xanh bao la như có như không, không thể phân biệt nổi đâu là tiếng gió, đâu là tiếng hát. Chàng cố nén kích động để hỏi Vu An rằng đó có phải là tiếng hát mặc cho câu trả lời của Vu An dù không… hay là có. Làm sao chàng có thể quên được tiếng hát thân quen đó từng len qua bức màn tăm tối của chàng để chạm vào trái tim khao khát được thương yêu. Và giữa đêm đen tĩnh mịch, tiếng ca cũng vụt mất, chàng bất động, thiên địa hồng hoang.
Nhưng thật trêu ngươi làm sao, tiếng hát cất lên từ sơn cốc không phải vì chàng mà vì một người con trai khác.

Chàng cảm nhận rất rõ sự hiện hữu của Vân Ca nhưng lại không hề lý giải tại sao nàng cách Trường An trong gang tấc lại không chịu đến gặp chàng. Một lời ước hẹn và một chiếc giày thêu lại hoàn toàn có thể chờ nàng một cách thủy chung đến vậy, cảm nhận được tinh xảo thâm thúy tâm tư nguyện vọng của nàng đến vậy, không biết tình này sâu đến bao nhiêu ?
Vân Ca nói cho cùng vẫn chỉ là một cô gái nhỏ, mong ước được gặp người mình yêu, rồi sống cùng nhau một đời an ổn. Nàng khó khăn vất vả mới đến được Trường An, nháo nhác một trận gà bay chó sủa, lại một mình quay về Tây Vực trong nỗi đau bị phụ tình. Trên đường về gặp hỗn chiến, nàng bị thương nặng, rồi lại hay tin người mình thương thầm trộm nhớ ở Trường An không phải là Lăng ca ca nàng từng biết, cũng vừa hay tin người đó vẫn luôn chờ đón cô gái nhỏ mặc váy lục la đến tìm mình, càng chấn động hơn, người đó không ai khác chính là thiên tử. Vậy nên dễ hiểu cho phản ứng xa cách của Vân Ca, cái cảm xúc tội lỗi phản bội lại lời hẹn ước .
Chắc chắn chàng không quên vị nước táo chua Vân Ca nấu cho mình trên sa mạc, chàng không quên cô gái co mình nằm bên chàng dưới khung trời sao, chàng cũng chưa từng gặp cô gái nào mang theo hà bao không chứa hương liệu mà toàn đồ gia vị. Mỗi bước chàng tiến đến bên nàng là một lần tim thắt lại. Mười mấy năm xa cách họ đã gặp lại nhau, trong một thực trạng không hề nghiệt ngã hơn .
Lăng ca so với vương vị quyết đoán nhưng khoan dung, rộng lượng, so với tình yêu lại nồng nàn, tha thiết. Nhưng trên hết vẫn là sự hi sinh vì người mình yêu, hoàn toàn có thể vì niềm hạnh phúc của người con gái ấy mà gánh chịu toàn bộ. Tình yêu của Lưu Phất Lăng khó hoàn toàn có thể diễn đạt trong một lời nói, rõ ràng là có tính chiếm hữu, nhưng lại rất ôn nhu, êm ả dịu dàng. Đối với Vân Ca, vừa nghiêm khắc lại vừa chiều chuộng. Cho đến lúc chàng ra đi, chàng vẫn một mực lo ngại dàn xếp tương lai cho nàng, chỉ tiếc rằng chàng tính không bằng trời tính .
Hơn 20 năm sống trên đời, chàng làm được nhiều thứ, cũng còn vô số điều bỏ ngỏ, nhưng :
“ Chuyện vui sướng thì nhiều lắm, nhất thời không nghĩ ra được chuyện gì là vui sướng nhất. ”
Sau giây lát, Lưu Phất Lăng cười nói : “ Chuyện vui sướng nhất chính là cưới được thê tử tốt. ”
“ Chuyện muốn làm nhất chính là hoàn toàn có thể ở cùng nàng ngày lại ngày cho tới bạc đầu. ”
Mối tình chờ đón mười mấy năm nhưng lại chỉ sát cánh cùng nhau trong khoảng chừng thời hạn vô cùng ngắn ngủi, đau thương nhiều hơn vui sướng, đắng cay nhiều hơn ngọt bùi. Rồi nhân gian sẽ chẳng còn ai nhớ đến vị vua chết trẻ, chẳng còn ai nhớ đến cô nương Vân Ca một thời vang bóng Trường An. Vân Ca cùng Vu An, họ sẽ đi ngắm hết những mĩ lệ của đất trời, thỏa chí tang bồng cho Lưu Phất Lăng. Nơi hoàng cung tăm tối, có Thượng Quan Tiểu Muội sẽ ở đó, thay chàng tận mắt chứng kiến những thăng trầm biến hóa của thời hạn .
Lưu Phất Lăng chỉ đi đến lưng chừng câu truyện, bỏ lại nhân gian tình yêu vạn dặm, bỏ lại giấc mơ dang dở độc lập thịnh thế, bỏ lại cả quãng thanh xuân rộng dài, chàng nhắm mắt trong vòng tay ấm cúng của Vân Ca vào một ngày tuyết đổ, đi đến cầu Nại Hà bằng lời ca trong trẻo và đau thương của người chàng yêu. Rốt cuộc sau tổng thể, chàng vẫn là người niềm hạnh phúc nhất .
“ Vân Trung Ca ” là một tác phẩm khá đồ sộ, tuyến nhân vật được thiết kế xây dựng rất rộng, thế cho nên trong một bài viết không hề nói hết được toàn bộ những điều tôi muốn nói. Như Lưu Tuân, Hứa Bình Quân, Thượng Quan Tiểu Muội, Hoắc Thành Quân, Hoắc Quang, Vu An, Lưu Hạ … Còn với Vân Ca, tôi sẽ dành tâm tư nguyện vọng của bản thân cho chỉ riêng mình nàng .
Tôi muốn nói thêm, đó chính là phim chuyển thể do Vu Chính sản xuất, nếu được chọn lại chắc như đinh tôi sẽ không khi nào xem bàn tay “ thần thánh ” của Vu Chính đã phá hỏng một “ Vân Trung Ca ” tuyệt đối trong lòng mình. Tôi khao khát chờ đón ngày được xem cô gái nhỏ mặc váy xanh lè, cưỡi lạc đà đinh đang trên sa mạc dưới hình dáng hồn nhiên trong trẻo, tôi muốn được nhìn thấy cảnh sao trên mặt đất, tuyết trên tay đẹp diệu kì ra làm sao của Mạnh Giác, tôi muốn được nhìn thấy bóng hình đứng trên Thần Minh Đài, bí mật chờ đón trong tiếng tiêu dìu dặt của Lưu Phất Lăng, muốn nhìn thấy những tia nắng bình minh trên đỉnh núi. Tôi thực sự đã chờ mong một tác phẩm tuyệt vời, nhưng Đỗ Thuần quá khác với Mạnh Giác trong lòng tôi, Lục Nghị quá mềm yếu so với Lưu Phất Lăng, AngelaBaby không hề có nội tâm thâm thúy ẩn bên trong một cô gái yêu đời. Bởi vì chờ đón quá lâu nên tuyệt vọng càng nhiều. Có lẽ vẫn chỉ nên đọc bản edit của bạn Tiểu Hoắc, để cho tình cảm với “ Vân Trung Ca ” mãi được nguyên vẹn với thời hạn .
Với “ Vân Trung Ca ”, tôi nghĩ Đồng Hoa đã vượt ra khỏi ranh giới mang tên ngôn tình, mang trong nó một vẻ đẹp sử thi, không quá bi lụy, nhưng cũng không vượt ra khỏi số lượng giới hạn của con người, không nâng nó lên đến mức không thật, nhưng vẫn cảm xúc được sự kì diệu của văn chương, hành văn bình thản, từ từ đi sâu, khiến cõi lòng người ta đau đớn .
Rất đáng đọc, rất tuyệt vời !

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.